1. Trang chủ
  2. » Văn Hóa - Nghệ Thuật

Huyền Chip - Chương 17 - Phần 1 - Tập 1: Thành phố chùa chiền Bagan

5 1,1K 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Thành Phố Chùa Chiền Bagan
Trường học Trường Đại Học
Thể loại Bài viết
Thành phố Bagan
Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 186,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

www.nguyenthikhanhhuyen.com - Huyền Chip - Chương 17 - Phần 1 - Tập 1: Thành phố chùa chiền Bagan

Trang 1

(*) Bagan có tên cũ là Pagan, từng là kinh đô của vương quốc Pagan tồn tại

từ thế kỷ IX đến thế kỷ XIII ở miền trung Myanmar ngày nay

Sau Mandalay, chúng tôi đi tàu lên Bagan Người nước ngoài bắt buộc phải mua vé hạng nhất Hạng nhất khác hạng thường ở chỗ ghế hạng nhất được bọc một lớp đệm nhung đỏ đỏ cứ như là chưa được giặt bao giờ Tàu lắc lư như thuyền trong bão biển, chúng tôi bị tung lên ném xuống cứ như đang cưỡi lạc đà

Antonio có hẹn với bạn ở ga tàu Tôi cũng chẳng hiểu anh ta hẹn với bạn thế nào bởi ga tàu thì lớn, cả hai đều không biết tàu chính xác mấy giờ tàu đến

và không ai có điện thoại Tôi để anh ta chờ ở ga, tôi vào thành phố trước

Tôi đi nhờ xe với một chiếc pickup Xe này dừng ở ngay trước trạm kiểm soát thành phố, buộc tôi phải mua $10 vé vào thăm Bagan

Ở Myanmar làm gì cũng phải mua vé Vào một thành phố phải mua vé, vào một khu chùa phải mua vé, rồi khi vào thăm từng chùa lại phải mua vé Tôi

ấm ức trả tiền mà thầmnghĩ chắc chắn Antonio không mua vé vào đâu

Bagan có ba khu vực chính: Old Bagan, New Bagan và Nyaung U Old Bagan là khu phố cổ Bagan, trọng điểm du lịch của khu vực này Cả Old Bagan có tới hơn hai ngàn ngôi chùa thuộc ba thời kỳ xây dựng khác nhau

từ thế kỷ XI đến thế kỷ XIII Năm 1988, Nhà nước Myanmar sơ tán hết người dân Old Bagan sang khu vực cách đó vài cây số để tập trung phát triển du lịch khu vực này, tạo thành New Bagan Giờ đây, Old Bagan hầu như đã bị sa mạc hóa hoàn toàn, nhìn ngút ngàn tầm mắt chỉ toàn những ngôi chùa cổ kính trên nền cát nâu mênh mông Old Bagan chỉ có một số resort (khu nghỉ mát) thuộc sở hữu của Nhà nước, giá cao ngất trời

Trang 2

Tôi tìm cho mình một nhà nghỉ ở Nyaung U, ngay cạnh khu chợ đông đúc tấp nập, cách Old Bagan khoảng bốn kilomet Chả đâu phòng rẻ như ở Bagan Với năm đô, tối lấy được một phòng khép kín với điều hòa, nóng lạnh, bao ăn sáng

Đến Bagan thích nhất là đạp xe quanh khu phố cổ Ở đây có rất nhiều chỗ cho thuê xe đạp, giá chỉ trên dưới một đô một ngày Một ngày hoàn hảo là sáng bạn dậy sớm, đạp xe đến một ngôi chùa cao cao ở giữa sa mạc, leo lên tầng trên cùng, ngồi ngắm mặt trời lên Không gì tinh khiết hơn khi tia nắng đầu tiên của ngày mới chạm lên làn da bạn Gió thổi mơn man Khí trời trong vắt Sau đó bạn đi lòng vòng thăm các chùa Trưa, ghé vào một quán

ăn bình dân ăn trưa như người dân địa phương Tôi thích nhất ăn trưa ở Bagan Có lẽ chỉ ở Myanmar bạn mới có thể ăn như vua chỉ với $1 Người phục vụ sẽ mang ra cho bạn bảy tám đĩa đồ ăn: cơm, canh, rau, măng, dưa chua, đậu phụ, thịt gà, thịt lợn, thịt bò Bạn ăn cho đến khi nào nó căng bụng thì thôi, ăn hết vẫn có thể kêu phục vụ mang thêm cho Ăn xong, nếu mệt hay sợ nắng, bạn có thể tìm một ngôi chùa yên ắng với mái hiên lộng gió, làm một giấc ngủ trưa ngon lành Ở đây thì chùa nhiều mà khách du lịch thì ít, nên hầu như các ngôi chùa nhỏ đều không một bóng người Khi tỉnh dậy, bạn lại tiếp tục đạp xe quanh quanh thăm chùa Chiều xuống, tốt nhất bạn nên tìm cho mình một ngôi chùa cao cao hay một ngôi chùa ở cạnh bờ sông để ngắm hoàng hôn Hoàng hôn là một đặc sản của Bagan Màu đỏ rực của mặt trời, màu vàng nâu của cát, màu rêu phong cổ kính của những ngôi chùa, tất cả hòa quyện lại trong một bầu không gian yên tĩnh lắng đọng đưa bạn ngược dòng thời gian về lại Bagan của cả ngàn năm trước

Trang 3

Ngày đầu tiên sau hoàng hôn, tôi hì hụi đạp xe về nhà nghỉ của mình Trời tối, một mình đi qua sa mạc hoang vu toàn chùa là chùa, tôi thần hồn nát thần tính sởn hết cả gai ốc Tôi đạp xe như bay, đang đi thì tôi gặp một chị người Đức cũng đang đạp xe về Nghe tôi kể sự tình, chị phá lên cười rồi đạp xe đưa tôi về tới tận khách sạn Tôi tự nhủ ngày mai phải kiếm ai đi cùng, chứ mình nhát ma thế này buổi tối không đi một mình được

Ngày hôm sau lúc ăn sáng, tôi ngồi cùng bàn một anh chàng mặc chiếc áo phông hình cây nấm với dòng chữ “Happy High” Tôi thấy thế phì lên cười, thế là anh bắt chuyện Sylvain người Pháp, mới hai lăm tuổi nhưng đã lăn lộn khắp năm châu bốn bể

Trang 4

Anh từng sống ở Madagascar, New Zealand, Australia, Chi-lê Sylvain mới đến đây đêm hôm trước Nghe tôi dụ dỗ, anh thuê xe đạp đi cùng tôi Có kinh nghiệm nhiều hơn một ngày, tôi thành hướng dẫn viên bất đắc dĩ cho Sylvain Tôi dẫn anh đến chùa Ananda, ngôi chùa mà theo tôi có kiến trúc

ấn tượng nhất Chùa có những cửa sổ lên xuống khác nhau, học theo kiến trúc những ngôi chùa trên núi của Ấn Độ Trong chùa có hai bức tượng Phật được xây dựng rất đặc biệt Từ những góc nhìn khác nhau, Đức Phật sẽ có biểu hiện cảm xúc khác nhau: đứng gần nhìn lên sẽ thấy Đức Phật mặt rất nghiêm như đang giảng đạo, nhưng nếu từ xa nhìn lại Đức Phật lại đang mỉm cười Bí mật nằm ở lỗ thông ánh sáng trên đỉnh bức tượng Ban đầu, chùa có bốn bức tượng như thế ở bốn góc Nhưng người Mông Cổ đã phá hủy mất hai bức Hai bức mới thay thế không đạt được độ tinh xảo như vậy

Trưa, chúng tôi ghé vào một quán ăn bình dân ở Bagan ăn Không ăn được nhiều gia vị lạ, tôi muốn hỏi người phục vụ mấy món đấy có những gia vị

gì, có thể bớt gia vị gì, nhưng Sylvain gạt phăng đi:

“Sao em kén chọn thế? Muốn hiểu người dân ở đây thì phải ăn như họ ăn chứ”

“Nhưng ”

“Không nhưng gì hết Em đừng có cố gắng kiểm soát mọi thứ, Let it go” (đại loại là cứ để nó tự nhiên)

Anh quay sang người phục vụ:

“Chị mang ra cho cô bé này món gì mà người ở đây thường ăn nhất”

Món mì xào họ mang ra khác xa với món mì xào mà tôi vẫn ăn, nhưng cảm giác không biết món mình ăn sẽ như thế nào cũng thú vị Rốt cuộc, ăn không chỉ để thưởng thức mà còn là để trải nghiệm Ăn xong, nhìn thấy một nhóm trẻ con đang chơi đá cầu, chúng tôi chạy ra chơi cùng Tôi hồn nhiên để ba

lô của mình ở lại quán Lúc vào, tôi giật mình thấy ba lô mở toang hoác, ví ở ngay bên ngoài Tôi kiểm tra ví thì thấy mấy hết tiền đô, tiền Thái và tiền Myanmar, tức là tất cả những loại tiền có thể tiêu được ở đây Những đồng tiền khác và thẻ ngân hàng thì vẫn còn Tổng cộng thiệt hại khoảng $70 Tôi vừa tức vừa buồn cười Ai lấy tiền của tôi cũng cẩn thận quá, tỉ mỉ phân ra tiền nào tiêu được, tiền nào không May mà tôi không mang hết tiền theo người, còn để lại ít tiền đô ở khách sạn nên vẫn chưa đến mức phải bán đồ đi

để sống qua ngày

Buổi tối về, chúng tôi tình cờ gặp Antonio và bạn anh ở chỗ thuê xe đạp Tin vui là cuối cùng hai người cũng gặp được nhau ở bến tàu sau hai tiếng tìm

Trang 5

kiếm Tin buồn là Antonio cũng bị mất tiền Số tiền anh mất chỉ là $20 nhưng đấy là toàn bộ số tiền còn lại của anh dành cho Myanmar Tin dở khóc dở cười là vì không thể trả tiền phòng, ba giờ sáng hôm đó Antonio và bạn phải trèo cổng ra khỏi nhà nghỉ

Sư phụ!

Ngày đăng: 08/12/2013, 00:05

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w