Mặt cực hạn và dãy lặp của ánh xạ chỉnh hình
Trang 1ĐẠI HỌC THÁI NGUYÊN
TRƯỜNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM
LUẬN VĂN THẠC SĨ KHOA HỌC TOÁN HỌC
NGƯỜI HƯỚNG DẪN KHOA HỌC:
TS Nguyễn Thị Tuyết Mai
Thái Nguyên – 2008
Trang 3Vào năm 1926 Wolff và Denjoy đã giải quyết vấn đề trên khi
D ( là đĩa đơn vị trong ) Cụ thể họ đ ã chứng minh được định lí
Denjoy – Wolff như sau: “ Cho f : là một hàm chỉnh hình từ đĩa đơn vị trong lên chính nó Khi đó dãy lặp f n không hội tụ nếu và chỉ nếu f là đẳng cấu của có đúng một điểm cố định Hơn nữa, giới hạn
của f n , khi nó tồn tại, là hằng số x ” Để chứng minh định lí này
trong trường hợp f có một điểm cố định z thì Denjoy và Wolff đã sử 0
dụng bổ đề Schwarz Tuy nhiên trong trường còn lại, f không có điểm cố định, thì không thể tiếp tục sử dụng bổ đề Schwarz được nữa mà cần một công cụ mới để thay thế Để đáp ứng được yêu cầu đó, định nghĩa về đường
cực hạn đã được sử dụng và bổ đề Wolff: “Cho f : là hàm chỉnh hình không có điểm cố định Khi đó tồn tại x sao cho với mỗi R>0 có
, ,
f E x R E x R ” được thay thế cho bổ đề Schwarz Về bản chất, đường cực hạn là một đường tròn tiếp xúc trong với biên của tại x
Đến năm 1941 Heins đã mở rộng định lí Denjoy - Wolff trên một
miền tổng quát hơn trong : “ Cho D là một miền hữu hạn liên thông
Trang 4bị chặn bởi đường cong Jordan, và f D: D là một hàm chỉnh hình Khi
đó dãy lặp hội tụ nếu và chỉ nếu f không phải là tự đẳng cấu của D Hơn thế nữa giới hạn, khi nó tồn tại, là một ánh xạ hằng x D ”
Năm 1983, MacCluer đã mở rộng kết quả của Denjoy - Wolff đối với hình cầu đơn vị trong n
bằng việc đưa ra khái niệm mặt cực hạn cổ điển trong B n
Đến năm 1988, Marco Abate đã dựa vào mối liên hệ giữa khoảng cách Kobayashi và mặt cực hạn cổ điển để định nghĩa mặt cực hạn trên một miền bất kì
Bây giờ, cho D là một miền bị chặn trong n
và xét một ánh xạ chỉnh hình f : DD Giả thiết f có một điểm cố định z0 , và khả vi tại D
df
hội tụ nếu và chỉ nếu giá trị riêng của nó nằm trong 1 và khi đó cho ta
một kết quả như sau: “ Cho D là miền taut, compact tương đối trong n
Trang 5Chương 2 trình bày khái niệm và các tính chất của mặt cực hạn trên miền D bất kì và trên miền giả lồi mạnh, sự hội tụ của dãy lặp của ánh xạ chỉnh hình
Trong quá trình hoàn thành luận văn tôi đã nhận được sự chỉ bảo, hướng dẫn tận tình của TS Nguyễn Thị Tuyết Mai Với tấm lòng thành kính tôi xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với cô
Nhân dịp này tôi cũng xin được chân thành cảm ơn GS.TSKH Nguyễn Văn Khuê, GS.TSKH Lê Mậu Hải, TS Phạm Hiến Bằng, PGS.TS Phạm Việt Đức, cùng các thầy cô đã giảng dạy, chỉ bảo tôi trong suốt quá trình học tập và hoàn thành luận văn tại Trường ĐHSP - ĐHTN Đồng thời tôi cũng xin cảm ơn Trường ĐHSP - ĐHTN, Trường ĐHYK - ĐHTN đã tạo điều kiện thuận lợi cho việc học tập và nghiên cứu của tôi Cuối cùng tôi xin cảm ơn gia đình, bạn bè và đồng nghiệp những người luôn động viên
và giúp đỡ tôi trong suốt quá trình học tập và hoàn thành khoá luận
Thái Nguyên, tháng 10 năm 2008
Đỗ Thị Phương Quỳnh
Trang 6+ Hàm f được gọi là chỉnh hình tại x0 nếu tồn tại một lân cận X
mở U của x sao cho f khả vi phức với 0
0 x
+ Hàm f được gọi là chỉnh hình trên X nếu f chỉnh hình tại mọi điểm thuộc X
+ Cho ánh xạ f : Xn m; có thể viết dưới dạng f f ,f , ,f 1 2 m
Trong đó fi i f : X , i=1, ,m là các hàm toạ độ, và
m i
Trang 7i) d x, y 0;d x, y 0 ; x yii) d(x,y)=d(y,x);
iii) d x, y d x,z d z, y ; Nếu d chỉ thoả mãn ii) và iii) và d x, y thì d được gọi là giả 0khoảng cách trên X
1.2.2 Khoảng cách Bergman Poincaré [4]
z :| z | 1
Trên , ta xét khoảng cách Bergman Poincaré cho bởi
1 ab
Trang 8
a b1
1 ba
a b1
Khi đó d : X XX là một giả khoảng cách trên X và gọi là giả
khoảng cách Kobayashi trên không gian phức X Tổng k
gọi là tổng Kobayashi của dây chuyền chỉnh hình
1.2.3.2 Một số tính chất của giả khoảng cách Kobayashi
+ Nếu f : XY là ánh xạ chỉnh hình giữa hai không gian phức thì f làm giảm khoảng cách đối với giả khoảng cách Kobayashi, nghĩa là
Trang 9dấu bằng xảy ra khi và chỉ khi f là song chỉnh hình
Hơn nữa d là giả khoảng cách lớn nhất trên X thoả mãn mọi ánh xạ Xchỉnh hình f : DX là giảm khoảng cách
+ Giả sử X là không gian phức Khi đó, giả khoảng cách Kobayashi
X
d : X X là hàm liên tục
+ Nếu D là đĩa đơn vị trong thì giả khoảng cách Kobayashi trùng với khoảng cách Bergman Poincaré
1.2.4 Giả khoảng cách Carathéodory [10]
1.2.4.1 Định nghĩa: Cho một không gian phức X, kí hiệu Hol(X, ) là tập các ánh xạ chỉnh hình f: X Giả khoảng cách Carathéodory C trong X xđược định nghĩa như sau C p,qx sup f p ,f q ; p,q X
Trong đó supremum được lấy theo toàn bộ f Hol X, Khi là
đĩa đơn vị thuần nhất, nó thoả mãn để lấy supremum trên toàn bộ tập con
Như trong định nghĩa của d p,q , chọn X p p ,p , ,p 0 1 k của X, q
và các điểm a ,a , ,a ,b , ,b của 1 2 k 1 k và các ánh xạ chỉnh hình f ,f , ,f 1 2 ktrong Hol( ,X) thoả mãn
i i i 1 i i i
f a p ,f b pCho f là một ánh xạ chỉnh hình của X vào Khi đó
Trang 10* Mệnh đề 4: Cho X là không gian phức
a) Nếu là một giả khoảng cách như sau X
f p ,f q X p,q f Hol X, ;p,q X
thì C p,qX X p,q ; p,q X
Trang 13+ Giả sử X là không gian con phức của không gian phức Y, nếu Y là hyperbolic thì X cũng là hyperbolic Hay nói cách khác không gian con phức của một không gian phức hyperbolic là hyperbolic
Giả sử X là một không gian tôpô Hausdorff
+ Cặp U, được gọi là một bản đồ địa phương của X, trong đó U là
tập mở trong X và : U là ánh xạ, nếu các điều kiện sau được thoả n
mãn:
i) U là tập mở trong n
ii) : U U là một đồng phôi
+ Họ A U ,i i i I
tập bản đồ giải tích (atlas) của X nếu các điều kiện sau được thoả mãn:
cùng với cấu trúc khả vi phức trên nó được gọi là một đa tạp phức n chiều
Trang 141.4.2 Ví dụ
Giả sử D là miền trong n
Khi đó, D là một đa tạp phức n chiều với bản đồ địa phương D,IdD
1.5 Miền giả lồi - giả lồi mạnh
1.5.1 Miền giả lồi [12]
Miền lồi là các miền mà cùng với các điểm x’,x” tuỳ ý, chúng chứa mọi điểm x=tx’+(1-t)x”, trong đó t 0,1
Có định nghĩa tương đương: miền D được gọi là lồi, nếu hàm n
lnd x, D
trong đó d x, D là khoảng cách Ơclit từ điểm x đến biên của
miền, là hàm lồi trong D
Định nghĩa: Miền D được gọi là giả lồi, nếu hàm n
z lnd z, D ,
trong đó d z, D là khoảng cách Ơclit của điểm z đến biên D,đa điều hòa dưới trong D
Ví dụ: trên mặt phẳng miền tuỳ ý là giả lồi
1.5.2 Miền giả lồi mạnh [10]
X là miền giả lồi mạnh với biên C nếu tồn tại một hàm đa điều hoà dưới 2
xác định trong một lân cận U của biên X sao cho:
i) X U x X; (x) 0 ;
ii) d trong U 0
Dạng Levi của tại x là một dạng Hermitan cho như sau: X
Trang 15Cho X là miền giả lồi mạnh bị chặn với biên n C Khi đó tồn 2
tại một lân cận X’ của X và một hàm liên tục : X X' sao cho mỗi điểm cố định x0 , X x , 0 là chỉnh hình trong X’ và x , 0 chuẩn hoá nên x x0, 0 1, x z0, 1, z X \ x0
Trang 16Cho X’ là một lân cận nhỏ của X, và : X X' , sao cho mỗi điểm cố định x0 , X x , 0 là chỉnh hình trong X’ và nó chuẩn hoá vì thế x , x0 0 1, x ,z0 1, z X \ x 0 , và định nghĩa
là một hàm chỉnh hình yếu trên X tại xD thoả mãn
2
c min logM,log Chú ý rằng B x, P x, , đặt U x X B x, , với mỗi >0 sao cho U là compact tương đối trong X
Xét 2 trường hợp:
Trang 17+) z X U Chọn xXsao cho d z, X Khi đó z x
Giả sử M là một không gian phức:
a Dãy fk k 1 Hol( ,M) được gọi là phân kì compact nếu với mỗi tập compact K và với mỗi tập compact L M tồn tại số j0 j K,L
sao cho f Kj L , j j0( là đĩa đơn vị)
b M được gọi là taut nếu mọi dãy fk k 1 Hol( ,M) chứa một dãy con hoặc hội tụ hoặc phân kì compact
1.6.2 Định lí Kiernan
Mỗi không gian phức taut M là hyperbolic
Mỗi không gian phức hypebolic đầy M cũng là taut
Các khẳng định ngược lại đều không đúng
Để chứng minh định lí ta đưa vào một số khái niệm sau :
Trang 18Giả sử p và q là hai điểm phân biệt của không gian phức M
Không mất tính tổng quát ta có thể giả sử p=0 và
Trang 19i) Giả sử M là không gian hyperbolic Khi đó tồn tại hai điểm phân biệt p và q sao cho dM p,q 0
Theo bổ đề trên, cặp 1/ 2;1/ n không thoả mãn tính chất A với bất
kì n>0 Do đó tồn tại ánh xạ chỉnh hình f :n mà M f 0n B1/ 2 và
n 1/ n
f Dãy B f không có dãy con hội tụ đều trên tập compact hoặc i
phân kì compact Do đó M không là taut
ii) Do tính chất giảm khoảng cách của khoảng cách Kobayashi nên
Hol ,M là đồng liên tục Mặt khác M là hyperbolic đầy nên mỗi tập con
bị chặn trong M là compact tương đối Vì vậy Hol ,M là chuẩn tắc, do
1.6.2.3 Nhận xét
Mọi miền giả lồi mạnh và bị chặn X với biên C2 là hyperbolic đầy Theo định lý Kiernan không gian hyperbolic đầy cũng là miền taut Suy ra miền giả lồi mạnh cũng là miền taut
Trang 20Chương 2
MẶT CỰC HẠN VÀ DÃY LẶP CỦA ÁNH XẠ CHỈNH HÌNH
Denjoy và Wolff đã chứng minh được định lí sau:“ Cho f : là một hàm chỉnh hình của đĩa đơn vị trong lên chính nó Khi đó dãy lặp
f n không hội tụ nếu và chỉ nếu f là đẳng cấu của có đúng một điểm cố
định Hơn thế nữa, giới hạn của f n , khi nó tồn tại, là hằng số x ”
+ Nếu f có một điểm cố định z (và f id )0 , xét f ' z : nếu 0
là hằng số và thuộc vào biên của Vì thế chúng ta không thể ứng dụng bổ
đề Schwarz để chứng minh được, mà ta cần một công cụ mới để thay thế Khi
đó Wolff đã sử dụng mặt cực hạn để thay thế cho bổ đề Schwarz, cụ thể bổ đề Wolff mang tên ông đã được sử dụng để chứng minh cho định lí trong trường
hợp này : “Cho x ; một đường cực hạn tại x là tập có dạng
2 2
Trang 21Trong trường hợp f : DD mà D=B , hình cầu đơn vị của n n
Về mặt hình học, E(x, R) là ellipxôit tiếp xúc trong với biên tại x Bn
Trong thực tế, MacCluer đã trình bày lại bổ đề Wolff trong B và đã n
chứng minh định lí Denjoy - Wolff trong trường hợp này
Để mở rộng định lí Denjoy - Wolff trong trường hợp tổng quát hơn thì
ta cần một cách tiếp cận khác Vào năm 1978, Yang [13] đã khám phá ra một đặc trưng thú vị của mặt cực hạn trong B n
trong đó k là khoảng cách Kobayashi trong B n B n
Khi khoảng cách Kobayashi được định nghĩa trong miền bất kỳ, ta cũng
đã cố gắng sử dụng (2.1) như một định nghĩa về mặt cực hạn trong một miền tuỳ ý Nhưng đáng tiếc thay, trong trường hợp tổng quát thì giới hạn trong (2.1) không phải lúc nào cũng tồn tại Vì vậy, để định nghĩa mặt cực hạn được tổng quát hơn trên một miền bất kì Marco Abate đưa ra định nghĩa sau đây
Trang 22F x,R z D | lim inf k z, w k z , w log R
k khoảng cách Kobayashi trên D
Trong (2.2), limsup và liminf luôn là hữu hạn Thực vậy, nếu
Cho B là cầu đơn vị của n n Cho bất kì z B , kí hiệu n là tự z
đẳng cấu Mobius của B sao cho n z z 0 thì ta có mệnh đề sau:
Cho n
2 2
w x
1 ,1
Vì khoảng cách Kobayashi có tính giảm qua ánh xạ chỉnh hình và
dấu bằng xảy ra khi ánh xạ là song chỉnh hình, do vậy ta có
2 z
Trang 231log lim sup , w , w
Trang 2421liminf k z, w k z , w liminf k z, w k z , w log L,
1lim sup k z, w k z , w log R
Trang 252 2
1 rz
Trang 26Cho D là một miền giả lồi mạnh với biên C , compact tương đối 2
trong : chọn hai điểm n x 1 x2D Khi đó tồn tại x x1, 20 và
Trang 27trong đó M không phụ thuộc y , y ,z,w hay j 1 2
Bây giờ, cho j=1,2, cố định zjB x , j D và chọn yj sao Dcho d z , D j || zjy ||j Vì xj , ta có D
z y ; y P x ,2 Đặt
Trang 28Bây giờ, ta thử lại như sau:
Trang 30
0 z
y D F x,R ; y x ; thì chúng ta có thể tìm thấy một dãy
z F x,Rz0 với z yTheo định lí (2.2.3), với 0; K liên kết thành một cặp (x, y);
Trang 312.3 Dãy lặp của ánh xạ chỉnh hình
2.3.1 Định lí Cartan - Carathéodory (tr 268, [10])
Cho X là không gian phức hyperbolic, x là một điểm không kì dị 0
của X Cho f X: X là một ánh xạ chỉnh hình sao cho f( x ) =0 x , và 0
0: 0 0
df T X T X là vi phân của f tại x Khi đó : 0
1) Giá trị riêng của
3) Nếu det df x0 1, thì f là ánh xạ song chỉnh hình
Chứng minh
Ta lấy r > 0 sao cho hình cầu mở U x ,r 0 x X;d x ,x X 0 có r
tập compact đóng B U x ,r 0 Gọi là tập các ánh xạ có tính giảm khoảng cách từ B lên chính nó với d | X B là tập compact ( theo định lí Arzela - Ascoli: “ Cho X là không gian compact địa phương và tách được,
Y là không gian metric compact địa phương với hàm khoảng cách d Khi y
đó họ F C X,Y là compact tương đối trong C(X,Y) (tức là, mọi dãy các ánh xạ f C X,Y và hội tụ đều trên tập compact của X) nếu và chỉ nếu
a F là liên tục tại mọi điểm x X
b x X tập f x ,f F là tập compact tương đối trong Y.”
1) Cho f Hol X,X với f(x ) =0 x , cho 0 là giá trị riêng của
0 x
df Với mỗi số nguyên dương k, ánh xạ lặp f hạn chế trên B, thuộc k và vi phân của nó 0
k x
df có giá trị riêng k Vì là compact nên ta có 1
Trang 322) Kí hiệu
0
m x
d f là toàn bộ đạo hàm riêng cấp m tại x của f Ta cần 0chỉ ra rằng nếu
0 x
df là phép biến đổi đồng nhất của
0 x
d f k.d f
x x
d f k.d f cũng tiến ra vô cùng, vì vậy mâu thuẫn với tính compact của
3) Giả sử rằng det df x 0 Theo 1) giá trị riêng của 1
0 x
df có giá trị
tuyệt đối bằng 1 Đặt
0 x
df trong dạng chuẩn tắc Jordan, ta cần chỉ ra rằng
Trang 33Chúng ta chứng minh rằng một dãy con fk i của dãy fk hội tụ đến phép biến đổi đồng nhất của X Vì
0 x
df có dạng ma trận chéo thì các số trên đường chéo có giá trị tuyệt đối bằng 1, tồn tại một dãy con i
0
k x
dfcủa dãy 0
k x
df hội tụ đến ma trận đồng nhất Vì là tập compact, lấy một dãy con nếu cần thiết ta có thể giả sử rằng fk i hội tụ đến một ánh xạ
0
U x ,r
phép biến đổi đồng nhất của U x ,r 0
Gọi W là tập con mở lớn nhất của X có tính chất mọi dãy con của
fk i hội tụ đến phép biến đổi đồng nhất của W (Để có được tập W như vậy, xét hợp W= W j của tất cả tập con mở W trong X có tính chất mỗi j
j
W mọi dãy con k j
f hội tụ đến phép biến đổi đồng nhất Một số đếm
được của W đã phủ W Ta xét đến dãy con đếm được tương ứng của j's
fk i và trích ra một dãy con theo tiêu chuẩn Không mất tính tổng quát, ta
có thể giả sử rằng fk i hội tụ đến một phép biến đổi đồng nhất trên W Vì
0
U x ,r W, W khác rỗng Nếu W X , lấy xW và chọn s đủ nhỏ sao cho U x,s y X;d X x,y s và compact đóng Vì limfk i và f x
là giảm khoảng cách qua ánh xạ chỉnh hình, có một lân cận U của x sao x
x
f U U x,s Cho i i Cho F là tập toàn bộ các ánh xạ có tính 0giảm khoảng cách từ U đến x U x,s Dễ thấy F là tập compact Ta trích ra