Mạnh Tinh Hồn thầm nghĩ: – Nếu hắn không tham dự vào âm mưu này thì tại sao Lục Hương Xuyên và Cao lão đại có thể để hắn đi khỏi đây một cách dễ dàng như vậy?. Mạnh Tinh Hồn hiểu rõ cái
Trang 1Hồi thứ Hai Mươi Tám
NHẬN RÕ VÀNG THAU
iểu Điệp nhìn Mạnh Tinh Hồn bằng ánh mắt ngây dại, nước mắt lã chã tuôn rơi Nhưng nàng không nói tiếng nào
Người trên giang hồ đều biết độc môn ám khí của Lục Hương Xuyên vô cùng lợi hại, nhưng ít người biết thủ thuật điểm huyệt của hắn cũng rất đáng sợ
Cao thủ môn ám khí cũng đồng thời là cao thủ môn điểm huyệt, bởi vì hai loại võ học này có liên hệ mật thiết với nhau, nếu không nói là tương đồng
Bởi vì ngoài việc xác định chính xác huyệt đạo, động tác cần chuẩn xác và thần tốc
Tuy vậy thủ thuật điểm huyệt dù cao cường đến đâu cũng không buộc được người ta nhỏ lệ, dù có thể làm người ta bất động, thậm chí không nói được
Thấy tình cảnh Tiểu Điệp như thế, lòng Mạnh Tinh Hồn đau như xát muối
Có lúc chàng muốn bất chấp tất cả lao ra ôm lấy nàng vào lòng
Nhưng đó là điều ngu ngốc không thể được
Chỉ cần động đậy người là hai lưỡi đao sẽ cứa đứt cổ Tiểu Điệp ngay
Mặc dù Lục Hương Xuyên không nói ra câu ấy nhưng chỉ cần nhìn vẻ mặt hắn là đủ hiểu mà không cần nói ra
Lúc này Lục Hương Xuyên không còn giữ chút nào vẻ hào hoa thư sinh nữa mà trông rất ác độc
Hắn nhắc lại câu hỏi:
– Vì nàng đáng để ngươi bán rẻ bằng hữu chứ?
Mạnh Tinh Hồn vẫn đứng bất động, không trả lời, nhưng cảm thấy máu trong người sôi lên
Chàng chợt liên tưởng đến con cá bị mắc vào lưỡi câu của Hàn Đường
Bây giờ Mạnh Tinh Hồn thấy mình cũng như con cá đó, dù có giãy giụa bao nhiêu cũng vô ích, tuyệt vọng
Lưỡi câu của Lục Hương Xuyên đã mắc vào cổ chàng
Lúc này không ai có thể cứu được Mạnh Tinh Hồn, và sự thật không ai muốn cứu chàng cả
Lục Hương Xuyên cười nói:
T
T
Trang 2đừng để ta phải chờ lâu
Lúc này quả là hắn không cần phải vội
Cá đã mắc câu Kẻ đáng vội là Mạnh Tinh Hồn chứ không phải hắn
Nhưng dù có nấn ná thêm thì rốt cuộc cũng làm được gì chứ?
Đừng nói thêm vài khắc và dù chờ thêm vài canh giờ, thậm chí vài ngày, tình thế vẫn không thay đổi
Toàn thân Mạnh Tinh Hồn ướt đẫm mồ hôi, áo quần dính bết vào da thịt
Đột nhiên Cao lão đại thở dài nói:
– Ta thấy ngươi nên nói nhanh ra thì hơn Nếu ta là nam nhân, vì một thiếu
nữ xinh đẹp như Tôn cô nương, bất cứ việc gì cũng đáng làm
Trái tim Mạnh Tinh Hồn đau nhói như bị một mũi dao nhọn đâm vào
Mãi đến lúc này, chàng mới hiểu ra mọi chuyện
Thì ra Lục Hương Xuyên và Cao lão đại đã cấu kết với nhau từ trước, và những gì vừa diễn ra chính là sản phẩm của âm mưu của chúng
Người buông câu thật sự không phải Lục Hương Xuyên mà chính là Cao lão đại
Tuy vậy chàng không thù hận Cao lão đại mà chỉ thấy tuyệt vọng và đau khổ thôi
Cao lão đại đã thế, còn Thạch Quần thì sao?
Có phải Thạch Quần cũng là một nhân tố đắc lực trong âm mưu này?
Đột nhiên Mạnh Tinh Hồn nghĩ đến chiếc tiêu trên tay Thạch Quần và những mũi ám khí đó
Giá như chàng đoạt được chiếc tiêu, biết đâu tìm được cơ hội phản kích?
Trong tình huống này, không có thứ võ công hay binh khí nào có hiệu quả hơn nó
Chàng vẫn nhìn Tiểu Điệp, nhưng chân lại lùi dần từng bước
Lục Hương Xuyên cười hỏi:
– Chẳng lẽ ngươi định bỏ đi ư? Chỉ cần ngươi đủ nhẫn tâm để cô ta lại đây,
ta sẵn sàng để ngươi đi!
Mạnh Tinh Hồn lập tức xuất thủ, nhanh như chớp quay lại định đoạt lấy chiếc tiêu trên tay Thạch Quần
Chàng đã tính toán cự ly và thời điểm hết sức chính xác, chỉ cần xuất thủ là đoạt được ống tiêu và phản kích ngay
Nào ngờ hành động lại thất bại
Thạch Quần đã không có ở đó nữa, và cũng không thấy ở bất cứ nơi nào
Trang 3trong phòng
Không ai chú ý rằng y đã đi khỏi phòng từ lúc nào
Mạnh Tinh Hồn thầm nghĩ:
– Nếu hắn không tham dự vào âm mưu này thì tại sao Lục Hương Xuyên và
Cao lão đại có thể để hắn đi khỏi đây một cách dễ dàng như vậy?
Chàng thấy lòng mình càng thêm chua xót, đau đớn lại mất đi thêm một người bằng hữu
Khi ta bị bằng hữu bán đứng mới thấm thía nỗi đau khổ và thất vọng ở đỉnh điểm
Lục Hương Xuyên lạnh lùng nói:
– Ta chờ khá lâu rồi đó Đừng để ta chờ thêm nữa Dù người ta có kiên nhẫn
đến đâu cũng đến lúc nổi giận Chẳng lẽ ngươi bắt ta phải nổi giận?
Mạnh Tinh Hồn thầm thở dài Tình thế này khó tránh khỏi xảy ra cuộc quyết tử ở đây, và chàng lâm vào thế hoàn toàn bất lợi
Bây giờ không cần quan tâm đến vấn đề sống chết nữa, mà phải chết sao cho xứng đáng
Phải tính toán thế nào để có thể xông vào trước khi ám khí của Lục Hương Xuyên cắm vào người
Dù thành công hay không cũng nhất định phải thử
o O o Không biết đã qua bao nhiêu lâu
Ánh dương soi vào cửa sổ, tuy đem theo ánh sáng nhưng không mang tới chút
hy vọng nào
Mạnh Tinh Hồn buông lỏng mình rồi ngẩng đầu lên nhìn Tiểu Điệp
Có lẽ đây là lần cuối cùng được nhìn thấy nàng
Trong ánh mắt Tiểu Điệp chứa đựng sự khẩn cầu: khẩn cầu chàng hãy quyết định
Mạnh Tinh Hồn hiểu rõ cái nhìn cầu khẩn đó, nhưng không biết phải làm gì
Nếu chết, chúng ta sẽ chết bên nhau!
Chừng như Tiểu Điệp cũng hiểu ra ý nghĩ của chàng
Nước mắt nàng vẫn không ngừng rơi xuống, trái tim nàng vỡ ra thành nhiều mảnh
Đột nhiên ngay lúc đó hai thanh đao dí vào thái dương Tiểu Điệp bị đánh bay
đi rơi xuống đất
Trang 4Đồng thời từ sau cánh cửa dẫn vào hậu phòng vang lên hai tiếng la thảm, và thoáng thấy bóng hai tên hán tử ngã sấp xuống
Tiếp đó là tiếng người nói nhanh:
– Mau lùi ra đi!
Mạnh Tinh Hồn nhận ra giọng nói của Thạch Quần
Không chút chậm trễ, chàng nhảy lùi một bước ra tới cửa, dùng chân đá mạnh làm cánh cửa mở toang ra, và liền đó người đã lao vút lên cao ra ngoài
Chỉ nghe một loạt tiếng vút vút và mười mấy ánh hàn tinh lóe sáng vun vút bay ra phía cửa
Mạnh Tinh Hồn nhảy lên thượng phòng, đã thấy mấy mũi đao lấp lánh trước mặt, đó là ba mũi khoái đao
Ba mũi đao xuất thủ với khí thế rất hiểm ác, một ngọn bổ xuống vai, một
thanh chém vào chân và mũi thứ ba với thế Vương đao trảm yêu phạt ngang lưng
định chém chàng làm hai đoạn
Mạnh Tinh Hồn nghiêng người chững lại làm thanh đao từ trên bổ xuống sướt qua trước mặt, nhưng có một thanh đao đã chém rách một mảnh áo
Mạnh Tinh Hồn lập tức xuất thủ, một chưởng đánh xuống hán tử đang chém vào chân, đồng thời lao vút lên nhằm ten từ trên chém xuống tung một cước
Thanh đao bay lên làm ngói vỡ loảng xoảng, đồng thời tên hán tử cũng bị đánh bắn vào tường, bịch một tiếng nặng nề rồi rũ xuống bất động
Tên vừa chém rách áo Mạnh Tinh Hồn chưa kịp chuyển thế đao thì chàng đã quay lại vung tả chưởng đánh mạnh vào ngực làm hắn rú lên một tiếng, máu trào thành vòi ra miệng, đưa đôi mắt dại dần nhìn đối phương trước khi đoạn khí
Tên thứ ba hốt hoảng bỏ chạy nhưng Mạnh Tinh Hồn đã chộp được một ngọn đao phóng theo
Tên này khựng lại, bị mũi đao cắm suốt từ sau lưng xuyên tới trước ngực, máu trào ra như suối, ngã sấp mặt chết ngay trong vũng máu
Mạnh Tinh Hồn lướt tới rút thanh đao lau máu vào người tên hán tử rồi nhằm hướng cửa lao đi
Thạch Quần đang đứng giữa Cúc Hoa Viên vẫy Mạnh Tinh Hồn, trên bộ y phục trắng tuyết cũng có mấy vết máu loang lổ, còn Tiểu Điệp đứng ngay sau lưng, mắt mở to hoảng sợ nhưng ánh mắt đã linh hoạt, chắc rằng huyệt đạo đã được giải
Mạnh Tinh Hồn vừa đáp xuống đã phi thân lao tới bế thốc lấy Tiểu Điệp
Tiểu Điệp không nói gì ôm chặt lấy chồng, khóc nấc lên
Hai người vừa từ ranh giới của sự sống với cái chết bước ra, lúc này tuy vẫn còn trong vòng nguy hiểm nhưng họ không để ý đến bất cứ điều gì khác, chỉ có một
ý nghĩ là đang được sống bên nhau
Trang 5Nhưng Thạch Quần lại không quên rằng cả ba người đang bị đe dọa
Có một điều lạ là vì sao Lục Hương Xuyên lại không truy sát ngay?
Tuy thế, Thạch Quần hiểu rằng không đời nào Lục Hương Xuyên và Cao lão đại chịu bỏ mặc, và dù chúng dùng thủ đoạn nào để truy sát cũng đều đáng sợ khó lường
Y kéo tay Mạnh Tinh Hồn nói:
– Nhang thoát khỏi đây ngay! Nếu bọn chúng đuổi theo thì đã có ta chặn lại
Mạnh Tinh Hồn buông Tiểu Điệp ra, đưa mắt cảm kích nhìn Thạch Quần
Chàng chỉ gật đầu mà không nói gì, nhưng trong cái nhìn đó đã hàm chứa thiên ngôn vạn ngữ
Sau đó chàng quay lại quan sát xung quanh xem nên ra bằng lối nào
Mặc dù trong Cúc Hoa Viên không thấy một nhân ảnh, nhưng với kinh nghiệm lâu năm như của loài thú săn, Mạnh Tinh Hồn biết rằng không có đường nào an toàn
Bất cứ nơi nào cũng có mai phục
Mạnh Tinh Hồn nghiến răng, quyết định xông ra theo lối cửa chính
Nhưng khi chàng kéo bàn tay giá lạnh của Tiểu Điệp đi được vài bước thì thấy từ mé tả có một người đang lao tới
Đó là một nữ nhân bận y phục của nam nhân nhưng không phải để hóa trang, bởi vì mái tóc dài đen nhánh xổ tung bay phơ phất theo gió
Mạnh Tinh Hồn nhận ra ngay nữ nhân đó là ai: Phượng Phượng!
o O o
Phượng Phượng đã đi hết con đường rải đá, hướng thẳng vào dãy hậu phòng mà từ đó Mạnh Tinh Hồn vừa thoát ra
Hình như cô ta cũng đã nhận ra Mạnh Tinh Hồn nên chạy càng nhanh – võ
công của Phượng Phượng cơ bản là khinh công dựa vào đôi chân
Tiểu Điệp thấy vẻ mặt chồng khác thường, nhìn sang Phượng Phượng hỏi:
– Chàng biết cô ta ư?
Mạnh Tinh Hồn gật đầu rồi chợt nghiến răng đẩy Tiểu Điệp về phía Thạch Quần nói:
– Nàng hãy đi theo anh ấy Anh ấy sẽ chiếu cố
Tiểu Điệp biến sắc kêu lên:
Trang 6Mạnh Tinh Hồn vội nói:
– Ba ngày sau ta sẽ đến tìm nàng!
Thạch Quần hỏi:
– Tìm ở đâu?
Mạnh Tinh Hồn đáp gọn:
– Chỗ cũ!
Lời chưa dứt, người đã lao đi, dùng thân pháp nhanh nhất truy theo Phượng Phượng
Chàng quyết không để nữ nhân đó sống đem những bí mật của Lão Bá nói cho Lục Hương Xuyên
o O o
Cửa phòng vẫn mở toang như khi Mạnh Tinh Hồn vừa thoát ra, có mấy mũi ám khí cắm vào cửa ngập sâu tới ba tấc
Lúc này Phượng Phượng chì còn cách cửa phòng chừng ba trượng
Cước lực của cô ta không kém nhưng từ Mã gia thôn chạy tới đây chẳng phải ngắn nên đã thấm mệt Thêm nữa phải mang bộ y phục nam rộng thùng thình nên vướng víu phần nào ảnh hưởng đến tốc độ
Mạnh Tinh Hồn tính rằng nhất định mình sẽ đuổi kịp tiện nữ đó trước khi tới cửa
Nhưng chàng đã tính sai
Bởi vì chàng chỉ tính riêng phần chủ quan về phía mình mà quên mất địch nhân
Đang chạy, đột nhiên Mạnh Tinh Hồn cảm thấy đất dưới chân thụt xuống, lộ
ra một miệng hang
Có bốn tên hán tử đã mai phục ở đó từ trước, tay lăm lăm cung nỏ nhằm chàng bắn tới loạn xạ
Mạnh Tinh Hồn đã từng trải qua nhiều mối nguy hiểm tương tự nên phản ứng rất nhanh, ngay cả ám khí trong thước tấc cũng đủ sức tránh khỏi
Nhưng lần này chàng không kịp tránh và đang dốc hết tâm lực đuổi theo Phượng Phượng
Vừa thấy phát sinh sự cố, chàng nhún chân lao vọt lên nhưng vừa lướt qua một luống hoa thì bị một mũi tên cắm vào bắp chân trái đau buốt đến tận xương
Nhưng chàng vẫn không dừng lại
Đây là thời điểm quyết định Chỉ cần chàng dừng lại thì không biết bao nhiêu
Trang 7người sẽ vì việc đó mà phải chết
Mái tóc dài đen của Phượng Phượng vẫn phất phơ phía trước như trêu ngươi
Mũi tên cắm ở bắp chân đau nhói, nhưng chàng không có thời gian dừng lại để nhổ ra, việc đó chẳng những phân tán ý nghĩ mà còn làm giảm tốc độ của chàng
Cứ chạy thêm mỗi bước, chàng càng cảm thấy khó chịu, tưởng chừng như không thể chịu đựng thêm được nữa mà ngã nhào xuống
Mạnh Tinh Hồn nghiến chặt răng dốc chút sức lực cuối cùng nhằm Phượng Phượng bổ tới, xuất trung chỉ với mười thành công lực điểm vào Khí hải huyệt của cô ta
Đó là huyệt chí mệnh, chỉ cần dùng ba bốn thành công lực cũng đủ làm mất mạng đối phương
Vừa dốc chút sức lực cuối cùng trong cơn đau đớn, Mạnh Tinh Hồn như đã sắp hôn mê, nhưng vẫn còn cảm thấy đầu ngón tay giữa của mình chạm vào da thịt mềm mại của nữ nhân, sau đó mới ngất đi
o O o
Sao lấp lánh đầy trời soi sáng mặt biển bao la với những đợt sóng vỗ bờ êm ái
Họ cầm tay nhau dạo bước dọc bờ cát, ánh mắt lấp lánh niềm vui, tận hưởng cảnh trời đất thanh bình và say trong hạnh phúc
Chàng kéo nàng sát vào người mình, thủ thỉ những lời êm dịu, vuốt ve mái tóc êm như sóng biển
Mạnh Tinh Hồn chợt mở bừng mắt Giấc mộng đẹp lập tức tan biến: không có muôn vàn vì sao lấp lánh, không có biển, và không có nàng!
Chàng lập tức nhớ lại sự việc vừa xảy ra và hiểu rằng mình vẫn nằm ở nơi đã ngã xuống, cơn đau ở bắp chân trái còn kịch liệt hơn trước
Ý nghĩ đầu tiên thoáng qua đầu:
– Ta vẫn chưa chết!
Nhưng đó chưa phải là vấn đề trọng yếu nhất Việc quan trọng hơn là Phượng Phượng còn sống hay không?
Chàng tuyệt đối không thể để cô ta tiết lộ tin tức về Lão Bá
Chợt vang lên tiếng cười gần đó
Mạnh Tinh Hồn cố sức ngẩng lên và bắt gặp Lục Hương Xuyên đang nhìn mình
Ánh mắt Lục Hương Xuyên lấp lánh chứng tỏ hắn đang phấn khích, nhưng không phải tiếng cười mà Mạnh Tinh Hồn vừa nghe phát ra từ miệng hắn
Trang 8Đó là tiếng cười của Phượng Phượng
Cô ta cười đến là sảng khoái, đến là đắc ý
Mạnh Tinh Hồn chợt nhận thấy toàn thân như cứng đờ lại, đầu óc mụ đi
Cô ta đến gần Mạnh Tinh Hồn, tươi cười nhìn chàng
Mạnh Tinh Hồn cố ghìm cơn buồn nôn sắp trào ra, nuốt vào mấy hơi mới hỏi:
– Ngươi đã nói ra chưa?
Phượng Phượng cười khanh khách đáp:
– Ta đương nhiên đã nói ra rồi! Thế ngươi tưởng ta đến đây làm gì chứ?
Mạnh Tinh Hồn buột miệng:
– Thật ư?
Nhưng lập tức chàng thấy câu hỏi của mình là thừa
Phượng Phượng cười nói:
– Sao không thật? Chẳng lẽ mẹ kế lại đi nói dối con rể hay sao?
Mạnh Tinh Hồn cúi xuống Chàng không còn đủ sức để tức giận nữa
Lời Phượng Phượng vẫn tiếp tục buông ra:
– Ngươi không ngờ gặp ta ở đây, đúng không? Ngươi không ngờ lão già đó
lại để ta đi chứ gì?
Thị dừng một lúc rồi cười to nói tiếp:
– Ta nói cho ngươi biết điều này Tuy ta không có bản lĩnh gì đáng kể, nhưng
từ lúc mười ba tuổi đã học cách làm thế nào để lừa được những lão già máu gái Nếu hành nghề như chúng ta mà không lừa được những lão già thì còn biết lừa ai?
Mạnh Tinh Hồn không buồn nghe, nhưng những lời ti tiện đó vẫn vọng vào tai
Phượng Phượng lại tiếp:
– Thật ra ngươi không thể trách ta được Ta còn trẻ, đâu có thể phó thác tấm
thân phơi phới thanh xuân cho một lão già? Nếu là ngươi thì lại là chuyện khác Còn lão ta lại sắp chết, hơn nữa sau khi chết lại không còn một đồng xu nhỏ để lại cho ta
Mạnh Tinh Hồn hướng ánh mắt sang Lục Hương Xuyên Lúc đó thần tình của chàng trở nên hết sức bình tĩnh
Mạnh Tinh Hồn nói bằng giọng rành rọt:
– Ngươi lại đây!
Lục Hương Xuyên nhíu mày hỏi:
– Ngươi có gì muốn nói với ta ư?
Trang 9Lục Hương Xuyên cười đáp:
– Có những người đến lúc quan đầu mới hiểu ra lẽ phải trái Ngươi là hạng
người đó
Vừa nói hắn vừa bước tới phía Mạnh Tinh Hồn nhưng rất thận trọng
Hắn dừng lại cách Mạnh Tinh Hồn bốn năm bước
– Bây giờ ngươi nói gì ta đều có thể nghe rõ
Mạnh Tinh Hồn nói:
– Ta muốn ngươi một vật
– Vật gì?
– Nữ nhân kia
Lục Hương Xuyên cười hỏi:
– Ngươi thích cô ta?
– Không! Ta cần tính mạng nó
Lục Hương Xuyên không cười, nhưng Phượng Phượng lại cười
Thị thấy rằng đó là chuyện nực cười nhất trong thiên hạ nên cười đến oằn cả người
Sau đó thị chỉ vào Mạnh Tinh Hồn nói:
– Ta tưởng rằng ngươi không phải là hạng quá đần độn, đâu ngờ ngươi ngu
ngốc đến thế
Rồi quay sang Lục Hương Xuyên tiếp:
– Anh ấy làm sao có thể giao ta cho ngươi được? Ngươi dựa vào đâu mà đòi
lấy mạng ta chứ? Ngươi tự cho mình là người thế nào ở đây?
Lục Hương Xuyên không chờ Phượng Phượng nói hết, đột nhiên cầm tóc nhấc bổng thị lên đưa tới trước mặt Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Có phải ngươi cần nữ nhân này không?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Phải!
Lục Hương Xuyên từ từ quay mặt qua nhìn Phượng Phượng
Phượng Phượng cố nén hoảng sợ, gượng cười nói:
– Đương nhiên chàng sẽ không đời nào giao thiếp cho hắn, đúng không?
Thiếp đã giúp chàng làm được rất nhiều việc, còn tìm được cả lão họ Tôn nữa
Lục Hương Xuyên lạnh lùng ngắt lời:
– Nhưng tất cả những việc đó cô đã hoàn thành
Sắc mặt Phượng Phượng trở nên trắng bệch Thị run giọng nói:
Trang 10– Sau này thiếp còn có thể vì chàng mà làm thêm nhiều việc khác nữa
Chàng muốn thiếp làm bất cứ điều gì, thiếp cũng xin vâng lời
Lục Hương Xuyên đưa tay sờ lên mặt Phượng Phượng rồi lướt dần xuống, đột nhiên hắn chộp ngực áo nữ nhân giật mạnh làm nửa mình trên của thị lộ ra trần trụi
Nhưng Lục Hương Xuyên không thèm để mắt đến thị mà nhìn Mạnh Tinh Hồn hỏi:
– Ngươi đã từng biết nhiều nữ nhân?
Mạnh Tinh Hồn đáp:
– Không sai
Lục Hương Xuyên lại hỏi:
– Nữ nhân này thế nào?
– Trông cũng được!
– Nếu thế thì tại sao ta phải giao nó cho ngươi chứ? Ta cũng có thể giữ lại
cho mình
– Có thể Nhưng có những việc ngươi không làm được
Lục Hương Xuyên gật đầu:
– Phải!
Mạnh Tinh Hồn chợt hỏi:
– Bây giờ ngươi đã biết Lão Bá ở đâu rồi chứ?
– Đương nhiên!
– Ta biết nhất định ngươi sẽ tìm được chỗ của Lão Bá Nhưng lúc này ngươi
không thể tới đó
– Đúng thế Bây giờ ta chưa thể
Hắn nghĩ ngợi một lúc rồi nói thêm:
– Nhưng ta có thể lấp kín miệng giếng để lão ta chết ngạt trong đó
– Nhưng ngươi có thể chờ đợi được bao nhiêu lâu trước khi ông ta chết ngạt
chứ? Chắc không phải chỉ một hai ngày
Lục Hương Xuyên trầm ngâm nói:
– Ta có thể chờ Tính ta vốn kiên nhẫn
Mạnh Tinh Hồn lại hỏi:
– Nhưng ngươi làm sao khẳng định được ông ta sẽ chết ngạt?
Lục Hương Xuyên nhìn Mạnh Tinh Hồn hồi lâu rồi mới buông rõ từng chữ:
– Ngươi muốn nói rằng có thể xuống giếng giết Lão Bá cho ta chứ gì?
Mạnh Tinh Hồn nhắm mắt lại, khó nhọc nói: