ĐÔI DÉP Nguyễn Trung Kiên Bài thơ đầu anh viết tặng em Là bài thơ anh kể về đôi dép Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết Những vật tầm thường cũng viết thành thơ Hai chiếc dép kia gặp gỡ t[r]
Trang 1Những Câu Thơ Thư Pháp Hay Về"Vợ Chồng"
Trăm năm tình viên mãn Bạc đầu nghĩa phu thê
Trang 4Những Câu Thơ Thư Pháp Hay Về"Vợ Chồng" 674.
Trao tay đôi nhẫn nhắc cho nhau
Giữ đạo phu thê nhẫn đứng đầu
675.
Nhẫn để gia đình luôn hạnh phúc
Cho tình chồng vợ mãi dài lâu …
676.
Chúc mừng đôi bạn vui chung thủy
Hạnh phúc tràn trề rạng vẻ vang
Trang 5Trăm năm tình viên mãn
Bạc đầu nghĩa phu thê
678.
Duyên cầm vững bền theo năm tháng Nghĩa tào khang thắm thiết đến muôn đời 679.
Thiên thu ghi tạc tình sông núi
Hạnh phúc muôn đời nghĩa phu thê 680.
Bên nhau cũng một chữ tình
Ngọt bùi cay đắng chúng mình có nhau 681.
Gió mây ríu rít bên trời
Tình chàng ý thiếp muôn đời không phai 682.
Đem nhau lên thác xuống ghềnh
Trăm năm đôi chữ chung tình chớ quên 683.
Sông sâu cá lội biệt tăm
Phải duyên chồng vợ ngàn năm vẫn chờ 684.
Người ơi trong cõi phiêu bồng
Chỉ xin giữ lấy tấm lòng thủy chung 685.
Cây trầu quấn lấy thân cau
Chúc cho đôi bạn bên nhau trọn đời 686.
Mình ơi tôi gọi là nhà !
Nhà ơi tôi gọi mình là nhà tôi
687.
Trăm năm trọn đạo vợ chồng
688.
Nhọc công tìm khắp đông tây
Ai hay hạnh phúc ở ngay bên mình 689.
Hạnh phúc ơi mãi bên ta nhé
Để mỗi tinh mơ ta khẽ một nụ cười 690.
Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người yêu người, sống để yêu nhau 691.
Tình yêu là năm tháng
Ngọt bùi cay đắng có nhau
Tình yêu là khi tóc bạc
Vẫn xanh giấc mộng ban đầu
692.
Tình thâm nghĩa trọng bao năm vẹn Mộng thắm duyên lành trọn kiếp vui 693.
Sắc cầm hảo hợp câu mai trúc
Vĩnh kết đồng tâm chữ đá vàng
694.
Chữ Minh Sơn giữ một lời nguyền
Câu thề hải trọn niềm thủy chung
695.
Đem nhau lên thác xuống ghềnh
Trăm năm đôi chữ chung tình chớ quên 696.
Rể thảo kinh luân nền đức độ
Dâu hiền khuê các nét đoan trang
697.
Chúc mừng đôi bạn vui chung thủy Hạnh phúc tràn trề rạng vẻ vang
Trang 6Vợ chồng nghĩa nặng tình sâu
Thương nhau đến lúc bạc đầu còn thương
699.
Hôm nay sum hợp trúc mai
Tình chung một khắc nghĩa dài trăm năm
700.
Tạc lên đá chẳng khô dòng bút lệ
Khóc ngàn năm không hết nghĩa đạo tình
701.
Trai anh hùng gái thuyền quyên
Phỉ quyền sánh phượng đẹp duyên cưỡi rồng
702.
Không có gì thật cao quý và đáng kính trọng hơn lòng chung thủy 703.
Áo xưa dù nhàu _ cũng xin bạc đầu _ gọi mãi tên nhau _
704.
BÀI THƠ TẶNG VỢ
Cám ơn em đã dành cho anh những tháng ngày hạnh phúc Biết thế nào là thi vị của tình yêu
Dù vất vả suốt cuộc đời xuân sắc
Bước thời gian không phai nhạt nét diễm kiều
Em vẫn cười không thở than thắc mắc
Sống trọn tình trọn đạo nghĩa dâu con
Sống vì chồng lam lũ vì con
Vẫn thầm lặng, dịu dàng trong nắng sáng
Anh yêu em không phải vì vóc dáng
Mà còn vì phẩm hạnh nét phương đông
Kề bên em như tựa ánh mỹ hồng
Anh chợt nhủ : Chính em là tất cả_ /_
705.
BÀI THƠ TẶNG CHỒNG
Anh là hình em là bóng
Bóng với hình khắng khít bấy lâu nay
Chuyện thế gian vui ngắn khổ dài
Anh vẫn đứng hiên ngang đầu ngọn sóng
Dù vất vả nụ cười không đánh mất
Vì yêu em anh tất bật suốt ngày đêm
Ơn phụ mẫu anh đáp đền không quản ngại
Lấy nghĩa nhân anh cư xử với mọi người
Em yêu anh vì anh có một nụ cười
Luôn chiếu sáng rạng ngời vào tổ ấm
Đối với con, anh là người cha mẫu mực
Đối với em, anh đúng nghĩa người chồng
Cám ơn anh, đã dìu em vào cõi mộng
Biết thế nào là hạnh phúc của thăng hoa
Dù cho bão táp phong ba
Em cũng vẫn kề bên anh mãi mãi _/_
706.
BÀI THƠ TẶNG ÔNG BÀ
Ông như cội rễ cây già
Bà như cành liễu là đà bên ông
Dù rằng tóc bạc răng long
Ông bà vẫn sống hết lòng với nhau
Đạo trung hiếu thường rằng ông nhắc nhở
Chữ công ngôn bà căn dặn không lời
Lấy nghĩa nhân cư xử với mọi người
Dạy con cháu sống mẫu gương từng hơi thở
Cháu yêu bà vì lòng bà là biển cả
Phẩm hạnh tràn đầy sắt nét phương đông
Cháu kính ông vì ông rường cột gia phong
Người làm đẹp những câu gia phả
Lễ thứ nhất - cháu thành tâm kết nguyệân
ông bà cháu xin đặt mãi trong tim
Trang 7Lễ thứ hai - cháu tạ ơn cốt nhục
Lễ thứ ba - cháu tạc dạ huấn từ _/_
707.
ĐÔI DÉP
( Nguyễn Trung Kiên )
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau Cùng bước, cùng mòn không kẻ thấp người cao Cùng chia sẻ sức người chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào 1 chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết Hai chiếc này không phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả hai
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
( 32 câu )