Quay về ký ức tìm lời ngày xưa Giữa đường gặp trận bão mưa Nên mất dấu vết vẫn chưa nhớ gì!. Bài thơ là mối tình si[r]
Trang 1BÀI THƠ ĐÁNH RƠI
Bài thơ tôi viết về tôi
Về em xa lắm tận nơi cuối trời Bài thơ yêu dấu một thời
Khù khờ viết phải giấy rời buông lơi
Bài thơ tôi lỡ đánh rơi
Quay về ký ức tìm lời ngày xưa Giữa đường gặp trận bão mưa Nên mất dấu vết vẫn chưa nhớ gì
Bài thơ là mối tình si
Đã làm tôi khóc mỗi khi đi tìm
Đôi chân vấp phải lời nguyền
Bài thơ vỡ vụn chẳng nguyên vẹn bài
Ngày đi tháng bước năm dài
Hoa tàn hoa nở đâu loài hoa xưa Thời gian biền biệt thoi đưa
Cỏ cây thay lá nắng mưa bao lần
Bài thơ vì thế bần thần
Nhớ thì tìm lại chập chừng vậy thôi
Bài thơ tôi đã đánh rơi
Cũng đành trôi dạt cuối trời cùng em!
Nguyễn Ngọc Cận