Tình yêu luôn là đề tài muôn thuở xuất hiện trong hầu hết các lĩnh vực của cuộc sống. Đặc biệt trong thơ ca thì tình yêu chính là mảnh đất màu mỡ cho thi nhân sáng tác. Bên cạnh các tác phẩm văn xuôi, thơ trữ tình nói về tình yêu thì trong kho tàng văn học dân gian, ca dao tình yêu luôn chiếm một vị trí quan trọng. Tình yêu được thể hiện một cách ý nhị, tinh tế qua ca dao của từng vùng miền. Các bạn hãy tham khảo tài liệu Ca dao Bạc Liêu về tình yêu đôi lứa dưới đây để thấy được sự đặc sắc trong lời giao duyên tình yêu của vùng đất Bạc Liêu.
Trang 1CA DAO BẠC LIÊU VỀ TÌNH YÊU ĐÔI LỨA
Ai đi kéo gỗ qua đồi
Về cho sớm sớm kẻo trời đổ mưa
Ai kia má đỏ hồng hồng
Để cho anh thấy đem lòng nhớ thương
Ai mang con sáo sang sông
Để cho con sáo sổ lồng bay cao
Bay cao thời mặc bay caoLưới trời lồng lộng thoát nào đặng đâu
Ai trồng sang chín bờ ao
Để đàn con cá xôn xao đoái mồi
Ai sinh tài sắc ở đời
Để cho thiên hạ lắm người say mêKhi ra ngơ ngẫn đằng raKhi già đau đớn xót xa đằng giàuCái buồn là cái làm saoĐêm nằm đến cả chim bao cũng buồn
Ai thương ai nhớ trong lòng
Để anh khô héo… trong lòng héo khô
Ai ơi được ngọc đừng cười
Ta đây được ngọc rụng rời tay chân
Anh cầm nắm cải anh vãi vô trồngAnh cầm duyên em lại, em ế chồng để anh ghẹo chơi
Anh đi đâu cởi áo bỏ lại đây
Trang 2Để khuya em đắp gió tây lạnh lùng
Lạnh lùng để mùng em đắp
Để áo anh về cho tới xứ anh
Anh đi đâu để nhện giăng mùng
Bỏ đôi chiếu lạnh để mùng quạnh hiu
Anh đi ghe từ Vĩnh Long đi Vĩnh Mỹ
Xuống tàu thủy đi tuốt Vĩnh Bình
Trước là thăm viếng gia đình
Sau nhờ mai mối cho hai đứa mình kết duyên
Anh đi không lẽ mà em cầm
Chấp tay đưa bạn ruột bầm như dưa
Anh về không lẽ em đưaHai hàng nước mắt như mưa tháng mười
Anh đi ngang nhà nhỏThấy đôi liễu đỏChữ thọ phết vàngHai tay anh nâng lấy gươm vàng
Thác thì chịu thác, chứ buông nàng anh không buông
Anh mong cho cả gió đôngCho thuyền rời bến anh trông thấy nàng
Anh mua chi nổi mà muaDuyên em đáng giá ngàn vàng
Anh về bán cả họ hang mà mua
- Anh về bán cái cạp hộp xoàn
Bán luôn cây vàng dư sức cưới em
Anh ngó lên trời khuyết lưỡi liềm
Trang 3Muốn gá duyên chồng vợ mà sợ nỗi niềm mẹ cha.
Anh như con nhạn bơ phờ
Sớm ăn tối đậu cảnh trơ một mình
Anh nói với em sơn cùng thủy tận
Anh nói với em nguyệt khuyết sao băngĐôi ta như rồng lượn trong trăng
Dẫu xa nhau đi nữa vẫn khăng khăng đợi chờ
Anh ơi em biểu anh đừng
Vạch vách chun ràoVườn quê phụ mẫu tậpLựu với đào còn nonLựu với đào còn nhỏ còn non
Cho anh hái đại dẫu non cũng đành
Anh ơi, tại gạo chứ không phải tại nồiTại cha mẹ anh hối đó chứ đâu nào tại em
Anh tưởng giếng sâu anh nối sợi dây dài
Ai ngờ giếng cạn anh tiếc hoài sợi dây
Anh thương em anh thương quằn thương quại
Thương dại thương dộtThương lột da ócThương tróc da đầuNgủ quên thì nhớThức dậy thì thươngGiựt ngựa buông cươngLên đường thượng lộ
Anh về bán đất mẹ chaBán cặp trâu già mới cưới đặng em
Trang 4Anh về để quạt lại đây
Mở ra xếp lại cho khuây cơn buồn
Anh về đường ấy hôm mai
Gởi năm điều nhớ gởi vài điều thươngGởi cho đến chiếu đến giườngGởi cho đến chốn buồng hương em nằm
Anh về ngoài Huế lâu vô
Họa bức tranh đồ để lại cho em
Anh về anh bán ổ gà
Anh qua anh rước cả bà lẫn em
Áo dài chớ nệ quần thưa
Bảy mươi có của cũng vừa mười lăm
Áo vắt vai nào ai có biết
Hoa đã tàn mến tiếc cho quaBạc lộn thau như vàng lộn trấuBởi anh thương thầm không thấu dạ em
Bạc với vàng còn đen còn đỏHai đứa mình còn nhỏ còn thươngTrách ai đem khóa khóa rươngKhóa rồi lại mở điệu tào khương xa lìa
Bạc với vàng còn đen còn đỏHai đứa mình còn nhỏ còn thươngÔng ơi tui chẳn muốn ông đâuÔng đừng lấp lững cạo râu đau hàm
Trang 5Bắc cầu mười hai tấm ván
Lập quán bốn mươi hai tầng
Cơm sôi gạo nhảy từng tưng
Bán buôn nuôi mẹ cầm chừng đợi anh
Bao giờ trạch đẻ ngọn đa
Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mìnhBao giờ rau diếp làm đình
Gỗ lim ăn gỏi thì mình lấy ta
Bí lên ba tấc trách ba với má
Sao không chịu thả giàn
Để bí sầu bí lại bò lan
Trách hồng nhan vô duyên bạc phậnSao duyên nợ ở gần không đặng xứng đôi
Bảy lanh để Bảy đưa đò
Lên voi xuống vịnh giọng hò Bảy hay
Bậu để chế cho ai tóc mai dày dặnBậu để chế cho chồng hiếu hạnh bậu đâu.Bậu nói với qua, bậu không bẻ lựu hái đàoChứ lựu đâu bậu bọc, đào nào bậu cầm tay
Bậu về nhắn với ông câu
Cá ăn thời giật để lâu hết mồi
Bèo kia ai thả mà trôi
Chim kia lẻ bạn mồ côi trên cànhAnh tiếc chi miếng trầu xanh
Để em lỡ chuyến đò tình anh ơi.Anh đâu tiếc miếng trầu xanh
Trang 6Chỉ tại chúng mình không nợ không duyên
Em là con giá thuyền quyên
Còn anh chỉ kiếp con thuyền lênh đênh
Buồn tình cất giọng hát hò
Kiếm người cùng ngõ chuyện trò giải khuây
Bềnh bồng giữa chốn giang tân
Bên tình bên nghĩa biết phân bên nào
Em ơi, nhất lê nhì lựu, tam đào
Bên tình bên nghĩa bên nào cũng thương
Bìm bịp kêu nước lớn em ơi
Buôn bán không lời, chèo chống mãi mê
Bông xứng bông bình lại xứng bìnhMực đã xứng viết hai đứa mình xứng đôi
Bùn xa bèo bùn khô bùn héo
Lựu xa đào lựu ngã đào nghiêng
Vàng trên tay rớt xuống em không phiền
Em phiền người nghĩa tham tiền bỏ em
Buổi chợ đang đông, con cá rô đầy anh chê lạtBuổi chợ tan rồi con tép bạc anh khen ngon
Bước lên cầu, cầu quằn cầu quại
Bước xuống tàu, tàu chạy tàu nghiêngVịn vai cô Bảy đừng phiền
Tôi về xứ biển tôi kiếm tiền qua cưới em
Bước xuống song cái
Tôi tự ải cho rồi
Trang 7Sống làm chi biệt ly quân tử
Thác xuống cho rồi mà đặng hiếu trung
Bướm bay đượm thắm tình nồngNgười ta muôn dặm nhưng tình không xa
Cá lòng tong ngậm rong chờ đá
Cá dưới biển ngậm đá chờ rong
Anh đi lục tỉnh giáp vòng
Sao ông trời ổng khiến đem lòng thương em
Cá buồn cá lội tung tăng
Người buồn người biết đãi đằng cùng ai
Cá lý ngư sầu tư biếng lội
Chim trên cành sầu cội biếng bay
Thấy em còn nhỏ anh cua đem về
Canh một anh thổi một ngọn đèn vàngChờ nàng thục nữ thở than đôi lờiCanh hai nguyệt lặn sao dời
Tính sao cho tính trọn đời thủy chungCanh ba cờ phất trống rung
Anh thẳng ai dung mà chẳng biết aiCanh tư nguyệt đổ nhành mai
Mưa sa lác đác chẳng biết ai mà nhìn
Trang 8Canh năm đôi bạn loan phòng.
Càng thắm thì càng mau phai
Thoang thoảng hương nhài càng được thơm lâu
Cắn ngón tay trỏ lấy máu đề thơ
Gởi thơ lên kêu anh kiếm vợ đừng chờ
Em đây còn nhỏ tuổi để cha mẹ nhờ đôi năm
Cầm sào mà gạt anh ra
Anh mà có vợ, yêu ma nào thèm
Cầm sào mà gạt anh ra
Anh mà chưa vợ trai tơ nào bằng
Tàu năm ngăn chạy ngang đường sắtXuồng câu tôm đậu sát mé đìa
Anh thấy em có chút mẹ già
Muốn vô bảo dưỡng biết mà được không
Cây bần de đom đóm đậu sáng ngời
Lỡ duyên tại bậu, oán trời sao nên
Cây da trước miễu ai bảo cây da tànBao nhiêu lá rụng thương nàng bấy nhiêu
Cây cao ngã bóng qua rào
Xin cho thấy mặt khỏi chào cũng vui
Cây khô trốc gốc, thợ mộc đang cưaĐôi ta đi ra cũng xứng đứng lại cũng vừaTại cha với mẹ kén lừa sui gia
Trang 9Cây oằn vì bởi trái saiAnh xa em vì bởi ông mai ít lời.
Cây so đủa lá cũng so đủa
Cây mùng tơi lá cũng mùng tơi
Anh gặp em đây chẳng trao lời
Em ơi thuận buồm xuôi gió mà nhờ trời tính sau
Chăn trâu là chúa Ngọc đồng
Mấy cô chưa chồng là vợ chăn trâu
Chăn trâu là chúa Ngọc đồng
Mấy cô chưa chồng là bà nội chăn trâu
Chẻ tre lựa bọng đương sàng
Chờ ba năm nữa cho nàng lớn khôn
Chỉ xanh, chỉ đò, anh xỏ lộn chỉ vàngChim Loan, chim Phụng với con HoàngChứ nó đậu nhành mai thì nhành mai rũChứ nó đậu nhành liễu thì nhành liễu tan
Từ ngày anh xa vắng con bạn vàng
Đêm lo ngày sợ như con phụng hoàng bị tên
Chim bay về núi Biên Hòa
Chồng đâu vợ đó, ai mà muốn xa
Việc này cũng tại mẹ cha
Cho nên đũa ngọc phải xa mâm vàngChim chuyền nhành ớt líu lo
Mảng sầu con bạn ốm o gầy mòn
Trang 10Chim đa đa đậu nhánh đa
Chồng gần sao em không lấy lại lấy chồng xa
Lỡ mai cha yếu mẹ già
Chén cơm đôi đũa bộ kỷ trà ai dâng
Chim không lót ổ lựa chỗ có nhànhGái khôn kiếm chốn trai lành gửi thân
Chim quyên hút mật bong quỳ
Ba năm còn đợi huống gì một năm
Chim quyên xuống suối tha mồi
Thấy em đau khổ anh đứng ngồi không yên
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Nhớ người quân tử khăn điều vắt vai
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Nhớ người nhi nữ nước triều dâng cao
Chiều chiều ra đứng bờ sông
Nhìn về phương ấy chờ mong một người
Chiều chiều chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau
Chiều nay cắt cổ gà vàng
Để chi nó gáy hai đàng biệt ly
Chiều chiều mượn ngựa đi đua
Mượn ba chú lính đưa cô tôi về
Đưa về tới chợ Tầm Du
Trang 11Mua một cây dù che nắng che mưa.
Chiếc ghe sau chéo mua anh đợi
Để khuất bóng đèn bờ bụi tối tăm
Chiếc ghe anh máng ván nhẹ chèoXin anh bớt mái mà thả lèo đợi em
Chừng nào ớt ngọt như đường
Khổ qua hết đắng đạo cang thường hết thương
Chữ tình cùng với chữ duyên
Xin đừng thay áo mà quên lời nguyền
Chừng nào cho mõ xa đình
Đỉa đeo chân hạc hai đứa mình mới xa
Chuối non chuối ép chát ngầm
Trai tơ đòi vợ khóc thầm ban đêm
Khóc rồi mẹ lại đánh thêm
Vợ đâu mà kiếm nửa đêm cho mày
Chuột kêu rút rít trong rương
Anh đi cho khéo đụng giường mẹ em
Trang 12Chờ cho cái số em cao
Răng đen em nhạt má đào em phai
Chợ chiều nhiều khế, ế chanhNhiều cô gái lạ nên anh rộn ràng
Có tiền anh nói em nghe
Không tiền anh nói em cho thằng khùng
Có chồng mặc kệ có chồng
Còn duyên anh ẵm, anh bồng, anh nâng
Con cá lưỡi trâu sầu ai méo miệngCon cá lìm kìm nhiều chuyện sứt môi
Con cá chi không sanh không đẻNgười gì không đẻ không sanhCây chi không nhánh không cànhAnh mà đáp đặng em đành theo không
- Con cá trong tranh không sanh không đẻNgười bức tượng vẽ không đẻ không sanhCây nhang không nhánh không cànhAnh đà đối đặng em đành theo không?
Con cá trong lờ, lờ đờ con mắtCon cá ngoài lờ, lúc lắc chui vô
Con cò nó mổ con lươn
Bớ chị ghe lường muốn tía tôi khôngTía tôi lịch sự quá chừng
Cái lưng mốc thích, cái đầu chơm bơm
Trang 13Con cò trắng tựa như vôiTụi mình còn nhỏ xứng đôi quá chừng.
Con cò núp bụi lá chanh
Nó chờ con cá như anh chờ nàng
Con chim nho nhỏ, cái lông nó đỏ, cái mỏ nó vàng
Nó kêu người ở trong làngĐừng ham lãnh lụa phủ phàng vải thô
Con chim trên cành cắn lông rỉa lá
Con cá dưới biển ẩn sĩ ngậm sao
Sao em gặp anh không hỏi lời nào
Hay là em có nơi nào nên phụ anh
Con cua anh không sợ anh sợ con còng
Trai nam nhân anh không sợ mà sợ gái hai lòng hại anh
Con lươn có tiếng hôi tanhXào nấu sạch sẽ cũng thành món ngon
Có dại rồi mới có khônBây giờ giác ngộ không còn đỏ đen
Đắng cay chi lắm cô emNước dầu đục mấy lắm phèn cũng trong
Cảm thương cho kẻ má hồngTối ngày chưng diện mà lòng tối đen
Con mèo trèo lên cây dôngCon chó đứng dưới chửi ông con mèo
Con mèo trèo lên cây táo
Mẹ chồng nói láo đánh khảo nàng dâu
Trang 14Con rắn không chân nó đi năm rừng bày rúCon gà không vú nuôi chin mười con.Phải chi nhan sắc em còn
Anh vô chốn đó chịu lòn mẹ cha
Còn trinh như tượng phết vàngHết trinh như tổ ong tàn mắc mưa
Còn duyên anh cưới một heo
Hết duyên anh cưới con mèo cụt đuôi
Con quạ nó đứng đầu cầu
Nó kêu bớ má, bưng trầu khách ăn
Con vượn bồng con lên non hái tráiAnh cảm thương nàng phận gái một con
Cô em má đỏ hồng hồng
Sao không lấy chồng còn đợi chờ ai
Thân em như tấm lụa đào
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai
Em ngồi cành trúc em tựa cành maiĐông đào tây liễu biết ai bạn cùng
Cô em má đỏ hồng hồng
Cô đã có chồng hay vẫn nằm không
Cô kia tới tóc cánh tiên
Ghe bầu lại cưới ba thiên tiền đòiGhe bầu anh ghé một đôi
Dao găm ở dưới tiền đòi ở trên
Cô kia cấy đất bên cồn
Trang 15Tôi nghe tiếng đồn chữ nghĩa nhấp nhem
Sao không chịu học cô em
Cô đẹp mà dốt ai thèm ưng cô
- Con cá sặc nó rượt con cá rô
Ăn nói xô bồ chẳng biết trước sauAnh kia đừng có chiêm bao
Ai dốt hồi nào anh dám chê khenAnh tuy chữ nghĩa nhấp nhemAnh không đi lính ai thèm ưng anh
Cô kia ngồi mũi ghe lê
Phải chi anh đặng ngồi kề một bên
Cô kia cấy mạ đầu non
Dượng nó đâu không cấy một mình cô đây
Cô kia má đỏ hồng hồng
Dừng tay tôi hỏi có chồng hay chưa
- Có chồng năm ngoái năm xưaNăm nay chồng bỏ như chưa có chồng
Cô kia má thắm môi hồng
Cô chưa có chồng làm vợ tôi đi
Công anh xúc tép nuôi lươn
Nuôi cho nó lớn nó trườn đi xaCông em xách nước tưới hoa
Tưới cho nó nở người ta mới chờNgồi buồn viết mấy câu thơ
Gởi cho cô gái bên bờ Hoàng Minh.Công anh chăm nghé đã lâu
Trang 16Bây giờ nghé đã thành trâu ai cày.
Cúc sông kêu bằng cúc thủy
Chợ Sài Gòn xa, chợ Mỹ cũng xaGởi thơ thăm hết nội nhà
Trước thăm phụ mẫu sau là thăm em
Dế kêu cho giải cơn sầu
Mấy lời em nói bạc đầu không quên
Một trăm năm nữa vẫn còn yêu nhau
Đá cao sao khỏi gập ghềnh
Cô hai ơi, có thương tôi thì cô thương đại
Có ngoại tình thì cô đừng thương
Trang 17Đã mang lấy kiếp con tằm
Không vươn tơ nữa vẫn nằm trong tơ
Gà kia vội gáy chân trời hừng đông
Đèn còn dầu còn cháy
Lửa nhà máy hết cháy còn thanBảy ơi! Em có lấy chồng lựa chỗ giàu sangLấy chi thằng điếm dọn bàn Tây ăn
Đèn hết dầu thì đèn tắt
Nhang hết nhị thì nhang tàn
Rượu ngon rót để hai hàng
Miệng mời quân tử ngồi bàn uống chơi
Đèn nào cao bằng đèn Châu ĐốcĐất nào dốc bằng đất Long XuyênAnh ra đi không nghĩ chút tình
Vì cô bạn mới anh bỏ mình bơ vơ
Đèn treo cột đáy nước chảy ngọn đèn xoay
Em ơi dĩa nghiêng múc nước sao đầyLòng anh thương người nghĩa
Cha mẹ rầy anh cũng thương
Trang 18Đêm khuya thức dậy xem trời
Thấy sao bên bắc, đổi dời bên nam
Đêm khuya ông táo lạnh như đồng
Nàng dâu trốn mất, mẹ chồng không hay
Đêm khuya vắng vẻ, anh thỏ thẻ hỏi nàngTiền riêng được mấy chục mà vàng được mấy đôi
Đêm nằm mơ tưởng tưởng mơ
Chiêm bao thấy bậu dậy rờ chiếu không
Đêm nằm ôm gối thở than
Gối ơi là gói bạn lang xa rồi
Đi đâu cho đổ mồ hôiChiếu trải không ngồi, trầu để không ăn
Đi đâu cho thiếp theo cùng
Nắng mưa có thiếp lạnh lùng có đôi
Thà rằng không biết thì thôi
Biết rồi mỗi đứa một nơi them buồn
Đi qua nhà má, hai tay con xá, hai chân con quỳLòng thương con má sá gì thân con
Đi quanh về tắt hỏi gắt chung tình
Điểu xa nhau tại nhạn
Ta xa mình tại ai?
Đĩa bàn than tôm càng dựng đứng
Đĩa bàn trứng dựng đứng tôm he
Trang 19Tư ơi lại đây anh nói em nghe
Đôi ta còn nhỏ rượu chè làm chi
Đó có trầu lại đây anh xin một miếngĐây có trầu anh làm biếng quên têm
- Anh quên têm mà anh đem cất
Em cho miếng trầu này là đức ngãi nhânĐức ngãi nhân là đức ngãi nhân phảiAnh cất đem về ông vải anh ăn
Đố anh đếm hết sao trời
Em đây kết tóc ở đời với anh
Đố anh tìm được vảy con cá trê vàng
Lá gan con tép bạc em quảy màng theo không
Đôi ta như đũa tre già
Càng vót càng nhẵn, càng và càng trơn
Đôi ta như ruộng năm sào
Cách hồ ở giữa làm sao cho liền
Đôi ta như muối với me
Thuyền chèo có cặp đi ghe chung tình
Đu đủ tía rau dền cũng tía
Khoai lang giăm ngọn, nứa cũng giămAnh nói với em nhiều tiếng thâm trầmNằm đêm nghĩ lại thương thầm khó quên.Đũa vàng dộng xuống mâm son
Anh thương em đứt ruột vội từ hôn sao đành
Trang 20Đứt tay một chút chẳng đau
Xa anh một chút như dao cắt lòng
Anh ơi sao quá đèo bồngTrèo cao té nặng sao khờ thế anh
- Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ
Em không cười làm đứt ruột anh đau
Tại sao em biết tại sao
Em hỏi anh, anh biết hỏi ai bây giờ
Đường về thôn xóm còn xa
Cho anh về với đôi ta chung đường
Đường dài ngựa chạy biệt tăm
Người thương có nghĩa trăm năm cũng chờ
Đường đi Bạc Liêu cây to bóng mát
Đường về Vũng Tàu cát đỏ như son
Tiếc công anh se sợi chỉ điều
Bữa nay gặp mặt biết mai chiều gặp không
Em bước xuống ruộng sao sầu tấc dạ
Tay ôm bó mạ nước mắt hai hàng
Anh làm lỡ chuyến đò ngang
Cho sông cạn nước đôi đàng biệt ly
- Ngọn gió lung linh là bình linh rụng trên mặt nướcĐôi ta vô phước chớ bận bịu thêm buồnKiếp này duyên lỡ lỡ duyên
Còn căn còn nợ xin nguyền kiếp sau
Em có chồng xa chửi cha anh không giận
Em có chồng gần lửa cận mái hiên
Trang 21Em đi xa mẹ có dặn dò
Sông sâu đừng lội, đò đầy chớ qua
Cây oằn vì bởi trái sai
Anh thương em còn sợ ông mai ít lời
Em đố anh sao trên trời mấy cáiNhái ngoài ruộng mấy con
Chuối non mấy bẹ, chuối mẹ mấy tàuĐất Ba Xuyên một mẫu mấy sàoAnh mà đối được, em nhào em vô
- Sao trời trên sao Hôm, sao Mai hai cáiNhái ngoài ruộng nhái đực nhái cái hai conChuối non chín bẹ, chuối mẹ mười tàuAnh đã đối đặng em có nhào vô không?
Em lùn em cấy lưng cong
Mặt em xấu hoắc anh hun chỗ nào
- Anh hun đôi má hồng đào
Thấy em mặt đẹp anh để vào dạ anh
Em gặp mặt anh đây em hỏi anh đây
Vợ anh ở nhà nay đã mấy mươi
Vợ anh hay nói hay cười
Hay là buồn bực hay là chứa chan
Em hỏi thêm tín nghĩa, giàu sang hay nghèo
Vợ anh ở nhà, vợ cưới hay vợ theoHay là họ thấy anh nghèo họ cho
Hay là du sĩ học trò
Hay là anh ở mướn chăn bò cho aiCha mẹ sanh ra mấy trai mấy gái tuổi đầu
Trang 22- Đường anh đi trên cán dưới cầu
Anh cũng con nhà tứ đệ lương gia
Lương gia tứ đệ mẹ với cha anh cũng sang giàu
Hai bên xứng kép đẹp đào
Hình dung yểu điệu như màu tốt tươi
Vợ anh hay nói hay cười
Cha mẹ ép gả cho người bên PhiênAnh cũng con nhà chữ nghĩa văn chương
Tự tay nắm việc bãi trường ra thu
Trước anh là tổng hội hồ quy
Sau anh là lý trưởng bầu thi thương hàoAnh hỏi em em phải nói chào
Cha mẹ có phân biệt kẻ nào có công
Em như bông cải tháng mười
Rầng rầng nở rộ, người người đón mua
Em như hoa gạo trên cành
Anh như là đám cỏ may ven đườngLạy trời cho gió cả sương
Em như hoa gạo rụng xuống chịu lòn cỏ may
Em ơi đừng chê anh đen
Anh đen ruộng muối, đen mà có duyên
Em tôi khát sữa bú tay
Ai cho bú thép ngày ngày mang ơn
Em thương anh chưa hết đoạn sầu
Gà kia vội gáy trống trên lầu vội tan
Gà lạc mẹ gà kêu chiu chít
Trang 23Phụng lìa loan phụng chẳng muốn bay
Từ ngày xa bạn đến nay
Châu sa lụy hạt biết ngày nào nguôi
Gái xóm trên có chồng xóm dưới
Bỏ anh trai láng giềng tát nước đồng sâu
Đồng sâu tát nước thì lâu
Để nhìn đám cưới rước dâu đi về
Gần thì chẳng hợp duyên cho
Xa xôi cách mấy lần đò cũng theo
Gần chùa chẳng được ăn xôi
Gần nàng chẳng được sánh vai cùng nàng
Giả đò mua khế bán chanh
Giả đò đòi nợ thăm anh đỡ buồn
Giàu ba mươi tuổi chớ mừng
Khó ba mươi tuổi em mừng chớ lo
Gió đưa bụi chuối tùm lum
Mẹ ghẻ như hùm ai dám làm dâuLàm dâu khó lắm anh ơi
Vui chẳng dám cười buồn chẳng dám than
Gió đưa cây buồn ngủ lên bờ
Mùng ai có rộng cho ngủ nhờ một đêm
Gió đưa bụi chuối sau hè
Bụi môn trước cửa ai dè em hư.Gió đưa gió đẩy lá dừa
Trang 24Lấy ai thì lấy xin chừa em ra.
Gió đưa lau lách quanh bờ
Thương nhau chẳng đặng đừng chờ uổng công
Gió đưa mười tám lá me
Mặt rỗ hoa mè, ăn nói có duyên
Gió đưa nhành vẹt la đà
Anh thấy em có chút mẹ già anh thương
Gió đưa tàu chuối qua mương
Hai tàu chụm lại biết thương tàu nào
Gió đưa trăng thì trăng đưa gió
Trăng lặng rồi gió biết đưa ai
Gió hiu hiu Bạc Liêu kia hỡi
Đoạn sầu này biết gửi cho ai
Gió năm non thổi lòn hang cóc kẹt
Con cá rô nhảy rọ rẹt trong bụi rau rămAnh thương em để ý thương thầm
Tám năm anh cũng đợi mười năm anh cũng chờ
Gió năm non thổi lòn hang dế
Mấy anh học trò mưu kế để đâu
- Gió năm non thổi lòn hang cóc
Mấy anh học trò mưu kế để trong óc, trong tim
Gió năm non thổi lòn hang chuột
Tôi thấy cô ba chèo xuống, tôi đứt ruột đứt gan
Trang 25Gió năm non thồi lòn hang chuộtAnh thấy em bơi buồng anh đứt ruột đứt gan.
Gió năm non thồi lòn hang chuộtMấy cô chưa chồng ruột thắt như tơ…
Gió sao gió mát sau lưng
Dạ sao dạ nhớ người dưng thế này
Gió xuân như ngọn phù dung
Lòng anh như sắt em đừng phụ anh
Hai cô đứng lại cho đồng
Để anh đứng giữa làm chồng hai cô
Gối rơm thì phận gối rơm
Có đâu dưới thấp mà chờm lên caoHay tay bưng đội chè tàu
Vừa đôi thì lấy ham giàu làm chi
Hàm răng em trắngLông mày em ngay ngắn như sợi chỉ giăngAnh vô mần rể kẻ đón người ngăn khó lòng
Hiu hiu gió thổi vườn đào
Hỏi thăm người nghĩa có chỗ nào hay chưa
Hò chơi một chặp cho mê
Trai nam nhân bỏ vợ, gái hiền thê bỏ chồng
Hai tay xách nước tưới trầu