1. Trang chủ
  2. » Mẫu Slide

Bai viet ky niem 30 nam Ngay Nha giao Viet Nam20111982 20112012

5 7 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 5,92 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Hôm nay, nhìn lại những giọt thời gian đã rơi xuống, nhìn lại những cuôc đời ấm no, hạnh phúc và thành đạt của những con người mà tôi đã từng dạy, tôi như cảm thấy mình vừa nhận được nhữ[r]

Trang 1

BÀI VIẾT

“Chào mừng kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11/1982 - 20/11/2012)

………

MỘT THỜI ĐÃ QUA

“Nghề dạy học là một nghề cao quí nhất trong những nghề cao quí”! Đó là câu nói của thầy tôi với chúng tôi khi chúng tôi mới bước những bước chân chập chững đầu tiên vào học đường Lúc đó tôi chưa hiểu gì lắm về câu nói đó nhưng trong lòng cũng dấy lên một nỗi niềm khó tả Nó như có một chút tự hào, một chút se se, cay cay của cuộc sống bởi một lẽ rất đơn giản.“Mẹ tôi cũng dạy học”!

Mẹ tôi cắp cặp đến trường dạy học còn tôi lẽo đẽo theo sau đến lớp Ra ngoài đường gặp mấy đứa bạn cùng trang lứa, các anh, các chị lớp trên, ai nấy đều khoanh tay chào mẹ và không quên để lại chỗ tôi những ánh mắt như thèm thuồng, như ghen tị, như mong ước … Những lúc như thế tôi tự hào lắm: tự hào vì mẹ mình là cô giáo

Khác với thầy tôi, mẹ tôi không bao giờ nói về công việc của mình Lý do như thế nào mãi về sau tôi mới hiểu Một lý do cũng khá hằn học nhưng cũng rất tế nhị Tế nhị vì

đó là suy nghĩ của những tâm hồn nông dân thuần khiết, tế nhị vì đó là những ánh mắt trong tầm nhìn còn hạn chế “Thoát ly” đó là những từ mà hàng xóm nói về mẹ Nó như một lời ghen tỵ, như một nỗi ước ao và cũng như là một sự cách ly trong văn hóa làng

xã Bản thân tôi cũng thế, lòng lộn xộn như “nồi canh thập cẩm” vậy Có những lúc tôi

tự hào về mẹ, hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của mẹ, vui mừng khi mẹ đi đổi tem phiếu để lấy thực phẩm cho gia đình vì những ngày đó chắc chắn là sẽ có bữa ăn ngon dưới những đôi mắt thèm thuồng của chúng bạn trong xóm Nhưng có những lúc nhìn mọi người quây quần bên nồi cơm trắng thơm nồng mùi gạo mới, tôi lại bực bội “tại sao

mẹ không là nông dân mà lại là giáo viên chứ”?! Khi đó câu nói của thầy cũ lại hiện ra

và tôi nghĩ “chỉ là lời khoe khoang”

Tôi lớn lên và mang theo “nồi canh thập cẩm” nên đôi khi đã từng tuyên bố hùng hồn với mọi người: “Được làm vua thua làm giặc! Nhất định không vào sư phạm”! Bây giờ phải lục tìm mãi trong ký ức mới tìm ra được nó trong một góc rất sâu nào đó mà lớp bụi thời gian phủ mờ trên kho kỷ niệm Nhưng thực ra trong những năm đầu đứng trên bục giảng tôi đã tặc lưỡi: “Ta hãy coi đây là bến đỗ tạm thời là một ga chờ đợi chuyến tàu mới đưa ta tới nơi khác xa hơn, sang trọng hơn” Công việc trôi qua với bao nỗi niềm

và những xúc cảm phân vân Cũng phải thôi, phân vân vì một nỗi “cơm áo gạo tiền” Nếu sống bằng đồng lương thì có lẽ như các cụ xưa vẫn nói: “Hai tay vầy lỗ miệng”

Trang 2

không lợi tức, không tích góp, tới ngày mùa đi làm thêm mới đủ sống và mua sắm một chút Chính vì vậy những năm đầu đó mỗi kì nghỉ hè tôi lại đi đâu đó để mong tìm cho mình một công việc khác khá hơn Một năm, hai năm trôi qua với nghề dạy học để rồi chỉ cần rời trường trong một thời gian ngắn là tôi lại thấy một sợi dây vô hình tuy mỏng manh nhưng da diết vô cùng đang níu kéo tôi lại Khi bóng đêm buông xuống, những hình ảnh về mái trường, học sinh lại hiện về cồn cào cả ruột gan – sao nhớ thế! Nhớ “mái lều liêu xiêu”: mỗi lần gió thổi qua thì cả thầy và trò cùng nhau nhắm mắt lại cho khỏi bụi; trời mưa các em lại phải xúm vào một góc lấy lưng bạn làm bàn để viết bài; còn thầy thì khoác áo mưa đứng trên bục giảng; chiếc bảng đen thì lem nhem chỗ khô, chỗ ướt Nhớ mùa lũ tới các em chống xuồng đến lớp ngồi chồm hổm trên bàn để học… Nhớ những ánh mắt thơ ngây sáng rực lên khi mỗi tiết học kết thúc, lúc đó tôi biết các em đã hiểu bài Và những lúc đó như cảm thấy mình là một người cha vừa dắt các con của mình qua một đoạn đường gian khó, như một người mẹ vừa cho con mình một manh áo mới hay là một miếng ăn ngon, như là một người anh khi mới vừa làm xong cho em mình một cánh diều hay một đồ chơi lạ… Ôi! Nó đang cháy trong lòng! Và nó đốt cháy

cả những lời đề nghị hấp dẫn cho một cuộc sống no đủ Lúc đó tôi đã biết: “Mình đang yêu” và giờ đây tôi đã mang theo tình yêu đó đi hết gần nửa cuộc đời Mà không phải! Phải nói là tình yêu đó đã theo tôi đi hết nửa cuộc đời mới đúng Bởi vì nó luôn hiện diện trong tôi Mái trường - học sinh thật sự đã là một gia đình của cuộc đời tôi Tuy những lúc về nhà vẫn phải lo “cơm, áo, gạo, tiền” nhưng lúc lên bục giảng thì mọi lo âu của cuộc sống như tan biến hết chỉ còn đó một nỗi lòng canh cánh! Làm sao để các em nhận thấy rằng mình vừa vượt qua một quãng đường khó khăn, mình vừa nhận được một manh áo mới, một miếng ăn ngon, một món quà đầy ý nghĩa của cuộc sống, một hành trang cần thiết cho cuộc đời…? Khi có người nói với tôi rằng: “Thầy cô như người lái đò ngang” tôi thầm nghĩ: “Nếu cắt cuộc đời ra thành từng đoạn theo nhịp bước của thời gian thì có lẽ là đúng Nhưng nếu xét hết cả chiều dài của cuộc đời của mỗi con người như tôi đây thì tư tưởng, bài học của thầy cô vẫn đang chuyên chở tôi đi trên dòng đời này Vậy thầy cô là người lái đò ngang hay đò dọc? Đáp án đang nằm trong lòng của mỗi người Với tôi thì có lẽ: “Suốt đời chèo dọc tưởng chèo ngang”

Bến đời sóng nổi với mưa sang

Những chuyến đò đưa sang lại sang

Khẳm đò tri thức cho vững bước

Đầy thuyền khát vọng làm hành trang

Trang 3

Nắn nót tay chèo khi bão giông

Miệt mài tô điểm lúc mây quang

Đời thầy tận tụy trên bến đò

Suốt đời chèo dọc tưởng chèo ngang

Tôi không có ý định làm thơ chỉ là muốn để lại một chút cảm xúc mà thôi Hôm nay, nhìn lại những giọt thời gian đã rơi xuống, nhìn lại những cuôc đời ấm no, hạnh phúc và thành đạt của những con người mà tôi đã từng dạy, tôi như cảm thấy mình vừa nhận được những món quà xa xỉ nhất của cuộc sống, như được nếm những mĩ thực hảo hạng nhất của nhân gian mà mình đã chăm sóc, vun trồng Từ những trải nghiệm đó tôi mới thấy hết được những gì mà thầy cô đã vun đắp cho tôi Ba mươi năm (20/ 11/1982) ngày chính thức tri ân các thầy cô đầu tiên ở nước ta đã trôi qua, vẫn còn đó cái cảm xúc đầu tiên khi tôi cầm hoa để tặng thầy tôi Bây giờ thầy đã già và tôi đang ngồi cách thầy gần 2000 km nhưng tôi xin gửi đến thầy: “Thầy ơi! Bây giờ em đã cảm nhận được câu nói của thầy!”

Đinh - Bá - Tuyển Trường THCS Tân Hiệp A5, Tân Hiệp, Kiên Giang

Một số hình ảnh hoạt động của nhà trường

Học sinh trường THCS Tân Hiệp A5 thăm, tặng quà và sinh hoạt giao lưu với trường Khuyết tật Tình thương Hòn Đất, Kiên Giang

Trang 4

Học sinh trường THCS Tân Hiệp A5 thăm, tặng quà và sinh hoạt, chụp hình kỷ niệm nơi Trung tâm Bảo trợ Kiên Giang

Trang 5

Múa sạp trong đêm đốt lửa trại – Hội trại năm 2011

Ngày đăng: 10/06/2021, 10:49

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w