Cơn bão số 7 vừa qua là nỗi kinh hoàng không chỉ của riêng tôi mà là của tất cả người dân thành phố ven biển nơi tôi ở.. Chỉ vừa mới đây thôi thành phố tôi đẹp như một bức tranh.[r]
Trang 1Phần phụ lục
MỘT SỐ BÀI TỰ LUẬN VỀ VĂN TỰ SỰ VÀ VĂN MIÊU TẢ
B - CÁC BÀI VĂN MIÊU TẢ
Đề số 22 : Em đã từng chứng kiến cảnh bão lụt ở quê mình Hãy viết bài văn miêu
tả cảnh bão lụt đó
Bài làm - Bài 1
“Lũ lụt” - hai tiếng đó giờ đây khi nhắc đến, vẫn làm nhiều người kinh hoàng Còn tôi, tôi không thể quên được trận lũ lụt khủng khiếp ở miền Trung dạo nọ
Hôm ấy, tôi đang xem ti vi, đập vào mắt tôi là diễn biến của trận lũ lụt miền Trung Trận lũ khủng khiếp ngoài sức tôi tưởng tượng Tất cả đều ngập chìm trong biển nước Bốn bề bát ngát một màu nước đục ngầu Các ngôi nhà bị ngập đến tận nóc, nổi lên những mái ngói đỏ, đôi chỗ mái ngói đã bị tốc Những cây to, không bị gẫy, không bị bật rễ thì cũng bị ngập đến ngọn Chúng như đang chơi vơi, như đang cố ngoi lên, chúng cũng hi vọng sống qua cơn lũ Đồng ruộng ngập trong nước làm tan đi giấc mơ được mùa của người nông dân Gió rít thét gào làm cây, cối ngả nghiêng, ,cứ như là chúng không chống chọi nổi sức mạnh của nước, của gió Không thể phân biệt được giữa trời và đất Tôi có cảm giác : bầu trời kia rất gần mặt nước, và cũng sắp tan thành nước chăng ?
Hình ảnh những chiếc thuyền cứu hộ, những người dân ngồi trên thuyền, có khi nổi trên mặt nước chỉ là chiếc lốp xe làm tôi vô cùng xúc động Từng bàn tay lớn, bé sung sướng đưa ra đón những gói mì, gói bánh Lúc đó, tôi cảm thấy sống mũi cay cay, nước mắt tôi trào ra lúc nào không hay
Các dạng bài tập làm văn
và cảm thụ thơ văn lớp 6
Trang 2Cơn lũ như muốn cuốn phăng mọi thứ, muốn để lại nơi nó vừa đi qua một cảnh hoang tàn Đây đó, xác những gia súc bị dạt vào những bụi lau, sậy Tôi thấy thương chúng nhiều hơn là sợ Mưa vẫn trút xuống Hình như thiên nhiên đang trả thù vì con người đã phá rừng, làm bẩn nguồn nước Bao nhiêu người đã mất đi người thân trong trận lũ ghê gớm này
Các bạn ơi ! Ta phải bảo vệ rừng cây, bảo vệ thiên nhiên, có vậy thì thiên nhiên mới sống hoà đồng với chúng ta
Bài 2
Cơn bão số 7 vừa qua là nỗi kinh hoàng không chỉ của riêng tôi mà là của tất
cả người dân thành phố ven biển nơi tôi ở Chỉ vừa mới đây thôi thành phố tôi đẹp như một bức tranh Qua một ngày đêm nó xơ xác, phờ phạc chìm đắm trong muôn ngàn sóng dữ Nếu các bạn xem ti vi hẳn các bạn sẽ thấy cảnh khủng khiếp của cơn bão
Hôm đó, mới 22 giờ đêm, tôi lên giường đi ngủ trong căn phòng cấp bốn mới xây Bỗng nửa đêm, cơn bão đổ bộ vào đất liền Nó mang theo cả mảng mây như cái chảo đen xì úp xuống mặt đất Nhà nào nhà nấy "khẩn trương đưa người già, trẻ em lên ngay vùng an toàn Tiếng gọi nhau í ới xen lẫn tiếng chân bước hối
hả Gió mỗi lúc một mạnh, ru đẩy làm cho cây cối chịu không nổi, gốc bật ra khỏi mặt đất đổ xuống rầm rầm Mặc dù rất nguy hiểm, trong bóng tối như bưng, bà con
và các anh chị nơi tôi ở vẫn đổ xô ra bờ đê cùng nhau chống trả bão lụt Một vài ngôi nhà lá đã bị gió bão quật đổ xuống mặt đất
Sáng hôm sau bão đã giảm, nhưng từ những mảng mây đen nước vẫn trút hối hả Chỉ vài giờ, nước đã ngập khắp nền nhà Gần đấy, có người hô lớn : “Đê vỡ
!
Đê vỡ !” Ai nấy đều hoảng hốt Đoạn đê kia bị vỡ, nước biển chực tràn vào bên kia chân đê, tôi nhìn thấy một dòng nước lớn đang cuồn cuộn đổ về Ngoài biển, từng cơn sóng to cao sừng sững như nóc nhà dềnh lên dập xuống muốn nhấn chìm cả thành phố ven biển của tôi Mọi người cố xếp những tải cát để bịt lỗ thủng bên chân đê nhưng chẳng thấm tháp gì với sức nước kinh khủng Trời ! Một con sóng cao dễ tới ba mét húc thẳng vào con đê làm vỡ một đoạn đê nữa Nửa tiếng
Trang 3sau nước lên cao ngang bụng Dòng nước mạnh chảy xiết cuốn tất cả cây cối, lợn, gà cùng mọi thứ trên đường đi
Ngay lập tức, từ đàng xa, một đội cứu hộ đi xuồng tới Mọi người lóp ngóp trèo lên xuồng Trên trời, một chiếc phi cơ lượn ngang lượn dọc thả chiếc thang dây xuống để cứu những ai đang còn trên nhà cao tầng Ngồi trên xuồng mà người tôi cứ run lên
Thật may mắn và hạnh phúc làm sao, tôi đã được cứu thoát Giá như mọi người cũng may mắn như tôi thì hay biết mấy Những tiếng khóc than của người
mẹ mất con vẫn làm tôi bàng hoàng cả người Tôi chỉ cầu mong cơn bão không bao giờ trở lại với thành phố tôi nữa