“ngấm” việc ăn rau, bé không còn xem rau là “kẻ thù” nữa, cũng không đến bữa ăn là săm soi nhìn vào chén cơm tìm rau để… bắt mẹ vứt đi như trước nữa, mình cũng không cần phải mất công [r]
Trang 1Kinh nghiệm nuôi con.
Con biếng ăn
Con gái mình khá biếng ăn, mà mình thì chuộng kỷ luật sắt với con, có lẽ vì
áp lực phải nuốt bằng hết chén cháo nên bé bị sợ ăn Còn mình thì đằng đằng sát khí, sẵn sàng chuyển nhanh chóng từ trạng thái nịnh nọt dụ ngọt sang quát mắng nếu bé không ăn, có khi còn “dộng” cái tô ầm một cái xuống bàn làm bé con giật bắn mình… Nghe lời mẹ khuyên, mình thay đổi, chuẩn bị sẵn khẩu phần ăn chuẩn, nhưng khi nấu xong, chỉ múc ít một ra chén trước,
bé nhìn không thấy ngán Trong khi nếu bé ăn lâu thì phần cháo còn lại trong nồi vẫn ấm, cháo ấm bao giờ ăn cũng ngon hơn cháo nguội ngắt, chiêu này hiệu quả lắm đối với bé nào có tật ăn lâu Rồi thì cổ vũ con, nếu thấy con thật sự ngán rồi thì dừng ngay không ép ăn, sau đó bổ sung bằng thức ăn khác, có khi phần thưởng là vài miếng bim bim, và mẹ thì luôn giữ thái độ vui cười suốt bữa ăn, không còn thấy bữa ăn là “trách nhiệm” to đùng bé phải thực hiện để mẹ vui lòng nữa Bây giờ, bạn bè gặp mình hỏi đùa rằng
có phải “kỷ luật sắt” là bí quyết giúp con mình ăn giỏi không, mình thường chia sẻ rất nghiêm túc kinh nghiệm trên Có lẽ vì áp lực nuôi con giỏi,
ngoan, khỏe mà trước đây mình quá nguyên tắc khi chăm bé dẫn đến tình trạng bé biếng ăn chăng?
Dụ bé ăn rau
Có lần cả nhà đi ăn nhà hàng bán món Tây, đặc biệt có một thực đơn với những món toàn là cuộn rau củ, ví dụ gà cuộn bắp cải, heo cuộn cà rốt hấp,
cá bọc đậu bắp… Ngạc nhiên là hôm đó bé nhà mình ăn ngon lành, lần đầu tiên thấy con ăn bao nhiêu là rau mình mừng lắm, nên có quan sát và nghĩ bụng “Sao không về nhà thử làm những món này cho con” Hôm sau, mình bắt đầu với những món tương tự như thế, ban đầu thì làm y như nhà hàng, chiên hay hấp cũng cuộn kèm rau, sau đó thì sáng tạo, có khi luộc rau riêng, chế biến món mặn xong mới cuộn vào đó Cuối cùng thì bé nhà mình
“ngấm” việc ăn rau, bé không còn xem rau là “kẻ thù” nữa, cũng không đến bữa ăn là săm soi nhìn vào chén cơm tìm rau để… bắt mẹ vứt đi như trước nữa, mình cũng không cần phải mất công “lừa” con bằng cách xay nhuyễn rau ra rồi trộn vào thịt cá để nấu như từng làm trước đây Thật hay phải không các mẹ?