1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Tài liệu Lục mạch thần kiếm - tập 146 pdf

8 301 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Lục Mạch Thần Kiếm
Tác giả Kim Dung
Định dạng
Số trang 8
Dung lượng 77,84 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Đoaứn Chính Thuần thấy cảnh hoa traứ đửợc xếp đặt xinh tửơi nhử hồi còn ở với Vửơng phu nhân tại Cô Tô thỡ trong lòng chua xót, khẽ nói: -Té ra.... Cả bảy ngửời đều bị Đoaứn Diên Khánh đ

Trang 1

HOÀI THệÙ MOÄT TRAấM BOÁN MệễI SAÙU MOÄT CUOÄC GIAO HễẽP RAÁT LY KYỉ

Đoaứn Diên Khánh laứ ngửời võ nghệ cao cửờng maứ lớn mật Laừo không sợ haừi gỡ, ngang nhiên đi vaứo trong nhaứ

Vửơng phu nhân vỡ muốn bắt Đoaứn Chính Thuần maứ xây dựng một trang viện rất lớn Qua cổng trang rồi đến một cái sân rộng trồng toaứn hoa traứ Dửới ánh trăng tỏ, hoa lồng bóng nguyệt trông rất laứ tao nhaừ, ngoạn mục

Đoaứn Chính Thuần thấy cảnh hoa traứ đửợc xếp đặt xinh tửơi nhử hồi còn ở với Vửơng phu nhân tại Cô Tô thỡ trong lòng chua xót, khẽ nói:

-Té ra té ra đây laứ chỗ ở của A La

Vửơng phu nhân cửời lạt hỏi:

-Ngửơi còn nhận ra ta đửợc ử?

Đoaứn Chính Thuần khẽ đáp:

-Nhận rõ lắm!

Đoaứn ngửời lục đục tiến vaứo trong nhaứ

Nam Hải Ngạc Thần đẩy hai cỗ xe lớn trong chứa những ngửời bị bắt tiến vaứo sau cùng Trong một cỗ xe có Thử Bạch Phụng, Chung phu nhân, Tần Hồng Miên vaứ Nguyễn Tinh Trúc laứ bốn vị thiếu phụ đứng tuổi Còn cỗ xe thứ hai giam Phạm Hoa, Tiêu Đốc Thaứnh, Đổng Tử Quy, ba gaừ công thần nửớc Đại Lý

Cả bảy ngửời đều bị Đoaứn Diên Khánh điểm huyệt vaứ giao cho Nam Hải Ngạc Thần cùng Vân Trung Hạc giải đi Mấy ngửời naứy chỉ còn miệng lửỡi hò hét mắng chửi chứ không phản kháng đửợc chút naứo nữa

Ngoaứi ra còn bọn phu xe, phu lừa thỡ lửu lại ngoaứi trang để trông nom xe cộ vaứ lừa ngựa

Nguyên Đoaứn Chính Thuần phái Ba Thiên Thạch cùng Chu Đan Thần đi hộ tống

Đoaứn Dự qua Tây Hạ cầu thân rồi, sau tiếp đửợc chỉ dụ của Bảo Định đế sai sứ đửa

đến truyền cho Đoaứn Chính Thuần phải lên đửờng về Đại Lý ngay để lên ngôi Hoaứng

đế, vỡ Bảo Định đế đaừ xuất gia đầu Phật tại chùa Thiên Long rồi

Hoaứng gia nửớc Đại Lý tôn sùng Phật pháp Trải mấy đời, vua chúa đều lánh ngôi cao để đầu Phật laứm sử

Đoaứn Chính Thuần tiếp đửợc chỉ dụ trong lòng rất laứ thửơng cảm, nhửng không lấy

gỡ laứm lạ Trấn Nam vửơng liền đửa cả Tần Hồng Miên, Nguyễn Tinh Trúc từ từ đi về hửớng Nam

Trang 2

Dọc đửờng, Trấn Nam vửơng đaừ đửợc bọn quần nữ cung Linh Thứu báo cho hay laứ

có tay đối đầu lợi hại đặt nhiều cạm bẫy khắp nơi vaứ xin Đoaứn Chính Thuần phải gia tâm đề phòng

Đoaứn Chính Thuần cùng bọn Phạm Hoa thửơng nghị vaứ đều nghĩ ngay tới kẻ đối

đầu lợi hại naứy laứ Đoaứn Diên Khánh không sai Ai cũng biết laừo laứ tay ghê gớm khó lòng địch nổi chỉ nên lánh đi laứ hơn

Đoaứn Chính Thuần có biết đâu tin tức đó chính A Bích lửợm đửợc của nữ tỳ Vửơng phu nhân rồi đửa ra Nhửng A Bích không hiểu rõ đầu đuôi Dọc đửờng, quả nhiên có

bố trí cạm bẫy thật, nhửng không phải để hại Đoaứn Chính Thuần

Đoaứn Chính Thuần liền thay đổi đửờng đi thaứnh ra Vửơng phu nhân xếp đặt bao nhiêu chỗ mai phục đều vửớng cả vaứo ngửời Đoaứn Dự, còn Đoaứn Chính Thuần thỡ lại gặp phải tay Đoaứn Diên Khánh Sau trận đánh ở bến Quan Âm gần nhaứ trạm Long Phụng, Đoaứn Chính Thuần toaứn quân bị thua liểng xiểng Hoa Hách Cấn bị Nam Hải Ngạc Thần đánh bật xuống sông chết mất xác Còn ngoaứi ra đều bị Đoaứn Diên Khánh bắt đửợc, điểm huyệt đửa về phía Nam

Mộ Dung Phục sai bọn Đặng Bách Xuyên, Công Daừ Caứn coi dữ bên ngoaứi trang Chính gaừ điềm nhiên trở thaứnh chủ nhân sai bảo đầy tớ khoản đaừi tân khách

Vửơng phu nhân nhỡn bọn Thử Bạch Phụng, Tần Hồng Miên không chớp mắt vaứ thấy trong bốn ngửời naứy mỗi ngửời đều có một vẻ quyến rũ Tuy họ không giữ vẻ đaứi các nhửng kêu bằng hồ ly hay tiện nhân cũng cảm thấy có điều không ổn Phu nhân tự nhủ:

-Những ngửời naứy mỡnh thấy còn thửơng huống chi laừo giaứ kia!

Đoaứn Dự ở phòng bên nghe thấy nói phụ thân cùng mẫu thân đều đến đây cả vaứ

đều lọt vaứo tay cửờng địch Chaứng vừa vui mừng vừa lo sợ

Bỗng nghe Đoaứn Diên Khánh lên tiếng:

-Vửơng phu nhân! Sau khi đại sự thaứnh tựu rồi, tại hạ giao Đoaứn Chính Thuần để mặc phu nhân xử trí Còn thằng lỏi Đoaứn Dự bây giờ ở đâu?

Vửơng phu nhân giơ hai tay lên vỗ ba cái Hai tên thị tỳ đến trửớc cửa khom lửng

đợi lệnh

Vửơng phu nhân nói:

-Đem gaừ tiểu tử ra đây!

Đoaứn Diên Khánh ngồi trên ghế baứnh giơ tay trái ra vỗ vaứo vai Đoaứn Chính Thuần

Ta nên biết rằng Đoaứn Diên Khánh rất sợ phép Lục mạch thần kiếm của Đoaứn Dự Laừo vẫn nghi ngờ Vửơng phu nhân cùng Mộ Dung Phục thi haứnh nguỵ kế cho Đoaứn

Dự ra đối phó với laừo Laừo còn sợ Vửơng phu nhân vaứ Mộ Dung Phục không thaứnh thực vaứ Đoaứn Dự võ công ghê gớm Cọp sổ lồng rồi thỡ thật khó lòng chế phục đửợc Laừo liền nắm lấy vai Đoaứn Chính Thuần laứ để Đoaứn Dự lo cho tính mệnh phụ thân không dám giở trò gỡ nữa

Trang 3

Bỗng nghe tiếng bửớc chân vang lên Bốn ả thị tỳ khiêng Đoaứn Dự ra đặt giữa nhaứ, chân tay chaứng đều bị trói bằng gân bò, miệng lại bị nhét đầy hạt vải Mắt chaứng bị che bằng tấm khăn đen, ngửời ngoaứi trông thấy không hiểu chaứng còn sống hay đaừ chết

Đoaứn phu nhân laứ Thử Bạch Phụng thất thanh la gọi:

-Dự nhi!

Rồi baứ toan nhảy ra cửớp lấy cậu con yêu quý

Vửơng phu nhân vửơn tay ra đẩy vai baứ quát lên:

-Haừy ngồi yên đó

Đoaứn phu nhân bị điểm huyệt rồi, khí lực mất hết Baứ bị đẩy một cái ngaừ ngay xuống ghế rồi không nhúc nhích đửợc nữa

Vửơng phu nhân nói:

-Thằng lỏi naứy bị ta đánh thuốc mê rồi Gaừ tuy còn sống nhửng chửa khôi phục

đửợc trí giác Diên Khánh Thái tử! Điện hạ phải chứng nghiệm xem có đúng gaừ không hay laứ bắt lầm ngửời

Đoaứn Diên Khánh gật đầu đáp:

-Đúng thế!

Vửơng phu nhân cho laứ bẫy "Tuý nhân phong" đốt chaứng, sức thuốc rất lợi hại nhửng phu nhân có biết đâu laứ trong mỡnh Đoaứn Dự có Chu cáp thần công, nên chaứng chỉ mê đi chẳng bao lâu đaừ hồi tỉnh lại Có điều ngửời chaứng bị trói vaứ ở vaứo hoaứn cảnh đau khổ thỡ cũng chẳng khác gỡ thần trí bị mê muội

Đoaứn Chính Thuần gửợng cửời hỏi:

-A La! Naứng bắt Dự nhi laứm chi vậy? Huống chi y lại không phạm tội gỡ với naứng Vửơng phu nhân hắng giọng maứ không trả lời Phu nhân không muốn thổ lộ tâm tỡnh lửu luyến Đoaứn Chính Thuần trửớc mặt mọi ngửời maứ cũng không nỡ thốt ra những lời oán ghét

Mộ Dung Phục sợ Vửơng phu nhân lửa tỡnh ngaứy trửớc bốc lên laứm hử hỏng đại sự của mỡnh, liền nói:

-Sao Vửơng gia lại bảo y không đắc tội với tệ cô mẫu Y quyến rũ biểu muội tại

chết laứ phải lắm

Gaừ chửa dứt lời thỡ Đoaứn Chính Thuần cùng Vửơng phu nhân đều la hoảng: -Sao? Y cùng

Đoaứn Chính Thuần sắc mặt lợt lạt nhỡn Vửơng phu nhân khẽ hỏi:

-Có phải laứ con nhỏ đó tên gọi Ngọc Yến không?

Vửơng phu nhân tính nóng nhử lửa Baứ nhẫn nại đến bây giờ không nhịn đửợc nữa, vừa khóc vừa oaứ lên vừa la lối:

-Con ngửời bạc haừnh vô lửơng tâm kia! Ngửơi hại ta chẳng kể laứm gỡ, maứ còn laứm

Trang 4

Rồi baứ quay lại giơ chân ra vừa đá Đoaứn Dự vừa mắng:

-Mi thật laứ con quỷ hiếu sắc không bằng giống cầm thú, mất hết cả thiên lửơng,

đến em gái cũng chẳng chịu buông tha Ta giận không đem mi ra chém nát nhử tửơng

đửợc!

Baứ vừa đá vừa la mắng khiến mọi ngửời trong nhaứ ai cũng kinh haừi

Bọn Đoaứn phu nhân, Tần Hồng Miên đaừ biết rõ tính nết Đoaứn Chính Thuần nên hiểu ngay y cùng Vửơng phu nhân tử tỡnh với nhau sinh ra con gái laứ Vửơng Ngọc Yến gỡ gỡ đó

Bọn Đoaứn Diên Khánh, Mộ Dung Phục chỉ nghĩ một chút laứ hiểu rõ ngay Chỉ có

nằm đó liền giơ tay ra đẩy vaứo vai Vửơng phu nhân quát lớn:

-ối! y laứ sử phụ ta Mi đá sử phụ ta thỡ có khác gỡ đá ta Mi mắng sử phụ ta laứ loaứi cầm thú thỡ ra ta cũng laứ cầm thú ử? Mụ đaứn baứ điên rồi naứy! Ta phải moi gan móc ruột mi mới đửợc

Đoaứn Diên Khánh vội nói:

-Nhạc laừo Tam! Không đửợc vô lễ với Vửơng phu nhân! Thằng lỏi họ Đoaứn naứy laứ quân vô sỉ tiểu nhân Gaừ lừa gạt để ngửơi kêu bằng sử phụ Ngaứy nay nên trừ khử gaừ

đi, không thỡ còn mặt mũi naứo maứ trông thấy ngửời giang hồ nữa?

Nam Hải Ngạc Thần caừi lại:

-Y laứ sử phụ tiểu đệ thật, chứ không phải lừa gạt tiểu đệ, sao lại giết y đửợc? Hắn vừa nói vừa đửa tay ra cởi trói cho Đoaứn Dự

Đoaứn Diên Khánh nói:

-Laừo tam! Ngửơi chớ có hồ đồ laứm bậy Lấy "Ngạc chuỷ tiễn" ra bổ vaứo đầu thằng lỏi cho chết đi!

Nam Hải Ngạc Thần lắc đầu quầy quậy đáp:

-Không đửợc! Không đửợc! Laừo đại! Bữa nay Nhạc laừo tam không thể nghe lời laừo

đại, maứ nhất định phải cứu sử phụ!

Nam Hải Ngạc Thần nói xong, dùng sức giật mạnh định laứm cho đứt sợi gân bò

Đoaứn Diên Khánh giật mỡnh kinh haừi, nghĩ thầm:

-Đoaứn Dự maứ đửợc cởi trói, gaừ thi triển phép Lục mạch thần kiếm thỡ không còn ai chống nổi gaừ nữa Đừng nói hử hỏng việc lớn maứ tính mệnh mỡnh cũng khó bảo toaứn

trửợng đâm suốt từ sau lửng ra tới trửớc ngực

Nam Hải Ngạc Thần thấy sau lửng đau nhói, rồi đầu trửợng thò ra trửớc ngực Laừo kinh ngạc chẳng hiểu ra sao, quay đầu lại nhỡn Đoaứn Diên Khánh nhử để hỏi laừo tại sao lại hạ độc thủ giết mỡnh?

Đoaứn Diên Khánh, một laứ tính tỡnh hung dữ, hễ ra tay laứ độc địa, hai laứ laừo sợ phép Lục mạch thần kiếm, chỉ lo Nam Hải Ngạc Thần cởi trói cho Đoaứn Dự

Trang 5

Tuy laừo không có ý giết Nam Hải Ngạc Thần, không ngờ ngọn trửợng đâm vaứo chỗ trọng yếu Laừo thấy Nam Hải Ngạc Thần nhỡn mỡnh thỡ có ý hối hận nhửng chỉ thoáng qua một cái, lòng hối hận lại tiêu tan Laừo giựt mạnh rút cây cửơng trửợng ra, rồi lớn tiếng gọi:

-Vân laừo tứ! Đem xác y đi mai táng Vỡ y không chịu nghe lời huynh trửởng nên phải chịu chết

Nam Hải Ngạc Thần kêu to lên một tiếng, rồi ngaừ lăn ra Sau lửng vaứ trửớc ngực máu vọt lên nhử suối Hai mắt laừo vẫn trợn tròn xoe, thực laứ chết không nhắm mắt Vân Trung Hạc nắm lấy xác Nam Hải Ngạc Thần kéo đi Tuy hắn cũng ở haứng tứ

ác, nhửng vẫn ghét cay ghét đắng Nam Hải Ngạc Thần vỡ laừo mấy phen ngăn trở những việc chọc gái của hắn Võ công hắn thua kém không laứm gỡ đửợc, nên đaứnh phải chịu

Nay hắn thấy Nam Hải Ngạc Thần bị Đoaứn Diên Khánh giết chết, trong lòng khoan khoái vô cùng

Mọi ngửời thấy Nam Hải Ngạc Thần cùng phe đảng với Đoaứn Diên Khánh, maứ chỉ một câu nói không hợp đaừ mất mạng liền, không khỏi haừi hùng Haứnh động hung ác

đó thật ít thấy trên thế gian Đứng trửớc tỡnh trạng bi thảm, khủng khiếp naứy ai nấy

đều phập phồng lo sợ

Đoaứn Diên Khánh cửời lạt, nói:

-Kẻ naứo thuận theo ta thỡ đửợc yên laứnh, maứ phản nghịch ta ắt phải mạng vong Laừo cầm cây cửơng trửợng nhằm đâm tới trửớc ngực Đoaứn Dự

Bỗng có thanh âm một ngửời đaứn baứ lên tiếng ngâm nga:

Ngoaứi chùa Thiên Long,

Dửới gốc Bồ Đề

Haứnh khất phửơng xa,

Quan Âm tóc daứi

Đoaứn Diên Khánh nghe thấy bốn chữ "Ngoaứi chùa Thiên Long", cây cửơng trửợng liền ngừng lại trên không Nhửng khi nghe xong bốn câu, cây cửơng trửợng không ngớt run lên, rồi từ từ lùi lại

Laừo ngoảnh đầu về phía sau thỡ chạm phải cặp mắt Đoaứn phu nhân Laừo thấy ánh mắt baứ dửờng nhử có trăm nghỡn lời muốn thổ lộ, trong lòng rất laứ chấn động Laừo run run nói:

-Quan Thế Âm Bồ Tát!

Đoaứn phu nhân gật đầu khẽ hỏi:

-Ngửơi có biết thằng nhỏ naứy laứ ai không?

Đoaứn Diên Khánh tâm thần bối rối, dửờng nhử laừo nhớ lại hỡnh ảnh một đêm trăng

tỏ hai mửơi năm trửớc đây

Hôm ấy, Đoaứn Diên Khánh ở Đông Hải trở về Đại Lý Khi đến ngoaứi chùa Thiên Long trên đửờng đi Hồ Quảng thỡ gặp cửờng địch vây đánh

Trang 6

Tuy laừo giết hết bọn địch song chính mỡnh cũng bị trọng thửơng Cặp giò bị gaừy nát, mặt mũi taứn huỷ Cổ họng cũng bị lửỡi đao của địch nhân chém vaứo không nói ra tiếng đửợc Laừo không còn ra hỡnh ngửời Toaứn thân đầy mùi ô uế

Những vết thửơng ruồi bâu, nhặng bay vù vù Nhửng laừo laứ Hoaứng Thái tử nửớc

đửợc võ thuật trở về

Đoaứn Diên Khánh biết Hoaứng đế nửớc Đại Lý laứ Đoaứn Chính Minh vaứ cũng laứ

đửờng huynh laừo Nhửng thực ra ngôi Hoaứng đế không phải của Đoaứn Chính Minh maứ laứ của laừo mới đúng Laừo còn biết Đoaứn Chính Minh laứ ngửời nhân hậu thửơng dân, rất đửợc lòng ngửời

Ngôi Hoaứng đế mửời mấy năm trời đaừ thaứnh vững chắc khó lòng lay chuyển Trong triều văn võ bá quan ai nấy đều ủng hộ đửơng kim Hoaứng đế chứ chẳng một ai nhớ đến Hoaứng thái tử triều đại trửớc

cao cửờng đến đâu cũng không chống nổi với muôn dân Lúc naứy laừo bị trọng thửơng thỡ dù chỉ một tên lính quèn cũng không địch nổi

Đoaứn Diên Khánh gắng gửợng bửớc đi tới ngoaứi chùa Thiên Long Laừo chỉ còn cái

hy vọng duy nhất laứ trông vaứo Khô Vinh đại sử giữ công bằng cho

Khô Vinh đại sử laứ em ruột phụ thân laừo tức thúc phụ laừo Đại sử cũng laứ thúc phụ Bảo Định đế Đoaứn Chính Minh

laứm tăng ra ẩn cử

Đoaứn Diên Khánh không dám xuất hiện trong thaứnh Đại Lý vaứ phải vaứo cầu kiến

toạ thiền vaứ mới nhập định ba ngaứy Không chừng mửời ngaứy hay nửa tháng mới xong

Tri khách tăng còn bảo Đoaứn Diên Khánh có việc gỡ thỡ biên thử để lại, hay để nhaứ

sử vaứo bẩm rõ với phửơng trửợng để hỏi xem đại sử phát lạc thế naứo?

khách tăng cũng vẫn thủ lễ rẩt khiêm tốn

Đoaứn Diên Khánh khi naứo dám thổ lộ chân tửớng mỡnh Laừo liền lấy khuỷu tay chống xuống đất, bò đến gốc cây bồ đề để chờ chính Khô Vinh đại sử xuất hiện Bề ngoaứi, laừo laứ kẻ hèn hạ nhất đời lại laứ con ngửời ô uế dơ bẩn Nhửng thực ra laừo lại laứ Hoaứng Thái tử nửớc Đại Lý maứ ngôi Hoaứng đế chính laứ của laừo Lúc vầng trăng tỏ lên đến đỉnh đầu, thốt nhiên laừo thấy một ngửời đaứn baứ áo trắng từ trong đám mây mù

đi tới

Giữa đám rừng hoang cỏ rậm, mù trắng mịt mờ, ngửời đaứn baứ áo trắng tóc xoaừ xuống vai, dửờng nhử chân không chấm đất thoăn thoắt đi tới Tuy naứng quay lửng về

Trang 7

phía ánh trăng không nhỡn rõ mặt, nhửng Đoaứn Diên Khánh cũng nhận ra đây laứ một con ngửời tuyệt mỹ, laừo không khỏi giật mỡnh

Những lọn tóc rủ xuống che lấp cả ngũ quan chỉ còn thấy lờ mờ Đoaứn Diên Khánh không nhỡn đửợc mặt chỉ biết nữ lang mỹ lệ nhử tửợng Quan Âm Bồ Tát, liền lẩm bẩm:

-Đây nhất định laứ Bồ Tát hạ phaứm để cứu nạn cho Hoaứng đế Thánh Thiên Tử có Bách Linh hộ vệ Xin đức Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, bảo hộ cho trẫm lại lên ngôi báu Trẫm nhất định dựng chùa tạc tửợng cúng bái đời đời

Nữ lang từ từ đi gần lại Lúc naứng chuyển mỡnh, Đoaứn Diên Khánh chỉ nhỡn thấy nửa mặt naứng trắng nhợt không chút huyết sắc

Bỗng nghe nữ lang lẩm bẩm:

-Ta đem hết lòng hết ý đaừi ngửơi maứ ngửơi chẳng để vaứo lòng Ngửơi đaừ có một ngửời đaứn baứ, bây giờ lại có ngửời khác Thế laứ ngửơi quên hết những lời minh thệ trửớc Bồ Tát ngaứy xửa rồi Vậy ta đi tỡm ngửời khác, ta đi tỡm ngửời khác! Bọn đaứn

ông ngửời Hán các ngửơi toaứn laứ hạng phụ bạc khinh bọn đaứn baứ Bái Di chúng ta nhử hạng mèo, nhử chó, nhử lợn, nhử bò Ta nhất định phải báo thù vaứ coi bọn đaứn ông các ngửơi không phải laứ ngửời nữa

Những câu naứy nữ lang nói rất khẽ tựa hồ nói để mỡnh nghe Giọng nói đầy vẻ oán hờn

Đoaứn Diên Khánh tự nhủ:

-Té ra đây laứ một nữ lang ngửời Bái Di bị ngửời Hán khinh khi, ra dạ phũ phaứng Nguyên ngửời Bái Di vaứ ngửời Đại Lý cùng một chủng tộc, đaứn baứ, con gái nhan sắc xinh đẹp, da trắng tóc daứi hơn ngửời Hán nhiều Còn đaứn ông bộ dạng yếu ớt, nhân số lại ít thửờng bị ngửời Hán khinh khi lấn át

Đoaứn Diên Khánh thấy nữ lang từ từ đi xa thỡ nghĩ thầm:

-Không phải! Đaứn baứ con gái Bái Di tuy nổi tiếng laứ xinh đẹp, nhửng cũng không

có vẻ thần tiên thế naứy! Huống chi mỡnh baứ mặc áo trắng nhẹ nhử sửơng Ngửời Baứi

nên lầm lẫn

Đoaứn Diên Khánh bị giaứy xéo đaừ nhiều, bây giờ lại không còn đửờng đất dung thân Laừo yên trí chỉ có Bồ Tát hiện thân mới cứu đửợc laừo ra khỏi hoaứn cảnh khốn nạn Laừo thấy Bồ Tát bỏ đi liền cố sức bò theo vaứ muốn lên tiếng gọi:

-Bồ Tát haừy cứu ta!

Nhửng trong cổ họng chỉ ú ớ maứ nói không thaứnh tiếng

Nữ lang áo trắng nhỡn thấy dửới gốc Bồ Đề có tiếng động vaứ thấy một đống lù lù, ngửời chẳng ra ngửời, thú chẳng ra thú đang chuyển động thân mỡnh Naứng nhỡn kỹ

Những vết thửơng trên mặt, trên mỡnh, trên tay, ruồi nhặng bám đầy, bay lên vù vù, vaứ đều tiết ra mùi xú uế khủng khiếp

Trang 8

Nữ lang kia trong lòng căm hận trửợng phu đến cực điểm liền có ý tự khí cho thaứnh ngửời đê tiện để trả thù Naứng trông thấy ngửời haứnh khất hỡnh thù khủng khiếp naứy, ban đầu cảm thấy rùng rợn muốn xoay ngửời chạy trốn Nhửng rồi naứng tự nghĩ: -Ta nên tỡm một kẻ xú lậu ô uế nhất thiên hạ cùng y giao hợp Dù cho ngửơi laứ Vửơng gia, laứ Đại tửớng quân, ta lại caứng nên giao hảo với gaừ haứnh khất ty tiện naứy

để trả đũa ngửơi một cách cay độc

Naứng không ngờ gỡ đến Đoaứn Diên Khánh laứ hoaứng tộc Nguyên laừo trửớc kia tửớng mạo khôi ngô anh tuấn, chỉ vỡ bị mửời mấy tên cửờng địch vây đánh thaứnh bị trọng thửơng mới ra nông nỗi naứy

Naứng không nói câu gỡ, từ từ cởi áo đến trửớc mặt Đoaứn Diên Khánh, chui ngay vaứo lòng laừo, thò hai cánh tay trắng nõn nhử hoa traứ ôm lấy cổ laừo

Nếu Hằng Nga maứ biết ra tất cũng lấy laứm kinh dị Không hiểu vỡ sao một vị phu nhân cao quý nhử thế maứ đến giao tiếp với một laừo ăn maứy mỡnh đầy mủ máu? Nữ lang áo trắng đứng dậy lâu rồi, Đoaứn Diên Khánh vẫn còn tửởng mỡnh nằm mơ,

xuống đất bảy chữ: "Baứ laứ Quan Thế Âm tóc daứi!" để hỏi nữ lang thỡ thấy naứng gật

đầu

Đột nhiên, mấy hạt châu nhỏ xuống bên dòng chữ, thỡ ra đó laứ nửớc mắt của naứng

Đoaứn Diên Khánh lại cho đó laứ mấy giọt nửớc cam lồ của đức Phật Quan Âm vẩy

ra Laừo lẩm bẩm:

-Đức Quan Âm hoá thân laứm đaứn baứ để phổ độ chúng sinh bị trầm luân trong bể

đục! Đức Bồ Tát từ bi laứ thế! Ngửời đaứn baứ áo trắng naứy nhất định laứ Quan Thế Âm

thối chí Ta không laứ kẻ phaứm phu tục tử maứ laứ chân mệnh Thiên tử

oOo

Ngày đăng: 10/12/2013, 09:15

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm