Nhưng mà em không nản chí, có mẹ cha, có cô giáo, có bạn bè giúp đỡ động viên nên buổi học nào em cũng tranh thủ giờ chơi viết một đoạn văn ngắn để nhờ cô giáo, bạn bè xem và nhận xét.[r]
Trang 1Đề bài : Kể lại câu chuyện mà em (hoặc bạn em) đã trải qua có nội dung như
câu tục ngữ :
“Có công mài sắt, có ngày nên kim”
Bài tham khảo :
Cứ dến giờ làm văn viết ở lớp y như rằng em sợ toát mồ hôi Chép đề xong là
em lại ngồi….cắn bút đến hơn nửa tiếng đồng hồ Nhìn sáng tụi bạn mà
thèm ! Chữ nghĩa đâu mà tụi bạn viết hoài như thế ! Máy bạn cứ lúi húi, hí hoáy viết kín cả một trang giấy rồi, còn em cứ ngồi bóp trán mãi, cuối cùng
em cũng cố nặn ra được dăm ba dòng rồi tự dưng tắt nghẽn Chưa bao giờ em được điểm cao về môn này, bù lại môn toán bao giờ em cũng đạt điểm cao
Mẹ em động viên : “Phải kiên trì và nhẫn nại con ạ, chớ vội chán nản ! Ông
bà đã bảo :”Văn ôn võ luyện” mà, có gì mẹ sẽ giúp đỡ con”
Được sự động viên và chỉ bảo của mẹ, ngoài việc học bài mới, em dành thời gian một tiếng đồng hồ trong ngày để học văn Trong suốt mấy tuần đầu, em tìm lại sách lớp Ba, lớp Bốn để ôn lại cấu tạo bài văn đã học mà em quên mất
Mẹ dạy lại cho em cách tìm hiểu đề bài, tìm ý….cách sử dụng các từ ngử sao cho thích hợp Từ những bài tập đầu tiên hết sức đơn giản “Đặt câu theo chủ đề” nhưng đối với em nó không trôi chảy chút nào, rồi đến bài tập dựng đoạn,
em phải luyện viết nhiều lần vào nháp rồi nhờ mẹ góp ý, sửa lỗi, gợi cho em cách diễn đạt khác
“Học thầy không tày học bạn”, em tranh thủ tới nhà bạn Lan, bạn Mai để học hỏi thêm cách học văn Được hai bạn “bật mí” em càng chịu khó chăm học hơn Cha em đi công tác về mua cho em quyển sách “Bồi dưỡng môn tập làm văn”
Lập được dàn ý một bài văn hoàn chỉnh đã là khó nhưng viết thế nào cho hay, cho sinh động, cho truyền cảm, thu hút người đọc lại càng khó hơn Nhưng
mà em không nản chí, có mẹ cha, có cô giáo, có bạn bè giúp đỡ động viên nên buổi học nào em cũng tranh thủ giờ chơi viết một đoạn văn ngắn để nhờ cô giáo, bạn bè xem và nhận xét.Một tháng, hai tháng rồi ba tháng trôi qua Một hôm, đọc bài em viết, mẹ nói : A, dạo này con viết câu không sai nữa rồi !”,
Em thật sung sướng, em mừng đến trào nước mắt Rồi có một lần, cô giáo đọc bài văn của em và đây cũng là bài văn đầu tiên em đạt được điểm khá và cảm giác của em rất hạnh phúc khi bài văn của em được cô giáo đọc cho cả lớp nghe Các bạn vỗ tay thật to để tặng em
Từ đó, em càng cố gắng nhiều hơn nữa, hằng ngày em luôn dành thời gian cho việc ôn tập, viết văn Em ước mơ trở thành một học sinh giỏi văn
Thật xứng đáng như câu tục ngữ : “Có công mài sắt, có ngày nên kim”.