1. Trang chủ
  2. » Mẫu Slide

TRUYEN MA CHUYEN HANH TRINH VI NGHIA

16 0 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 16
Dung lượng 17,91 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Thế cái suy nghĩ của Công Thiện cả nguyên buổi trưa không ăn không uống đã cho ra một lối đi chính xát và cuối cùng họ đã tìm được những cái hài cốt còn lại ngày buổi chiều hôm đó nên[r]

Trang 1

CHIẾN HÀNH TRÌNH VÌ NGHĨA

TRÍCH TRONG TẬP: ĐÔI TÌNH NHÂN CÙNG HUYẾT

THÔNG 4

CHƯƠNG VI:

Thế rồi cuộc đi tìm mộ các anh hùng liệt sĩ trong chiến Tranh Chống Mĩ đã diễn ra với cuộc tìm quy mô lớn mà Người dẫn đầu là Công Thiện vì anh chỉ muốn mình làm

gì Đó cho Những người người đã đi trước Đi cùng anh cònC Có Ngọc Thương một người anh phải gọi bằng cô nhưng Bây giờ là Người anh đang mượn vai thay thế cho Kim Hiền nên mọi Chuyện tuy không khó khăn gì nhưng đối Với anh có Ngọc Thương đi theo là một chuyện rất khó Khăn Vì một lẽ thường Là cô này con nhà giàu lại là con

Một của gia đình ông Minh Nên rất khó….

Cuộc tìm kiến trên chiến trường Quãng Đà năm xưa nay thuộc địa phận của Quảng Nam đã diễn ra tốt đẹp với hai mươi ngôi mộ được tìm thấy chỉ ngoài 2 ngay đi đường Nhưng cho đến ngày thứ ba thì chuyện lại đến với đoàn người đi tim và cả với Công Thiện ,chỉ vì Ngọc Thương đêm qua không nghe lời anh về khách sạn ở nên cô bị sốt sau một đêm ở lại cùng với Công

Thiện ,có lẽ do không quen ở lại nơi có cốt người nơi rừng núi hoang vu không có người ở cộng với mũi đốt nên cô ‘Khố Ở’ ngày sáng hôm sau

Lúc này cả đoàn đã đi tìm năm ngôi mộ liệt sĩ còn lại để nhanh về nhà với trước kì hạn ,chỉ còn Công Thiện còn đang ở trong Liều với Ngọc Thương ,người con gái đẹp và duy nhất có mình cô đi đang mệt nằm bệp trên cái gường tự gạc nằm đỡ của Công Thiện thì cô cũng đưa mắt nhìn ra ,trong khi công Thiện đang đứng trước liều nhìn theo những người bạn cùng sát cánh với mình trong mấy ngày gần Có lẽ giờ anh đang buồn vì còn năm người anh đã đi vì đất nước không tài nào anh tìm thấy hồn họ cũng đồng nghĩa hài cốt của họ sẽ không được tìm thấy

Trang 2

Lúc đó ánh đã đã lên cao với những ánh nắng oa bực trước mặt mình khi những con mắt mình nhìn xa xăm những người đi trước mặt mình Anh chỉ thở dài một cái thật sâu rồi quay lưng đi vào Liều ,có lẽ đến giờ người con gái đã vì mình mà chụi thử thách nhiều cự khổ ở đời khiến Công Thiện phải thầm thương Mặc dù biết được mình không thể yêu thêm một người con gái nào nữa ,nhưng bây giờ đối với anh thì anh đã nghĩ mình phải có trách nhiều với những người đã Vì mình ,trong đó có ngọc Thương

Đi vào Lèo với tâm trạng không vui lắm khi mọi chuyện không như dự tính thì Công Thiện không ngại đi lại gần Ngọc Thương theo cái điệu ngồi xuống nơi cô bạn đồng hành đang nằm vì mệt Nhìn Ngọc Thương anh không ngại thở dài theo câu hỏi nhẹ trong khi gió mát ở ngoài cũng lùa vào

-em thấy thế nào rồi cô giáo ,có đỡ chuốc nào chưa em

Những lời quang tâm đó khiến Ngọc Thương ngồi dậy đựm lệ theo câu gục đầu ,thấy vậy Công Thiện cần bàn tay nhỏ bé của người con gái đã vì mình lên âu yếu theo câu thân mật lại

-thế anh lại Cháo Hành em ăn nhé ,anh mới nhờ chú Lâm đi lên đến thị Xã mua về đấy

-ăn miến cho ấm bụng em ,sự thật thấy em như thế này anh không yên tâm lắm khi bỏ em ở nơi đây mà đi làm ,Cũng tại em lúc tối anh đã bảo về với đoàn lại không nghe

-ở lại đây làm gì không biết nữa

Biết những lời thân mật này là đang trách mình không nghe lời nên Ngọc Thương cũng cô lên giọng cười nhẹ cho người cô yêu được yên lòng ,thật sự trong người cô giờ đang rất mệt

Giọng cô theo cái gục đầu nhưng tay thì ông người Thanh niên có tài này

-dạ em biết rồi ,nhưng giờ em ngoán lắm không muốn ăn gì hết .Nhất là cháo có mùi tanh của hành

-ngoán muốn chết ,giờ em chỉ cần anh yêu của em thôi

-lại thế nữa rồi ,anh phải đi làm nữa không có thể ở lâu trong

này Chú Lâm sẽ la anh mất

-la thì em chụi ,hay anh về nhà em đi ngày em sẽ trả cho anh chục triệu như ông ta đã hứa ,còn làm như chuyện đó em sợ lắm rồi Cái

Trang 3

chuyện gì mà ngày đi đồ xát chết đêm lại ngủ với xát chết ,em ngủ một đêm như không tài nào ngủ được với những tiếng lạ lùng từ kìa phát ra,nào là tiếng con Nít khóc ,nào là tiếng tru của những con gì đó sợ chết đi được Mà em nói rồi đó nghe anh có bây nhiều người yêu em cũng không cấm vì chuyện đó là quyền của anh ,nhưng những công việc đáng sợ này anh đừng làm nữa

Nghe vậy thấy người vì mình nói không đúng với những suy nghĩ của mình đang nên nên Công Thiện không ngại thở dài nói lên tâm trạng thật của mình

Giọng anh theo cái khổ tâm của mình khi chấp nhận làm cái công việc này ,

-không Thương ạ ,không phải anh làm công việc này vì tiền nên

em đừng nói vậy khiến anh lại thêm một cái tội lớn với những anh hùng có dòng máu lạc Hồng ,có lẽ chuyện anh làm người ta cho là Điên khi con trẻ lại đi tham gia những công việc như thế này

nhưng đối với là một chuyện có ý nghĩa dù không có tiền thù lao anh vẫn làm

-em biết anh có lòng giúp người ,điều đó em không thể ngăn cản được anh trong khi đó em rất tự hào vì mình đã có một người đàn ông như vậy Nhưng thấy không chỉ mới có 3 ngày nhưng anh lại suốt đi nhiều lại đen vì Nắng mùa này sao em chụi cho nổi ,chưa

kể đến chuyện ông bà nội trách tội em nữa vì đã không lo lắng gì cho anh

-mà anh có nghe ông bà nội nói với em sao không ?

-nói gì vậy cô giáo

Ngọc Thương không ngại kể lễ lời nói của ông bà Hai

-ông bà nội nói với em răng : anh là một đứa cháu Cưng của ông

bà nên nhờ em chăm sóc đến anh được tốt hơn trong chiến đi

này ,vậy mà

-ôi trời anh đâu còn nhỏ nữa mà lo lắng hay không lo lắng nữa ở đây ,trong khi đó anh tự lo được cho mình Nhưng mà thôi chiều

em về lại với gia đình rồi nên người phải lo sức khỏe là em không phải là anh

Trang 4

-nhưng mà em thích ở với anh thêm hai ngày nữa,khi đó đã về cũng còn kịp mà Vã lại về nhà em cũng chẵn biết làm công việc gì

có ích chán muốn chết

Công Thiện không ngại gạc lời đó ngay

-không được anh đã nói với cha mẹ em là chiều nay em phải về đến nhà là về ,không nói với anh điều gì nữa nghe không /? Còn chuyện nhành hạ thì kiếm công việc gì làm cho đỡ buồn

-nhưng em không muốn về mà con tim em lại ở đây với anh như vậy về cũng như không ,hay cho em ở một đêm nữa đi em hứa tốt nay sẽ về khách sản

-thôi cũng được rồi,nhưng phải ăn cháo vào cho khỏe nếu không anh tống em về nhà

-dạ em biết rồi

Lúc này cùng cũng lúc ông Lâm đi vào lèo nên nhìn thấy hai người đang ôm nhau nên ông không ngại quay lưng theo tiếng nhỏ

-thôi có lẽ tôi vào không đúng lúc rồi

-tôi ra đây

Cái quay lưng của ông Lâm khiến Công Thiện buồn ngay ngọc Thương ra rồi đứng dậy lên tiếng nhẹ với ông Lâm

Tiếng anh theo cái thân mật trong gia đình trong câu giao tiếp -dạ không có sao đâu chú ,vậy có chuyện gì chú cứ nói đi con sẳn sàng nghe

-chú nói đi

Nghe vậy ông Lâm cũng không ngại tươi cười quay lại tiếp lại -ừ cũng không có gì quang trọng lắm ,thế cậu có nghĩ ra năm ngồi

mộ còn lại nằm chổ nào chưa Sao anh em tìm lúc sáng đến giờ cũng hoài sô không Tôi lo quá…

-ồ không có gì đâu chú nhưng chuyện đó con cũng đang khổ tâm khi chưa bắt người những ngồi tim báo ở dưới nên con cũng không

có cách nào để tìm được Nhưng mà thôi chú cứ bảo anh em giàn cho con một lễ cúng đất đai nơi này ,con tin sẽ tìm được

-thôi được rồi tôi sẽ bảo anh em đi sắn sữa ngay để đúng giờ ngọ mình có thể hành lễ ,Cầu sao chiều này tìm được sáng mai mình sẽ

về nhà vì anh em có nói với tôi họ đã nhớ nhà

-tôi nghĩ mình sẽ tìm gấp cậu Thiện ạ

Trang 5

Công Thiện cũng gục đầu theo câu tán thành câu ý kiến đó của người điều hành chính chiến đi này ,va ông cũng chính là người lính trên chiến trường này còn sót lại sau một trận đánh ác liệt năm Mậu Thân

Anh nhìn ra lèo theo câu thở dài tâm sự

-con cũng nghĩ vậy thưa chú ,nhưng chú Lâm này sáng mai chú có thể sai người đưa cô giáo con về nhà được không ?

-được ,thế sáng mai tôi sẽ sai người đưa con Thương về đến nhà ông Minh Cậu yên tâm mà lo công việc cho tôi nhé

-dạ thế chú đi sắn sữa đi ,con sẽ ra ngay

-ừ tôi đi đây,thôi tôi ra nhé cô Thương …

-dạ thưa chú

Ông Lâm vui vẽ đi ra lèo còn Công ThiỆN không ngại quay lưng theo câu nói với NgỌC Thương

Tiếng anh theo câu thở dài khổ tâm

-thôi em ở trong này ,anh đi làm đây nhưng nhớ ăn sáng đi nghe không ?

-dạ nhưng cho em đi ra chơi với anh

-không được em đang mệt giờ lại nắng nên không đi đâu cả chỉ bằng cách ở trong này ,thôi ngoan đi chiều ra chơi cũng chưa muộn mà em

-dạ em hứa rồi đấy nhé

-ừ

Với những gì Công Thiện đã yêu câu với ông Lâm trong lèo thì ông lại đi làm ngay theo lời vì chính ông cũng rất muốn tìm những người đồng đội của mình để đưa về mộ yên mã đẹp Đây cũng là tâm nguyện cuối đời của ông nên chuyện làm theo người thanh niên trẻ này bắt bụt anh phải làm theo

Lúc này cũng đúng Ngọ thì mọi nghi lệ sắn sữa đã được chuẫn bị xong đứng giữa mãnh đất có nhiều người đồn sớt trước mặt cái bàn

Lễ khiến ông Lâm không ngại lên tiếng đối với người đi cùng nhận trách nhiệm chỉ mộ

Nhìn Công Thiện đang nhìn quanh khiến ông Lâm không ngại hối thúc

-cũng đến giờ hành lễ rồi đây cậu Thiện ,hãy chuẫn bị là vừa đấy

Trang 6

-mọi lễ tôi đã chuẫn bị đủ hết theo lời cậu

-hành lễ là được rồi đấy

Công Thiện không ngại sữa lại áo quần cho thẳng thớm rồi mới đi vào chiếc chiếu được trãi trước bàn thờ theo câu nhẹ bảo lại ông Lâm

-thôi chú bảo anh em dừng tay làm để tôi hành lễ cho có hiệu quả hơn nhưng nên nhớ trong lúc tôi hành lễ thì mọi người hành tránh

xa ra cho những người cõi âm đến đây

-ông hiểu ý tôi chớ

-hiểu rồi Thôi anh em nghĩ tay đi đúng giờ Ngọ rồi đấy

-thôi nghĩ

-ừ nghĩ ,,,,,,,

Mọi người đã nghĩ tay hết nên Công Thiện không ngại lấy tay mình lấy ba cây nhang đang được ông Lâm đứng bên đốt thay đưa lên trước tráng mà khuẩn những câu khuấn thật lòng ,trong khi ông Lâm cũng không ngại lui ra sau ,nơi những người làm giúp đang đứng nhìn

Công Thiện khấn xong lời mình thì đã có hai hồn ma trắng đã xuất hiện bên anh nhưng anh vẫn đưa tay cắn lên lu hương ba cây nhang

mà không nói gì ,trong khi anh cũng thưa biết đã có người đã đến theo lời cầu của anh xong Anh lại bưng ly rượu lên tay khuấn vài cái trước mặt mọi người rồi mới lên tiếng một mình

Giọng anh như nhầm đến ông Hạ và ông Du đang đứng bên mình -hai ông hai cho tôi biết con năm người bạn của hai ông đang ở đâu Xin nhờ giúp

-xin hai ông chi giúp cho tôi

Nghe vậy ông Du không ngại lên tiếng thở dài khó sữ trước một người trần chưa chết có tài

-cậu Thiện à ,chuyện đó không phải bạn tôi không giúp cậu và bạn của tôi Nhưng luật trời khó thay cậu ạ nên cậu hay vận dụng

những gì cậu có để giúp bạn tôi

-nhưng tôi lại muốn hai ông phụ một tay ,cho mộ các ông được yên trên mãnh đất quê hương ,các ông hãy giúp tôi đi

-chuyện này

Trang 7

Lần nay Công Thiện không nói gì trước câu khó sữ của ông Du nên ông Hạ cũng chăn ngay giọng để nói lên nổi khổ của mình cho người thanh niên này nghe

Giọng ông theo cái khổ tâm không thể nói ra vì không được sai luật âm ti

-cậu Thiện chuyện này cậu cũng thừa biết là chúng tôi không thể phá lệ được ,trong khi đó năm người bạn của tôi cũng bị tù đầy nên không có cơ hội được giúp.Cậu hãy tự mình nghĩ những người thường gây tội ác trên đời thì có cách chết như thế nào ?

-tôi có thể giúp cậu vậy thôi

-thôi để tôi nghĩ xem họ chết như thế nào mới tính tiếp ,còn ở đây hai ông không được ở lâu được vì biết Luật không nên phạm Luận khi giờ Ngọ cũng sắp qua

-tôi biết thế anh em tôi đi đây ,có lẽ đây là lần cuối tôi lên với cậu nên có gì cậu hãy tự lo để mình được Thuần Hóa trước thiên thai

mờ ảo hơn nhé

Công Thiện không ngại quay mắt nhìn hai hồn ma ông Hạ và ông

Du lần cuối với bộ đồ chiến bình màu trắng theo câu buồn buồn gục đầu

-tôi tự biết lo nhưng cũng cảm ơn hai ông đã đến giúp tôi trong hai ngày nay ,Cảm ơn hai ông nhiều

-ừ không có gì mà cảm ơn khi tôi phải giúp cậu được lệnh của bên tên bảo xuống phải giúp cậu nên chuyện đó cũng đương nhiên thôi

-vậy ai mới được chớ

Nhưng không câu nói đó chưa được trả lời lại thì hai hồn ma đó biến mất không còn gì nữa ,chỉ còn lại một buổi trưa đây oi bực với cái nắng chói chang trên một niềm núi toàn là đá với cây cối xa

xa tầm nhìn Công Thiện

Anh nhìn lại những cây nhang trên bàn lẽ vẫn còn cháy hương bay trong gió khiến lòng anh cảm thấy hối tiết một điều gì đó khó nói lên lời ,nhưng trong tâm lại thấy nao nao buồn nhưng chẵn biết được mình buồn do đâu

Trang 8

Dưới ánh nắng trưa có những cơn gió bay hương đi xa hơn trong một khoản không gian hoang vu khiến Công Thiện thở dài theo câu hối tiết

Giọng anh theo cái mệt mõi dân lên đến não khi chưa có đáp số cho mình

-âu là số phận đã an bài sẳn ,có níu cũng chẵn níu được lại là bao -thôi mình tự tìm vậy

Nhìn lại bàn Lễ với nhiều hoa quả và trái cây khiến Công Thiện chỉ thở dài đi lại bên đoàn người đi tìm cùng với mình xuốt mấy ngày này nên nhìn ai cũng đen như người từ lò than đi ra

Nhìn một lược những người bạn đồng hành mới quen không bao lâu khiến Công Thiện không ngại lên tiếng theo cái đưa tay lên tráng mình đập vài cái cho tan những mệt mõi còn tồn đọng trong người như không được

Giọng anh theo cái ngừng tay làm việc tìm kiếm để nghĩ trưa bằng tiếng nhạc

-thôi các các chú và các anh em nghĩ trưa được rồi ,có gì chiều mình lại tiếp tục công việc

-nghĩ được rồi vì mình cũng còn thời gian là ba ngày nữa mà

-thôi nghĩ

Câu nghĩ của người thanh niên nhỏ tuổi hơn mình một giáp khiến Lưu Tâm không ngại lên tiếng gạn hỏi

-thế chuyện cầu thần đất thần địa có kết quả chưa Thiện ,sao tôi lo quá ,trong khi cả đoàn đã đào bới gần hết những thửa đất còn lại những vẫn bạc vô âm tín

-chuyện này có phải năm người này đi đâu chết ,hay sói rừng ăn thịt cũng nên

-phải rồi đó Thiện nếu con biết thiên cơ đã chỉ sao không xin họ cho mình được nhận 5 cái xác lưu lạc đó lại

Công Thiện không nói gì nhiều chỉ lắt đầu theo cái mặt nhăm lại khi con mắt thì nhấm riết không phải vì nắng mà vì khó sữ nên ông Lâm cũng không ngại lên tiếng phá vay bằng câu nhẹ

Giọng ông theo cái thở dài theo điểm tâm sự chẵn khá gì với công Thiện mấy

Trang 9

-thôi mọi người đi ăn rồi nghĩ ngơi ,2 giờ chiều chúng mình sẽ làm lại còn chuyện đó để tôi hỏi với cậu thiện cũng được

-vậy thôi được rồi thế anh em tôi đi lên Thị Xã ăn trưa rồi xuống lại cũng được Nhưng ông Lâm này tôi nhớ nhà quá rồi đấy

-rồi được rồi chuyện đó tôi biết ,sau chiến đi này tôi không bạc đãi anh em đâu yên tâm đi ,Vã lại mình có Thiện đây lo gì không tìm được Trong khi đó lòng tôi nóng ruột hơn gần anh em mấy lần -thế thì thôi chúng tôi đi theo ý ông

Nhưng ông Lâm không ngại dơ tay lên ghẹn lại câu khác

-nhưng mà này nhớ mua thêm ba xuất cho chú cháu tôi nữa nhé -được rồi

-vậy chúc anh em vui vẽ nhé

Không nói gì nữa cả đoàn người đó đi ngay không nói năng gì nữa ,nhìn theo ông Lâm lắt đầu thở dài nhưng con mắt vẫn nhìn đăm đăm về phía trước những hàng cây cao đứng trước biết bao ngọn núi đứng chọc trời

Sau một lúc ông Lâm cũng không ngại lên giọng hỏi lại chuyện lúc nãy khi khi công Thiện cũng nhìn về phía trước tay mình là đục vào túi theo suy nghĩ khó phân

-thế người ở dưới đó có chụi giúp mình tìm năm hài cốt còn lại không ?

-sao tôi cũng thấy lo quá

-thật sự tôi

Công Thiện cũng không ngại lắt đầu theo câu xuông chưa biết phải tính như thế nào

-dưới đó không có quyền hạn được giúp đỡ năm người còn lại ,nhưng chú Lâm này theo con nghĩ chú đã thật tâm muốn tìm

những người bạn cùng khánh chiến của mình về nơi yên nghĩ

nhưng chú chưa thật lòng với con nên dưới đó không chụi giúp -họ nói tự con tìm cách giải quyết và từ này họ không lên theo lời cầu của chúng ta nữa ,điều này đối với mình là những điều tổn thất rất lớn

Ông Lâm giật mình nhìn lại công Thiện theo câu hoảng hốt

-cậu nói cái gì ,tôi đã giấu cậu chuyện gì mới được Trong khi đó nhưng điều cần nói tôi đã nói hết rồi

Trang 10

-chưa đâu chú ạ vì năm người này ngày xưa có tội ác gì đó Nên ở dưới ấy không cho phép được tìm được họ qua sự cầu khẩn chỉ tin vào măng mắn của mình được thôi Hay chú nghĩ ra thử ngày xưa

họ làm điều gì ác đức mà bị trời đất phạt

-vì giờ chỉ có chú mới giúp được họ được về với đất mẹ ,chú cũng hiểu ý của con đang nói mà

-ừ chuyện này để tôi nhớ lại thử xem sao ,nếu như cậu không nhắn vấn đề này thì chính tôi cũng quên đi

Ông Lâm lẫm bẫm trong miệng một hồi lâu mới lên giọng tiếp trong khi hai người cũng nhanh chân vào lèo chính

Giọng ông theo cái nói lớn khi đã nghĩ ra câu chuyện buồn cách đây 59 năm về trước

-à tôi nhớ ra rồi ,ngày xưa khi năm người nay rủ nhau lên rừng uống rượu để ăn mừng chuyện họ đã bắn bê năm hai rơi thành công trong cuộc càn chiến dữ dội giữa địch và ta thì họ đã làm một việc cả trung đội M207 không thể chấp nhận được ,Khi đó tôi là anh nuôi của đoàn cũng nghe láng máng thôi Nhưng có thật hay không thì tôi cũng không biết nữa

-bỡi vì năm đó binh loạn nên ai để tâm những chuyện đó

-vậy chuyện gì mới được

-ừ năm đó sau khi bốn người cùng uống rượu say trong rừng cùng nhau đi về nơi tập trận thì bốn người đã gặp một cô cháu gái mới

17 tuổi đang đi hái măng cho mẹ nên trong cơn say cả bốn không giữa kiềm chế bản thân nên đã

Công Thiện biết rỏ ông Lâm đã đi nói gì tiếp nên không ngại dơ tay lên ngăn lại theo giọng hiểu nhưng lòng lại thù hận những gã say rượu năm xưa đó

Giọng anh theo tiếng thở dài bực sức

-thôi chú đừng kể đến khúc nói lên sấu xa của bạn mình năm xưa thêm đau lòng người sống thêm hối hận người đã khuất Nhưng con lại không hiểu chỉ có bốn người làm chuyện ấy với cô bé còn đeo yếu cơ thể chưa hoàn toàn phát triển.Còn chỉ thắt mắt một điều sao lại Năm người lại bị ghép tội vậy

-chuyện này tôi cũng không nhớ rỏ khi đó có 5 hay 4 người thi nhau làm chuyện đó nữa nhưng cậu cũng biết đời lính như chúng

Ngày đăng: 03/06/2021, 09:05

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w