Trái lại Mạnh Tinh Hồn lại thích bộ dạng Lục Hương Xuyên như thế, bởi vậy chàng nhìn hắn chăm chăm.. Lục Hương Xuyên không đáp: Mạnh Tinh Hồn cười nói: – Đương nhiên ngươi biết rõ ông ta
Trang 1Hồi thứ Ba Mươi
NANH VUỐT CHỌI NHAU
êm đã khuya lắm Nhìn về phía xa chỉ thấy một mầu tối đen
Người mà chúng đang lo sợ, biết khi nào thì xuất hiện?
Không ai biết cả
Mạnh Tinh Hồn lại càng không biết
Lúc này thần trí chàng mơ hồ như đang sa vào giữa màn sương đục, chỉ muốn ngủ một giấc thật dài
Tuy vậy chàng vẫn còn nhận thức được rằng nếu bây giờ mà ngủ thì vĩnh viễn không bao giờ thức dậy nữa
Chàng giãy giụa, cố sức mở mắt thật to, nhưng đôi mi nặng trịch như đeo đá cứ muốn díp lại
Cái chết đang đợi chàng ở đâu đó trong đêm tối dày đặc xung quanh
Cho đến khi chàng gần như mất hết tri giác, đột nhiên miệng lắp bắp mấy tiếng:
– Tiểu Điệp, ta có lỗi với nàng
Đó là chàng vừa mơ thấy những giọt mưa đập vào mái lều trên bờ biển Chàng nằm bên cửa sổ, bên cạnh là Tiểu Điệp
Khi bên mình là người yêu dấu thì không còn sợ bất cứ việc gì trên đời nữa
Miệng vừa lảm nhảm xong mấy tiếng, chàng chợt giật mình choàng tỉnh dậy
Không có mưa, không có ngôi lều bên bờ biển, cũng không có Tiểu Điệp
Nhưng lại có gió
Bây giờ gió thật sự là cứu tinh
Gió thổi vào từ chính chiếc ống bằng sắt dùng làm lỗ thông gió mà trước đó đã bị Lục Hương Xuyên lấp kín
Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Chẳng lẽ có người giúp chàng đào huyệt mộ?
Mạnh Tinh Hồn nghĩ không ra, không sao hiểu được ai đã đến cứu mình
Nhưng sự thật là có gió, không những làm cho chàng tỉnh lại mà thần trí cũng hồi phục dần
Chàng cảm thấy một sinh lực mới nảy sinh cùng với những hơi thở căng lồng
Đ
Trang 2ngực và máu chảy rần rật trong huyết quản
Cái chết đã lùi xa khỏi chàng
Mạnh Tinh Hồn vung vẩy hai tay dường như kiểm tra xem mình có đang mơ hay không rồi chuẩn bị ngồi dậy
Ngay lúc đó chợt thấy có ánh lửa lóe sáng, Mạnh Tinh Hồn nhìn ra, thấy một đầu người nhô lên khỏi mặt nước, tay giơ cao ống hỏa cụ
Đó là một người lạ mặt
Đương nhiên Mạnh Tinh Hồn không khỏi kinh dị
Người lạ vừa nhô đầu lên, lướt mắt nhìn xung quanh rồi lại vội vàng thụp xuống nước
Mạnh Tinh Hồn còn đang nghi hoặc thì nghe có giọng nói từ ống thông gió truyền tới
– Trong phòng chỉ có một người
Mạnh Tinh Hồn chợt mỉm cười Chàng đã hiểu chuyện gì vừa xảy ra
Chàng thở sâu vào một hơi, sẵn sàng chờ đợi
Chàng không phải đợi lâu Chỉ lát sau lại có người nhô lên mặt hồ
Đó hoàn toàn không phải là người lạ
o O o
Lục Hương Xuyên từ hồ nước nhảy vào phòng, dùng ống hỏa cụ không thấm nước đốt đèn lên
Tuy mặt hắn vẫn thấp thoáng nụ cười như mọi khi nhưng rất khó coi
Bất cứ ai khi toàn thân ướt sũng, khi nhìn vào thường không dễ có cảm tình
Trái lại Mạnh Tinh Hồn lại thích bộ dạng Lục Hương Xuyên như thế, bởi vậy chàng nhìn hắn chăm chăm
Còn Lục Hương Xuyên lại hình như chẳng để ý nhiều đến chàng mà đưa mắt quan sát khắp phòng
Mạnh Tinh Hồn chợt cười hỏi:
– Ngươi tìm ai vậy?
Lục Hương Xuyên không trả lời, hỏi:
– Ngươi nghĩ rằng ta đến đây để tìm ai nữa?
– Ta chỉ biết rằng ngươi chịu khó vào đây không phải để tìm ta
– Vì sao không chứ? Ở đây ngoài ngươi ra, còn có ai nữa đâu?
Mạnh Tinh Hồn lại hỏi:
Trang 3– Ngươi biết Lão Bá không có ở đây?
Lục Hương Xuyên không đáp:
Mạnh Tinh Hồn cười nói:
– Đương nhiên ngươi biết rõ ông ta không có ở đây nên mới dám xuống
Nhưng do đâu mà ngươi biết được thế?
Lục Hương Xuyên vẫn không trả lời
Xưa nay hắn thường từ chối trả lời những câu mà thấy không có lợi cho mình
Hắn lại quan sát khắp phòng, sau đó ấn xuống phản mấy chỗ, cười nói:
– Phản cứng quá! Nếu đổi là Lão Bá, nhất định ta sẽ làm nơi này tiện nghi
hơn
Mạnh Tinh Hồn cười nói:
– Chẳng cần thế!
Lục Hương Xuyên nhíu mày hỏi:
– Vì sao?
– Vì ông ta không có ý định ở lại đây quá lâu
Lục Hương Xuyên quay lại ngưng mục nhìn Mạnh Tinh Hồn hồi lâu rồi cười nhạt hỏi:
– Có vẻ ngươi rất khâm phục hắn?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Ta quả thật cũng khâm phục ông ấy Nhưng người khâm phục nhất lại
không phải là ta!
Lục Hương Xuyên buột miệng:
– Ai vậy?
– Chính ngươi là kẻ khâm phục Lão Bá nhất, vì thế ngươi mới sợ ông ta và
quyết tiêu diệt cho bằng được
Lục Hương Xuyên tuy vẫn cười nhưng nụ cười trông rất miễn cưỡng
Mạnh Tinh Hồn lại hỏi:
– Thế nào? Ngươi không chịu thừa nhận ư?
Lục Hương Xuyên thở dài đáp:
– Ta thừa nhận Người lừa được ta không nhiều, trong đó có Tôn Ngọc Bá
Đó là điều đáng khâm phục
Mạnh Tinh Hồn bĩu môi:
– Kẻ đã rắp tâm lừa bằng hữu thì bản thân mình sớm muộn rồi cũng bị lừa
Ngươi hãy nhớ cho kỹ điều đó
Trang 4Lục Hương Xuyên hỏi:
– Ai nói ra câu đó?
– Ta!
– Nhưng chẳng lẽ ngươi không bị hắn lừa hay sao?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Phải! Ta cũng bị ông ta lừa và quả thật ta đã bị lừa Nhưng bị lừa như thế ta
muốn bị lừa thêm mấy lần nữa
Ánh mắt Lục Hương Xuyên lóe lên Hắn trầm giọng hỏi:
– Ngươi biết mình bị mắc lừa khi nào?
– Khi vừa trở lại đây
– Bây giờ thì ngươi hiểu ra rồi chứ?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu
Lục Hương Xuyên thở dài hỏi:
– Ngươi có thể kể lại tất cả cho ta nghe không?
– Có thể!
Chàng cười nói thêm:
– Thậm chí ngươi không yêu cầu, ta cũng phải kể cho ngươi nghe!
– Kể đi, ta đang nghe đây
Kỳ thực lúc này không ai hiểu kế hoạch của Lão Bá bằng Lục Hương Xuyên, nhưng hắn vẫn chăm chú nghe Mạnh Tinh Hồn kể
Bởi vì trong đời, chưa bao giờ hắn nhận được bài học thấm thía và thảm hại đến như vậy Do đó những gì liên quan đến sự kiện này, hắn muốn biết thật chi tiết, thật tường tận, hy vọng không bao giờ còn phạm phải sai lầm như vậy nữa
Kể xong, Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Người đóng vai chủ yếu trong kế hoạch này là ai, ngươi biết chứ?
Lục Hương Xuyên gật đầu:
– Biết, đó là Phượng Phượng!
– Không sai Chỉ tiếc rằng cô ta tưởng rằng mình không phải là diễn viên mà
là chủ xướng, vì thế nên càng thảm hại và buồn cười
Nếu dùng từ chính xác thì lẽ ra phải nói là ngu muội, nhưng có lẽ Mạnh Tinh Hồn không nỡ dùng từ đó
Ngu muội có thể làm cho người ta trở nên thảm hại, và có lúc trở thành buồn cười
Mạnh Tinh Hồn nói thêm:
Trang 5– Phượng Phượng chưa đến nỗi là người ngu muội Chẳng qua vì cô ta quá tin
vào bản thân mình và đánh giá thấp Lão Bá
Lục Hương Xuyên hậm hực nói:
– Người ngu muội thường tự cho mình là thông minh
– Cô ta cho rằng mình lừa được Lão Bá, ngỡ rằng Lão Bá đã mê muội vì
mình mà không biết rằng ông ta đã sớm nhận rõ dụng tâm của cô ta Bởi thế mới thả cho cô ta đi
Lục Hương Xuyên thở dài nói:
– Ta cũng đã ngờ rằng vì sao Lão Bá lại tin vào loại nữ nhân đó
– Lão Bá cố ý để cô ta tin rằng mình đang tập trung vào Phi Bằng Bảo, lại cố
ý để cô ta tiết lộ bí mật đó cho ngươi Lúc đó chẳng những Phượng Phượng hoàn toàn tin tưởng mà ngay cả ta cũng tin như vậy
Lục Hương Xuyên hỏi:
– Vì sao Lão Bá cũng lừa ngươi? Chẳng lẽ ông ta vẫn không tin ngươi?
– Ta không nghĩ thế mà cho rằng ông ta làm như vậy để giống thêm với sự
thật thôi Nếu ta cũng biết kế hoạch của ông ấy thì thái độ và thần tình nhất định thay đổi, khi đó có nhiều khả năng ngươi sẽ đoán ra
Chàng cười nói thêm:
– Lão Bá cũng biết rằng muốn lừa được ngươi không phải chuyện dễ dàng
Lục Hương Xuyên tiếp lời:
– Cả ngươi cũng vậy Lừa được ngươi cũng là một việc không dễ
– Ngươi đánh giá ta quá cao rồi đó Vừa rồi nếu ta không nghe được tiếng
đồng bọn của ngươi từ lỗ thông gió thì chắc đến bây giờ ta vẫn chưa hiểu chuyện
gì
– Vậy ư? Quả là điều đó đã cho ta thêm một lời giáo huấn
Mạnh Tinh Hồn im lặng một lúc rồi chợ hỏi:
– Ngươi có biết điểm trọng yếu nhất trong kế hoạch của Lão Bá là gì không?
Lục Hương Xuyên trầm ngâm giây lát mới trả lời:
– Hắn cố làm cho ta tin rằng hắn vẫn còn trốn ở đây để ta dốc toàn lực tới
đây đối phó Khi đó hắn sẽ thừa cơ tới Phi Bằng Bảo chỉ huy bọn thủ hạ đang chờ ở đó Bởi vì đó là lực lượng duy nhất còn lại của hắn Đương nhiên không phải hắn tới đó để chỉ huy bọn chúng tấn công Phi Bằng Bảo mà để tìm cách bảo toàn để chờ cơ hội phản kích
Mạnh Tinh Hồn hỏi:
Trang 6Phi Bằng Bảo hay sao?
Lục Hương Xuyên nói bằng giọng khẳng định:
– Nhất định như thế
Hắn tin chắc vào điều đó vì biết rõ rằng trước mỗi lần quyết chiến, Lão Bá thường vạch ra kế hoạch hết sức chu đáo và tỉ mỉ, nếu chưa tin chắc mười mươi thì quyết không xuất thủ Như vậy, giả sử ở ngoại vi Phi Bằng Bảo không có lực lượng tiếp ứng ở hậu sơn, Lão Bá sẽ không mạo hiểm tự mình suất lãnh mười hai đội nhân mã công kích vào chính diện đâu
Mạnh Tinh Hồn lại hỏi:
– Ngươi cho rằng mặc dù không nhận được tín hiệu của Lão Bá, lực lượng
mai phục đó vẫn phát động tấn công đũng thời gian quy định tức chính ngọ ngày mồng bảy?
Lục Hương Xuyên đáp:
– Có lẽ thế
Giọng hắn không còn tin tưởng như trước nữa
Mạnh Tinh Hồn hỏi tiếp:
– Ngươi tin như thế vì cho rằng những người ở đó đã thỏa thuận với Lão Bá
về thời gian, nhưng chẳng lẽ Lão Bá không dự liệu trước có thể phát sinh biến cố? Ông ấy đâu phải người bất cẩn như vậy?
Lục Hương Xuyên nín lặng Hắn không đủ sức phản bác lập luận hùng hồn đó của Mạnh Tinh Hồn
Mạnh Tinh Hồn vẫn chưa chịu thôi:
– Ngươi cũng biết rằng cuộc chiến này đối với Lão Bá quan trọng đến mức
nào, có thể nói là cuộc chiến tối hậu, quyết định thành hay bại của cả cơ nghiệp suốt đời mình Vậy thì làm sao lại có thể sơ suất được?
Lục Hương Xuyên ngập ngừng hỏi:
– Vậy thì ngươi cho rằng hắn có kế hoạch như thế nào?
Mạnh Tinh Hồn nói:
– Ta tin rằng ông ta đã sắp sẵn kế hoạch để chính ngươi đến đây tìm ông ấy
Lục Hương Xuyên ngờ vực nói:
– Ta không hiểu
– Nghĩa là tất cả những sự việc đang diễn ra đều được Lão Bá sắp đặt và
chính ngươi đã mắc vào bẫy
Lục Hương Xuyên mở to mắt hỏi:
Trang 7Mạnh Tinh Hồn trầm tĩnh đáp:
– Lão Bá đã tính chính xác rằng dọc đường ta sẽ bị ngươi ngăn cản Và với
lực lượng của ngươi, ta thế nào cũng bị bắt
Lục Hương Xuyên hỏi:
– Sao nữa?
– Ông ấy còn dự tính trước rằng các ngươi sẽ bức bách ta quay lại đây để tìm
giết mình
Lục Hương Xuyên hỏi:
– Hắn cho rằng ta đủ khả năng và phương pháp để bức bách được ngươi sao?
Ánh mắt Mạnh Tinh Hồn lóe lên tia giận dữ Chàng lạnh giọng đáp:
– Nhất định Lão Bá biết ngươi sẽ dùng mọi thủ đoạn để bức ta, bởi loại
người như ngươi không từ bất cứ thủ đoạn nào và sự thực đã xảy ra đúng như thế
Lục Hương Xuyên cười nhạt hỏi:
– Chẳng lẽ hắn cũng đoán trước rằng ngươi vừa xuống giếng là ta sẽ ra lệnh
lấp kín lại ngay?
– Rất có thể!
– Hắn còn dự tính điều gì nữa?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Ông ta còn dự đoán chính xác rằng ngươi trước hết lấp giếng, sau đó lại
cho đào lên và chính ngươi thân chinh xuống đây Bởi vì ông ta nhất định sẽ có cách cho ngươi biết rằng mình không còn ở dưới giếng nữa Ngươi vừa nghi ngờ, vừa khiếp sợ, đương nhiên bắt buộc phải đào giếng lên để tận mắt chứng kiến
Lục Hương Xuyên chợt thấy tâm thần rung động
Trước đây hắn vẫn tin rằng mình là kẻ cơ mưu nhất nhì thiên hạ, thậm chí không thua cả Lão Bá
Vậy mà nay xem lại kẻ hậu sinh và chẳng danh tiếng gì trước mặt hắn đã suy đoán sự việc giống như đã biết trước tất cả vậy
Thế mà tiếc thay hắn lại bị lừa như một tên ngốc Nếu hắn suy xét sự việc được như Mạnh Tinh Hồn thì sợ gì không thắng được Lão Bá?
Nhưng hắn vẫn gượng cười nói:
– Theo lời ngươi thì Tôn Ngọc Bá hầu như đã tiên đoán hết mọi chuyện?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Đúng thế!
– Vậy ngươi cho rằng hắn là gì vậy? Là thánh sống hay sao?
Trang 8sức chính xác
– Điều gì vậy?
Mạnh Tinh Hồn mắt lóe hàn quang, nhấn từng chữ:
– Lão Bá đã đoán rất chính xác rằng khi ngươi đã xuống tới đây, ta sẽ không
để cho ngươi sống mà ra khỏi đây nữa
Lục Hương Xuyên bỗng biến sắc
Mạnh Tinh Hồn lại nói:
– Những việc khác ngươi có tin hay không thì chưa quan trọng lắm Riêng
việc này thì nhất định phải tin!
Lục Hương Xuyên ngưng mục nhìn đối phương
Sắc mặt trắng bạch của hắn trở nên u ám, dưới ánh đèn trông như phủ bằng một lớp sáp, hoàn toàn không có chút biểu cảm nào, trông thật bí ẩn và đáng sợ
Mạnh Tinh Hồn lúc đó đã ngồi dậy, một tay ôm chiếc gối còn tay kia cầm chiếc chăn
Tư thế ngồi của Mạnh Tinh Hồn không có gì đặc biệt, bất cứ ai ngồi trên giường cũng có tư thế đó
Điều kỳ quái là đại địch đang đứng ngay trước mặt và chính chàng đã tuyên bố cuộc chiến sinh tử sắp xảy ra, làm sao còn ngồi được thoải mái như vậy?
Nhưng Mạnh Tinh Hồn lại biết rằng trong trường hợp này, chẳng những ngồi dễ ứng phó hơn nằm, mà thậm chí còn thuận tiện hơn đứng
Bởi vì với không gian hạn chế trong phòng, nếu đứng, toàn thân sẽ lộ ra trong phạm vi khống chế của ám khí đối phương
Còn lúc ngồi, mục tiêu được thu gọn lại một phần, mà phạm vi phòng thủ càng nhỏ càng tốt
Ngoài ra, Mạnh Tinh Hồn ngồi với tư thế đó, lúc cần có thể dùng chiếc gối làm lá chắn che đỡ ám khí rất tốt, còn chiếc khăn thì biến thành thứ vũ khí tấn công
Tuy chàng chưa luyện qua công phu Thúc tự thành côn nhưng vốn làm nghề
thích khách, thường xuyên sống trong mạo hiểm nên bất cứ vật gì tới tay Mạnh Tinh Hồn đều có thể trở thành vũ khí
Lục Hương Xuyên không rời mắt khỏi đối phương như người luyện thú nhìn con thú chưa thuần trước khi huấn luyện, không bỏ sót hành động nào của Mạnh Tinh Hồn
Đương nhiên hắn biết rõ đối phương là kẻ nguy hiểm như thế nào, và ngồi như thế cũng không phải bị động
Song phương nhìn vào mắt nhau không chớp, chẳng những theo dõi mọi hành
Trang 9động mà còn quan sát những biểu hiện trong ánh mắt
Và cả hai đều bình tĩnh, hết sức bình tĩnh
Ai đã từng quan sát kỹ hai con chó dữ cắn nhau, mắt không rời nhau chờ đợi biểu hiện khác thường của đối phương để đâm bổ vào cắn đứt yết hầu địch thì mới hình dung được tình cảnh và thái độ của Mạnh Tinh Hồn và Lục Hương Xuyên lúc đó
Không biết qua bao lâu Lục Hương Xuyên bỗng cười nói:
– Xem ra ngươi quả là một đối thủ rất đáng sợ!
Mạnh Tinh Hồn chỉ lơ đãng đáp:
– Vậy sao?
Lục Hương Xuyên nói:
– Chẳng những ngươi rất biết che dấu nhược điểm của mình mà còn rất bình
tĩnh
Mạnh Tinh Hồn lại bật ra:
– Vậy sao?
Lục Hương Xuyên lại nói:
– Chỉ tiếc rằng ngươi đã phạm phải sai lầm chí mạng, sai lầm không tha thứ
được
Mạnh Tinh Hồn vẫn lặp lại hai tiếng:
– Vậy sao?
Lục Hương Xuyên lại tiếp:
– Ngươi đối phó với kiểu người như ta lẽ ra không được thủ thế mà phải tấn
công trước Bởi vì thứ đáng sợ nhất của ta là ám khí, bởi thế có tấn công trước mới hạn chế được uy lực
Mạnh Tinh Hồn chậm rãi gật đầu:
– Ngươi nói cũng phải Lẽ ra ta nên xuất thủ trước Nhưng ta lại không thể
làm thế
Bây giờ thì đến lượt Lục Hương Xuyên hỏi:
– Vì sao?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Bởi vì chân ta vừa bị thương, động tác còn chưa linh hoạt như thường Nếu
ta xuất thủ trước, lỡ ra không đắc thủ thì tình hình nguy hiểm hơn bây giờ nhiều
Lục Hương Xuyên cười hỏi:
– Ngươi không tự tin?
Trang 10lần xuất thủ đầu tiên
– Vì thế ngươi không dám mạo hiểm?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu:
– Quả thật ta không dám
Lục Hương Xuyên lại cười nói:
– Lẽ ra ngươi không nên nói thật tất cả với ta như vậy
Mạnh Tinh Hồn cũng trả lời bằng giọng điệu đó:
– Và thật tình ngươi cũng đừng vạch ra sai lầm của ta thì hơn Bởi vì ta càng
phạm sai lầm bao nhiêu, đối với ngươi càng có lợi bấy nhiêu
Lục Hương Xuyên nói:
– Ta vạch ra sai lầm như vậy là để nhử ngươi xuất thủ trước mà thôi
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Và ngươi đã thất bại
Lục Hương Xuyên thừa nhận:
– Đúng thế! Ta đã thất bại!
Kể cũng lạ!
Việc sống chết ngay trước mắt, thế mà cho đến lúc này họ vẫn bình tĩnh, bình tĩnh đến đáng kinh ngạc
Không thấy chút tức giận hay căm thù nào lộ ra mặt, và không ai tỏ vẻ lo lắng hay khẩn trương, giống như họ đang tranh luận chuyện gì đó không liên quan đến mình vậy
Tuy thế, sự bình tĩnh đó lại mang áp lực cực hạn!
Cũng may rằng trong mật thất này không có người thứ ba nào Nếu không người đó tất bị áp lực làm cho phát điên
Lại qua thời gian rất lâu không ai nói gì
Mạnh Tinh Hồn bỗng cười, bắt đầu cuộc đối thoại mới:
– Thật ra ta đã biết từ trước rằng ngươi là một đối thủ rất đáng sợ!
Lục Hương Xuyên đáp:
– Đa tạ!
Mạnh Tinh Hồn nói tiếp:
– Chẳng những ngươi giữ được bình tĩnh mà còn rất biết cách uy hiếp đối
phương, làm cho đối phương lộ rõ nhược điểm của mình
Lục Hương Xuyên cười nói: