Như vậy, một chùm sáng trắng khi đi qua lăng kính không những bị khúc xạ lệch về phía đáy lăng kính, mà còn bị tách ra thành nhiều chùm sáng có màu sắc khác nhau.. Hiện tượng này gọi là[r]
Trang 1TÁN SẮC ÁNH SÁNG
Kiến thức cơ bản
Thí nghiệm Niutơn về tán sắc ánh sáng Dùng một màn chắn trên có khoét một khe hẹp A để tách ra một chùm ánh sáng trắng hẹp Cho chùm sáng trắng này chiếu vào một lăng kính có cạnh song song với khe A, ta thấy : Trên một màn B đặt phía sau lăng kính, có một dải màu như cầu vồng từ đỏ đến tím Tia đỏ bị lệch ít nhất, tia tím lệch nhiều nhất
(Thí nghiệm do Issac Newton thực hiện đầu tiên vào năm 1672)
Như vậy, một chùm sáng trắng khi đi qua lăng kính không những bị khúc xạ lệch về phía đáy lăng kính, mà còn bị tách ra thành nhiều chùm sáng có màu sắc khác nhau Hiện tượng này gọi là hiện tượng tán sắc ánh sáng Dải có màu như cầu vồng này gọi là quang phổ của ánh sáng trắng
Sự khúc xạ của ánh sáng đơn sắc qua lăng kính Sự khúc xạ của ánh sáng trắng qua lăng kính
Nguyên nhân của hiện tượng tán sắc ánh sáng.
Nguyên nhân của hiện tượng tán sắc ánh sáng là do chiết suất của lăng kính có giá trị khác nhau đối với ánh sáng đơn sắc khác nhau
Giải thích :
Ánh sáng trắng là tập hợp của vô số ánh sáng đơn sắc khác nhau Khi đi qua lăng kính các ánh sáng đơn sắc sẽ bị lệch về đáy lăng kính với các góc lệch khác nhau :
Do đó chúng không còn chồng chất lên nhau nữa mà tách ra thành một dải gồm nhiều màu liên tục Với ánh sáng đỏ, lăng kính có chiết suất nhỏ nhất, vì vậy tia đỏ có góc lệch nhỏ nhất Với ánh sáng tím, lăng kính có chiết suất lớn nhất, vì vậy tia tím có góc lệch lớn nhất