GẶP LẠI THẦY Con dừng lại phía hàng cây Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao Trường xưa vẫn nét ngày nào Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy Vẫn bao la một vòng tay Đón con như thể chưa ngày c[r]
Trang 1Những bài thơ hay nhất về thầy cô mái trường ngày
20-11
{VnTim™} Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ người đào giếng Từ thuở ấu thơ cắp sách đến trường chúng ta đã được thầy cô dạy dỗ những điều đó, những bài
học đạo đức đầu tiên đã giúp chúng ta nên người như hôm nay.
Là một người Việt Nam chúng ta không thể nào quên truyền thống tôn sư trọng đạo
mà ông cha ta đã truyền dạy từ bao đời nay Không thầy đố mày làm nên Chính thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức cho chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học
vấn và cả trên đường đời.
Trong mỗi chúng ta ai cũng có một thời cắp sách tới trường, ai cũng có những ngày học cùng những người bạn và thầy cô dưới mài trường thân yêu, rồi để lại cùng thời gian là bao kỷ niệm buồn vui nhưng rất đỗi thân thương mà khi lớn nên ta thấy hối tiếc khi nhớ lại Hối tiếc vì hồi đó ta quá ích kỷ, hối tiếc vì hồi đó ta quá ham chơi, hối tiếc vì hồi đó ta học chưa tốt, hối tiếc vì v.v Nên nhân đây VnTim™ muốn nhắc nhở những bạn đã đang và sẽ là học sinh, vẫn còn đang ngồi trên ghế nhà trường hãy cháy hết mình cho cuộc sống của các bạn "học hết sức, chơi hết mình" đừng để sau này phải hối tiếc, nếu các bạn đang có dự định làm gì đó thì hãy làm ngay đi không
sẽ không kịp đâu.
Chính vì công lao to lớn của các thầy cô đối với cá nhân mỗi người nói riêng và toàn
xã hội nói chung nên ngày 20 - 11 hàng năm được gọi là "Ngày nhà giáo Việt Nam
Trang 2(hay ngày lễ Hiến chương nhà giáo Việt Nam)", nó không chỉ là ngày vui của các thầy cô giáo mà còn là ngày để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn đến thầy cô, người mẹ
thứ hai đã dạy dỗ chúng ta nên người.
Cứ mỗi dịp 20 - 11 về VnTim™ lại nhớ đến thầy cô, bạn bè và cả mái trường thân thương cùng bao kỷ niệm một thời cắp sách tới trường Cảm xúc ấy càng trỗi dậy một cách mãnh liệt khi ta tìm về trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh bao
tâm huyết dạy dỗ chúng ta thành người.
Để bày tỏ lòng biết ơn của mình đến thầy cô có tất nhiều các như đền thăm và tặng quà là phổ biến nhất, nhưng đối với những học trò xa xứ thì một bó hoa dâng tặng cho thầy cô trong ngày này chắc có lẽ là hơi khó, nhưng những món quà tinh thần bằng thơ văn hay một chút vật chất thì chắc có lẽ là không khó lắm đối với mỗi người
trong chúng ta !
Nhân ngày 20 - 11 VnTim™ xin gởi đến các bạn những bài thơ hay nhất về thầy cô giáo và mái trường thân yêu để chúng ta cùng bày tỏ lòng biết ơn với các thầy cô của mình trong ngày vui này, đồng thời cũng để nhắc nhở rằng : Ăn quả phải nhớ kẻ
trồng cây.
Đây là những bài thơ hay về thầy cô giáo những người díu dắt chúng ta vào đời Nhân dịp 20/11, kính chúc thầy cô giáo mạnh khỏe, luôn đạt được nhiều tàhnh tích
trong cuộc sống.
Trang 3Chúc người dìu dắt tương lai, Mừng vui lớp lớp nay mai giúp đời…
Thầy như sóng ngoài biển khơi,
Cô như tia nắng mặt trời lung linh…
Nhân gian đầy ắp bình minh, Ngày ngày tiếp bước học sinh nên người
Nhà nhà rộn rã tiếng cười, Giáo viên ngày lễ hai mươi đến rồi…
Việt Nam toàn cõi bồi hồi…
Hai từ thân thiết bao đời dựng xây Mươi mười đã rõ ơn này…
Tháng năm vun đắp hăng say đong đầy
“Mười năm là tết trồng cây, Một trăm năm mãi… hăng say trồng người”
Bụi Phấn
(hãy chú ý điều ngạc nhiên trong bài thơ này
nhé !) ( và hãy xem đó là điều gì ?điều gì nhỉ ?? )
Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn
Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn
Viết lên đôi chữ cười vui vẻ
Bảng cũng như ta cũng có " hồn " !
TẢN MẠN VỀ NGHỀ
1 Người đi - lòng chẳng xa lòng Học trò, đồng nghiệp thủy chung một đời
2 Hai mươi năm một giấc mơ Tuổi thơ ngày đó bây giờ là đây Hai mươi năm được làm thầy Bao vinh quang, bao đắng cay cuộc đời Bạn bè còn lại mấy người
Trang 4Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy
Phấn chì bụi phủ tóc như mây
Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh
Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy
Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?
Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !
Bụi thời gian cứ bay theo gió
Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm
Rơi như lá úa nay lìa cành
Trên đường gian khổ hóa mong manh
Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã
Giảng giải từng câu thiếu niên thành
Có biết ngày mai sẽ ra sao
Hạt mầm thầy nảy biết là bao
Bụi trần phấn toả mau phai thắm
Nào biết ngày sau sẽ thế nào !
Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo
Trên mái trường xưa nhạt ngói màu
Tóc người xưa cũng chen sợi bạc
Thầy đó trường đây lệ cứ trào
Con vẫn yêu sao những điểm 10
Yêu thầy trách phạt học mà chơi
Phút giây ngày ấy như sống lại
Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời
Làm sao để trở lại ngày xưa
Co' thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa
Nào ai không nhớ mình " hưởng " phạt
Quên những trận đòn đã từng chưa?
Ngày nay con vẫn giữ ân tình
Xưa còn non trẻ đã miệt khinh
Thầy - Cô nâng sách tay dìu dắt
Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình
Khi con cất bước xa mái trường
Tuổi người đã đủ để vấn vương
Còn lưu luyến Bạn - Thầy - Cô mãi
Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương!!
Học trò mấy lớp ra đời thành nhân Hai mươi năm kiếp phong trần Với các em sức thanh xuân vẫn còn Hai mươi năm tấm lòng son Như hoa sen đậm sắc hồng ban mai Con thuyền tách bến ra khơi Cánh buồm căng gió nửa đời lại đi
Dù cho bão tố bất kỳ Tim hồng, phấn trắng ngại gì gió to Cám ơn em, tuổi học trò Cho thầy thêm sức trồng hoa dâng đời Ngày hai mươi - tuổi hai mươi Nửa đời dạy học đam mê vẫn còn
3 Dâng cô bông hồng trắng Hồng đỏ kính dâng thầy Bao bông hồng còn lại Đưa em vào tương lai
4 Em ngồi đó, một khung trời để nhớ Mắt biết xôn xao, tinh nghịch má hồng
Tà áo ngây thơ, nụ cười rạng rỡ Một - sáng - khai - trường, giờ đã xa xăm
GẶP LẠI THẦY
Con dừng lại phía hàng cây Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao Trường xưa vẫn nét ngày nào
Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy Vẫn bao la một vòng tay Đón con như thể chưa ngày cách xa Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà Giọng thầy trầm ấm "thật thà phải con?"
Cái tên thấy gọi riêng con Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên Ước mong con mãi không quên
"thật lòng vững trí đừng phiền nghe con" Lợi danh - danh lợi sẽ mòn Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm Nhớ tóc thấy điểm hoa râm Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang
Ai quên đi chuyến đò ngang Quên sao người lái thuyền sang bến đời
Ngày Đầu Tiên Đi Học
Thơ: Viễn Phương Bàn Tay Của Cô
Trang 5Ngày đầu tiên đi học
Mẹ dắt tay đến trường
Em vừa đi vừa khóc
Mẹ dỗ dành bên em
Ngày đầu tiên đi học
Em mắt ướt nhạt nhòa
Cô vỗ về an ủi Chao ôi ! sao thiết tha
Ngày đầu như thế đó,
Cô giáo như mẹ hiền
Em bây giờ cứ ngỡ
Cô giáo là cô Tiên
Em bây giờ khôn lớn,
Bỗng nhớ về ngày xưa
Ngày đầu tiên đi học
Mẹ cô cùng vỗ về
Có một miền đất rất xa Nơi bàn tay cô để lại Bàn tay ngọt ngào hoa trái Thành phố trên trang sách em
Cô ngồi soạn bài đêm đêm Lung linh ánh đèn tỏa sáng Mỗi ngày đứng trên bục giảng Dắt em từng bước vào đời Xôn xao âm thanh đất trời Trên bàn tay cô đã dắt Bàn tay lặng thầm dìu dắt Cho em cả một bầu trời
Nhớ Trường Xưa
Ngó trời xanh thấy chim về chốn cũ
Ta ước mình được trở lại trường xưa
Qua bao năm bên xứ người xa lạ
Trong cô đơn ao ước một ngày về
Khi vẫn biết người xưa không còn nữa
Và bạn bè mỗi đứa một phương trời
Thầy cô cũ dần rời xa bục giảng
Tôi trở về với kỷ niệm thân thương
Ôi! Ghế đá ngày nào tôi vẫn đợi
Chắc rêu phong theo dòng chảy cuộc đời
Phượng ủ rũ theo mùa hạ vương vấn
Ve đầu hè khẽ gọi mùa chia tay
Đôi mắt nai tuổi trăng tròn thuở ấy
Tôi muốn nhìn như những lúc còn thơ
Tiềng guốc đưa dọc hành lang cuối dãy
Mang yêu thương trong buổi mới vào trường
Tuy tất cả đã lùi vào quá khứ
Với thời gian còn lại được những gì
Nhưng tấm lòng của người con xa xứ
Luôn hướng về trường cũ ở quê hương
Tôi lặng lẽ gởi vào những câu thơ
Lời Ru Của Thầy.
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này Lời ru của gió màu mây Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời Tuổi thơ em có một thời Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm Như ru ánh lửa trong hồn Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây Thầy ru hết cả mê say Mong cho trọn ước mơ đầy của em
Mẹ ru em ngủ tròn đêm Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày Trong em hạt chữ xếp dày Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
Từ trong vòm mát ngôi trường
Trang 6Niềm yêu thương êm ái chẳng bến bờ
Nét mực khô lệ chảy dài trên má
Biết bao giờ được trở lại trường xưa
Xin lời ru được dẫn đường em đi (Con đường thầy ngỡ đôi khi Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!) Hẳn là thầy cũng già thôi Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em Thì dù phấn trắng bảng đen Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình
Cô ơi!
Rời mái trường thân yêu
Bao năm rồi cô nhỉ?
Trong em luôn đọng lại
Lời dạy bảo của cô
Ngày ấy vào mùa thu
Bước chân em rộn rã
Cô không lời từ giã
Xa trường tự lúc nào
Em ngỡ như chiêm bao
Cô về đâu, chẳng biết?
Vẫn vang lời tha thiết
Từ giọng cô dịu hiền
Thời gian bước triền miên
Cô chưa lần quay lại
Chúng em nhớ cô mãi
Mong thấy cô trở về
Lúc xưa cô vỗ về
Nay chúng em khôn lớn
Ngày rời trường gần đến
Bao giờ gặp lại cô?!
ƠN THẦY.
Viên phấn nào trên tay Thầy dạy em học chữ Bụi phấn nào bay bay Vương tóc thầy trắng xóa Bao mùa thu đi qua Thầy xưa nay đã già Khai trí em thêm sáng Cho cây đời nở hoa
Từng lời giảng yêu thương Bao lớp trẻ xa trường Gói hành trang thêm nặng Nghĩa tình thầy vấn vương Mai lớn khôn nên người Khi nào em quên được?
Công ơn người đi trước Dìu dắt chúng em theo
NGẨN NGƠ SÂN TRƯỜNG
Trường tôi to , rộng và cao
Nơi cây phượng vĩ năm nào nở hoa !
Trường tôi có bạn gần xa
Mải mê lo học , ngân nga gạo bài
Trường tôi toàn những nhân tài
Học bao điều mới thi dài dài thôi
Trường tôi đâu có xa xôi
Thầy cô dạy dỗ chúng tôi nơi này
Trường tôi toàn những điều hay
Có thầy có bạn ngày ngày thành công
Trường tôi thoả được ước mong
Cho các bạn bước vào trong cuộc đời
Trường tôi có chỗ , có nơi
Bạn nào muốn đến xin mời ghé thăm
TRƯỜNG TÔI.
Cổng trường tôi trông rất xinh Tường cao cổng sắt , dưới hình văn hoa Bước vào thoang thoảng hương hoa Trời cao xanh ngắt , mây là là bay Râm râm bóng mát hàng cây Trưa trưa gió thổi lay cây rì rào
Xa xa hàng dương vẫy chào Gần gần phượng hồng thì thào gọi thương Cùng nơi khắp chốn trong trường Sinh viên đùa giỡn , thân thương chuyện
trò Người nói nhỏ , kẻ nói to Xôn xao tiếng hát tiếng hò du dương Vọng xa nghe tiếng giảng đường
Trang 7Bách Khoa vững cùng tháng năm
Dang tay chào đón , mọi miền bạn thân
Bao la trang trải tình thương cô thầy Dạo quanh xa đó gần đây Nơi đâu đẹp nhất là đây trường mình
THĂM THẦY
Gì vui hơn trò cũ đến thăm thầy
Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng , rất nhẹ
Hẻm cũ , nhà xưa , tường rêu , lặng lẽ
Hồi hộp phút chờ cửa mở thầy đây !
Khách là ai ? Thầy chẳng nhận ra ngay
Con đây ạ ! học trò thầy thuở ấy !
Trò cũ tới thăm , lớp xưa hiện lại
Loang loang ánh nhìn , loang loang nét môi
Vang tiếng nô đùa , vẳng giọng đọc bài
Rộn rịp nhịp trống vào ra mỗi buổi
Và cậu trò nhỏ , nghèo , đói mà run
"Cậu bé" ngồi đây tay vẫn run run
Không còn đói mà thương thầy già yếu !
Con khỏi lo Thầy tiền vơi gạo thiếu
Chuyện lẽ thường , đời đạm bạc từng quen
Mối bận tâm, nhắc lại nếu con quên :
"Đời chỉ đẹp, nếu có tình có nghĩa !"
" Người thường không tránh khỏi cái chết
Nhưng thiên tài thì vẫn đang sống "
Nhớ
Chốn ấy bốn mùa tràn cỏ dại Với tràm xanh thơm mấy dải rừng
Hồ phía tây từng chiều lặng gió Mặt trời chiều xuống đỏ rưng rưng
Chốn ấy con đường quanh co lắm Đưa bước chân đến mấy dãy lầu Sinh viên năm nhất lòng nhiều nỗi Nên mùa thu man mác gì đâu ! Một ngày đôi mắt buồn không nói Một ngày ngồi ngóng sao chìa lìa Một ngày vui buồn không ai tới Một ngày đàn hát giữa đêm khuya
Có trưa lốc cốc dăm ba tiếng Ông quản lý già gõ cửa đưa thư
Có chiều mưa mênh mông như biển Nằm co ro trong khói sương mù Chốn ấy học hành dang dở lắm Hoa sứ ngát hương cả giảng đường Mặt hồ , tràm xanh và cỏ thắm Chỗ trai gái ngồi kín yêu thương
Thầy Và Chuyến Đò Xưa
Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian
Hai mươi tháng mười một
Khai trường thoáng đã trôi qua Ngày thầy cô đến lòng ta rộn ràng Thầy ta tóc vội phai tàn
Vì lo dạy dỗ cho đàn sinh viên Sân trường bách Khoa có duyên Đón chào các bạn khắp miền Việt Nam Trường ta có phải trăng rằm
Mà sao ngày hội như nằm trong trăng Trường ta có một bảng vàng Ghi tên các bạn tuổi vàng nổi danh Trường ta đẹp tựa trong tranh Giống như hương sắc của nhành hoa sen Người người lũ lượt thay phiên Giữ nhiều tiết mục đề tên trong trường
Bụi phấn xa rồi Nắng ấm sân trường
Trang 8Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng hương xưa dưới mái trường
Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi gửi chút hương!
Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!
Nước mắt bây giờ để nhớ ai???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa
Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ xót xa!
Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!
Nguyễn Liên Châu Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương
Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng Giờ đang học, mảng sân vuông lặng vắng Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng
qươ Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa
Và cả gió cũng biết mê thơ nữa Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy
ngâm
Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít
Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh
Em ngồi yên uống suối mật trong lành Thời gian như dừng trôi không bước nữa Không gian cũng nằm yên không dám cựa Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng Sân trường căng rộng ngực đến thênh
thang Kiêu hãng khoe trên mình màu nắng ấm Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người
Nhớ cô giáo trường làng cũ
Bao năm lên phố, xa làng
Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
Nhớ bài tập đọc a ê
Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ
Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em
Vở ngày thơ ấu lần xem
Tình cô như mẹ biết đem sánh gì
Tờ i nguệch ngoạc bút chì
Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
Thương trường cũ, nhớ làng quê
Mơ sao được một ngày về thăm Cô !
Người lái đò Thảo nguyên !.
Một đời người - một dòng sông Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò" Đường đời muôn bước cậy nhờ người
đưa
Tháng năm dầu dãi nắng mưa, Con đò trí thức thầy đưa bao người Qua sông gửi lại nụ cười Tình yêu xin tặng người thầy kính thương Con đò mộc - mái đầu sương Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Trang 9Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông
Mãi trong tôi, ngôi trường ấy
Ngày nào còn bỡ ngỡ
Loay hoay trước cổng trường
Chưa một chút bâng khuâng
Với ngôi trường mới ấy
Mấy hàng cây phượng vĩ
Mấy gốc lá bàng to
Hình như muốn thầm thì
Bạn ơi vào đi nhé !
Kia rừng dương vẫy gọi
Hoà quyện tiếng chim chuyền
Như một khúc giao tình
Cùng đón chào bạn mới
Vậy mà giờ thấm thoát
Đã bao niên học rồi
Ngôi trường ngày nào ấy
Là một phần trong tôi
Cũng hàng cây phượng vĩ
Cũng mấy gốc bàng to
Giờ là bạn tri kỷ
Ngày nào cùng có nhau
Mỗi khi lá xào xạc
Như những nốt nhạc vui
Cùng hoà vào điệu hót
Của lũ chim trên cành
Đến khi hoa phượng nở
Đỏ rực cả sân trường
Cũng là khi ve khóc
Cho tình bạn chia ly
Ôi ! Mái trường yêu dấu
Ôi ! Thầy cô thân yêu
Chắp cho tôi đôi cánh
Bay cao trên đường đời
Thời gian sao nhanh quá
Đã bao năm xa trường
Hoa và ngày 20-11.
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy Còn rung rinh sắc thắm tươi 20-11 ngày năm ấy Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi
Cô tôi mặc áo dài trắng Tóc xanh cài một nụ hồng Ngỡ mùa xuân sang quá Học trò ngơ ngẩn chờ trông
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy Xuân sang, thầy đã bốn mươi Mái tóc chuyển màu bụi phấn Nhành hoa cô có còn cài?
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Tà áo dài trắng nơi nao, Thầy cô - những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào
Xin lỗi các em
Trần Ngọc Hưởng Tôi đâu phải người làm nông Cày xong đánh giấc say nồng một hơi Chuông reo tan buổi dạy rồi Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên
Trách mình đứng trước các em Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy! Rụng dần theo bụi phấn bay Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh Dẫu là lời giảng của mình Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang Dẫu là tiết học vừa tan Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!
Hiểu dùm tôi các em ơi Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ Cảnh đời chộn rộn bán mua
Áo cơm nào dễ chi đùa với ai
Vờ quên cuộc sống bên ngoài
Trang 10Nơi phương xa xứ người
Nhìn cảnh nhớ trường xưa
Tôi mong ước một ngày
Được về lại trường xưa
Tìm lại chút kỷ niệm
Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
Dở hay, yêu ghét, trắng đen Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu
Ai còn dằn vặt đêm sâu Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên
Thật lòng tạ lỗi các em Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!
Thầy
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu
Nghe thầy đọc thơ
Trần Đăng Khoa
Em nghe thầy đọc bao ngày Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa Nghe trăng thuở động tàu dừa Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời Thêm yêu tiếng hát mẹ cười Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…
Lời ru của thầy
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Đang cập nhật.
Chờ các bạn góp ý