1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Một số giải pháp nhằm hạn chế hiện tượng học học sinh nói tục, chửi thề ở trường THCS phú lệ, huyện quan hóa

17 121 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 17
Dung lượng 1,4 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nhưng bên cạnh những điều hay lẽ phải được truyền tải từ thầy cô, cha mẹ thì đôi khi học sinh vẫn bị ảnh hưởng xấu bởi những điều không tốt, nó tạo thành một hiện tượng: nói tục, chửi th

Trang 1

1.1 Lí do chọn đề tài

Học sinh là thế hệ tương lai của đất nước, là nguồn nhân lực dồi dào, chứa đựng tiềm năng phát triển rất lớn Vì vậy, học sinh cần được bồi dưỡng trong một môi trường tốt đẹp, được hưởng một nền giáo dục lý tưởng Nhưng bên cạnh những điều hay lẽ phải được truyền tải từ thầy cô, cha mẹ thì đôi khi học sinh vẫn bị ảnh hưởng xấu bởi những điều không tốt, nó tạo thành một hiện tượng: nói tục, chửi thề

Một trong những điều cấm kỵ trong ngôn ngữ giao tiếp đó là nói tục chửi thề Tuy nhiên, hiện nay con người lại quá lạm dụng, phát ngôn tự do để tạo điều kiện cho những lời lẽ phản văn hoá, thiếu văn minh ngày càng lan rộng và trở thành hiện tượng trong xã hội Đặc biệt là các em học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, các em được coi là trong sáng như tờ giấy trắng, cần được tô vẽ những điều tốt đẹp nhưng lại bị tiêm nhiễm nhiều thói hư tật xấu như nói tục

chửi thề Ông bà ta thường nói rằng: “Lời nói gói vàng”[1], song hiện nay đối

với các em học sinh, nói tục, chửi bậy trở thành một “xu hướng” đang được phổ

biến và lan rộng

Hiện tượng nói tục, chửi thề phổ biến ở mọi lứa tuổi nhưng nhiều nhất là

ở các em học sinh THCS nói chung và học sinh THCS Phú Lệ nói riêng Sự tự

do và lối suy nghĩ thiếu chín chắn đã khiến cho một số học sinh phát ngôn những lời lẽ thiếu văn minh thậm chí là xúc phạm người khác Những lời nói tục, chửi thề thường xuất hiện trong trường hợp có mâu thuẫn, tranh cãi hoặc

trong chính cuộc sống thường ngày, nó trở thành “câu cửa miệng” hoặc thói

quen phát ngôn Những lời nói ấy đã dẫn hình thành nên thói quen xấu của những học sinh, lâu dần hình thành nên nhân cách, ảnh hưởng nghiêm trọng đến quá trình hình thành nhận thức và tư duy Hơn hết, nói tục, chửi thề khiến cho chúng ta khó khăn hơn trong quá trình giao tiếp đúng nghĩa Những lời nói

ấy có thể gây nên những ác cảm, khiến người khác đánh giá chúng ta là một con người vô văn hoá và thiếu giáo dục Đối với người nghe, lời nói thô tục gây ra sự khó chịu, phẫn nộ, bực bội khi giao tiếp Họ sẽ không muốn nói chuyện với những người có thói quen nói tục chửi thề bởi nó ảnh hưởng đến nhận thức, hành động về sau Thậm chí, làm đảo lộn những giá trị đạo đức, chuẩn mực của xã hội đề ra

Và lẽ dĩ nhiên không tự nhiên mà con người có thể phát ngôn những lời

lẽ thiếu văn hoá như vậy Có thể là do môi trường sống không lành mạnh, trong sạch khiến con người ta dễ lây nhiễm những thói hư tật xấu Nhất là học sinh - lứa tuổi dễ bị ảnh hưởng bởi những lời lẽ thiếu văn minh của cha mẹ chúng và những người xung quanh Những người đó thường là những người thiếu sự quan tâm, dạy dỗ của gia đình và thầy cô Quan trọng nhất vẫn là do chưa có sự nhận thức để những lời nói thô tục du nhập, tiếp nhận chúng và sử dụng chúng như ngôn ngữ thông thường

Chính vì vậy, mà vai trò của giáo dục vô cùng quan trọng Nhà trường và các bậc phụ huynh cần kết hợp để dạy dỗ học sinh, phổ biến những nội quy, đưa

Trang 2

ra những hình thức xử lý chính đáng cho những người vi phạm Người lớn cần cho các em học sinh biết và hiểu rõ tầm quan trọng của ngôn ngữ giao tiếp tối thiểu để trở thành một con người văn minh trong xã hội Vì vậy, hơn bao giờ hết nhận thức được vấn đề nghiêm trọng nên tôi đã lựa chọn đề tài: “Một số giải pháp nhằm hạn chế hiện tượng học sinh nói tục, chửi thề ở trường THCS

ý thức trong văn hóa ứng xử, chuẩn mực trong lời ăn tiếng nói hàng ngày, đề giúp các em trở thành con ngoan, trò giỏi, người có ích cho xã hội

1.2 Mục đích nghiên cứu

Tìm ra các giải pháp nhằm hạn chế tình trạng học sinh nói tục, chửi thề ở trường THCS Phú Lệ, huyện Quan Hoá, tỉnh Thanh Hoá

Giảm thiểu và tiến tới chấm dứt hiện tượng nói tục, chửi thề ở học sinh THCS

1.3 Đối tượng nghiên cứu

Đề tài nghiên cứu vấn đề thực trạng sử dụng ngôn ngữ không chuẩn mực, nói tục, chửi thề của học sinh THCS ở trường THCS Phú Lệ, huyện Quan Hóa, tỉnh Thanh Hóa

1.4 Phương pháp nghiên cứu

1.4.1 Phương pháp nghiên cứu lý luận

Sưu tầm đọc, tra cứu, nghiên cứu tài liệu từ các bài báo có liên quan đến vấn đề nghiên cứu, phân tích tổng hợp hệ thống hóa theo mục đích nghiên cứu của đề tài

1.4.2 Phương pháp nghiên cứu thực tiễn

- Phương pháp nghiên cứu tài liệu

- Phương pháp quan sát

- Phương pháp điều tra bằng bảng hỏi

- Phương pháp phân tích tổng hợp

- Phương pháp xử lý thông tin:

+ Mã hóa thông tin định lượng

+ Phân tích thông tin định tính

- Phương pháp thống kê

1.5 Những điểm mới của sáng kiến kinh nghiệm

Điều tra thực trạng nói tục, chửi thề trong đối tượng học sinh THCS, điều tra cả phụ huynh học sinh

Điều tra cả các nguyên nhân, nơi nói tục, chửi thề

Đưa ra các giải pháp đã qua sàng lọc áp dụng vào ngay chính đối tượng học sinh trong trường và dựa vào nhiều kênh để đánh giá, phân tích kết quả

Tuyên tuyền, huy động cả đội cờ đỏ, các thầy cô giáo, các bậc phụ huynh, người dân trong xã và chính các học sinh trong trường vào cuộc cùng phê bình, nhắc nhở để sửa hiện tượng nói tục, chửi thề

Trang 3

2 NỘI DUNG 2.1 Cơ sở lí luận

Bác Hồ kính yêu đã nói: “Có tài mà không có đức là người vô dụng Có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó” [2] Đạo đức là sợi chỉ hồng xuyên suốt trong quá trình suy nghĩ và hành động của một con người Người có đạo đức tốt ắt hẳn suy nghĩ và hành động đúng

Trong trường học giáo dục đạo đức là một bộ phận cấu thành trọng yếu của quá trình giáo dục rèn luyện nhân cách học sinh Đạo đức được coi là nền tảng trong phẩm chất, nhân cách, là cái gốc của con người Vì thế, người học sinh phải luôn chú trọng rèn cả đức lẫn tài Việc học chữ phải kết hợp với học làm người nhằm rèn luyện để trở thành một con người phát triển một cách toàn diện

Đặc biệt trong giai đoạn hiện nay, với xu thế toàn cầu hóa, hòa nhập khu vực và quốc tế, tận dụng khoa học kỹ thuật và công nghệ để tiến hành công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước yêu cầu đòi hỏi nhân tài cho đất nước ngày càng cao hơn, chất lượng hơn Vậy mà hiện nay, còn một bộ phận không nhỏ học sinh đang ứng xử một cách vô văn hóa Nếu chúng ta cứ thả lỏng cho việc nói tục, chửi thề thành một thói quen thì nó sẽ trở thành một hình ảnh xấu Từ buông lỏng về mặt ngôn ngữ sẽ có buông lỏng về hành vi khác Do đó, chúng ta cần phải ngăn chặn để cho chất lượng cuộc sống của thế hệ trẻ được tốt hơn

2.2 Một số khái niệm liên quan đến vấn đề nghiên cứu

2.2.1 Nói tục là gì?

Nói tục là sự chửi rủa, sử dụng những từ ngữ mang tính phỉ báng, xúc

phạm, thô lỗ hoặc có những cử chỉ lăng mạ đối với người khác

2.2.2 Chửi thề là gì?

Chửi thề là một câu nói dưới dạng tinh lược (dạng không đầy đủ) dần trở

thành ngôn ngữ, mang sắc thái phản cảm, nghĩa từ nguyên trở nên mờ nhạt,

thậm chí biến mất Thường nó được rút gọn chỉ còn phần “chất” nhất và nó

ngày càng được biến dạng đến nỗi người ta chỉ nhìn thấy phần lõi của nó và

được dân gian đặt cho một số tên như “văng tục”, “chửi tục”

Theo từ điển Hán văn của Cù Phông cư sĩ thi: “Chửi thề là phát ngôn với một phong thái tục tằn, khẩu khí hồ đồ, trong lúc bản thân ở trạng thái vui buồn hay chẳng vui mà cũng chẳng buồn Chửi thề lúc đó trở thành thói quen, chửi cho đỡ “ngứa miệng”, “chửi cho có lời mà nói vậy” [3]

2.2.3 Nói tục, chửi thề là gì?

Nói tục chửi thề là một biểu hiện trong giao tiếp của mỗi con người Sự

tương tác qua lại với nhau bằng ngôn ngữ nhưng không lịch sự, thô lỗ, không có văn hóa Có thể đó chỉ là lời nói đối với họ là chuyện bình thường nhưng ở trong mối quan hệ giao tiếp thì nó không phù hợp

Theo PGS Văn Như Cương thì: “Hiện tượng nói năng bậy bạ là do thói quen chứ đa phần không thuộc về là bản chất, ý thức của các em học sinh” [4]

PGS Văn Như Cương nhận định: “Nói bậy, chửi thề có thể do các em học sinh thấy người xung quanh nói nhiều, lại không được ai nhắc nhở rằng việc đó

Trang 4

là sai trái nên cứ quen miệng học theo Ngay cả khi các em phát ngôn ra những

từ tục tĩu ấy tôi tin rằng các em không hề liên tưởng đến những hình ảnh thật, nghĩa đen thực sự của từ ngữ đó” [4]

2.3 Thực trạng vấn đề học sinh nói tục, chửi thề ở trường THCS Phú

Lệ hiện nay

2.3.1 Tình hình nhà trường và học sinh trường THCS Phú Lệ

Trường THCS Phú Lệ nằm trên địa bàn Bản Sại, xã Phú Lệ, huyện Quan Hóa, tỉnh Thanh hóa Đây là một xã miền núi cách trung tâm huyện 25 km, nằm

ở phía Tây Bắc của huyện Quan Hóa Địa bàn phức tạp, chia cắt, dân cư thuộc 3 dân tộc Thái, Mường, Kinh Là một trường ở trên địa bàn dân cư gồm thành phần cơ bản là người dân tộc thiểu số (Thái, Mường ), người dân chủ yếu làm nghề nông, làm rẫy điều kiện kinh tế của nhân dân còn khó khăn, chưa phát triển một cách đồng bộ Do điều kiện gia đình và tính ỷ lại của một số phụ huynh, khoán trắng việc học tập của con em mình cho nhà trường, cho giáo viên, chưa thật sự quan tâm đến việc học tập của con em mình ở nhà

Nhà trường hiện nay có 4 lớp học với 80 học sinh Trường có tổng 9 cán

bộ giáo viên 100% giáo viên của nhà trường đều có trình độ đạt chuẩn và trên chuẩn Học sinh nhà ở xa trường, qua sông nên việc học của học sinh còn gặp nhiều khó khăn

Trong tình trạng hiện nay, ý thức học tập của nhiều em bị giảm sút, thiếu

dồ dùng, dụng cụ trong học tập, thiếu sự quan tâm dạy bảo của phụ huynh nên nhiều học sinh không có định hướng đúng đắn trong học tập cũng như trong rèn luyện đạo đức

Qua những thuận lợi và khó khăn trên, việc xây dựng cho học sinh những thói quen về nề nếp, đạo đức tốt là điều thực sự cần thiết

2.3.2 Khái quát chung về vấn nạn nói tục, chửi thề của giới trẻ hiện nay

Trước hết ta cần hiểu “nói tục, chửi thề” là gì? Nói tục chửi thề là hiện

tượng con người dùng những từ ngữ thiếu văn hóa, thiếu chuẩn mực để giao tiếp với nhau hằng ngày

Lời nói là công cụ giao tiếp, thể hiện phẩm chất đạo đức, trình độ nhận thức của mỗi người Từ xa xưa, ông cha ta đã đúc rút những kinh nghiệm quý

báu và có lời chỉ dạy “Học ăn, học nói, học gói, học mở” [1] Lời ăn, tiếng nói thể hiện văn hóa giao tiếp ứng xử của con người, góp phần hình thành nếp sống văn hóa của xã hội Thế nhưng, trong xã hội hiện đại ngày nay, nét văn hóa này không còn được một bộ phận các bạn trẻ coi trọng và có ý thức trau dồi Văng tục, chửi thề đang dần trở thành thói quen hàng ngày, thậm chí là những câu cửa miệng của nhiều bạn trẻ Biều hiện của hiện tượng này là việc học sinh dùng từ ngữ thô tục để lăng mạ, xúc phạm nhân phẩm của người khác hoặc đôi khi chỉ là nói quen miệng nhưng gây nên sự phản cảm lớn đối với người nghe

Hơn thế, nói tục, chửi thề thời hiện đại đã được chuyển sang những dạng

từ ngữ khác, mà các bạn trẻ gọi đó là ngôn ngữ thời @ Chúng ta có thể kể đến

như: “vãi chưởng”, “đừng có lăn tăn”, “bố tướng”, “dkm”, “phắn”, …Mặc

Trang 5

dù, nó không vi phạm tuần phong, mĩ tục nhưng nó lại khiến cho lời nói trở nên thiếu lịch sự, thiếu văn hóa Hiện nay, thanh niên Việt Nam trong đó có học sinh THCS, sử dụng ngôn ngữ này như là một thứ mốt, có thể lạo ra một cái gì đó mang nét riêng, đặc thù của lứa tuổi

2.3.3 Thực trạng vấn đề học sinh nói tục, chửi thề ở trường THCS Phú Lệ hiện nay

2.3.3.1 Thực trạng

Qua công tác giảng dạy, chủ nhiêm và công tác tổng phụ trách Đội bản thân tôi đã quan sát, theo dõi học sinh trong giờ ra chơi, lúc truy bài, trên đường đến trường, về nhà và qua phỏng vấn trực tiếp một số ít học sinh tôi nhận thấy hiện tượng học sinh nói tục, chửi thề rất nhiều Học sinh nói tục, chửi thề như một thói quen trong giao tiếp hàng ngày, nói trong khi đến trường, trong sân trường lúc vui chơi, nói trong lớp học, trong lúc truy bài, nói cả khi trao đổi với nhau những thông tin rất bình thường

Qua phiếu điều tra 80 học sinh ở cả bốn khối lớp 6, 7, 8, 9 tôi thu được tình trạng nói tục, chửi thề của học sinh trường THCS Phú Lệ như sau:

Tổng

số

Nói bậy rất nhiều Nói nhiều Ít nói Rất ít nói Không nói

80 9 11,25% 13 16,25% 27 1,25% 16 20% 15 18,75% Qua điều tra bằng phiếu đối với 30 phụ huynh về hiện tượng nói tục, chửi thề của con em họ khi ở nhà thu được kết quả như sau:

Tổng số Nói thường xuyên Nói ít Không bao giờ nói

Trong sổ cờ đỏ theo dõi học sinh nói tục, chửi thề rất nhiều:

Trang 6

Thậm chí ngay cả trong giờ học hiện tượng học sinh nói tục, chửi thề vẫn còn nhiều Nhiều học sinh bị ghi vào sổ đầu bài do nói tục, chửi thề

Trang 7

2.3.3.2 Nguyên nhân của hiện tượng nói tục, chửi thề

Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến nói tục, chửi thề, nhưng chủ yếu là những nguyên nhân sau:

Thứ nhất là gia đình thiếu quan tâm giáo dục con, cháu về lời ăn, tiếng nói

thật chuẩn mực ngay khi các em bắt đầu học nói (nên nói gì, không được nói gì

và tại sao như vậy), từ khi các em còn bé (dạy con từ thuở còn thơ)

Người lớn trong nhiều gia đình chưa thật sự làm gương, thiếu gương mẫu trong giao tiếp, còn văng tục, chửi thề một cách thoải mái trước mặt con cháu và không kịp thời giáo dục, nhắc nhở, uốn nắn khi các em vi phạm, không xử phạt nghiêm minh khi các em tái phạm

Một số gia đình phó mặc toàn bộ con cái cho nhà trường Cha mẹ có quá nhiều áp lực công việc, quá bận rộn không có nhiều thời gian quan tâm, chăm sóc, giáo dục con cái như trước đây Cũng bởi thế, con cái có nhiều thời gian tự

do hơn, tự do tiếp nhận thông tin và tự do làm theo ý mình hơn mà không có người hướng dẫn, định hướng

Thứ hai là chương trình môn giáo dục đạo đức chưa thật sát với từng lứa tuổi, đặc biệt với học sinh mầm non, tiểu học là đối tượng cần "học ăn, học nói, học gói, học mở" [1] Môn học này chưa chú trọng đúng mức đến việc rèn kỹ năng giao tiếp cho các em

Thứ ba là ở trường học, tuy trong bản nội quy từng trường đều có quy

định học sinh không được nói tục, chửi thề nhưng việc này không được quan tâm thường xuyên khi sinh hoạt toàn trường, trong tiết sinh hoạt hàng tuần của giáo viên chủ nhiệm, trong tiết học môn Đạo đức, môn Giáo dục công dân Khi phát hiện học sinh nói tục, chửi thề thì không ít giáo viên làm ngơ, không kịp thời nhắc nhở, chấn chỉnh (một phần do ngại đụng chạm, nhất là học sinh vi phạm không học ở lớp mình làm giáo viên chủ nhiệm) Học sinh vi phạm nói tục, chửi thề nhiều lần chưa được xử lý nghiêm minh, giáo dục đến nơi đến chốn với những biện pháp giáo dục phù hợp

Thứ tư là học sinh bị tác động bởi môi trường giao tiếp từ trong gia đình,

khu phố, ngoài xã hội và trên các trang mạng xã hội

Thứ năm là bản thân học sinh còn hạn chế về nhận thức, chưa thấy việc nói

tục, chửi thề là một tật xấu (vì nhiều người lớn xung quanh mình vẫn nói thường xuyên ở mọi nơi, mọi lúc nhưng có ai bị sao đâu?) Có em coi việc nói tục, chửi

thề là “model” của thời đại hiện nay, thể hiện bản lĩnh cá nhân của mình.

2.4 Một số giải pháp nhằm hạn chế hiện tượng học sinh nói tục, chửi thề ở trường THCS Phú Lệ, huyện Quan Hóa, tỉnh Thanh Hóa

2.4.1 Giải pháp 1: Tăng cường các hoạt động ngoại khóa, tuyên truyền cho học sinh về thực trạng nói tục, chửi thề, nguyên nhân, hậu quả và những biện pháp chung để khắc phục qua các buổi ngoại khóa, chào cờ, các giờ học môn Giáo dục công dân…

Nâng cao nhận thức cho học sinh, giúp học sinh hiểu được tầm quan trọng của văn hóa giao tiếp đồng thời cũng hiểu được tác hại của việc lệch lạc trong ngôn ngữ, cùng nhau chung tay làm trong sạch nói tục, chửi thề

Trang 8

Bản thân học sinh phải tích cực tiếp thu và học tập theo những chuẩn mực đạo đức đúng đắn

Tổ chức các buổi thảo luận, trao đổi kinh nghiệm về các chủ đề liên quan đến vấn đề Đây là cơ hội rất tốt để cho học sinh nói lên những suy nghĩ, những hiểu biết, những quan điểm của mình, và chia sẻ những kinh nghiệm của bản thân giúp cho mỗi học sinh có thể làm sáng rõ nhiều vấn đề, và học hỏi được nhiều kinh nghiệm hay

Nhà trường phối hợp với phát thanh viên của xã tuyên truyền về vấn đề học sinh nói tục, chửi bậy nhằm tuyên truyền đến đông đảo người dân, phụ huynh và học sinh mọi lứa tuổi để cả cộng đồng chung tay góp sức

Đoàn, Đội tổ chức phát tờ rơi tới các bậc phụ huynh và các học sinh để cùng giáo dục, nhắc nhở con em

Trang 9

2.4.2 Giải pháp 2: Thường xuyên rèn luyện kỹ năng giao tiếp, ứng xử cho học sinh

Giải pháp này giúp cho học sinh nhận ra những điều phù hợp với chuẩn mực xã hội, không bị rơi vào trạng thái cô đơn hoặc bị cô lập về tinh thần và đời sống; giúp các em có mối quan hệ tích cực với người khác, bao gồm biết gìn giữ mối quan hệ tích cực với các thành viên trong gia đình - nguồn hỗ trợ quan trọng cho mỗi em đồng thời biết cách xây dựng mối quan hệ với bạn bè mới và đây là yếu tố rất quan trọng đối với niềm vui cuộc sống; biết cách ứng xử như thế nào

là phù hợp với chuẩn mực xã hội

Để thực hiện được yêu cầu:

- Về phía học sinh:

+ Thường xuyên giao tiếp với mọi người xung quanh, lắng nghe câu chuyện của các em, quan sát để tạo chủ đề trong giao tiếp

+ Rèn luyện ngôn ngữ cơ thể để việc giao tiếp diễn ra thú vị hơn

+ Nâng cao vốn từ giao tiếp Tập diễn đạt một nội dung bằng nhiều câu khác nhau

+ Tập quan sát và ghi nhận khi giao tiếp với người xung quanh Rút kinh nghiệm và chỉnh sửa sau mỗi lần giao tiếp

- Về phía gia đình:

+ Đầu tiên cha mẹ nên có cách giao tiếp thoải mái đúng chuẩn mực cách ứng xử khôn khéo sẽ là tấm gương cho các con học hỏi

+ Cha mẹ luôn quan tâm đến suy nghĩ của con cái, nhắc nhở nhẹ nhàng khi con có cách ứng xử chưa đúng

+ Mọi người trong gia đình nên thường xuyên nói chuyện với nhau đó cũng là cách giúp cho các em học được cách giao tiếp ứng xử tốt

- Về phía nhà trường:

Tổ chức chuyên đề về văn hóa ứng xử trong nhà trường và xã hội, tuyên truyền về an toàn giao thông; truyền thông y tế; nếp sống văn minh đô thị, vấn

đề ô nhiễm môi trường, hoạt động về nguồn Thông qua đó sẽ giúp các em có

cơ hội nên lên suy nghĩ của mình về các hoạt động và được bồi dưỡng thêm về cách giao tiếp ứng xử

Trang 10

2.4.3 Giải pháp 3: Nâng cao vai trò của nhà trường và gia đình

Giải pháp giúp cho học sinh rèn luyện được nhân cách, bản lĩnh, tham gia vào các hoạt động lành mành của Nhà trường đưa ra Trau dồi thêm nhiều ngôn ngữ giao tiếp, học tập lối sống lành mạh, đối xử hòa nhã với bạn bè và mội người xung quanh mình

- Về phía gia đình:

Ông cha ta đã có câu: “Dạy con từ thở còn thơ” [1] từng lời ăn tiếng nói và cách giao tiếp có văn hóa (không nói tục, chửi thề) là bài học đầu tiên mà đứa trẻ cần phải được trang bị để trở thành con người văn minh sau này Mỗi gia đình đừng chỉ chăm chú vào việc lo cho con em học thật giỏi để trở thành công dân toàn cầu mà quê đi rèn luyên những hành vi ứng xử có văn hóa Điều quan trọng nữa là các bậc cha mẹ phải thực sự là những tâm gương sáng về hành vi ứng xử

có văn hóa để con noi theo Đồng thời không cho con em mình giao lưu với các thành phần xấu trong xã hội

Các bậc phụ huynh cần phải cân nhắc khi nói chuyện trước mặt các con, đây

là nhân tố tác động mạnh đến việc hình thành lời ăn tiếng nói của con cái mình bởi nếu cha mẹ có những cử chỉ hay ngôn ngữ không hay sẽ làm cho các con của mình học tập theo Vì vậy, hãy làm sao để lựa lời phù hợp nói trước mặt con trẻ

Các bậc cha mẹ cần phải thường xuyên giáo dục con trẻ lời ăn tiếng nói

cử chỉ của con em mình Mặt khác cha mẹ cũng phải phê phán ngay khi mà thấy con mình có những lời nói tục chửi bậy trước khi quá muộn

- Về phía nhà trường: Cần đưa ra nhiều nội quy, đưa ra các hình thức xử phạt hợp lý có như vậy mới có thể rèn luyện tốt được nhân cách và cách ăn nói trong giao tiếp của học sinh

2.4.4 Gải pháp 4: Đưa nói tục, chửi thề vào thang chấm thi đua giữa các học sinh, giữa các lớp

Đối với lớp: Học sinh nào nói tục, chửi thề sẽ bị trừ điểm thi đua cá nhân,

thi đua của tổ Đây là căn cứ xếp loại hạnh kiểm cuối tuần, cuối học kì và cả năm Phương pháp này đòi hỏi giáo viên chủ nhiệm lớp phải xây dựng được một đội ngũ cán bộ lớp công minh, theo dõi sát quá trình các em chấm điểm thi đua giữa các tổ, giữa các thành viên trong tổ Giáo viên chủ nhiệm nắm bắt kịp thời những bạn có lỗi, những bạn chậm sửa sai, những bạn có lỗi, những bạn tiến bộ

để phê bình và khen ngợi kịp thời, công tâm

Ngày đăng: 22/05/2021, 20:06

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w