Cất mình bổng tít Trên cao mờ mịt Dưới rộng mênh mang. Sông trắng đất vàng Rừng xanh núi đỏ[r]
Trang 1Bài thơ: Con diều
Xương tre mình giấy
Sợi chỉ buộc chằng Ngày gió đêm giăng Cất mình bổng tít Trên cao mờ mịt Dưới rộng mênh mang
Sông trắng đất vàng
Rừng xanh núi đỏ Trông vời đây đó Xiết mấy tỏ tường
Nếu chẳng tơ vương
Mắt còn rộng nữa