Nguyễn Bá Chung Ba mươi năm xa cách quê hương Bảy lần về thôi cũng là tạm đủ Nhớ lần đầu - tóc tang trời ủ rũ Đến bây giờ ánh sáng đã bừng lên Có cái gì là lạ không thể quên Như nỗi nhớ [r]
Trang 1100 BÀI THƠ HAY NHẤT THẾ KỶ XX
Mục Lục
1 Nguyên tiêu - Hồ Chí Minh
2 Ngày hòa bình đầu tiên - Phùng Khắc Bắc
3 Những bóng người trên sân ga - Nguyễn Bính
4 Tạm biệt Huế - Thu Bồn
5 Vào chùa - Đồng Đức Bốn
6 Sư đoàn - Phạm Ngọc Cảnh
7 Chiếc xe xác qua phường Dạ Lạc - Văn Cao
8 Núi đôi - Vũ Cao
9 Bên kia sông Đuống - Hoàng Cầm
10 Tràng Giang - Huy Cận
11 Dọn về làng - Nông Quốc Chấn
12 Quê hương - Nguyễn Bá Chung
13 Say đi em - Vũ Hoàng Chương
14 Miền trung - Hoàng Trần Cương
15 Đường về quê mẹ - Đoàn Văn Cừ
16 Anh đừng khen em - Lâm Thị Mỹ Dạ
17 Nguyệt cầm - Xuân Diệu
Trang 218 Cô bộ đội ấy đã đi rồi - Phạm Tiến Duật
19 Tây tiến - Quang Dũng
20 Lên Côn Sơn - Khương Hữu Dụng
21 Đò lèn - Nguyễn Duy
22 Chiều - Hồ Dzếnh
23 Thăm mả cũ bên đường - Tản Đà
24 Cha tôi - Lê Đạt
25 Mẹ và quả - Nguyễn Khoa Điềm
26 Núi Mường Hung dòng sông Mã - Cầm Giang
27 Mắt buồn - Bùi Giáng
28 Hai sắc hoa Tigon - TTKH
29 Đọc thơ Ức Trai - Sóng Hồng
30 Bài thơ tình ở Hàng Châu - Tế Hanh
31 Trở về quê nội - Ca Lê Hiến
32 Đêm mưa - Hoàn
33 Những đứa trẻ chơi trước cửa đền - Thi Hoàng
34 Cửu Long giang ta ơi - Nguyên Hồng
35 Đêm nay Bác không ngủ - Minh Huệ
36 Nỗi niềm Thị Nở - Quang Huy
37 Đường khuya trở bước - Đinh Hùng
38 Người về - Hoàng Hưng
39 Đồng chí - Chính Hữu
Trang 340 Khi con Tu hú - Tố Hữu
41 Lên Cấm Sơn - Thôi Hữu
42 Lời nói dối nhân ái - Trang Thế Hy
43 Gánh nước đêm - Á Nam Trần Tuấn Khải
44 Tỳ Bà - Bích Khê
45 Gửi Bác Trần Nhuận Minh - Trần Đăng Khoa
46 Thu điếu - Nguyễn Khuyến
47 Bến Mi Lăng - Yến Lan
54 Một vị tướng về hưu - Nguyễn Đức Mậu
55 Những mùa trăng mong chờ - Lê Thị Mây
56 Dặn con - Trần Nhuận Minh
57 Hội Lim - Vũ Đình Minh
58 Khóc người vợ hiền - Tú Mỡ
59 Cuộc chia ly màu đỏ - Nguyễn Mỹ
60 Quê hương - Giang Nam
61 Thị Màu - Anh Ngọc
Trang 462 Nhớ - Hồng Nguyên
63 Trời và Đất - Phan Thị Thanh Nhàn
64 Người đàn bà ngồi đan - Ý Nhi
65 Nhớ máu - Trần Mai Ninh
66 Mẹ - Nguyễn Ngọc Oánh
67 Bông và Mây - Ngô Văn Phú
68 Muôn vàn tình thương yêu trùm lên khắp quê hương - Việt Phương
74 Áo lụa Hà Đông - Nguyên Sa
75 Bài thơ của một người yêu nước - Trần Vàng Sao
76 Người đẹp - Lò Ngân Sủi
77 Đồng dao cho người lớn - Nguyễn Trọng Tạo
78 Tống biệt hành - Thâm Tâm
79 Dấu chân qua trảng cỏ - Thanh Thảo
80 Đất nước - Nguyễn Đình Thi
81 Những người đàn bà gánh nước sông - Nguyễn Quang Thiều
82 Nghe tiếng cuốc kêu - Hữu Thỉnh
Trang 583 Bao giờ trở lại - Hoàng Trung Thông
84 Bờ sông vẫn gió - Trúc Thông
85 Bến đò ngày mưa - Anh Thơ
86 Thăm lúa - Trần Hữu Thung
87 Cổ lũy cô thôn - Phạm Thiên Thư
88 Nói sao cho vợi - Thu Trang
89 Mưa đêm lều vó - Trần Huyền Trân
90 Bên mộ cụ Nguyễn Du - Vương Trọng
91 Nhớ Huế quê tôi - Thanh Tịnh
92 Màu thời gian - Đoàn Phú Tứ
93 Đây thôn Vĩ Dạ - Hàn Mặc Tử
94 Nhớ vợ - Cầm Vĩnh Ui
95 Em tắm - Bạc Văn Ùi
96 Một ngày ta ngoái lại - Đinh Thị Thu Vân
97 Tổ quốc ta bao giờ đẹp thế này chăng - Chế Lan Viên
Trang 6Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viênXuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiênYên ba thâm sứ đàm quân sự
Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền
(1948) Dịch nghĩa
Rằm tháng riêng
Rằm xuân lồng lộng trăng soiSông xuân nước lẫn màu trời thêm xuânGiữa dòng bàn bạc việc quânKhuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền (Dịch: Xuân Thuỷ)
Ngày hòa bình đầu tiên
(Phùng Khắc Bắc)
Những sợi nắng xuyên qua nhà mình
Thành những mũi tênThành những viên đạnBắn tiếp và anh không gì che chắn
Phải nhận tất cảVẫn anhHôm qua chưa nhận được một viên đạnHôm nay nhận được lỗ thủngAnh về quê không mang súng
Vũ khí lúc này là hai bàn tay
Mẹ giục ăn cơm noHoà bình trong canh cua, rau mồng tơi, cà
Trang 7VàMùi ổ rơm
Những bóng người trên sân ga
(Nguyễn Bính)
Những cuộc chia lìa khởi từ đâyCây đàn sum họp đứt tuôn dâyNhững lời bèo bọt, thân đơn chiếcLần lượt theo nhau suốt tháng ngày
Có lần tôi thấy hai cô bé
Sát má vào nhau khóc sụt sùi
Hai bóng chung lưng thành một bóngĐường về nhà chị chắc xa xôi
Có lần tôi thấy một người yêuTiễn một người yêu một buổi chiều
ở một ga nào xa vắng lắm
Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu
Hai chàng tôi thấy tiễn đưa nhau
Kẻ ở sân ga kẻ cuối tàu
Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!
Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi một chốn xa
Tàu chạy lâu rồi bà vẫn đứng
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga
Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gìChân bước hững hờ theo bóng lẻ
Trang 8Một mình làm cả cuộc phân ly
Những chiếc khăn màu thổn thức bay
Những bàn tay vẫy những bàn tay
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt
Buồn ở đâu hơn ở chốn này
Chống lại ngày ngày quên lãng
Mặt trời vàng và mắt em nâu
Xin chào Huế một lần anh đến
Để ngàn lần anh nhớ trong mơ
Em rất thực nắng thì mờ ảo
Xin đừng lầm em với cổ đô
Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấyNắng minh mang mấy nhịp Tràng TiềnNón rất Huế mà đời không phải thếMặt trời lên từphía nón em nghiêng
Nhịp cầu cong và con đường thẳngMột đời anh tìm mãi Huếnơi đâu
Con sông dùng dằng con sông chảy ngượcSông chảy vào lòng nên Huế rất sâu
Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
Hải Vân ơi xin người đừng tắt ngọn sao khuyaTạm biệt nhé với chiếc hôn thầm lặngAnh trở về hoá đá phía bên kia
Trang 9( Huế, 1980)
Vào chùa
(Đồng Đức Bốn)
Đang trưa ăn mày vào chùa
Sư ra cho một lá bùa rồi đi
Nơi đâuNgười sống nợ nần người đã chết
Bất kỳ nơi đâu
Từ một cây "mút nhét"
Một sải xuồng bơiMột nọc ong châm góp làm sự nghiệp
Gốc tre xanh thắng trận cả ba đời
Ba mươi triệu tấm lòng xông ra tuyến lửa
Vạch lối điều quânVai chảy xe thồTrồng cây xanh che chởMỗi bước quân điĐánh trận trường kỳĐêm trước nấp trong lùm bắn tỉa
Sớm sau dàn trận chính quiĐến trận bão hiệp đồng cả nước
Mỗi sư đoàn mang gió lốc bay đi
Đất giải phóng thênh thang
Sẽ cho ta dàn đội ngũ - sư đoàn
Phía trước gọi taNhững Điện Biên vòng đai thép tung ra làm chiến dịchĐòn gánh hậu phương vượt đèo đi phản kích
Trang 10Hành quânHành quânTrùng điệp những sư đoàn
Đi lên phía BắcTràn về hướng Nam
Những vị tướng lại cầm quân đi đánh giặc
Trải bản đồCòn nguyênVạch chỉ đỏ thắt quanh hầm giặc PhápBài học chiến tranh nhân dân
Lại tiếpTrang Ấp Bắc - Plây me
Và chiến công lên ngực áo những binh nhì
Đất nước sẽ cho taNhững chùm con số đẹp
Làm tên gọi khai sinh sư đoàn thép
Này đâyDoi cát Cửu Long xanh
Sư đoàn Châu Thổ
Giữa bãi sú, rừng tràm
Vụt đứng dậy sư đoàn Nam Bộ
Sư đoàn Tây Nguyên
Từ hầm chông bẫy đá cung tênNày đây Cực Nam Phan Rang - Phan ThiếtNày đây Quảng Ngãi - Phú YênTrên nguồn xa Ô Lâu - Thạch Hãn
Sẽ tiến về
Sư đoàn Trị Thiên
Lại có một ngàyMọi cửa ô xanh Sài Gòn hớn hởNhư Hà Nội đã từng
Ba mươi sáu đường hoa tung sóng đỏPhất rừng cờ thổi hồng ngọn gió
Đón con emĐón những sư đoàn
Trang 11(Văn Cao)
Ngả tư nghiêng ngiêng đốm lửa
Chập chờn ảo hoá tà ma
Đôi dãy hồng lâu cửa mở phấn sa
Rũ rượi tóc những hình hài địa ngục
Lạnh ngắt tiếng ca nhi phách giục
Tình tang Não nuột khóc tàn sương
Áo thế hoa rũ rượi lượn đêm trường
Từng mỹ thể rạc hơi đèn phù thể
Ta đi giữa đường dương thếBóng tối âm thầm rụng xuống chân cây Tiếng xe ma chở vội một đêm gầy
Xác truỵ lạc rũ bên thềm lá phủ
Ai hát khúc thanh xuân hờ ơi phấn nữ
Thanh xuân hờ thanh xuânBước gần ta chút nữa thêm gần
Khoảng giữa tuổi thanh xuân nghe loạn trùng hút tuỷ
Ai huỷ đời trên tang trống nhỉ?
Hay ác thần gõ quách nạo mồ khuya!
Đảo điên mê say Thể phách chia lìa
Nghe reo mạnh, chuỗi tiền cười lạnh lẽo!Tiền rơi! Tiền rơi! Chùm sao huyền diệuLấy lánh hằng hà gạo rơi! Tiền rơi!
Vàng mấy lá thừa đãi mây phủ chiếu
Ngả tư nghiêng nghiêng chia nẻo
Dặt dìucung bậc âm dươngTàn xuân nhễ nhại mưa cô tịch
Đầm đìa rả rích phương đông
Mang mang thở dài hồn đốt trích
Lưỡi thép trùng trùng khép cố đô
Cửa ô đau khổBốn ngả âm u( Nhà ta thuê néo gục tự mùa thu
Gác cô độc hướng về phường Dạ Lạc )
Đêm đêm, dài canh tan tácBốn vực nhạc động, vẫy người
Giãy đèn chao thắp đỏ quạnh máu đời
Trang 12Ta về gác chiếu chăn gào tự tửTrên đường tối đêm khoả thân khiêu vũKèn nhịp xa diệu múa vô luânRun rẩy giao duyên khối nhạc trầm trầmHun hút gió nâng cầm ca nặng nhọc
Kiếp người tang tóc
Loạn lạc đòi xương chất lên xươngMột nửa kêu than, ma đói sa trườngCòn một nửa lang thang tìm khoái lạc
Ngả tư nghiêng nghiêng xe xác
Đi vào ngõ khói công yên
Thấy bâng khuâng lối cỏ hư huyềnHương nha phiến chập chờn mộng ảoBánh nghiến nhựa đường nghe sào sạc
Ai vạc xương đổ sọ xuống lòng xeChiếc quỷ xa qua bốn ngả ê chềChở vạn kiếp đi hoang ra khỏi vựcMưa, mưa hằng thao thức
Trong phố lội đìu hiu
Mưa, mưa tràn trên vực
Hang tối gục tiêu điều
Mang linh hồn cô liêu
Lối ta đi giữa hai sườn núi
Đôi ngọn nên làng gọi núi Đôi
Em vẫn đùa anh sao khéo thếNúi chồng, núi vợ đứng song đôi
Trang 13Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tớiNgõ chùa cháy đỏ những thân cauMới ngỏ lời thôi đành lỗi hẹn
Ai ngờ từ đó mất tin nhau
Anh vào bộ đội lên Đông BắcChiến đấu quên mình năm lại nămMỗi bận dân công về lại hỏi
Ai người Xuân Dục Núi Đôi chăng
Anh nghĩ quê ta giặc chiếm rồiTrăm nghìn căm uất bao giờ nguôiMỗi tin súng nổ vùng đai địchSương trắng người đi lại nhớ người
Đồng đội có nhau thường nhắc nhởTrung du làng nước vẫn chờ trôngNúi Đôi bốt dựng kề ba xóm
Em vẫn đi về những bến sông
Náo nức bao nhiêu ngày trở lạiLệnh trên ngừng bắn anh về xuôiHành quân qua tắt đường sang huyệnAnh nhớ thăm nhà thăm Núi Đôi
Mới đến đầu ao tin sét đánhGiặc giết em rồi, dưới gốc thôngGiữa đêm bộ đội vây đồn Thứa
Em sống trung thành chết thuỷ chung
Anh ngước nhìn lên hai dốc núiHàng thông, bờ cỏ, con đường quenNắng lụi bỗng dưng mờ bóng khóiNúi vẫn Đôi mà anh mất em
Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo
Em còn trẻ lắm, nhất làng trongMấy năm cô ấy làm du kíchKhông hiểu vì sao chẳng lấy chồng
Trang 14Từ núi qua thôn đường nghẽn lối
Xuân Dục Đoài Đông cỏ ngút đầy
Sân biến thành ao nhà đổ chái
Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay
Cha mẹ dìu nhau về tận đất
Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau
Nứa gianh nửa mái lều che tạm
Sương trắng khuấy dần chuyện xót đau
Anh nghe có tiếng người qua chợ
Ta gắng mùa sau lúa sẽ nhiều
Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu
Nhưng núi còn kia anh vẫn nhớ
Oán thù còn đó anh còn đây
Ở đâu cô gái làng Xuân Dục
Đã chết vì dân giữa đất này?
Ai viết tên em thành liệt sĩBên những hàng bia trắng giữa đồng
Nhớ nhau anh gọi em, đồng chí
Một tấm lòng trong vạn tấm lòng
Anh đi bộ đội sao trên mũMãi mãi là sao sáng dẫn đường
Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.
Bên kia sông Đuống
Trang 15Xanh xanh bãi mía bờ dâu
Ngô khoai biêng biếc
Đứng bên này sông sao nhớ tiếcSao xót xa như rụng bàn tay
Bên kia sông Đuống
Quê hương ta lúa nếp thơm đồngTranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trongMàu dân tộc sáng bừng trên giấy điệpQuê hương ta từ ngày khủng khiếpGiặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn
Ruộng ta khôNhà ta cháyChó ngộ một đàn
Lưỡi dài lê sắc máu
Kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang
Mẹ con đàn lợn âm dương
Chia lìa đôi ngảĐám cưới chuột tưng bừng rộn rãBây giờ tan tác về đâu ?
Ai về bên kia sông Đuống
Cho ta gửi tấm the đen
Mấy trăm năm thấp thoáng
mộng bình yênNhững hội hè đình đám
Trên núi Thiên Thai
Trong chùa Bút Tháp
Giữa huyện Lang Tài
Gửi về may áo cho ai
Chuông chùa văng vẳng nay người ở đâuNhững nàng môi cắn chỉ quết trầuNhững cụ già phơ phơ tóc trắngNhững em xột xoạt quần nâuBây giờ đi đâu ? Về đâu ?
Ai về bên kia sông Đuống
Có nhớ từng khuôn mặt búp sen
Trang 16Những cô hàng xén răng đen
Cười như mùa thu tỏa nắng
Chợ Hồ, chợ Sủi người đua chenBãi Tràm chỉ người dăng tơ nghẽn lối
Những nàng dệt sợi
Đi bán lụa mầuNhững người thợ nhuộm
Đồng Tỉnh, Huê Cầu
Bây giờ đi đâu? Về đâu?
Bên kia sông Đuống
Mẹ già nua còm cõi gánh hàng rong
Dăm miếng cau khô
Mấy lọ phẩm hồngVài thếp giấy dầm hoen sương sớmChợt lũ quỷ mắt xanh trừng trợnKhua giầy đinh đạp gẫy quán gầy teo
Xì xồ cướp bócTan phiên chợ nghèo
Lá đa lác đác trước lều
Vài ba vết máu loang chiều mùa đông
Đường trơn mưa lạnh mái đầu bạc phơ
Bên kia sông Đuống
Ta có đàn con thơNgày tranh nhau một bát cháo ngôĐêm líu díu chui gầm giường tránh đạn
Lấy mẹt quây trònTưởng làm tổ ấmTrong giấc thơ ngây tiếng súng dồn tựa sấm
Ú ớ cơn mêThon thót giật mình
Bóng giặc dày vò những nét môi xinh
Trang 17Đã có đất này chép tội
Chúng ta không biết nguôi hờn
Đêm buông xuống dòng sông Đuống Con là ai? Con ở đâu về?
Bộ đội bên sông đã trở về
Con bắt đầu xuất kích
Trại giặc bắt đầu run trong sương
Dao loé giữa chợ
Gậy lùa cuối thôn
Lúa chín vàng hoe giặc mất hồn
Ăn không ngonNgủ không yênĐứng không vững
Chúng mày phát điên
Quay cuồng như xéo trên đống lửa
Mà cánh đồng ta còn chan chứaBao nhiêu nắng đẹp mùa xuânGió đưa tiếng hát về gần
Thợ cấy đánh giặc dân quân cày bừaTiếng bà ru cháu buổi trưa
Chang chang nắng hạ võng đưa rầu rầu
"À ơi cha con chết trận từ lâuCon càng khôn lớn càng sâu mối thù"Tiếng em cắt cỏ hôm xưa
Hiu hiu gió rét mịt mù mưa bay
"Thân ta hoen ố vì mày
Hờn ta cùng với đất này dài lâu "
Em ơi! Đừng hát nữa! Lòng anh đau
Mẹ ơi! Đừng khóc nữa! Dạ con sầuCánh đồng im phăng phắc
Để con đi giết giặc
Trang 18Lấy máu nó rửa thù nàyLấy súng nó cầm chắc tayMỗi đêm một lần mở hộiTrong lòng con chim múa hoa cười
Vì nắng sắp lên rồiChân trời đã tỏSông Đuống cuồn cuộn trôi
Để nó cuốn phăng ra bểBao nhiêu đồn giặc tơi bờiBao nhiêu nước mắtBao nhiêu mồ hôiBao nhiêu bóng tốiBao nhiêu nỗi đời
Bao giờ về bên kia sông Đuống
Củi một cành khô lạc mấy giòng
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu
Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng;
Mênh mông không một chuyến đò ngang
Không cầu gợi chút niềm thân mật
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng
Trang 19Lớp lớp mây cao đùn núi bạc
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa
Lòng quê dờn dợn vời con nước,
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà
Dọn về làng
(Nông Quốc Chấn)
Mẹ! Cao - Lạng hoàn toàn giải phóng
Tây bị chết bị bắt sống hàng đàn
Vệ quốc quân chiếm lại các đồn
Người đồng như kiến, súng đầy như củi
Sángmai về làng sửa nhà phát cỏ,
Phát ruộng nương rào vườn tược làm ăn
Mấy năm qua quên tháng giêng , quên rằm tháng bảy
Chạy hết núi lại khe, cay đắng đủ mùi,
Hôm nay Cao - Bắc - Lạng cười vang,
Dọn lán, rời rừng người xuóng làng,
Người nói cỏ lai trong rừng rậm,
Cuốc đất dọn cỏ mẹ khuyên con
Đường cái kêu vang tiếng ôtô
Trong trường ríu rít tiếng cười con trẻ,
Mờ mờ khói bếp bay trên máy nhà lá
Từ nay không ngập cỏ lối đi
Hổ không dám đến trẻ con trong vườn chuốiQuả tên cành không lo tự chín tự rụng
Ruộng sẽ không thành nơi máu chảy thành vũng
Mặt trời lên! Sáng rõ rồi mẹ ạ!
Con đi bộ đội , mẹ ở lại nhàGiặc Pháp ,Mĩ còn giết người cướp của trên đất ta
Đuổi hết nó đi con sẽ về trong mẹ
Quê hương
Trang 20(Nguyễn Bá Chung)
Ba mươi năm xa cách quê hương
Bảy lần về thôi cũng là tạm đủ
Nhớ lần đầu - tóc tang trời ủ rũ
Đến bây giờ ánh sáng đã bừng lên
Có cái gì là lạ không thể quên
Như nỗi nhớ không biết tên mà gọiNhư nỗi đau không thể làm dịu vợiNhư ngôi nhà vẫn mãi mãi đi tìm
Như bầu trời nửa xám nửa không quenMảnh đất vỡ bồi máu xương ta đó
Đỉnh Yên Tử hoa đại còn vết đỏ
Những người xưa vì nước xả thân mình
Con đường quê vẫn mãi mãi gập ghềnhBao năm tháng những người làng chịu đói
Năm Ất Dậu tất cả làng tụ lại
Ăn cháo hoa suốt cả mấy tháng trời
Bát cháo hoa mà ngọt cả một đời
Quý hơn cả bao ngọc vàng cộng lại
Xa ngàn dặm để mà còn nhớ mãi
Vết thương đau chưa chôn đủ tháng ngày
Để về đây nhận lại mặt người
Một trời phấn hươngĐôi người gió sương,
Trang 21Đầu xanh lận đận cùng xót thương càng nhớ thương,Hoa xưa tươi trăng xưa ngọt gối xưa thề tình nay sao héo!
Hồn ngã lâu rồi nhưng chân còn dẻo,
Lòng chót nghiêng mà bước vẫn du dương
Lòng nghiêng tràn hết yêu đươngBước chân còn nhịp nghê thường lẳng lơ
Ánh đèn tha thướtLưng mềm não nuột dáng tơ
Hàng chân lả lướt
Đê mê hồn gửi cánh tay hờ
Âm ba gờn gợn nhỏ,Ánh sáng phai pha dần
Bốn tường gương điên đảo bóng giai nhân
Lui đôi vai, tiến đôi chân,Riết đôi tay, ngả đôi thân,
Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió,
Không biết nữa màu xanh hay sắc đỏ,
Hãy thêm say còn đó rượu chờ ta!
Cổ chưa khô đầu chưa nặng mắt chưa hoa,
Tay mềm mại bước còn chưa chuếnh choáng.Chưa cuối xứ Mê Ly chưa cùng trời Phóng đãng,Còn chưa say hồn khát vẫn thèm men
Say đi em say đi emSay cho lơi lả ánh đènCho cung bậc ngả nghiêng, điên rồ xác thịt
Rượu rượu nữa và quên quên hết!
Ta quá say rồi!
Sắc ngã màu trôi
Gian phòng không đứng vững ,
Có ai ghì hư ảnh sát kề môi?
Chân rã rờiQuay cuồng chi được nữa,Gối mỏi gần rơi!
Trong men cháy giác quan vừa bén lửa,
Say không còn biết chi đời
Nhưng em ơi,
Trang 22Đất trời nghiêng ngửa
Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp đổ
Đất trời nghiêng ngửa,Thành Sầu không sụp đổ, em ơi!
Miền trung
(Hoàng Trần Cương)
Bao giờ em về thămQuê hương anh một thời ngút lửa
Miền Trung mỏng và sắc như cật nứa
Chuốt ruột mình thành giải lụa Sông Lam
Miền TrungTấm lưng trần đen sạmNhững đốt sống Trường Sơn lởm chởm giăng màn
Thoáng bóng giặc núi bửa báng súng
Những đứa con văng mình như mảnh đạn
Thương mẹ một mình trời sinh đá mồ côi
Miền TrungBao đời núi bể kề đôiÔi! Biển Đông - giọt nước mắt của muôn ngàn thế hệ
Nóng hổi như vừa lăn xuốngTheo những tượng đá cụt đầu của Trường Sơn uy nghiêm
Miền TrungCâu ví dặm nằm nghiêngTrên nắng và dưới cátĐến câu hát cũng hai lần sàng lại
Sao lọt tai rồi vẫn day dứt quanh năm
Miền TrungBao giờ em về thămMảnh đất nghèo mùng tơi không kịp rớt
Lúa con gái mà gầy còm úa đỏChỉ gió bão là tốt tươi như cỏKhông ai giao mà trắng mặt người
Miền Trung
Trang 23Eo đất này thắt đáy lưng ong
Cho tình người đọng mật
Em gắng vềĐừng để mẹ già mong
Đường về quê mẹ
(Đoàn Văn Cừ)
U tôi ngày ấy mỗi mùa xuân,
Dặm liễu mây bay sắc trắng ngần,Lại dẫn chúng tôi về nhận họ
Bên miền quê ngoại của hai thân
Tôi nhớ đi qua những rặng đề,
Những dòng sông trắng lượn ven đê Cồn xanh, bãi tía kề liên tiếp,
Người xới cà, ngô rộn bốn bề
Thúng cắp bên hông, nón đội đầu,Khuyên vàng, yếm thắm, áo the nâuTrông u chẳng khác thời con gáiMắt sáng, môi hồng, má đỏ au
Chiều mát, đường xa nắng nhạt vàng,Đoàn người về ấp gánh khoai lang,Trời xanh cò trắng bay từng lớp,Xóm chợ lều phơi xác lá bàng
Tà áo nâu in giữa cánh đồng,
Gió chiều cuốn bụi bốc sau lưng.Bóng u hay bóng người thôn nữCúi nón mang đi cặp má hồng
Tới đường làng gặp những người quen
Ai cũng khen u nết thảo hiền,
Dẫu phải theo chồng thân phận gáiĐường về quê mẹ vẫn không quên
Anh đừng khen em
Trang 24(Lâm Thị Mỹ Dạ)
Lần đầu khi mới làm quen
Anh khen cái nhìn em đẹp
Trời mưa òa cơn nắng đến
Anh khen đôi má em hồng
Gặp người tàn tật em khóc
Anh khen em nhạy cảm thông
Thấy em sợ sét né giôngAnh khen sao mà hiền thế
Thấy em nâng niu con trẻAnh khen em thật dịu dàng
Khi hôn lên câu thơ hay
Ấp trang sách vào mái ngực
Em nghe tim mình thổn thức
Thương người làm thơ đã mất
Trái tim giờ ở nơi đâuKhi đọc một cuộc đời buồn
Lòng em xót xa ấm ứcAnh khen em cảm xúc
Và bao điều nữạ Anh khen
Em sợ lời khen của anhNhư sợ đêm về trời tốiNhiều khi ngồi buồn một mình
Trách anh sao mà nông nổi
Hãy chỉ cho em cái kém
Ðể em nên người tốt lànhHãy chỉ nơi anh cái xấu
Ðể em chăm chút đời anhAnh ơi anh có biết không
Vì anh em buồn biết mấyTình yêu khắt khe thế đấy
Anh ơi anh đừng khen em
Nguyệt cầm
Trang 25(Xuân Diệu)
Trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnhTrăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngầnĐàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân
Mây vắng trời trong đêm thủy tinhLung linh bóng sáng bỗng run mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh
Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,Đàn ghê như nước, lạnh trời ơi
Long lanh tiếng sỏi vang vang hậnTrăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người
Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê
Chiếc đảo hồn tôi rộn bốn bề
Sương bạc làm thinh, khuya nín thởNghe sầu âm nhạc đến sao Khuê
Cô bộ đội ấy đã đi rồi
(Phạm Tiến Duật)
Cô bộ đội ấy đã đi rồiChuyển đơn vị vào vùng rừng trong ấy
Em gái đi, các anh ở lại
Biết đến bao giờ mới được gặp nhau
Lũng thì thẳm mà rừng thì sâu
Để hun hút nhớ nhau biền biệt
Bao nhiêu bạn bè, bao nhiêu bạn bè thân thiết
Xa nhau như xa nhau hôm nay
Thôi em đừng bẻ đốt ngón tay
Nước mắt dễ lây mà rừng thì lặng quáAnh biết rồi bao nhiêu vất vả
Tháng năm dài cùng nhau đi qua
Để sáu bảy năm em gái xa nhà
Trang 26Hăm bảy tuổi chuyện chồng con chưa nói
Cả một thời trẻ trung sôi nổi
Ở bên nhau bếp lửa giữa rừng xa
Nhớ nhau, nhớ nhau ở giữa rừng giàNgón tay nóng cầm viên thuốc mátCái đêm đói ngồi nghe chim đắp tátCon chó vàng cọ chân em đòi ăn
Nhớ nhau, nhớ nhau những buổi mưa dầm
Căn nhà dột tóc em ướt hết
Anh ngồi nghĩ gì em chẳng biết
Cứ hát tràn những câu hát bâng quơ
Nhớ trưa đỉnh đèo ta đứng ngẩn ngơNhìn mây trắng chân trời ngỡ biểnBiển Đông thì xa, biết ta nhìn chẳng đếnNhưng em vui anh kể chuyện em nghe
Trưa vác gạo ta dừng bên khe
Một đoàn tù binh đi qua đang đứng ngóBên những thằng người áo quần loang lổBóng em lồng bóng suối trong veo
Lúc ấy lòng anh biết mấy tự hào
Tự hào vì có em ở đây, tự hào vì đất nước
Ở đây màu hồng xiết bao thân thuộcXao xuyến lòng anh, xao xuyến bạn bè
Đến chào anh sáng mai em đi
Như ngày nào chào bà con hàng xóm
Sự xa cách nhỏ trong sự xa cách lớnMột cuộc chia tay trong triệu cuộc chia tay
Rồi ngày mai xa vắng nơi đây
Em lại có bao nhiêu đồng đội mớiTrong chiến tranh một khát khao sôi nổi
Là nhân dân đoàn tụ muôn đời
Cô bộ đội ấy đã đi rồi
Trang 27Tây tiến
(Quang Dũng)
Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi!Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơiSài Khao sương lấp đoàn quân mỏiMường Lát hoa về trong đêm hơi
Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳmHeo hút cồn mây súng ngửi trờiNgàn thước lên cao ngàn thước xuốngNhà ai Pha Luông mưa xa khơi
Anh bạn dãi dầu không bước nữaGục lên súng mũ bỏ quên đời!Chiều chiều oai linh thác gầm thétĐêm đêm Mường Hịch cọp trêu người
Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khóiMai Châu mùa em thơm nếp xôi
Doanh trại bừng lên hội đuốc hoaKìa em xiêm áo tự bao giờKhèn lên man điệu nàng e ấpNhạc về Viên Chăn xây hồn thơ
Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộcTrôi dòng nước lũ hoa đong đưa
Tây tiến đoàn quân không mọc tócQuân xanh màu lá dữ oai hùmMắt trừng gửi mộng qua biên giớiĐêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm
Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Trang 28Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đấtSông Mã gầm lên khúc độc hành
Tây tiến người đi không hẹn ướcĐường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây tiến mùa xuân ấyHồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi
Mà dấy quanh mình nỗi bão dông
Đò lèn
(Nguyễn Duy)
Thuở nhỏ tôi ra Cống Na câu cáníu váy bà đi chợ Bình Lâmbắt chim sẻ ở vành tai tượng Phật
và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần
Thuở nhỏ tôi lên chơi đền cây Thịchân đất đi đêm xem lễ Đền Sòng
mùi huệ trắng quyện khói trầm thơm lắmđiệu hát văn lảo đảo bóng cô đồng
Tôi đâu biết bà tôi cơ cực thế
bà mò cua, xúc tép ở đồng Quan
bà đi gánh chè xanh Ba TrạiQuán cháo, Đồng Giao thập thững những đêm hàn
Trang 29Tôi trong suốt giữa đôi bờ hư thựcgiữa bà tôi và tiên phật thánh thầncái năm đói củ giong riềng luộc sượng.
cứ nghe thơm mùi huệ trắng, hương trầm
Bom Mỹ giội nhà bà tôi bay mấtđền Sòng bay, bay tuốt cả chùa chiềnThánh với Phật rủ nhau đi đâu hết
bà tôi đi bán trứng ở ga Lèn?
Tôi đi lính, lâu không về quê ngoạidòng sông xưa vẫn bên lở bên bồiKhi tôi biết thương bà thì đã muộn
Bà chỉ còn là một nấm cỏ thôi!
9-1982
Chiều
(Hồ Dzếnh)
Trên đường về nhớ đây
Chiều chậm đưa chân ngày
Tiếng buồn vang trong mây
Nhớ nhà châm điếu thuốc
Khói huyền bay lên cao
Thăm mả cũ bên đường
Trang 30(Tản Đà)
Chơi lâu nhớ quê về thăm nhà,Đường xa, người vắng, bóng chiều tà,Một dãy lau cao làn gió chạy,Mấy cây thưa lá sắc vàng pha
Ngoài xa trơ một đống đất đỏ,Hang hốc đùn lên đám cỏ gà.Người nằm dưới mả, ai ai đó?Biết có quê đây hay vùng xa?
Hay là thuở trước kẻ cung đao?Hám đạn liều tên quyết mũi đao.Cửa nhà xa cách vợ con khuất,
Da ngựa gói bỏ lâu ngày cao\,
Hay là thuở trước kẻ văn chương?Chen hội công danh nhỡ lạc đường.Tài cao phận thấp chí khí uất,Giang hồ mê chơi, quên quê hương
Hay là thuở trước khách hồng nhan?Sắc sảo khôn ngoan trời đất ghen.Phong trần xui gặp bước lưu lạc,Đầu xanh theo một chuyến xuân tàn
Hay là thuở trước khách phong lưu?
Vợ con đàn hạc đề huề theo.Quan san xa lạ đường lối khó,
Ma thiêng nước độc phong sương nhiều
Hay là thuở trước bậc tài danh?Đôi đôi, lứa lứa cũng linh tinhGiận duyên tủi phận hờn ân ái,Đất khách nhờ chôn một khối tình!
Suối vàng sâu thẳm biết là ai?
Mả cũ không ai kẻ đoái hoài!Trải bao ngày tháng trơ trơ đó,Mưa dầu, nắng dãi, trăng mờ soi!
Trang 31Ấy thực quê hương con người ta
Dặn bảo trên đường những khách qua:
Ngày nhỏ cha tôi dẫn đầu lũ trẻ đi chăn trâu
Phất ngọn cờ lauVào rừng Na Lương đánh trận
Mơ làm Đề ThámLớn lên, cha tôi đi dạy học
Gối đầu trên cuốn Chiêu hồn nước
Khóc Phan Chu TrinhNhư khóc người nhà mình
Ôm mộng bôn ba hải ngoại
Lênh đênh khói một con tàu
Sớm tối ngâm nga mấy vần cảm khái
Đánh nhau với Tây
Bỏ việc lang thang vào Nam ra BắcCắt tóc đi tu nhưng quá nặng nghiệp đời
Gần hai mươi năm trờiTôi vẫn nhớ lời cha tôi cháy bỏng
Dạy tôi làm thơ, ước mơ, hi vọng
Những câu Kiều say sưa đưa cuộc đời bay bổng
Tiếng võng trưa hè mênh mông
Phong trần mài một lưỡi gươm
Những phường giá áo túi cơm sá gì
Nhưng công việc làm ăn mỗi ngày mỗi khó
Cuộc đời chợ đen chợ đỏ
Thù hằn con người
"Muốn sống thanh cao đi lên trời mà ở
Mày đã quyết kiêu căng
Níu lấy cái lương tâm gàn dở
Trang 32Dám không tồi như chúng tao
Suốt đời mày sẽ khổ"
Quan lại trù cha tôi cứng đầu cứng cổNgười "An Nam" dám đánh "ông Tây"
Mẹ ỉ eo dằn vặt suốt ngày
Chửi mèo, mắng chó
"Cũng là chồng là con
Chồng người ta khôn ngoan
Được lòng ông tuần ông phủ
Mang tiền về nuôi vợ"
Bát đĩa xô nhau vỡ
Cha tôi nằm thở dài
Cha nhịn đi cho đỡ
Anh em tôi, bỏ cơm
Hai đứa dắt nhau ra đường tha thẩnTrời mùa đông trăng sáng
Sao nở như hoa
Không biết Ngưu Lang trên kia
Có bao giờ cãi Chức Nữ
Rồi cha tôi lui tới nhà quan tuần, quan phủLúc về, gặp tôi đỏ mặt quay điMột hôm, tôi thấy chữ R.O treo ngoài cửa
Cha tôi không dạy tôi làm thơ nữaNgười còn bận đếm tiền ghi sổThỉnh thoảng nhớ những ngày oanh liệt cũ
Một mình uống rượu say
Ngâm mấy câu Kiều, ôm mặt khócTỉnh dậy lại loay hoay ghi sổ đếm tiền
Hai vai nhô lênĐầu lún xuốngNhư không mang nổi cuộc đờiBóng in tường vôi im lặng
Ngọn đèn leo leo ánh sáng
Bóng với người như nhau
Mùi ẩm mốc, tiếng mọt kêu cọt kẹt
Ở chân bàn hay ở cha tôi?
Trang 33Cuộc sống hàng ngày nhỏ nhen tàn bạo.
Rác rưởi gia đình miếng cơm manh áo
Tàn phá con người
Những mơ ước thời xưa như con chim gẫy cánh
Rũ đầu chết ngạt trong bùnNăm tháng mài mòn bao nhiêu khát vọng.Cha đã dạy con một bài học lớn
Đau thương kiên quyết làm người
Không nên lùi bước cuộc đời phải thắng
7 - 1956
Mẹ và quả
(Nguyễn Khoa Điềm)
Những mùa quả mẹ tôi hái được
Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng
Những mùa quả lặn rồi lại mọc
Như mặt trời, khi như mặt trăng
Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên
Còn những bí và bầu thì lớn xuống
Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn
Rỏ xuống lòng thầm lặng mẹ tôi
Và chúng tôi, một thứ quả trên đời
Bảy mươi tuổi mẹ đợi chờ được hái
Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi
Mình vẫn còn một thứ quả non xanh?
Núi Mường Hung dòng sông Mã
(Cầm Giang)
Anh là núi Mường Hung
Em là dòng sông MãSông nhiều rêu, nhiều cáNúi nhiều thú, nhiều măng
Trang 34Chiều bóng anh che sông
Sớm mắt em long lanh
Sáo cành cây ạnh thổi vang lanh lảnhGió lùa qua miệng anh lại mỉm cườiRộn ràng em thuyền độc mộc ngược xuôiNhư trăm nỗi băn khoăn khi đến tuổiNếu trời làm em sóng nổi
Anh ngả mình ngăn lại lúc phong ba
Em là búp bông trắng
Anh là ngọn lúa vàng
Thi nhau lớn đẹp nương
Toả mùi thơm cùng nghe chim hót
Em cứ về nhà trước
Đợi anh ở bên sông
Anh làm no lòng mương
Em làm vui ấm bản
Nếu con gấu giẫm gãy cành bông trắng
Lá lúa anh sẽ cứa đứt chân
Nếu lúa này chuột, khỉ dám đến ănSợi bông em sẽ bay mù mắt nó
Anh là rừng thẳm
Em là suối sâuCây rừng anh làm cầu
Bắc ngang lên dòng suối
Hoa sim nở đỏ chói
Soi bóng xuống lòng em
Nếu hùm về, suối em thành thácNếu sói về, rừng anh sẽ thành chôngQuyết chẳng chịu đau lòng
Đời chúng ta rừng núi
Suối em phá tan bóng tối
Rừng anh chặn lại bão dông
Để anh lớn mãi thành núi Mường Hung
Em ngoan chảy thành dòng sông Mã
2-1953
Mắt buồn
Trang 35(Bùi Giáng)
Bỏ trăng gió lại cho đời
Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa
Bỏ người yêu, bỏ bóng ma
Bỏ hình hài của tiên nga trên trời
Bây giờ riêng đối diện tôi
Còn hai con mắt khóc người một con
Hai sắc hoa Tigon
(TTKH)
Một mùa thu trước mỗi hoàng hônNhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồnNhuộm ánh nắng tà qua mái tócTôi đợi người đến với yêu đươngNgười ấy thường hay ngắm lạnh lùngDải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cátTayvít dây hoa trắng chạnh lòngNgười ấy thường hay vuốt tóc tôiThở dài trong lúc thấy tôi vui
Và bảo: Hoa giống như tim vỡAnh sợ tình ta cũng vỡ thôiThủa đó nào tôi có hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Trang 36Cho lên cười đáp: màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suyĐâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đươngNgười xa xăm quá tôi buồn lắmTrong một ngay vui pháo nhuộm đường
Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờChồng tôi vẫn biết tôi thương nhớNgười ấy cho nên vẫn hững hờTôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ăn lạt lẻo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chếtVẫn giấu trong tim bóng một ngườiBuồn quá hôm nay xem tiểu thuyếtThấy ai cũng ví cánh hoa xưaNhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Mà đỏ như màu máu thắm phaTôi sợ chiều thu phớt nắng mờChiều thu, hoa đỏ rụng chiều thuGió về lạnh lẽo chân mây trắngNgười ấy sang sông đứng ngắm đò
Trang 37Nếu biết rằng tôi đã lấy chồngTrời ơi ! Người ấy có buồn không ?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng
Đọc thơ Ức Trai
(Sóng Hồng)
Đêm đôngSương lạnhQuanh nhà tiếng trùng ra rả
Dưới đèn lần đọc thơ Ức Trai
Canh khuya nói chuyện với người xưa
Và thức tỉnh một thời qua
Hơn năm trăm năm trước,
Nhân dân ta vùng lên đuổi quân xâm lược,
Ai chí khí hiên ngang,
Hơn đời mưu lược,
Cứu dân cứu nước, nhớ lời cha,Một lòng ưu ái vì dân tộc,
Lo trước vui sau giữ nếp nhà
Mười năm quyết chiến,
Ngang dọc xông pha,
Lấy nhân nghĩa chống bạo tàn,Dựa sức dân dẹp tan kình ngạc.Vung gươm khiếp vía quân Minh,Múa bút mềm gan tướng giặc
Sau khi sóng kình im bặt,
Chí đang hăng dựng nước buổi thanh bình,
Vì đâu phải lui về núi cũ,
Bạn với cúc tùng cho ngày tháng trôi qua!
Tưởng thoát chốn phồn hoa
Mặc ai bon chen danh lợi
Trang 38Đau đớn nhìn việc đời biến đổi
Như mây trôi nước chảy xuôi dòng
Lúc thuyền ai hờ hững ở trên sông!
Nhưng duyên nợ nước mây chưa trọn,Chỉ lo việc lớn vẫn hăng say
Bi kịch Lệ Chi Viên để lụy bậc thiên tài,
Hận anh hùng, nước biển đông
cũng không rửa sạch!
Nay đọc thơ Người,Lòng ta đau xót,Thắm từng câu:
Yêu nước thương dân,Tâm hồn cao khiết,
Sự nghệp muôn năm vẫn sáng ngời
Ù ù gió thổi bên ngoài,
Trăng bạc rung rinh cành sấu,
Trông ra tưởng thấy Ức Trai,
Trên đỉnh Côn Sơn đang mỉm cườiNhìn con cháu thời Hồ Chí Minh anh dũng
Đã lấy máu viết nênBình Tây đại cáo
Bài thơ tình ở Hàng Châu
(Tế Hanh)
Anh xa nước nên yêu thêm nước
Anh xa em cành nhớ thêm em
Trăng Tây Hồ vời vợi thâu đêm
Trời Hàng Châu bốn bề êm ái
Mùa thu đã đi qua còn gửi lại
Một ít vàng trong nắng trong cây
Một ít buồn trong gió trong mây
Một ít vui trên môi người thiếu nữ Anh đã đến những nơi lịch sử
Đường Tô Đông Pha làm phú
Trang 39Đường Bạch Cư Dị đề thơ
Hồn người xưa vương vấn tự bao giờCòn thao thức trên cành đào ngọn liễuPhong cảnh đẹp nhưng lòng anh thấy thiếuBức tranh kia anh muốn điểm thêm màu
Có hai ta cùng tựa bên cầu
Cho mặt nước Tây Hồ trong sáng nữa
Lá phong đỏ như mối tình đượm lửaHoa cúc vàng như nỗi nhớ day dưaLàn nước qua ánh mắt ai đưa
Cơn gió đến bàn tay em vẫy
Chúng mình đã yêu nhau từ độ ấy
Có núi sông và có trăng sao
Có giận hờn và có chiêm bao
Cay đắng ngọt bùi cuộc đời kháng chiếnNói sao hết em ơi bao kỷ niệm Những ngày buồn nghĩ đến thấy vui vuiNhững ngày vui sao lại thấy bùi ngùiAnh không muốn hỏi nhiều quá khứNgày đẹp nhất là ngày rồi gặp gỡRời Tây Hồ trăng xuống Bắc Cao PhongChỉ mình em với im lặng trong phòngAnh ngước nhìn bức thêu trên vách:Hai bóng người một hàng tùng báchBàn tay nào đã dệt nỗi lòng anh?Tiếng mùa xuân đem sóng vỗ bên mình
Vơ vẩn tình chăng chập chờn mộng gốianh mơ thấy Hàng Châu thành Hà NộiNước Tây Hồ bỗng hoá nước Hồ TâyHai chúng mình cùng bước dưới hàng cây
1956
Trở về quê nội
(Ca Lê Hiến)
Ôi quê hương xanh biếc bóng dừa
Có ngờ đâu hôm nay ta trở lại
Quê hương ta tất cả vẫn còn đây
Dù người thân đã ngã xuống đất này
Trang 40Ta lại gặp những mặt người ta yêu biết mấy
Ta nhìn, ta ngắm, ta say
Ta run run nắm những bàn tay
Thương nhớ dồn trong tay ta nóng bỏng
Đây rồi đoạn đường xưaNơi ta vẫn thường đi trong mộng
Kẽo kẹt nhà ai tiếng võng trưa
Ầu ơ thương nhớ lắm
Ôi những bông trang trắng, những bông trang hồngNhư tấm lòng em trong trắng thủy trungNhư trái tim em đẹp màu đỏ thắm
Con sóng nhỏ tuổi thơ ta tắm
Vẫn còn đây nước chẳng đổi dòng
Hoa lục bình tím cả bờ sông
Mẹ lưng còng tóc bạcNgậm ngùi kể chuyện ta nghe
Tám em bé chết vì bom xăng đặc
Trên đường đi học trở về
Giặc giết mười người trong một ấp
Bà con khiêng xác chất đầy ghe
Chở lên Bến Tre đấu tranh với giặc
Làng ta mấy lần bom giội nát
Dừa ngã ngổn ngang, xơ xác bờ tre,
Mẹ dựng tạm mái lều che mưa gió
Ta có ngờ đâu mái lều của mẹ
Dưới lớp đất kia ngọn lửa vẫn còn
Mẹ ta tần tảo sớm hômNuôi các anh ta dưới hầm bí mật
Cả đời mẹ hy sinh gan góc
Hai mươi năm giữ đất giữ làng
Ôi mẹ là bà mẹ miền Nam
Ta có ngờ đâu em ta đấyDưới mái lều kia em đã lớn lên
Em đẹp lắm như mùa xuân bừng dậy
Súng trên vai cũng đẹp như em
Em ơi! Sao tóc em thơm vậy
Hay em vừa đi qua vườn sầu riêng
Ta yêu giọng em cười trong trẻo
Ngọt ngào như nước dừa xiêm