Anh cõng mẹ chẵn năm tiếng đi vòng vèo qua con hẻm ngập ngụa nước bẩn thải ra từ một xưởng hóa chất phía sau đoàn kịch Mậu Xoang, tìm thấy ngôi nhà thờ đã được sửa sang lại trên cơ sở mấ[r]
Trang 1Chương 6
Vào một ngày xuân của những nămtám mươi, Kim Đồng mãn hạn tù Vớitâm trạng khiếp nhược và hoảng loạn,cậu ngồi thu lu một xó ít người để ýtrong nhà chờ, đợi chuyến xe khách đitrấn Đại Lan nay là thủ phủ vùng đông
Trời chưa sáng hẳn, trên trần nhà treomười mấy ngọn đèn, nhưng chỉ có haingọn đèn trên tường là sáng, một thứánh sáng vàng vọt Một số ghế tựađen sì trong phòng chờ đã bị nhữngthanh niên thời thượng chiếm chỗ Họnằm ngáy như sấm, nói mơ lảmnhảm, có người trong giấc mơ còn giơ
cả hai chân đen đủi mặc quần loe lêntrời, ống quần cứng đơ như cuốn bằngsắt tây ánh sáng ban mai lọt qua cửa
Trang 2sổ, phòng chờ sáng dần lên Qua cách
ăn mặc của những người nằm ngồi lốnhố trước mặt, Kim Đồng đã ngửi thấyhơi hướng của thời đại mới Nền nhàđầy giấy bẩn và đờm rãi, thậm chínồng nặc mùi nước tiểu, nhưng lát nền
là đá hoa Đại Lý Trên tường bám đầynhặng xanh béo núc, nhưng phủ mặttường là ni lông hoa Với một ngườivừa rời khỏi căn nhà đất ở nôngtrường lao cải như Kim Đồng thì đây làđiều mới mẻ và lạ lẫm, do vậy tâmtrạng bất an càng nặng nề Khi nhữngtia nắng lọt vào phòng chờ sặc mùi ônhiễm, những người chờ xe bắt đầuhoạt động Một cậu tóc bồng, mặt đầytàn nhang ngồi dậy trên ghế gãi bẹn,mắt vẫn nhắm, lôi ra một điếu thuốc
lá thơm có đầu lọc rồi châm hút bằng
Trang 3chiếc bật lửa ga, thở khói, nhổ đờmxuống nền nhà, dùng gót giày di dicục đờm theo thói quen Cậu vỗ vômông cô gái nằm sau lưng, cô ta rên
- Xe chạy rồi! - Cậu tóc bồng kêu lên
Cô gái uể oải ngồi dậy, dụi mắt bằng
mu bàn tay đo tía rồi ngáp sái cả quaihàm Khi biết mình bị lừa, cô thụi cậutóc bồng mấy cái rồi lại nằm xuống.Kim Đồng trông rõ khuôn mặt trònvành vạnh rất trẻ của cô và cái mũingắn bóng loáng trên khuôn mặt,khoảng da bụng trắng hếu lộ ra dưới
tà áo ngắn Rồi anh lại còn nhìn thấycậu tóc bồng ngang nhiên thọc tay trái
có đeo đồng hồ điện tử và kẽ hở giữahai vạt áo, luồn sâu vào ngực cô gái
sờ nắn chiếc vú đã chảy xệ Cảm giác
Trang 4bàng hoàng vì lạc hậu so với thời dạilen dần trong tâm trí Kim Đồng nhưvết dầu loang Mình hình như chưa kịplớn đã trở thành người đứng tuổi? Cửchỉ thân mật của bọn thanh niên,khiến người ngoài cuộc thẹn đỏ mặt,chẳng khác ông bố chồng vô tìnhtrông thấy con dâu và con trai đangxoắn xuýt lấy nhau Anh quay nhìn đinơi khác Cái tuổi cố chấp với tâmtrạng u ám nay lại càng bi thảm.Những ý nghĩ trong đầu quay cuồngnhư bánh xe ngựa chạy hết tốc lực:Mình đã sống bốn mươi hai năm trênđời, trong bốn mươi hai năm ấy mình
đã làm được những gì? Những nămtháng đã qua y hệt con đường mònmất hút trong thảo nguyên mênhmông, chỉ nhìn lại được chừng ba bốn
Trang 5mét, xa hơn nữa là khuất trong sương
mù Đã sống già nửa đời người, mộtcuộc sống tệ hại, tởm lợm, ngay bảnthân cũng tự cảm thấy thương hại,buồn nôn! Gần nửa cuộc đời tiếp theo,tính từ khi được phóng thích, coi như
đã bắt đầu, chẳng hiểu rồi sẽ như thếnào?
Ngay trước tầm nhìn của anh là bứctranh màu bằng sứ treo trên tường,người đàn ông trong tranh cơ bắp pháttriển, che bụng băng mấy chiếc láxanh, khoác tay một phụ nữ cởi trần,tóc bay như bờm ngựa Trong cáikhông gian hữu hạn của bức tranh vẫndành chỗ cho sự tưởng tượng vô hạn.Nhìn nét mặt đầy khát vọng vươn tớihạnh phúc của đôi nam nữ nửa ngườinửa tiên này, trong lòng anh cảm thấy
Trang 6trống rỗng ghê gớm Cái cảm giác xót
xa anh đã từng thể nghiệm nhiều lầnkhi nằm ngửa nhìn lên bầu trời xanhbiếc ở cao nguyên hoàng thổ, nơi dòngsông chảy vào biển Đàn cừu gặm cỏtrên thảo nguyên Người chăn cừu KimĐồng nằm ngửa nhìn lên bầu trời, xa
xa, nơi có dãy cờ đuôi nheo màu đỏ làđường cảnh giới do cán bộ trại cải tạovạch ra cho người tù những cán bộcanh tù cưỡi ngựa đeo súng tuần tratrên con đê ngăn sóng biển bên ngoàihàng rào cảnh giới, những con chó lai
từ cảnh khuyển với chó địa phương,chạy theo sau, uể oải, thi thoảng lạihướng ra làn sóng bạc đầu ngoài đê,sủa mấy tiếng vô nghĩa Anh thụ án
đã được mười bốn năm Mùa xuânnăm thứ mười bốn, anh kết bạn với
Trang 7Triệu Giáp Đinh, chăn ngựa Anh taphạm tội giết vợ, chưa xử Anh vốn làcán bộ giảng dạy của Học viện Chínhpháp, con người nho nhã, đeo kínhgọng kim loại Anh không giấu giếm,
kể lại tường tận cho Kim Đồng nghemình đã giết vợ như thế nào KimĐồng cũng kể lại vụ án của mình.Nghe xong, anh ta nói một cách cảmkhái:
- Lão huynh, đẹp quá y như một bàithơ, chỉ tiếc là pháp luật bài xích tất
cả những gì có tính thơ mộng? Cóđiều, giá như khi đó tôi, thôi cho qua,nói bây giờ là thừa! Họ xử anh nặngquá tuy nhiên, đã được mười bốn nămrồi thì cũng chẳng khiếu nại làm gì.Trước đây không lâu, khi lãnh đạo trạituyên bố anh đã mãn hạn tù, được trở
Trang 8về với gia đình, thì anh lại có cảm giácnhư mình bị ruồng bỏ Nước mắt chạyquanh, anh xin được ở lại mãi mãi.Viên quản giáo ngạc nhiên nhìn anh,
- Sao lại như vậy? Anh nói:
- Rời trại, tôi không biết làm gì đểsống, tôi là con người vô dụng? Viên quản giáo đưa cho anh một điếuthuốc, châm lửa cho anh, vỗ vai anhnói:
- Người anh em, về đi, thế giới bênngoài đẹp hơn ở đây nhiều?Anh không biết hút thuốc, vừa bậpmột hơi đã bị sặc, nhóc mắt ràn rụa.Một phụ nữ mắt ngái ngủ, mặc bộquần áo công nhân màu xanh, mũrộng vành, tay trái cầm cái hốt rác,tay phải cầm chổi, quét dọn lấy lệ
Trang 9những đầu mẩu thuốc và vỏ trái câytrên nền nhà Với vẻ mặt chánchường, chị ta chốc chốc lại dùng chân
đá hoặc thọc bằng chổi những người
ra, rồi nhảy dựng lên vì chổi quét phảingười Lập tức những tờ báo lót chỗnằm bị hốt luôn vào xe rác Kim Đồngmặc dù đã áp sát tường đến mức tối
đa, nhưng vẫn bị quát mắng:
- Tránh ra, có mắt hay không đấy?Ngang ngược là người nhà nước Thái
độ ngang ngược ấy cách đây mười lămnăm Kim Đồng đã lãnh đủ Anh cho
Trang 10đây là hiện tượng rất bình thường,không phách lối thì sao gọi là ngườinhà nước? Anh nín nhịn nhảy sangmột bên, trông thấy chị ta chỉ vào cáitúi hành lý bằng vải bạt của anh, vẻ
- Của ai đây? Xách đi!Anh lại nhẫn nhục xách cái túi ra chỗkhác, đợi chị ta đưa qua quít vài nhátxong, anh lại để cái túi vào chỗ cũ vàngồi xuống bên cạnh
Xó nhà trước mặt anh là một đống rác
to tướng Chị công nhân đổ chỗ rácmới gom vào đống rác rồi bỏ đi Đànnhặng xanh nghỉ ngơi trên đống rácbay vù lên rồi lại đáp xuống Lúc nàyanh trông thấy bức tường phía trướcthông ra bãi đỗ xe có trổ mấy cửanhỏ Mỗi cửa có bảng ghi số xe và
Trang 11tuyến xe Phía ngoài có hàng rào bằngnhững ống thép hàn lại với nhau, một
số người đang xếp hàng ở đó để đợikiểm tra vé Cuối cùng, anh tìm thấycửa ghi số xe 831 đi trấn Đại Lan ở
đó đã có mười mấy người đang xếphàng, người hút thuốc, người nóichuyện, có người ngồi ngẩn ra bên túihành lý Họ lấy vé ra xem, trên vé ghigiờ xe chạy là 7 giờ 30, nhưng chiếcđồng hồ treo trên tường đã chỉ 8 giờ
10 Họ cuống lên cho răng chuyến xe
mà họ định đi đã chạy trong khi họngồi nghĩ vơ vẩn Anh xách cái túihành lý rách lên, chạy tới xếp hàngsau một ông tay xách cặp đen, mặtlạnh như tiền Anh lặng lẽ nhận xétnhững người xếp hàng, hình như cóbiết họ, nhưng không thể nhớ ra, dù
Trang 12chỉ một cái tên Những người kia cũngnhìn anh từ đầu đến chân, anh cảmthấy hình như họ có vẻ ngạc nhiên.Anh bắt đầu lúng túng trong một tâmtrạng phức tạp, vừa muốn nhận ngườiquen, lại vừa sợ một quen nhận ramình Anh lúng búng hỏi người đứng
- Thưa đồng chí, đây có phải xechạy Đại Lan không ạ?Người này nhìn anh bằng ánh mắt củacán bộ quản giáo ở nông trường laocải khiến anh hoảng hốt như kiến bòtrong chảo Anh nghĩ, không chỉ trongcon mắt mọi người, mà ngay bảnthân, anh cũng tự đánh giá là mộtquái vật Tối qua trong nhà xí, nhìnvào chiếc gương đã ố vì hơi nước, anhtrông thấy cái đầu to tướng của anh
Trang 13Tóc trên đầu xoăn tít, rối như tổ quạ,
đỏ chẳng ra đỏ, vàng chẳng ra vàng,lại thêm lưỡng quyền nhô cao, da mặtsần sùi như da cóc đầy nếp nhăn, cáimũi to tướng đỏ tía như vừa bị véo, bộrâu quai nón màu râu ngô ôm lấy cặpmôi sưng mọng Dưới ánh mắt soi móicủa người đàn ông, Kim Đồng cảmthấy mình dơ dáy, mồ hôi ướt sũnglòng bàn tay Người dàn ông hất hàm
về phía chiếc biển treo trên cửa xé véthay cho việc trả lời câu hỏi của anh.Một phụ nữ to béo mặc áo bờ lu trắngnhưng trước ngực đen một mảng totướng, đẩy trước xe nhỏ bốn bánh đitới, rao bằng cái giọng lanh lảnh của
- Bánh bao đây, bánh bao nhân thịt
Trang 14Chị ta béo tốt, khuôn mặt hồng hàobóng nhẫy, tóc uốn xoăn từng búi nhỏtrông giống đuôi cừu úc Đại Lợi, mubàn tay như chiếc bánh bao, ngón taynhư những khúc lạp sường.
- Một cân giá bao nhiêu? - Một thanhniên mặc áo bay hỏi
- Không bán cân, bán chiếc - Người
- Bao nhiêu tiền một chiếc?
- Cho tôi mười chiếc, anh thanh niênnói Chị bán hàng lật tấm khăn phủtrắng đã ngả màu đen, lấy mảnh báo
cũ đã chuẩn bị sẵn, dùng kẹp lấy đủmười cái bánh bao Anh thanh niên lôi
ra một năm tiền to tướng để chọn tiền
lẻ, mọi con mắt đều đổ dồn về phía
Trang 15- Nông dân Cao Mật hai năm nay phấtto? - Ông xách cặp đen nói, giọng
Anh thanh niên mặc áo bay ngoạmtừng miếng to tướng, nhồm nhoàmnhai
- Lão Hoàng, thèm lắm hả?
- Thèm thì vứt quánh bát sắt, đi buôn
cá với tôi - Ông xách cặp nói
- Tiền là cái gì? Là hổ dữ đã xuốngnúi, tôi sợ nó cắn lắm!Anh thanh niên cười nhạo:
- Thôi đi ông, chó cắn mèo, mèo cắnngười, con thỏ lúc cùng đường cũngdám cắn người, tôi chưa nghe nói tiền
- Cậu còn ít tuổi chưa hiểu hết đâu!Anh mặc áo bay nói:
Trang 16- Ông Hoàng ơi, không nên sống lâulên lão làng, cũng dùng ra vẻ ta đâylàm gì, phải đổi mới cách nghĩ mới cócơm cá cơm thịt! Cho phép nông dânbuôn bán kiếm tiền là văn bản hàngđầu mà ông trưởng trấn công bố trước
- Này cậu, đừng vội ngông nghênh,đảng Cộng sản không bao giờ quênlịch sử của mình, cậu liệu hồn đấy!
- Liệu hồn về chuyện gì?Ông cặp đen gằn giọng nói từng chữ:
- Cải cách ruộng đất lần thứ hai!Anh áo bay ngớ ra, nói:
- Thì cứ cải cách nữa di, ông thì ôngđớp hít cho bằng hết, một sợi lôngcũng không còn mà cải cách? Ông
Trang 17tưởng tôi cũng ngốc như ông cụ thânsinh ra tôi đấy chắc? Đầu tắt mặt tối,thắt lưng buộc bụng được ít tiền tậumấy chục mẫu ruộng bạc điền, đến cảicách bị qui ngay là phú ông, bị cácông lôi ra đầu cầu, đoàng một phát vỡsọ! Tôi không như bố tôi, được đồngnào là tôi hít, tôi đớp! Khi các ông cảicách ruộng đất lần thứ hai, tôi lại làbần nông vẻ vang như ai!
- Kim Trụ Tử, anh được bỏ mũ phúnông mới ít hôm mà đã kiêu ngạo rồi!
- Lão Hoàng, nực cười ông châu chấu
đá xe, không lượng được sức mình thì
về nhà treo cổ lên cho xong? Ông dámchống chính sách của Nhà nướckhông? Tôi cho là ông chống thế nào
Trang 18Lúc này, một lão ăn xin mặc chiếc áobông rách, thắt lưng bằng sợi dây diệnmàu đỏ, tay cầm bát sứ vỡ, trong bát
có mấy đồng tiền bằng kim loại vàmấy tờ bạc lẻ bẩn thỉu Lão run rẩychìa cái bát ra trước mặt ông cặp đen,
Trang 19quay sang xin anh áo bay, vẫn câu cacũ:
- Xin cậu rủ lòng thương mà cho vàihào mua bánh bao!
- Anh thành phần gì?Lão ăn mày ngớ ra một lúc, nói:
- Bần nông, tổ tông tám đời đều là
Trang 20Phòng chờ trở nên nhốn nháo, hơnchục nhân viên soát vé từ phòng nghỉ
đi ra, kẹp vé cầm trên tay Người nàocũng một vẻ chán chường, lạnh nhạt,làm như hành khách là kẻ thù của họ.Hành khách di theo họ đến cửa kiểmsoát Một người đứng giữa lối ra, nói
- Xếp hàng, xếp hàng! Không xếphàng không soát vé! Các đồng chíkiểm soát viên chú ý, không xếp hàng
Nhưng mọi người vẫn dồn cục trước lối
ra, tay xách túi lớn túi nhỏ Trẻ con bịlèn bật khóc Một phụ nữ tay bế contrai, lưng cõng con gái, tay kia ômmột cặp gà trống, lớn tiếng chửi ngườiđàn ông xô dẩy chị ta, nhưng ngườikia bất chấp tất cả, giơ thùng bóng
Trang 21điện lên quá đầu, người luồn lách đểlên phía trên Người phụ nữ đạp choanh ta một cái vào mông, anh ta cũngkhông thèm nhìn lại.Kim Đồng bị chen bật ra ngoài vòng,ban đầu sau lưng anh có mấy chụcngười, giờ đây anh trở thành ngườiđứng cuối cùng Anh nổi cáu, xách túihành lý định len vào trong, nhưng một
cú huých vào ngực khiến mắt anh nẩyđom đóm, anh rên lên một tiếng, ngãngồi xuống đất, mồ hôi đầm đìa trênmặt Phát thanh viên liên tục lặp lại:
- Xếp hàng, xếp hàng, không xếp
Người soát vé chuyến xe khách đi trấnĐại Lan là một cô gái có hàm răngkhấp khểnh, dùng chiếc kẹp vé và kìmbấm làm công cụ mở đường, từ cửa
Trang 22soát vé lách ra, chiếc mũ rộng vành
đã bị chen bẹp, tóc xõa rối bù Cô tatức điên lên, giậm chân bành bạch:
- Chen đi, chen nữa di, chết một hai
Cô soát vé giận dỗi bỏ về phòng nghỉ.Lúc này, chiếc đồng hồ điện tử treotrên tường, kim giờ và kim phút đãtrùng khít trên con số 9 Nhiệt tìnhchen lấn của mọi người bị xẹp luôncùng với sự bỏ đi của cô soát vé Đứngbên cửa sổ, Kim Đồng tự nhiên có cảmgiác vui sướng, anh cảm ơn người soát
vé đã bỏ đi, coi đó như một cử chỉ bảo
vệ những người yếu đuối
ở các cửa soát vé khác, lối ra bãi đậu
xe đã mở, hành khách chen chúc nhau
Một thanh niên người tầm thước, ăn
Trang 23mặc sang trọng đi tới, tay xách lồngchim, trong lồng có một cặp vẹt trắngquí hiếm Cặp mắt rất sáng của cậuthanh niên khiến Kim Đồng chú ý,nhất là hai con vẹt làm anh nhớ lạiquang cảnh trong sân hôm anh từnông trường về nhà, lũ vẹt bay quanhcái nôi treo dưới tán cây, trong nôi làthằng con trai của Hàn Chim vàThượng Quan Lai Đệ Chẳng lẽ lại làthằng nhỏ? Anh dần dần phát hiện racái vẻ bất cần đời của Lai Đệ và nétkiên cường một cách ngây thơ củaHàn Chim trên khuôn mặt chàngthanh niên Kim Đồng vô cùng ngạcnhiên, nhưng ngay sau đó là sự thánphục, nó lớn quá rồi, thằng nhỏ nằmtrong nôi năm nào nay đã trở thànhmột thanh niên! Tiếp theo, một lần
Trang 24nữa anh lại nghĩ tới tuổi tác của mình,chìm trong một cảm giác trầm uất vàtrống rỗng không bờ bến Anh cảmthấy mình như cụm cỏ mao trên đấtphèn, lặng lẽ mọc lên, sống lay lắt rồilặng lẽ từ giã cõi đời!Hàn Vẹt bước tới bên cửa soát vé,nhiều người trong đám đông chào hỏicậu, cậu chậm rãi chào lại, giơ tayxem đồng hồ kiểu dáng rất lạ mắt.
- Hàn Vẹt, Hàn Vẹt, cậu di nhiều, ănnói giỏi, mời bà cô ấy ra đi!- Một ngườitrông có vẻ cán bộ nói.Hàn Vẹt nói: - Tôi chưa đến thì bà ấychưa cho ra cửa đâu!
- Nói khoác, cậu gọi được bà ấy ra thì
- Các vị đừng có chen lấn nữa, xếphàng vào, chen gì mà chen ghê thế,
Trang 25giành nhau khăn tang chắc? Xếp hàng
Cậu ta nửa đùa nửa thật chửi tất cả,cái nút kẹt được dãn ra, kéo dài đếntận chỗ những chiếc ghế Hàn Vẹt nói:
- Ai còn chen lên làm mất trật tự làtôi mẹ người ấy, rõ chưa nào? - Cậu
ta phác một cử chỉ tục tĩu, nói tiếp sớm muộn rồi cũng phải lên, trong xekhông còn chỗ thì lên nóc mà ngồi,càng thoáng, càng tha hồ ngắm cảnh
-Đ mẹ, tôi tình nguyện lên nóc! Hãyđợi dấy, tôi vào triệu các mẹ!Quả nhiên cậu ta mời được nhân viênsoát vé ra Cô ta mặt mày sưng sỉa,hình như vẫn chưa bớt giận Hàn Vẹtnói như rót vào tai cô:
- Dì nuôi ơi, dì chấp họ làm gì! Họ là
đồ cặn bã trong xã hội, trốn chúa lộn
Trang 26chồng, mèo mả gà đồng, trộm gà bắtchó, dì mà tức với họ mất cả cái giácủa mình đi! Quan trọng hơn, dì tức
mà sinh bệnh thì dượng sẽ thương dì
Câm mồm, thằng Vẹt thối tha này!
-Cô ta giơ cái kép vé đập một phát vào
bả vai Hàn Vẹt - sao lắm mồm thế?Hàn Vẹt lè lưỡi, nói:
- Dì nuôi ơi, cháu đã chuẩn bị cho dìmột đôi chim thật đẹp, khi nào thì
- Cứ diễn mãi một vở - Cô soát vé nói
- miệng lúc nào cũng liếng thoắng,hứa lên hứa xuống cả năm rồi mà cóthấy bóng dáng con chim nào!
- Lần này là chính xác, lần này dì sẽtrông thấy chim thật!
Trang 27Cô soát vé nói:
- Nếu cậu có lòng hiếu thảo như thếthì cho tôi đôi vẹt trắng này?
- Dì nuôi ơi, đôi này thì không được,đây là chim giống nhập từ úc về, dì cómuốn cũng khó Sang năm nếu HànVẹt này không biếu dì một đôi vẹttrắng thì không phải là con dì!Cánh cửa kiểm soát vừa mở ra, mọingười lập tức chen lấn nhau túi bụi.Hàn Vẹt xách lồng chim đứng bên cô
- Dì thấy đấy, làm sao không nóingười Trung Quốc tố chất kém chođược? Mẹ kiếp, cứ thế mà chen, màlấn, kỳ thực càng chen lấn càng chậm
Trang 28- Dân Cao Mật toàn là đồ thổ phỉ,hung hăng đến khiếp!
- Dì nuôi ơi, đừng vơ đũa cả nắm, còn
có người tốt chứ, thí dụ Cậu ta chưa nói hết câu đã ngẩn ngườira: Kim Đồng đang từ cuối hàngngượng ngùng bước tới
- Nếu cháu nhớ không lầm - cậu ta nói
- thì ông là cậu của cháu?Kim Đồng ngượng nghịu trả lời: Tôicũng nhận ra cậu!Hàn Vẹt vui mừng nắm chặt tay Kim
- Thế là cậu được về rồi! Bà ngoạikhóc ngày khóc đêm vì thương cậu,đến nỗi hỏng cả hai mắt.Trong xe chật cứng, vài người ló hẳnnửa người ra ngoài cửa sổ Hàn Vẹt
Trang 29trèo lên giá để hàng trên nóc bằngchiếc thang sắt phía đuôi xe, lật tấmlưới bảo hiểm lên, bố trí chỗ ngồi choKim Đồng xong xuôi rồi nghiêng ngườikéo túi hành lý của Kim Đồng lên, KimĐồng run rẩy trèo lên theo Hàn Vẹttrùm lưới lên người Kim Đồng, dặn:
- Hàn Vẹt, cậu đúng là người chim! Tôibảo này, rớt ngã là tôi không chịutrách nhiệm đâu đấy! Hàn Vẹt móc túilấy bao thuốc lá ném xuống.Ông tài giơ tay bắt bao thuốc, xem
Trang 30nhãn, đút luôn vào túi, nói:
- Trời cũng đành chịu phép với cậu!
- Bố ơi, xin bố mở lòng nhân mà lên
xe cho, mà dừng giữa đường in ít thôi!Ông tài cố buộc chặt cánh cửa rồi lóđầu ra ngoài cửa kính, nói:
- Của nợ này bung ra từng mảnhkhông biết lúc nào, và tất nhiên lại cóngười thay thế tôi Xe này chưa chắc
Lúc này, tiếng nhạc đưa tiễn cácchuyến xe lên đường vang lên, rè rènhư tiếng cạo nứa của hàng chục lưỡidao Cô nhân viên soát vé đứngnghiêm mép bờ ke để tiễn xe theo quiđịnh, hằn học nhìn theo chiếc xe trócsơn, bẹp dúm đó, kêu cót két khi lănbánh Hàn Vẹt giơ tay vẫy: - Chào dì
Trang 31nuôi, lần sau cháu nhất định biếu dì
Cô nhân viên không trả lời Hàn Vẹt
- Tặng mụ hai cái cặc chó thì có!
Xe chạy chậm trên con đường rải đá
từ huyện về Cao Mật, chốc chốc lại có
ô tô hoặc máy kéo chạy ngược chiều,thận trọng lách qua xe khách Bụicuốn mù mịt sau bánh xe, Kim Đồng
Trang 32vào bao, nhìn bàn tay thô kệch củaKim Đồng bằng ánh mắt thông cảm,rồi lại nhìn mặt anh, hỏi:
- Khổ lắm phải không cậu?
Trang 33- Ngoại còn khỏe không? - KimĐồng đắn đo hỏi - Sức khỏe ấy à, cònrắn rỏi lắm - Hàn Vẹt nói - chỉ mỗi tộihỏng mắt, nhưng ngoại vẫn tự lo liệuđược? Cậu ạ, với cậu cháu chẳng giấu
bó làm gì, cháu sợ vợ, con thối thây
ấy không đếm xỉa gì đến hiếu nghĩa!
Nó về làm đâu là ngoại bỏ đi liền Cókhi cậu biết nó đấy, nó chính là congái của lão Cảnh bán mắm tôm và mụ
vợ dài ngoẵng như con rắn của lão
Mụ ấy đích thị là một con rắn đội lốtngười? Cậu ạ, cháu cố kiếm đủ nămvạn đồng là cháu tống cổ con vợ cháu
Xe dừng lại chỗ đầu cầu ThuồngLuồng, mọi người tranh nhau xuống
xe Kim Đồng được Hàn Vẹt giúp đỡ,
từ nóc xe trèo xuống Anh trông thấy
Trang 34nhà cửa san sát bên bờ bắc, liền kềvới chiếc cầu đá là một cây cầu bêtông mới toanh Trên bãi trống gầnđầu cầu mọc lên một dãy quán bántrái cây, thuốc lá và bánh kẹo HànVẹt chỉ khu nhà phía bắc con đê, nói:
- Uỷ ban trấn và trường học đềuchuyển về đấy, ngôi nhà Tư Mã đã choRăng Vàng - con trai Vu Vân Vũ, thuêbao Cái thằng con lừa ấy thành lậpxưởng sản xuất thuốc tránh thai kiêmsản xuất rượu rỏm, thuốc chuột rởm,không làm một việc gì, dù là bé tí tẹo,cho con người! Cậu ngửi xem - HànVẹt giơ một tay lên, nói - Cậu ngửixem trong gió có mùi gì nào? KimĐồng trông thấy ống khói bằng tônnhô lên rất cao trên khu nhà Tư Mã,làn khói xanh biếc cuồn cuộn bốc lên
Trang 35Cái mùi phát lộn mửa chính là mùi của
- Ngoại dọn đi cũng hay! - Hàn Vẹt nói
- nếu không, sẽ chết vì hít phải khóiđộc! Bây giờ mạnh ai nấy chạy, giỏi ainấy làm, không còn giai cấp nữa,không đấu tranh nữa, người nào người
ấy đỏ mắt lên vì tiền! Cháu cũng thuêhai mươi mẫu đất hoang bên cạnhBãi-Cát-Dài Cậu ạ, tham vọng củacháu là to lắm đấy, cháu chuẩn bị xâydựng trại chim quí hiếm, trong vòngmười năm trở lại, tất cả các giốngchim quí hiếm trên thế giới đều qui tụ
về đông bắc Cao Mật này, đến khi đó,cháu có tiền thì khỏi lo không có thế!
Có tiền có thế rồi, việc lớn đầu tiên màcháu làm là dựng tượng cho bố mẹcháu ở Bãi-Cát-Dài
Trang 36Hàn Vẹt bị xúc động bởi chính kếhoạch vĩ đại của mình, mắt sáng lên,
bộ ngực lép kẹp ưỡn ra như ức chim
bồ câu Kim Đồng trông thấy nhữngngười buôn bán gần đấy cứ nhìn anh
và Hàn Vẹt đang hoa chân múa tay.Anh lại cảm thấy xấu hổ vì hình dungtiều tụy của mình, thậm chí hối hậnrằng trước khi được tha đã không đếnhiệu cắt tóc của mụ Ngụy Kim Chi lẳng
Sau đó, Hàn Vẹt lấy ra mấy tờ giấybạc nhét vào tay Kim Đồng, nói:
- Cậu đừng chê ít, cháu hiện đang thời
kỳ lập nghiệp, tiền nong rất căng,ngoài ra, có đồng nào con vợ cháu nónắm hết, cháu không dám và cũngkhông còn cách nào phụng dưỡngngoại Ngoại nuôi cháu khôn lớn đâu
Trang 37có dễ dàng gì! Cho đến khi rụng hếtrăng cháu vẫn không quên ơn ngoại!Đợi khi cháu thực hiện được kế hoạch,cháu sẽ trả ơn ngoại!Kim Đồng trả lại Hàn Vẹt mấy tờ giấy
- Cậu khinh cháu là đồ vô tích sựchăng?
- Cậu còn đâu tư cách để khinh rẻngười khác? Cháu giỏi đấy, so với ông
Trang 38cậu vô dụng này, cháu hơn cả trămlần?
- Cậu ơi, người ta không hiểu cậu,nhưng cháu thì hiểu: Gia đình ThượngQuan toàn những người như rồng nhưphượng, như hổ như báo, chỉ tiếc làkhông gặp thời! Cậu ơi, nhìn tướngmạo cậu có khác gì Thành Cát Tư Hãn,sớm muộn cậu sẽ làm nên! Cậu hãy
về nhà đã, hàn huyên với ngoại ít hômrồi đến Trung tâm nuôi chim PhươngĐông của cháu Ra trận phải dựa vàoanh em ruột, chiến đấu nhờ ở phụ tửbinh! Thằng Răng Vàng hiện thời thìđang đắc chí, nhưng hắn là cái đuôicủa con thỏ, không bao giờ mọc dàiđược! Tên ác bá Vu Vân Vũ hai taybuông xuôi, thì thằng Răng Vàng cũng
Trang 39rồi đời!Hàn Vẹt mua ở quán một nải chuốitiêu, mười mấy quả quít đụng trongtúi ni-lông màu hồng, đưa cho KimĐồng, nhờ anh cầm về cho bà ngoại,rồi hai người chia tay nhau bên cầu bêtông Kim Đồng nhìn dòng nước trongvắt, mũi cay xè Anh chọn một chỗvắng đặt hành lý xuống chân đê, vựcnước rửa sạch bụi bặm trên mặt Cũngphải, anh nghĩ, đã được trở về thì tinhthần cũng phải phấn chấn lên một tí,làm việc gì đó cho ra việc, vì mẹ, cũng
Anh định hướng theo trí nhớ về lại nơi
ở cũ Nhưng trước mặt anh là mộtcông trường, một chiếc máy kéo đanghúc đổ những mảng tường còn sót lại.Anh nhớ lại khi còn trên xe khách, Hàn
Trang 40Vẹt nói rằng, ba huyện Cao Mật, Bình
Độ, Giao Châu, mỗi huyện cắt mộtphần đất, thành lập Chợ Mới Trungtâm của Chợ Mới tất nhiên đặt tại trấnĐại Lan Nơi đây sẽ nhanh chóng trởthành nơi đô hội, một thành phố phồnvinh Không lâu nữa, ngôi nhà bảytầng sẽ mọc lên từ nền cũ của nhàKim Đồng, ủy ban hành chính thànhphố sẽ đặt tại ngôi nhà này.Đường phố đã được mở rộng, mặtđường này đã trải một lớp dày đá răm,bên vệ đường xẻ rãnh sâu hàng thước,một đám thợ phụ đang đặt đường ống
bê tông Nhà thờ đã bị san bằng, trướccổng nhà Tư Mã treo biển Công tyđược Hoa Xương , mấy chiếc xe commăng ca ọp ẹp đỗ trên nền cũ của nhàthờ Mấy chục cánh quạt cối xay gió