Và tôi cũng chẳng hiểu sao trước đây tôi lại nghĩ như vậy về bác bảo vệ, một con người luôn dốc hết sức mình bảo vệ mái trường thân yêu này, một con người luôn âm thầm làm việc vì lớp [r]
Trang 1Phần phụ lục
MỘT SỐ BÀI TỰ LUẬN VỀ VĂN TỰ SỰ VÀ VĂN MIÊU TẢ
A - CÁC BÀI VĂN TỰ SỰ
Đề số 15 : Hãy kể chuyện một chú bảo vệ trường em gắn với câu chuyện đã diễn ra
với bản thân em
Bài làm
Bài 1
Bác Kiên - người bảo vệ trường tôi Bác là một người rất nghiêm khắc nhưng cũng thật vui tính Một lần nọ có chuyện xảy ra ở lớp tôi, may mà có bác đến kịp không thì nguy cho tôi
Chuyện là thế này, giờ ra chơi hôm ấy tất cả các bạn đều xuống sân chơi Có mấy bạn nữ ở lại trong lớp, đang đánh cờ vui vẻ, bỗng có một anh lớn học khoảng lớp Tám, lớp Chín xông vào lớp tôi Anh ta đi đến bàn cô giáo, giơ cặp của cô lên Tôi liền chạy ra quát : “Này anh kia, anh làm gì thế hả ?” Anh ta quay lại, cặp mắt trợn trừng nhìn tôi rồi chửi tục một câu Tôi cầm quyển sách ném vào anh ta Anh nhảy phốc xuống đá vào bụng tôi một cái khiến tôi đau đến phát ngất Anh ta bỏ chạy, may sao lúc ấy bác Kiên đi tuần lớp Thấy vậy, bác bắt luôn anh ta, giải lên hội đồng trường Lúc ấy các bạn hốt hoảng không biết tôi có sao không Bác Kiên quay lại vội vàng bế tôi xuống y tế, vẻ vô cùng lo lắng Các bác sĩ ở y tế trường đã chăm sóc tôi chu đáo Tôi tỉnh dần Bác Kiên nói : Cháu thật là một đứa bé dũng cảm, may mà cháu đã tỉnh lại, bác mừng quá Các bạn cũng mừng theo Bác tạm biệt tôi rồi lại đi ra phòng bảo vệ làm việc của mình Còn cái tên kẻ trộm đã đột nhập vào lớp tôi thì bị nhà trường kỉ luật nghiêm khắc
Các dạng bài tập làm văn
và cảm thụ thơ văn lớp 6
Trang 2Bác Kiên thật sự là một người tốt, quan tâm đến học sinh, bảo vệ trường lớp khỏi kẻ gian Chúng tôi rất quý bác, tôi cùng mấy bạn mua một bó hoa to để mang tới cảm ơn bác
Bài 2
Xung quanh chúng ta đều có những người tốt Còn tôi, qua một sự việc bất ngờ xảy ra, tôi đã được làm quen với một người tốt, đó không phải là ai xa lạ mà chính là bác bảo vệ của trường tôi
Nhà tôi ở gần trường nên cứ về chiều, tôi lại dắt em tôi sang sân trường tập
xe đạp Thường thì khi chiều xuống, sân trường rất vắng vẻ nên đó là một nơi rất tốt để em tôi tập đi xe Em tôi tuy là con gái nhưng nó nghịch như quỷ nên chân nó lúc nào cũng có vết bầm tím, dù nó đã cố để không bị ngã Vẫn như mọi lần, lên xe xong là nó lại lao vèo vèo, làm tôi không thể nào yên tâm Đã đi nhanh như vậy nhưng nó còn bày ra lắm trò, nào là thả một tay ra để đi, rồi lại còn đánh võng nữa
Dù tôi nhắc bao nhiêu lần, bố mẹ có mắng nó bao nhiêu lần thì nó vẫn chứng nào tật ấy Nhưng hôm nay, một việc không may đã đến với nó Khi nó đang đánh võng thì bỗng “rầm”, nó lao vào gốc cây Chiếc xe đổ ra, còn bánh xe thì vẫn quay tít Tôi vội chạy đến với vẻ thất vọng, chân của nó lại thêm những vết trầy xước, nhưng lạ thay, nó chẳng biểu lộ vẻ gì là bị đau Tôi ngồi xuống, nhìn chân nó rồi hỏi :
- Cún có đau không ?
- Có, nhưng ít, cái xe hỏng rồi chị ạ !
Tôi phủi đất cát trên chân nó rồi lo lắng, vì tôi có biết sửa xe đâu, thôi thì đành dắt xe về vậy Bỗng từ đâu, bác bảo vệ đi tới Thường ngày, tôi ít tiếp xúc với bác bảo vệ vì tôi thấy mặt bác cứ lạnh tanh Bác hỏi tôi :
- Xe của cháu bị hỏng à ?
Tôi ấp úng
- Dạ vâng ạ !
Bác cười bảo :
Trang 3- Hỏng nhẹ thôi, để bác sửa cho !
Nói rồi, bác lấy tay uốn uốn, nắn nắn, một lúc sau thì chiếc xe đã nguyên vẹn trở lại Tôi rối rít cảm ơn, còn bác chỉ cười và gật đầu
Bạn thấy đấy, xung quanh ta, không phải ai cũng là người xấu như ta nghĩ Qua sự việc ấy, tôi không còn sợ bác như trước mà còn rất yêu quý bác
Bài 3
Thấp thoáng một dáng người đi đi lại lại ở cổng trường tôi, nhìn gần chẳng phải ai xa lạ mà chính là bác bảo vệ
Nghĩ đến bác bảo vệ là nghĩ đến một gương mặt không mấy dịu hiền cho lắm Có lẽ là bác ấy hay mắng học sinh nghịch ngợm chăng ? Vậy mà bác đã cứu tôi trong một lần gặp bọn xấu Hôm ấy trong giờ nghỉ năm phút, sân trường còn vắng tanh vì học sinh không được ra ngoài trong thời gian này Tôi xin phép lớp trưởng xuống sân sau một chút, nào ngờ vừa ra đến đó tôi bỗng gặp hai thanh niên trông vẻ mặt hình như là người xấu Một tên bảo tôi :
- Mày tháo cái dây chuyền kia ra
Tôi hốt hoảng
- Cái dây chuyền này là quà của mẹ tôi tặng nhân ngày sinh nhật Tôi sẽ không cho ai động đến nó cả
Tên kia tức giận :
- Mày láo à ? Có đưa ra đây không thì bảo
Hắn vừa nói vừa gí tuốc-nơ-vít vào cổ tôi Tôi sợ quá, đang cuống quýt mở bấm khoá dây chuyền thì cũng vừa lúc bác bảo vệ đi ra và đã nhìn thấy Bác quát to :
- Hai thằng kia có buông ra không ? Tao báo công an đến bây giờ
Hai tên đó thấy bác thì mặt tái mét
- Cháu xin chú ! Cháu lạy chú, chú đừng gọi công an đến, cháu sẽ đi ngay ạ !
Trang 4Thế là bọn chúng bỏ đi Lúc đó, tôi vẫn chưa hoàn hồn, cho tới khi bác bảo
vệ đến bên tôi và nhẹ nhàng nói :
- Có sao không con gái ? Lần sau phải bảo bạn đi cùng nghe chưa ?
- Cảm ơn bác, cháu nhớ rồi ạ !
Tôi vội chạy lên lớp và học tiết học tiếp theo mà tim vẫn đập thình thịch Sau này nghĩ lại tôi mới cảm thấy mình đã sai lầm và đã nghĩ sai về bác bảo vệ Và tôi cũng chẳng hiểu sao trước đây tôi lại nghĩ như vậy về bác bảo vệ, một con người luôn dốc hết sức mình bảo vệ mái trường thân yêu này, một con người luôn
âm thầm làm việc vì lớp lớp con cháu học sinh chúng tôi
Tôi mong rằng các bạn cũng đừng nghĩ sai lầm như tôi về bác bảo vệ Bác
ấy quát mắng cũng chỉ là tốt cho chúng mình thôi Qua chuyện này tôi rút ra bài học : Nhìn người không thể nhìn ở bên ngoài xem họ có tốt không, mà phải nhìn ở bên trong con người thật của họ - qua những việc làm hằng ngày