Với đồng bào đang sống trong hoàn cảnh khốn cùng vì thiên tai nhân họa, với những vong hồn của các chiến hữu đã nằm xuống, và nhất là đối với những hy sinh cụ thể của những chiến sĩ tàn [r]
Trang 1Tôi là Trương Dưỡng, cựu thiếu tá binh chủng nhảy
dù, 4 lần bị thương ngoài mặt trận, tốt nghiệp khóa
20 Võ Bị Đà Lạt, tác giả Hồi Ký Một Cánh Hoa Dù
và Đời Chiến Binh, bị liệt 2 chi, ngồi xe lăn từ năm 1973, qua Mỹ
năm 1984 và đỗ bằng Kỹ Sư Điện Tữ năm 1992, xin
kính chào Quý Đồng Hương,
Thưa Quý Vị,
Mỗi năm vào dịp Lễ Giáng Sinh, khí trời trở lạnh,
chỗ vết thương giữa 2 vùng cảm giác bị đau nhức
khiến tôi nghĩ đến các bạn đồng cảnh ở quê nhà, chắc
họ đang oằn oại đau đớn vì vết thương cũ và đang
khó khăn vì sinh kế do thiếu thốn vật chất, tôi chợt
lẫm bẫm bài ca:
Lạnh lùng thay cơn gió mưa chiều Đông
Sầu ly hương nghe gió reo ngoài sông
Nhớ tới người không áo cơm không nhà!
Gió mưa nầy càng thêm bao xót xa!
Tôi lật lại chồng thơ cũ, ngậm ngùi đọc những lá thư
của các bạn thương phế binh ở quê nhà:
“ Đây là những buổi đầu Xuân, sau vài ngày Tết tạm
quên đi những âu lo phiền muộn thì giờ đây lại suy
nghĩ, tính toán cho năm rộng tháng dài Tôi đã bị loại
khỏi vòng chiến vào một buổi chiều mây giăng tím
ngắt, cách nay gần 29 năm dài
Trong 29 năm qua, cuộc sống của tôi âm thầm như
những đêm không trăng sao, bốn mùa cứ lần lượt trôi
qua, bao đứa trẻ thơ đã trưởng thành, còn tôi thấy
thấp thoáng con đường tới nghĩa trang! Ngày ngày
chỉ nằm trên giường ngắm mây bay qua khung cửa
sổ, chiều chiều nghe tiếng chuông giáo đường buồn
bã, và đôi khi lo số tiền trong túi cạn dần!
Chưa bao giờ tôi can đảm ngắm mình qua gương!
Tuổi trẻ, tình yêu, đã vượt qua khỏi tầm tay, đôi khi
kỷ niệm hiện về hỗn độn, quay cuồng, tan vỡ như
những mãnh thủy tinh sắc nhọn Tủi thân, phiền
muộn là căn bệnh trầm kha kéo dài từ ngày nầy đến
ngày khác!
Đầu năm chỉ duy nhất một mình trong căn nhà bầu bạn với chiếc Ti Vi, dò hết đài nầy tới đài khác, rồi mỏi mệt lăn ra ngủ Những lúc đau nặng bao nguy cơ rình rập, chỉ biết phó mặt cho Thượng Đế “
Trong một đoạn thư khác,TPB Phan Thế Duyệt lại viết:
“Quanh nhà không có hàng rào kẻm gai, không có đồn bót và còng số 8, nhưng tôi vẫn như một tù nhân mang bản án chung thân Không vợ, không con, cô đơn như một thủy thủ lạc vào hoang đảo, lênh đênh như một cánh bèo trôi trên dòng sông vắng Luôn phải nhờ vào những vòng tay từ thiện như một loài cây chùm gởi hay như một ký sinh trùng để có bữa
no, bữa đói, đấp đổi qua ngày Cái giang sơn để vùng vẫy là chiếc giường rộng 1 mét, dài 1,8 mét!!” Trong một đoạn thư khác, TPB Nguyễn Văn Tài viết:
“Thưa anh, vừa nhận được quà 50 đồng của chị H., thật xúc động và vui mừng khi lần đầu tiên em cầm được một số tiền lớn như trong một giấc mơ vậy! Bởi
vì đã từ lâu, em như một con ốc thu mình trong chiếc
võ cô đơn và buồn tủi, mặc cho số phận trôi đi theo ngày tháng còn lại của cuộc đời
Với em, gia đình chỉ còn lại là một khái niệm: vợ mất đi để lại một đứa con duy nhất, và thật là xót xa khi buộc lòng để cháu sống với mẹ già trên 80 ở quê nhà! Để bớt gánh nặng trên vai, em rời bỏ quê hương lên thành phố sống bám víu vào 2 cô em hoàn cảnh đều góa bụa tảo tần nuôi con
Cuộc sống khó khăn khiến cơm chẳng lành canh chẳng ngọt Những lúc ốm đau, không tiền thuốc thang, em phải cắn răng chịu đựng, chẳng dám làm phiền các em!!!”
TPB Lê Hoàng Minh viết:
“ Thưa anh, thời gian đã 1 năm, mối tình giữa những trái tim nhân hậu của những ân nhân hải ngoại với những cuộc đời không may của tụi em là dấu ấn thâm đậm tình người đầy cảm xúc trong em
Khi viết thơ bày tỏ lòng cám ơn nhận quà, em như tìm thấy cho mình một phần đời đã mất bằng nỗi hân hoan, vui mừng như được khích lệ quên đi sự khổ hạnh Vật chất tuy giới hạn, nhưng hàm chứa nỗi niềm thông cảm sâu xa đầy tình người của ân nhân bên đó Hằng đêm em vẫn ngước nhìn trời để hiểu được lòng bao dung thật rộng lớn không biên giới của ân nhân, và thật là vô tình nếu không nghĩ đến lòng cao ca của anh Anh đã tự nguyện làm chiếc cầu nối giữa 2 bờ, và phần bên kia đại dương nếu không phải là bờ yêu thương, thì nơi đây, suốt đời chúng
em chỉ là những bến bờ hiu quạnh! Một năm qua tuy
Trang 2chưa hề gặp nhau, em thấy cuộc sống mỗi lúc gần
gủi thắm thiết hơn, như ngọn cây cọng cỏ không
tuyệt tình với nỗi lòng bao la của đất Dù mai sau,
hoàn cảnh có đổi dời, hình ảnh về chiếc cầu nối nhịp
giữa 2 bờ sẽ vẫn mãi mãi trong tim em và các bạn tàn
phế ở quê nhà
Thưa Quý Vị,
Hôm nay tôi và anh Bùi Hữu Khang, tình nguyện
đứng ra làm nhịp cầu giữa những Thương Phế Binh
đau khổ ở VN và quý vị, những nhà từ tâm đầy lòng
nhân đạo Chúng tôi cũng thiết tha được là nhịp cầu
với những chiến hữu khắp nơi trong nổ lực thông tin
và kêu gọi sự cứu giúp những đồng đội không may
mắn, còn sống sót ở quê nhà Cuộc sống của họ ngày
nay không còn mơ ước điều gì ngoài những ngày
cuối đời có được bữa cơm đủ no, manh áo đủ ấm
Một món tiền nhỏ ở xứ người đôi khi là cả một gia
tài với những thương phế binh trong cảnh cùng khổ ở
quê nhà Đọc những lá thơ của vài TPB vừa nói ở
trên, mới thấy nỗi thống khổ và lòng biết ơn của họ
đối với sự giúp đỡ từ bên ngoài
Chia sẻ là truyền thống của dân tộc Việt Nam, nhất là
những người như chúng ta đã may mắn được hưởng
tiện nghi đầy đủ của nền văn minh dân chủ
Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng
Người trong một nước còn phải thương, huống hồ
thương phế binh là những chiến sĩ đã bỏ một phần cơ
thể da thịt, lấy tấm thân mình làm bia đỡ đạn bảo vệ
cho thôn xóm được yên bình, cho trẻ thơ cắp sách
đến trường Với đồng bào đang sống trong hoàn cảnh
khốn cùng vì thiên tai nhân họa, với những vong hồn
của các chiến hữu đã nằm xuống, và nhất là đối với
những hy sinh cụ thể của những chiến sĩ tàn phế
đang sống lê lết những ngày còn lại, dưới những mức
độ khác nhau, mỗi người chúng ta đều có trách
nhiệm Càng nặng lòng với quê hương dân tộc,
chúng ta càng thấy trách nhiệm đưa bàn tay chia sẻ
Vâng, chia sẻ là truyền thống của dân tộc VN, xin
quý vị, quý chiến hữu đóng góp yễm trợ cho TPB
Thương Phế Binh, vấn đề của chúng ta
Miếng khi đói bằng gói khi no
Của tuy tơ tóc nghĩa so nghìn trùng
Rất mong quý vị tìm cách vận động giúp đỡ định kỳ
hoặc thường xuyên cho những thương binh bị tàn
phế nặng, hoàn cảnh của họ hiện đang thật sự khó
khăn Riêng tôi có tham vọng là cầu mong các bạn
đồng bệnh được giúp đỡ thường xuyên để họ có vốn
buôn bán nhỏ, để vài bạn khỏi phải đi ăn xin, để
những bạn bị liệt có phương tiện tránh lỡ loét nhiễm
trùng tiết niệu và các bộ phận bị liệt
Xin Quý vị có lòng hảo tâm gởi thẳng về địa chỉ TPB trong danh sách đính kèm(p 198-202), hoặc gởi cho:
anh: Bùi Hữu Khang
900 Colony Point Cir., FL 33026 Tel: (954) 600-0330 * Email: khanghuubui2002@yahoo.com Trân trọng kính chào, chúc quý vị sức khỏe, vạn an
Trương Dưỡng (407) 383-9142
Những TPB hiện gặp khó khăn:
1 Nguyễn V Ngôn cụt 2 chân, mù 1 mắt, Aáp Bình Tây,
Xã Thạnh Nhựt, huyện Gò Công Tây, tinh Tien Giang
2 Lê Văn Khoan, Áp Hòa Hưng, Xã Mỹ Hòa, Huyện Cầu Ngang, Tỉnh Trà Vinh, Việt Nam
3 Nguyễn Tường Tri, Ấp Chợ, Xã Phương Thạnh, Huyện Càng Long, Tỉnh Trà Vinh VN
4 Nguyễn V Hổ ,liệt bán thân,224 tổ 36,khu 5,xã Chánh Nghĩa,huyện Châu Thành,Thủ Dầu Một,Bình Dương
5 Cao Thành Lân, TS, Loại 3 (liệt), 416 A, Nguyen Thi Minh Khai, Khóm 10, Phường 7, Tỉnh Trà Vinh
6 Pham Em TD9ND Cong ty LD Gach Men Y MY Doc47,QL 51,xa tam Phuoc, Long Thang , Dong Nai
7 Lê Văn Nê, TS Nhảy Dù, mù 2 mắt, đứt gân 2 chân, 167/10 Bacu (A23), phường 4, Vũng Tàu