Tranh 1 Một hôm, Nhạc trưởng Lê-ô-pôn gọi con trai đến và nói : - Vôn-phơ-găng, con mang bản nhạc này đến nhà ông chủ rạp hát thành phố và nói rằng đây là quà tặng của bố nhân dịp kỉ niệ[r]
Trang 1CÁ HEO VỚI ÂM NHẠC
Tranh 1
Ở vùng biển Bắc cực trời rét đậm Băng giá ngày càng nhiều, diện tích mặt nước chưa đóng băng dần dần bị thu hẹp lại Đàn cá heo sống trong khu vực đó vùng vẫy và có nguy cơ chết vì băng giá
Trang 2Làm thế nào để cứu chúng bây giờ? Tàu phá băng được phái đến Tàu làm việc liên tục nhưng kết quả không được là bao Những tảng băng bị phá lại nhanh chóng liền lại vì trời quá lạnh Tàu đành phải quay về
Tranh 2
Những người ở đây thay nhau cuốc những tảng băng để cố giữ lại diện tích nước cho đàn cá bơi lội vì chúng không thể sống trong nước đóng băng, cứ chừng vài phút lại phải nhô lên mặt nước để thở Chúng chậm chạp dần và một số con yếu sức đã bị chết
Tranh 3
Giữa lúc nầy, tàu phá băng quay trở lại sau khi máy bay thăm
dò dẫn đi theo một con đường hợp lý nhất Tàu đã vào được với đàn
cá và đang loay hoay tìm cách dẫn chúng đi ra biển Đàn cá bơi, quẫy ríu rít… nhưng nhất định không chịu bơi theo con kênh do tàu phá băng dẫn ra biển
Tranh 4
Lúng túng mãi, mọi người tưởng như đành bó tay thì một thủy thủ chợt nhớ ra rằng cá heo rất nhạy cảm với âm nhạc Anh ta liền
mở băng nhạc và giữa biển khơi mênh mông trắng toát của miền Bắc cực, tiếng nhạc vút lên như lay động không gian bao la
Tranh 5
Sự căng thẳng của mọi người như tan biến hết và đàn cá cũng như reo vui với tiếng nhạc Đủ các loại nhạc vui, buồn được phát ra Nhưng chỉ khi nghe nhạc cổ điển, nhất là khi nghe những giai điệu đẹp của nhạc sĩ Trai-cốp-xki thì đàn cá tỏ ra rất thích thú Tiếng nhạc đã làm cho đàn cá heo say mê bơi theo con tàu ra biển, thoát khỏi vùng băng giá nguy hiểm
Trang 3
CHÀNG OÓC-PHÊ VÀ CÂY ĐÀN LIA
Tranh 1
Chàng Oóc-phê là một thành niên giỏi âm nhạc, biết đánh đàn Lia Tiếng đàn của chàng hay đến nỗi làm cho suối ngừng chảy, lá ngừng rơi, chim ngừng hót, mọi người dừng tay làm việc để lắng nghe những âm thanh tuyệt vời
Tranh 2
Vợ của chàng Oóc-phê là nàng Ơ-ri-đi-xơ chẳng may bị rắn cắn chết Oóc-phê quyết tâm ra đi tìm đường cứu nàng Trên đường
đi phải qua con sông Sti-xơ Ở đây có ông lão lái đò Ca-rông rất hung tợn chỉ chở người qua sông chứ không chở người quay về Oóc-phê năn nỉ mãi và cất lên tiếng hát, đánh đàn cho lão nghe Âm
Trang 4nhạc đã cảm hóa lão lái đò Lão nhận chở chàng đi và về theo yêu cầu
Tranh 3
Chàng thanh niên xuống Địa ngục , gặp Diêm vương xin cho
vợ sống lại Diêm vương bảo anh đánh đàn Tiếng đàn nói lên tình thương yêu vô hạn của anh đối với người vợ, kể lại những ngày tháng họ sống hạnh phúc bên nhau Diêm vương nghe xong rất xúc động và đồng ý cho vợ anh sống lại
Tranh 4
Diêm vương dặn anh : chỉ được nhìn và nói với vợ sau khi đã qua sông, sang tới bờ bên kia Trên đường về, thấy chồng không nhìn mình và không hỏi han gì, Ơ-ri-đi-xơ tỏ ý giận dỗi Oóc-phê quên mất lời Diêm vương dặn, chàng ngoảnh lại nói với vợ một câu, thế là người vợ vĩnh viễn không sống lại được nữa Oóc-phê xin lão lái đò quay trở lại cùng chết với vợ nhưng lão không nghe Lão muốn tài năng âm nhạc của anh phải đem đến niềm vui, hạnh phúc cho mọi người
Tranh 5
Thần A-pô-lông đã đưa anh lên Thiên đường và phong cho anh làm Thần Âm nhạc Từ đó , hình ảnh chiếc đàn Lia được coi là biểu tượng của âm nhạc
Trang 5NAI NGỌC
Trang 6CÂU CHUYỆN NAI NGỌC (Tiếng hát kì diệu)
Truyện cổ dân tộc Gia-Rai
Tranh 1 :
Trên đỉnh núi cao vùng Chư-bơ-đa cĩ một mỏm đá xanh, giống hình em bé kháu khỉnh, xinh xắn cưỡi trên một con voi Mỏm đá ở chỗ ấy từ bao giờ khơng ai biết, cĩ lẽ đã lâu lắm rồi Chỉ cĩ những con chim bay xa nhất mới đặt chân được tới đây Trước cảnh núi mây, biển đẹp tuyệt vời, chim chớp mắt nhìn ngắm Rồi chim cất giọng hĩt cho mỏm đá nghe những bài ca thần tiên, những điệu hát hay nhất của lồi chim Cứ thế hết năm này tháng khác, giọng kể của giĩ, tiếng hĩt của chim như thấm sâu vào từng thớ đá hình em
bé trên đỉnh núi cao
Tranh 2
Một buổi sáng trời đẹp, mỏm đá hình người bỗng rùng mình, khẽ cựa quậy, rồi từ từ biến thành em bé bằng xương bằng thịt, xinh đẹp chưa từng thấy Em bé mở ro mắt, nhìn núi, nhìn mây, mỉm cười rồi thong thả bước xuống núi
Sáng hơm ấy, dưới chân núi dân làng từng đồn, vai mang gùi, tay cắp giỏ, đang tấp nập đi bẻ ngơ, tuốt lúa Bỗng nhiên, từ phía rừng xa các lồi vật kéo về đơng nghịt
Tranh 3
Động rừng rồi! Chưa năm nào động rừng dữ dội như năm ấy Dân làng hốt hoảng cầm gậy đuổi chim đánh thú, mà vẫn chẳng ăn thua gì Cuối cùng phải bỏ cả nương rẫy mùa màng, chạy về làng tìm lao kiếm nỏ Vắng bĩng người, muơng thú kéo thẳng tới xơng vào phá nương rẫy Giữa lúc ấy, em bé từ trên núi cao cũng xuống tới nơi Thấy cảnh hỗn độn, em bé nhìn muơng thú rồi cười, vẫy tay đùa với chúng
Trang 7Tranh 4
Thấy lạ , chim sà xuống nương lúa, lấm lét nhìn Hươu sao, nai vàng lùi lại, lơ láo nhìn ngờ vực Bỗng nhiên em bé thôi cười Em
bé mở miệng cất giọng hát Tiếng hát mới hay làm sao, bay vút lên cao có sức lôi cuốn như hoa thơm quyến rũ ong vàng
Nghe tiếng hát kì diệu, lũ chim công, chim phí, hươu, nai, lợn lòi quên cả chuyện phá lúa Chúng bắt đầu nhảy múa nhịp nhàng Tiếng hát chậm, chúng nhảy chậm, tiếng hát nhanh, chúng nhảy nhanh, tiếng hát dìu dặt, chúng lim dim mắt, gật gù như người say rượu chếch chóng hơi men Khi dân làng cầm lao, vác nỏ chạy ra nương, nghe tiếng hát, mọi người đều sửng sốt Lũ muông thú vẫn mải mê nhảy múa, đến khi nhận ra dân làng đang cầm lao, nỏ ập tới chúng mới giật mình, chạy dạt đi hết.
Tranh 5
Dân làng mừng rỡ vây quanh em bé hỏi chuyện Em bé chỉ cười Dân làng mời em về làng, đốt lửa, dựng chòi cho em bé hát Một cô gái xinh đẹp nhất làng thấy em bé đáng yêu quá, liền đặt tên là Nai Ngọc Tối hôm ấy trăng sáng, Nai Ngọc ngồi giữa dân làng cất tiếng ca Em hát những bản anh hùng ca cho bà con nghe Trăng lặn, sao mờ nhưng không ai chịu về ngủ cả Họ ngồi nguyên cho tới lúc nắng vàng chiếu rọi trên nương…
Trang 8MÔ-DA, THẦN ĐỒNG ÂM NHẠC
Wolfgang
Amadeus Mozart
Tranh 1
Một hôm, Nhạc trưởng Lê-ô-pôn gọi con trai đến và nói :
- Vôn-phơ-găng, con mang bản nhạc này đến nhà ông chủ rạp hát thành phố và nói rằng đây là quà tặng của bố nhân dịp kỉ niệm ngày sinh con gái ông ta
Tranh 2
Chú bé Vôn-phơ-găng nhanh nhẹn ra khỏi cửa và co cẳng chạy Gió thổi mạnh Đến một chiếc cầu, chú dừng lại đứng tựa thành cầu ngắm nhìn dòng sông đang cuồn cuộn chảy
Trang 9Tranh 3
Gió mỗi lúc một mạnh hơn Bất thần một cơn gió xoáy cuốn bản nhạc rời khỏi tay chú bay xuống sông, trôi theo dòng ước và nhanh chóng mất hút…
Tranh 4
Lo sợ, chú bé định quay về thú thật với bố Nhưng sau một phút suy nghĩ, chú đi đến nhà một người bạn ở gần rạp hát… Trong vòng mười phút, chú đã viết xong một bản nhạc khác do chú nghĩ, đem tặng ông chủ rạp hát
Tranh 5
Hôm sau, Nhạc trưởng Lê-ô-pôn đến chơi nhà ông chủ rạp hát Trước đông đủ quan khách, ông này tươi cười nói với Nhạc trưởng :
- Bản nhạc của bác hay tuyệt Bác có muốn nghe lại bằng đàn
pi-a-nô không ?
Tranh 6
Lê-ô-pôn khiêm tốn cảm ơn… Vừa lúc đó, người con gái ông chủ rạp hát dạo những nốt nhạc đầu tiên Ông Lê-ô-pôn sửng sốt kêu lên :
Tranh 7
Chủ nhà vui vẻ nói :
- Không sao, không sao Bác có thấy đúng là một bản nhạc hay tuyệt không đã ? Tôi rất hài lòng và cảm động khi nhận món quà tặng này của bác
Tiếng đàn vừa dứt, mọi người vỗ tay và xuýt xoa khen hay
Tranh 8
Trang 10Về nhà, Nhạc trưởng Lê-ô-pôn nghiêm nghị hỏi con :
- Vôn-phơ-găng, sao có chuyện lạ vậy ?
Chú bé bẽn lẽn thưa thật với bố những gì đã xảy ra Người bố
ôm hôn con và nói :
- Bố rất tự hào về con và tin rằng con sẽ trở thành một nhạc sĩ vĩ đại
Lời đoán của ông Lê-ô-pôn không sai Sau này, chú bé Vôn-phơ-găng trở thành nhạc sĩ Mô-da – Một thiên tài Âm nhạc của thế giới
Lúc xảy ra câu chuyện, Mô-da vừa tròn 6 tuổi Thật là một Thần đồng Âm nhạc !
Thái Thị Hoàng Yến - A Phú Lộc - Tân Châu
+ Tiếng đàn Thạch Sanh (1): Tải + Tiếng đàn Thạch Sanh (2): Tải
+ Tử Kì - Bá Nha ( Tải ) + Khúc hát dưới trăng - Beethoven ( Tải )
+ Powerpoint (Khúc hát dưới trăng, Tử Kì - Bá Nha): Tải
Trang 11Tập kể chuyện theo tranh minh họa.
- Mỗi em trong nhóm kể nội dung từng đoạn theo tranh minh họa.
Thạch Sanh là một chàng trai nghèo, khoẻ mạnh, sống bên
rừng, làm nghề đốn củi…
Về đến nhà, Thạch Sanh nghe tin: công chúa đã bị đại bàng bắt…
Hai người tìm đến hang đại bàng Lý Thông ở bên ngoài,
còn Thạch Sanh vào hang…
Thạch Sanh quay vào trong hang và cứu thêm được con trai vua Thuỷ Tề…
Trang 12Từ khi công chúa được cứu, trở lại cung điện, nàng bị câm
và rất buồn bã…
Khi gặp Thạch Sanh, công chúa vui mừng nhận ra…
Nghe tin ấy, mười tám nước chư hầu ghen tức… Từ đó, nhà vua giao cho Thạch Sanh và công chúa cùng
nhau cai quản đất nước…
Nguồn: Web Giáo dục Âm nhạc Việt Nam