Không phải lặng im phải thở dài Giá như ngày ấy ta đã biết Tương tư với một chút tình câm Đêm về mong nhớ trong giấc ngủ. Để giữa suy tư chút lặng thầm Ngày ấy thời ta chưa biết yêu Có á[r]
Trang 1Tuyển tập những bài
thơ tình hay nhất
Thế giới thơ của Hiếu Sư Phụ
Sách giành cho những người chưa yêu, đang
yêu, và rồi sẽ yêu.
Trang 2tuyển tập các bàI thơ tình hay nhất
Trang 3tuyển tập các bàI thơ tình hay nhất
cỏ
Tình
yêu
Trang 4Hoa cúc vàng
Em đã từng đứng trước mùa thu Nhớ một loài hoa trầm tư bên cửa sổ
Nhìn chiếc lá bàng chiều thu tắt lửa
Lá rơi nghiêng trong lúc gió về
Vì thế vô tình em đã nghe
Vì thế em buồn trước bầu trời rộng
rãi
Ai bảo hoa cúc vàng là màu hoa dại
Thơ viết một lần em đã khóc vì hoa
Cúc vàng ơi dù năm tháng phôi pha
Dù tình yêu trong em có những
chiều tắt lửa Sao cúc vang vẫn nở Sao cúc vàng vẫn đợi mùa Thu ? Em- hoa cúc vàng giữa cỏ dại hoang
Trang 5Lá diêu bông
Cái ngày trong ta bừng dậy
tình yêu Trong ánh mắt có điều gì khác
vậy
Đã biết vu vơ vẫn bảo đi tìm
Chiếc lá diêu bông đáy bể mò
Trang 6Chợt gặp lại nhau một buổi chiều hè
Anh định bảo em: "Đã tìm thấy lá!"
Em chợt nhìn anh ánh nhìn xa lạ Lời ru chợt buồn, con sáo sang sông Con gái người ta đến tuổi lấy chồng Như đóa hoa kia đến thì phải nở Chiếc lá diêu bông cợt đùa duyên nợ
Dù biết là mơ mà bao kẻ vẫn tìm.
Sao trở lại hoài cái năm 19 tuổi Ngọn gió về mơ trên những nhánh
tường vi Mười năm ấy mùi hương không giấu
nổi
Tóc em thơm giọt nắng hoá bông quỳ
Lá diêu bông
Trang 7Sao trở lại hoài cái năm 19 tuổi Kìa một chàng trai mắt sáng môi tươi Chiều tan lớp một người chung lối Muốn làm quen chẳng thốt được nên
Mà tay mình kỷ niệm vẫn xôn
Trang 8Ta khóc tình xưa bằng mưa
bụi
Trắng trời Hà Nội lúc em đi
Ta chép tình xưa bằng bảy sắc Cầu vồng ẩn hiện phía bên kia
Ta hát tình xưa bằng im lặng Nốt trầm rơi xuống lá hư vô
Ta uống tình xưa bằng rượu
đắng
Rót xuống mùa em chén ảo
mờ
Ta đắp tình xưa bằng áo mỏng Nửa đời phiêu bạt bớt phong
Trang 9Mỗi mùa thu đều lặng lẽ ra đi Hoa cúc vàng lại trở về mỗi độ Nhành hoa nào ép trong trang vở Giữ lại thời mộng mơ để đi qua Anh đi về bên ấy có người ta Không có muà thu chia xa và những chùm hoa
dang dở
Từ dạo đó em cũng không nhớ nữa Bài thơ nào đã viết tặng riêng anh Anh đi rồi mang cả khoảng trời xanh Mang một mùa thu vàng bé nhỏ
Em ở lại với những lời bỏ ngỏ Trong gió lạnh cuối mùa cơn lốc xoáy thời
Trang 10Mùa này có một chùm mây
rất cũ Chợt xanh trong đến ngơ
ngẩn giữa trời Chiều nay có một người rất
hay thương!
Bức thư cũ ta viết rồi không
gửi
Giờ như cho một ai đó khác
Với thời gian
Trang 11Cây phượng cũ không còn
nơi cũ Quán ngày xưa của mùa
ngẩn giữa trời
Có những người ta tưởng
như rất cũ Một ngày thành xa lạ thời
Trang 12Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng
đến
Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi Còn sót lại trên bàn bông cúc tím Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi
Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới Như cánh chim trong mắt của
Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ
Em hay là cơn bão tự ngàn xa
Hò hẹn
Trang 13Sẽ khổ sở vô cùng nếu 1 ngày anh
chẳng có em Đường phố trở nên vắng vẻ
Em yêu quí, sao em ác thế Anh biết tìm nụ cười ở nơi đâu Dẫu một lời chưa nói với nhau
Mà ngọn gió vô tình nghe hết
Có lẽ nào lại chết Hạt tình yêu gieo giữa trái tim
mình
Có lẽ nào anh thức với bình minh Anh thức với từng ngày trăn trở Những hoa tím xương rồng vừa nở
Con đường đá nhỏ Chông chênh
Trang 14Một mình anh trong bóng tối nôn
Nếu một ngày anh chẳng còn em
Trang 15Sẽ chẳng bao giờ anh đến được
cùng em
Dù chỉ một lần thôi, một lần
thôi êm ả Dẫu đã có bao lần vội vã
Để cứ đến rồi đi trên đường
hoa cúc nở Không mùi hương vẫn gợi nhớ
Trang 16Người ta gặp nhau rồi lại chia tay Những cuộc đời giao nhau nơi ngã tư hối
Sẽ thức suốt những đêm dài không ngủ
Sẽ là người yêu nhưng chẳng được yêu Vẫn biết rằng số phận thật trớ trêu Như thế đấy người ơi đừng gặp nữa
Để cho lòng đỡ một lần dang dở
Để hoài công mà nhớ, mà tìm nhau.
Gặp
Trang 17Ao ước một lần được cùng anh Soi đáy mắt tìm lại ngày xưa cũ Mảnh nắng sân trường xôn xao vòm lá
rủ
Một thoáng mùa thu thơ dại đến trong
đời
Hạnh phúc giản đơn sao đến xa vời
Em ngoảnh lại cả trời chiều đổi gió Nhớ, nhớ và cồn cào nỗi nhớ Anh yêu ơi, biết gửi đến nơi nào?
Em biết về đâu khi dứt tiếng còi tàu Câu hát cũ không bay về được bến Xanh mái tóc của một thời ước hẹn Khát khao hoài nắng ấm giữa mùa đông
Trang 18(Tiếp)
Như cánh hoa trôi giạt giữa dòng Trong giông bão không tay người ấp ủ Một phím đàn trầm tư qua ô cửa Cũng bộn bề xáo trộn cả tâm can
Có bao giờ bao giờ nữa không anh Trở lại cái thời gừng cay muối mặn
Để vẹn nguyên những gì đã mất Giữa vòng tay - Anh - vô giá của đời em
Bây giờ se lạnh gió từng đêm
Em xin viết lời thơ trong nước mắt
Và cho dù trái tim tan nát Còn mãi trong đời bát ngát một tình yêu
Ước vọng
Trang 19Em ra về trời đổ mưa Nhìn theo em anh thấy mình bị ướt Điều giản đơn nếu anh làm được Xua cơn mưa ra khỏi khoảng trời riêng
Đi trong mưa bóng em nghiêng nghiêng Gió thổi tạt mảnh ni lông ướt hắt Điều giản đơn nếu anh làm được Xua gió đi xa cho khỏi ướt tóc em
Trời vẫn đổ mưa nhớ cẩn thận nghe em Giận hờn chi mà mưa rơi hối hả Nếu được chung mảnh ni lông che hai
Trang 20Có một ngày hai đứa chẳng còn nhau
Có một ngày anh đi bên người khác Gặp lại vòm xanh xưa và cát
Có nhớ rằng xưa đã yêu em
Có một ngày chắc anh đã quên Bởi bên anh bây giờ là người khác Anh lại nói những lời khao khát
Có nhớ rằng xưa đã nói cùng em
Kỷ niệm xưa thôi hãy quên Cũng chẳng nhớ, chỉ buồn, thật thế
Có thể dấu khi không cần, không thể Mình có là mình khi ấy nữa đâu.
Có một ngày
Trang 21Biết là không đến được với em Thôi thế lòng anh nguôi sóng vỗ
Em vẫn ví trái tim như ổ khoá
Có phải chiếc chìa nào cũng mở dễ dàng
đâu?
Em say sưa bông hoa nở phương nào?
Để anh cứ bơ vơ không chỗ đến Anh không có chiếc chìa - cuộc đời định
sẵn
Nên đến với em rồi mà anh vẫn không
em
Anh lục tìm vào một nỗi đau riêng
Em chỉ hồn nhiên thôi làm sao anh hiểu
Trang 22(Tiếp)
Anh đã mềm lòng khóc trước một bài thơ Như đánh rơi vào chiều hạt sương nóng
bỏng
Một giọt sương nhoè vào đất cứng
Sẽ chẳng là gì giữa đất rộng bao la.
Em tựa hồ một ngôi sao xa Anh chỉ ngắm nhìn mà lòng không tới
Trang 23Anh vẫn còn là của riêng em Chỉ của riêng mình em thôi nhé!
Có phải đâu bứơc chân em cô lẻ Vẫn có anh âm thầm bước cùng em
Khi đêm về trên con phố lặng im Hàng cây cũ không của là quá khứ Nhớ về em cùng những đêm không ngủ Nỗi nhớ dâng trào cháy bỏng làn môi
Bước đi em về quá khứ xa xôi
Có anh đây vẫn đợi chờ em đó Cây Ngọc Lan và con phố nhỏ Vẫn mãi còn là của hai ta
Trang 24Đã hết cái thời anh là của riêng em Anh - Bây giờ là của riêng quá khứ Anh - Là của riêng những niềm trăn trở Cây sầu đông lá trút vội bên thềm.
Đã hết cái thời anh là của riêng em
Em biết thế nên em không níu giữ Hoàng hôn tím cứ về rơi trên thành phố Anh cứ dần trôi về quá khứ xa xăm
Thành phố đông, mình em bước âm
thầm
Hoa Ngọc Lan rụng trắng ngần phố nhỏ Chút hương đưa lại gợi về quá khứ
ở trên đầu vẫn trắng những mây xưa.
(Còn tiếp)
Quá Khứ
Trang 25trăn trở, Quá khứ có gợi trong anh một chút nhỏ
nhoi gì ?
Hãy tự nhủ lòng rằng hãy quên đi Rằng không thể chỉ sống bằng quá khứa Rằng tình yêu ấy đã là chuyện cũ
Mà sao cứ bâng khuâng
Trang 26Em ơi nhẹ cuốn bức rèm tơ tìm thử chân mây khói toả mờ
có bóng tình quân muôn dặm ruổi ngựa hồng tuôn bụi khói xa mơ
Xa nhìn bên cõi trời mây Chị ơi em thấy một cây liễu buồn.
Bên rừng em hãy lặng nhìn theo
có phải chăng em ? Ngựa xuống đèo
chị ngỡ như chàng lên tiếng gọi trên mình ngựa hí lạc vang reo
Bên rừng ngọn gió rung cây Chị ơi con nhạn lạc bầy kêu sương
Mòn mỏi
Trang 27(Tiếp)
Tên chị ai reo giữa gió chiều phải chăng em hỡi tiếng chàng kêu?
trên dòng sông lặng em nhìn thử?
Có phải chăng người của chị yêu?
Sóng chiều đùa chiếc thuyền nan Chị ơi con sáo gọi ngàn bên sông
ô kìa bên cõi trời đông ngựa ơi còn ruổi dặm hồng xa xa Này lặng em ơi lặng lặng nhìn phải chăng mình ngựa sắc hồng in nhẹ nhàng em sẽ buông rèm xuống chị sợ trong sương bóng ngựa chìm
Ngựa hồng đã tới bên hiên Chị ơi trên ngựa chiếc yên vắng người.
Trang 28Biển ơi đừng quì gối hôn bàn chân của em
em sợ nhỡ lãng quên chân giẫm lên tất cả những chiếc hôn vô gía
sẽ biến thành bọt rêu Biển ơi nếu có yêu đến bên em dũng cảm hôn em trên đôi môi cho vị mặn cuộc đời ngấm sâu vào lồng ngực cho suốt đời không quên một tình yêu chân thực.
Nếu yêu
Trang 29" Ba đồng một mớ trầu cay
Sao anh không hỏi những ngày còn
Ta đi khắp chốn không người Khấp khà, khấp khểnh vó đời đa đoan
Lưới trời ta lấy làm voan Phủ thành ký ức đã tràn kẽ tay Mong chi trầu héo còn cay Mong chi vôi tảng lại say đắm người
Lưới trời mỏng quá người ơi Trăm ngàn kẻ kéo để rồi rách tan Nghìn vàng mua lấy lỡ làng
Trang 30Chia cho em một đời tôi
một cay đắng một niềm vui một buồn tôi còn cái xác không hồn cái chai không rượu tôi còn vỏ chai
chia cho em một đời say
một cây si
với
một cây bồ đề tôi còn đâu nữa đam mê trời chang chang nắng tôi về
héo khô chia cho em một đời thơ
một lênh đênh một dại khờ một tôi
Chia
Trang 31Anh nhớ lại con đường xưa lối cũ Ngày tháng ngọt ngào chia sẻ cùng em Hàng cây xanh ríu rít tiếng chim Như hoà nhịp cùng niềm vui hai đứa
Chuyện xa xưa thôi nhắc làm chi nữa
Để tâm hồn thanh thản buổi bình minh
Và đêm đêm những giấc ngủ ngon lành Đừng rạo rực thời ”Con tim vẫy gọi“ Sao bữa ấy bỗng nhiên đi lạc lối Bao nhớ nhung man mác dạ chân thành Con đường cũ đâu còn những màu xanh
Lá xào xạc xa cành bay trước gió
Anh hoài tưởng một niềm thương, nỗi
nhớ
Con đường xưa mòn lối cũ đi về Thời gian trôi mang theo nỗi tái tê Với khát vọng mùa hè xưa trở lại
Trang 32Tự làm vỡ mình trong nước đun sôi Tôi chưa đủ già cho đời hò hẹn Đời chạm môi thế là trọn vẹn
Dù sao tôi cũng được một lần
Tự làm vỡ mình không phát một thanh
âm
Tôi chết bỏng như đời có thể Hóa thân làm pha lê từ cát bể Nỗi đau thế thái nhân tình.
Giữa trước và sau là một bình minh Chạm môi đời đã ngỡ mình hạnh phúc Khi vỡ ra thành hai phần vinh nhục Tôi phân vân không biết khóc cười
Chiếc ly
Trang 33Đâu là Trí tuệ ? Đâu là tình yêu ?
Em cứ nhầm lẫn mãi - cho đến tuổi bạc
đầu
Em mới nhận ra Anh
Là điều em không thiếu được.
Những tháng năm cô đơn là điều em biết
Em vẫn đi tìm những gì mà đời chẳng
cho em ? Tích tắc thời gian qua - nếu không buộc
chặt
Thì thời gian này đâu phải của em ?
Nhưng cây vẫn xanh Mặt trời vẫn cháy bỏng
Em làm sao ở lại nơi Anh ? Suy nghĩ của em đè nặng trái tim em.
Trang 34"Anh ơi! Anh ơi!
Trả lại tuổi trẻ cho em
Em sẽ làm và em sẽ viết:
Đâu là trí tuệ?
Đâu là tình yêu?"
Để em được có Anh Cho đến tuổi bạc đầu.
Trí tuệ và tình yêu
Trang 35Giá như ngày ấy ta biết hiểu Biết nhìn trong đáy mắt của ai Thì chắc giờ đây không phải khổ Không phải lặng im phải thở dài
Giá như ngày ấy ta đã biết Tương tư với một chút tình câm Đêm về mong nhớ trong giấc ngủ
Để giữa suy tư chút lặng thầm
Ngày ấy thời ta chưa biết yêu
Có ánh mắt nào đang dõi theo
Vô tư như dế ngoài đê vắng Không phải nghĩ suy suốt cả chiều
Trang 36(Tiếp)
Ngày ấy chưa qua ta nuối tiếc Ngây thơ không hiểu chút tình em Tình trao, không nhận, ngu ngơ quá Bước chân dang dở giữa bậc thềm
Gió ơi cứ thổi nghe, thổi mãi Thuyền cập bến rồi hết ước mơ Lòng ta tiếc nuối và mong nhớ Cho ngày nay còn mải làm thơ
Chia tay rồi ư? Kỷ niệm ơi!
Để cho ta cay đắng giữa đời
Em đi, ta trở về chốn cũ Hồn còn vương nỗi nhớ một thời
Ngày ấy
Trang 37Rồi bất chợt thu về trong giây lát Cây sầu đông trút lá tự bao giờ.
Nụ hôn vàng em hai mươi rạng rỡ, Bao ưu phiền xin trả hết ngày qua.
Đừng nhìn em như thể đã rất xa Vòng tay xiết và môi mềm hương cốm
Để thấm thía dẫu chỉ là linh cảm Chút ngọt ngào huyền diệu lẫn đâu đây Đưa nhau về trong xao xác heo may Thèm đến khóc một bờ vai tin cậy Nhưng có thể chỉ mình thôi câm lặng Khát vọng cùng ta đi suốt cuộc đời.
Rất nồng nàn từng cánh trắng tan rơi
Hoa sữa ru em tròn hai mươi tuổi,
Sẽ lãng quên hay lặng yên không nói
Thu đã thật thu mỗi lối em về.
Trang 38Bởi lãng quên có hoa sữa trên đời Nên giật mình với mùi thơm hoa sữa Hoa sữa thơm đến dường như khó thở Đến vô tri như cũng toả hương trời.
Bởi hết mình thơm nên hoa xấu đến
ngậm ngùi Nên úa vàng và tàn đi rất vội Không biết thương yêu mình đấy cũng là
tội lỗi.
Thương yêu kẻ vô tri là quá đỗi vô tình.
Sợ người ta không gọi đúng tên mình Hoa hiến đến cạn nguồn hương trinh
Trang 39Anh luôn ồn ào và tỏa nắng chói chang Rừng rực cháy ban trưa càng oi ả Mải thiêu đốt bao lá xanh mùa Hạ Mặc cánh vàng tan tác giữa mùa Thu
Khi chiều tàn xối xả những trận mưa
Câu hát buồn cuốn đi trong lòng phố
Quá vô tư, như chưa hề biết nhớ Mưa tạnh rồi lại tỏa nắng chói chang
Khi hè về em chỉ muốn Thu sang Không nắng gắt gay, không mưa rào xối
xả
Chỉ gió nhẹ nhàng mơn man môi má
Mỗi chiều về lại khỏa tóc em bay
Và rồi bây giờ mùa Thu chớm qua đây
Em chợt nhận ra lòng mình xao xác quá
Em thầm ước (cho dù không kịp nữa)
Được nhuốm mình trong rực lửa tình
Trang 40"Dạ khúc" buồn chỉ có anh đêm nay.
Mưa lặng lẽ bên ngoài khung cửa Đêm đang đi bên lòng đầy nhung nhớ Mang nỗi buồn dâng ngập hồn anh.
Ta mơ thấy em với mái tóc ngày xanh Mắt buồn nhìn ta trong chiều nhạt nắng Một góc vườn bên mặt hồ phẳng lặng.
Em đặt vào ta nỗi khao khát cuộc đời.
Ta biết mưa rồi sẽ thôi rơi.
Đêm qua đi "Dạ khúc" buồn dang dở.
Ta vẫn vấn vương những niềm mong
nhớ.
Khúc hát buồn tê tái con tim.
Dạ khúc
Trang 41Muốn nói với em sao ta vẫn lặng im.
Vẫn lặng lẽ đi trên con đường cô độc
Góp nhặt lấy những gì đã mất.
Bao tháng ngày cùng với bóng hình em.
Ta biết với em - ta mãi lãng quên.
"Dạ khúc" buồn để lòng ta dang dở
Mưa vẫn vô tình rơi bên ngoài khung cửa.
Để lòng ta bao nỗi tái tê.
Trang 42Em là con gái Lạc vào mùa yêu Đợi người đến gọi
Đi trong hương chiều
Thèm bình yên lắm Lúc rối ren lòng Cần người chia xẻ Lúc buồn gió đông
Vì là con gái Nên rất vu vơ Lang thang trên phố Nghe mùa hát ru
Đợi
Trang 43(Tiếp)
Lại hay tiếc nhớ
Và hay thiết tha Với điều đã cũ
Với ngày đã qua
Em là con gái Mùa thức vai gầy
Ai người tri kỷ Đến tìm chiều nay ???
Trang 44Rất tốt cho anh, nhưng em biết điều này Chỉ đau khổ một mình em, trái tim anh rất
không khóc.
Em đã yêu anh, đang yêu và kết quả
Vì tình yêu mất hạnh phúc gia đình Mất danh dự lương tâm tất cả Nhưng chẳng bao giờ em tiếc đã yêu anh
Em biết lỗi lầm, em không nói quá
DonJuan!
Trang 45Họ có thể lấp đầy bằng công việc, vui chơi Còn phụ nữ chúng em đáng thương bé nhỏ Chỉ biết yêu - khổ đau- rồi yêu - đau khổ
Anh sẽ được thương yêu và yêu người
khác
Lại say mê cái mới đi tìm
Em chẳng còn gì hơn ngoài cuộc đời đạm
bạc
Và nỗi buồn chôn kín trong tim.
Nhưng số phận trớ trêu và tình yêu tàn ác
Có bao giờ quen khuất phục nằm im
Hãy nhớ em, yêu em ồ không, không! xin
Trang 46(Tiếp)
Cả thể xác, tâm hồn em mong manh bé nhỏ Nhưng em tin em đứng vững ở đời này
Em vẫn nghĩ về anh như suốt đời sóng vỗ
Lên mãi một bờ âu yếm mê say
Và cũng chỉ vì anh, em buồn vui sướng
Em nói hết những gì em muốn nói
Và giờ đây trên trang giấy thẫn thờ Phải gấp gửi cho anh nhưng em không làm
Trang 47Chuyện xa rồi tất cả đã nguôi quên Anh thành thật đốt đi tờ thư cũ Thành thật tin chưa lần mình đứng rủ Như bóng cây ướt sũng dưới mưa buồn.
Trước thời gian tất cả sẽ hao mòn
Sẽ sụt lở từng mảng đời rêu phủ
Em son trẻ làm sao anh trách cứ Lỗi lầm kia anh dằn vặt từng ngày.
Với tình xưa anh cũng chẳng tròn đầy
Cô gái ấy chắc nhiều đêm đã khóc
Và vì anh cũng đem thư ra đốt
Để chiều mây gió thổi lại thẫn thờ.
Trang 48(Tiếp)
Muốn cùng em đi suốt những giấc mơ Nhưng kinh khủng cái cõi đời không thực Thành vô duyên bất chợt mình tỉnh thức Lệch gối chăn, trăng còn lại nửa vần.
Trước tình yêu ai chả sợ nợ nần Vay thương mến để trả bằng nhung nhớ
Em xa xôi đã tan vào hơi thở Sương đêm còn ướt đẫm dấu môi hôn
Cách xa nhau năm tháng sẽ dài hơn
Có thể em sẽ quên dần khúc hát
Có thể anh cầm tay cô gái khác
Mà trạnh lòng thảng thốt gọi tên em
Nhớ nhung