Thôøi gian sau ñoù, khi xuaát vieän toâi ñöôïc ñieàu ñoäng veà coâng taùc ôû xaõ Xuaân Thònh, moät xaõ baùn ñaûo thuoäc huyeän Soâng Caàu vaø ñöôïc phaân coâng daïy hoïc ôû thoân Daân Ph[r]
Trang 1BÀI PHÁT BIỂU CỦA BÀI PHÁT BIỂU CỦA THẦY TRẦN ĐÌNH PHƯƠNG
NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11/2003 VÀ NHẬN HUY CHƯƠNG VÌ SỰ NGHIỆP GIÁO DỤC
KÍNH THƯA : Các đồng chí lãnh đạo cấp Tỉnh, các đồng chí lãnh đạo cấp Huyện.
Các đồng chí Đại biểu các ban ngành trong Huyện
KÍNH THƯA : Các thầy cô giáo và các bạn đồng nghiệp.
Đã hơn hai thập kỷ nay, ngày Nhà Giáo Việt Nam được Nhà nước và nhân dân ta xem là ngày lễ truyền thống của Quốc gia Ngày 20 tháng 11 hằng năm là ngày mà mọi người cùng nghĩ về Người Thầy của mình Đó cũng là ngày mà ta soi dọi lại bản thân ta đối với những Người đã đưa chúng ta đến vị trí xã hội hôm nay Hôm nay, thật hạnh phúc và sung sướng biết bao khi được ngồi đây để ôn lại những kỷ niệm, để nói lên những suy nghĩ, cảm xúc
Kính thưa quý vị Kính thưa các bạn đồng nghiệp
Được sự cho phép của ban tổ chức buổi kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11/2003, với tư cách là một Hiệu trưởng công tác ở một trường miền núi vừa được Bộ Giáo duc–Đào tạo trao Huy chương vì sự nghiệp giáo dục, tôi xin lên đây bày tỏ một vài suy nghĩ, vài tâm sự nhân ngày lễ kỷ niệm trang trọng này
Năm 1974 sau khi đậu tú tài toàn phần, tôi theo học năm thứ nhất phân khoa giáo dục, cử nhân Toán thuộc trường Đại học Vạn Hạnh Ngày Đất nước được giải phóng cũng là ngày tôi rời mái trường Đại học về quê và tham gia trong công tác giáo dục Hai mươi tám năm trôi qua, từ khi tôi bước chân vào ngành Giáo dục với 9 lần thay đổi nơi công tác Những nơi đó là: Trường Bồ Đề Hiếu Xương (huyện Tuy Hoà), trường Nguyễn Huệ (thị xã Tuy Hoà), trường Sơn Phước, Sơn Hà (huyện Sơn Hoà), trường Xuân Thịnh, Xuân Cảnh (huyện Sông Cầu), trường An Định (huyện Tuy An), trường Xuân Lãnh, Đa Lộc (huyện Đồng Xuân) Tất cả những nơi đó đa số là những vùng miền núi, bán đảo có hoàn cảnh kinh tế, xã hội khó khăn Và biết bao nhiêu kỷ niệm vui buồn trên từng bước đường công tác, xin mạn phép kể lại một vài kỷ niệm trong cuộc đời dạy học của tôi
Tháng 9 năm 1975, với sự tình nguyện và sự bố trí của Ty Giáo dục Phú Yên, lực lượng giáo viên trẻ đi khai sáng 3 huyện miền núi: Sơn hoà, Miền Tây và Tây Nam, tôi đã có mặt để lên đường 3 chiếc xe GMC chở chúng tôi trong buổi sáng cuối mùa Thu trời lất phất mưa bay “ Anh lên xe trời đổ cơn mưa, cái gạt nước xua tan nỗi nhớ ” Bài hát “Trường sơn Đông Trường sơn Tây” được chúng tôi đồng ca vang vọng trên suốt quãng đường bánh xe lăn qua Đến với xã Sơn Phước, vùng đất được người dân tái định
cư, đồng chí Hiệu trưởng Nguyễn Văn Ngọ đưa tôi trình diện chủ tịch xã ở thôn Tân An, với gương mặt vàng như nghệ của căn bệnh sốt rét ông nằm trong buồng tiếp chuyện với chúng tôi Sau thời gian vận động nhân dân xây dựng được một phòng học tranh tre, vách đất trên một đám đất trống đã được quy hoạch xây dựng trường học, lễ khai giảng
Trang 2năm học 1975-1976 cũng được tổ chức Mặt dù không được như bây giờ nhưng cũng trang trọng, thắm tình thầy trò và nhân dân trong xã
Sau đó do dư giáo viên, tôi được điều động về dạy học tại thôn Suối Cau, xã Sơn Hà Ngày nhận nhiệm sở mới ấy, sau quãng đường đi bộ từ thị trấn Củng Sơn xuống Ngân Điền, tôi gặp một giáo viên dạy ở xã Sơn Long trong một quán nước đang trên đường lên Củng Sơn để điều trị bệnh sốt rét Và đến Ngân Điền này sức khoẻ của anh ta không thể tiếp tục đi được nữa trong tình cảnh như vậy không thể để người bạn đồng nghiệp một thân một mình được Thế là tôi lại ngược dòng cõng anh ta từ đó lên bệnh viện Củng Sơn Đến nơi tôi cũng bị lên cơn sốt rét và cùng nhập viện luôn Ấn tượng sợ hãi trong lần nằm viện lúc đó đeo đuổi tôi suốt một thời gian khá lâu Số là trong phòng điều trị khoảng 24m2 có 4 giường: tôi, anh bạn dạy Sơn Long, anh Nguyễn Văn Long (hiện nay lái xe cho huyện uỷ Sơn Hoà) và ông chủ tịch Nông hội Huyện Sáng hôm sau chúng tôi phát hiện ra ông chủ tịch nông hội đã chết trong đêm lúc nào không biết Thế là mọi đau bệnh đều tan biến cả Tôi xin xuất viện và về Suối Cau thuộc huyện Sơn Hoà công tác Sau 3 ngày làm việc, cơn sốt rét lại hoành hành tôi buộc tôi phải theo chuyến
xe cuối cùng của ngày hôm ấy và do mưa lũ xe bị gián đoạn nên tôi phải đi bộ từ Phú Sen về Tuy hoà để chữa bệnh
Thời gian sau đó, khi xuất viện tôi được điều động về công tác ở xã Xuân Thịnh, một xã bán đảo thuộc huyện Sông Cầu và được phân công dạy học ở thôn Dân Phú 1 (tên thường gọi là Vũng Chào) cùng với đồng chí Nguyễn Huệ (nay là phó phòng Giáo dục huyện Sông Cầu) Muốn đến nơi dạy này hai chúng tôi phải đi bộ qua đoạn đường dài 7 km dọc theo ven biển của vịnh Xuân Đài Đến nơi, bác thôn trưởng chỉ cho chúng tôi 1 ngôi nhà đã bị sập, cây cối um tùm và bảo đó là trường học Thế rồi 2 anh em chúng tôi bắt tay vận động nhân dân trong thôn xây dựng lại ngôi trường bằng những vật liệu ở địa phương có như lá dừa dùng để lợp, che chắn xung quanh, sống dừa dùng để làm ruôi mè, thân dừa dùng để làm trụ, đòn tay Thế rồi mái trường cũng được hình thành, học sinh ngày ngày 2 buổi đến trường tiếng vui đùa, tiếng đánh vần ê a, tiếng giảng bài hòa quyện với tiếng sóng biển và vị mặn của gió biển làm không khí của thôn xóm ấm áp thêm lên
Hai năm học sau, tôi được đề bạt làm chức vụ Phụ trách phó và được điều động công tác đến xã Xuân Cảnh Được phân công dạy tại thôn Hòa An, một thôn xa có vị trí địa lý trên bản đồ đâm sâu ra biển đứng thứ 2 sau mũi Đôi ở Khánh Hòa Và chính nơi đây, trong một tình huống khá bất ngờ đã xảy ra: trong một buổi hướng dẫn học sinh lao động, trụ cờ bằng cây dương khô do gió to đã từ từ ngã, tôi vội lao người đẩy trụ cờ để cứu lấy 2 em nhỏ đang chơi trong sân trường và trụ cờ đã đập gãy chân trái của tôi Thế là tôi phải nhập viện, đăng bột, đi bằng nạng suốt 3 tháng ròng
Năm học 1978-1979 tôi lai được điều động công tác về xã An Định thuộc huyện Tuy An Chính nơi này tôi gặp cô giáo Lâm Thị Huệ hiền thục, đoan trang đã làm cho cuộc đời tôi rẽ sang bước ngoặt mới ở ngôi trường Xuân Lãnh
Trang 3Đến năm 1986 tôi lại được đề bạt giữ chức vụ Hiệu trưởng trường Đa Lộc cho đến năm 1988 lại được chuyển về lại Xuân Lãnh
Thời gian trôi qua thật nhanh, nhớ lại từ khi bước chân vào Ngành Giáo dục: những bước chân đầu tiên với tâm trạng bỡ ngỡ, băn khoăn, chất chứa nhiều hoài bảo và khát vọng mang lại tri thức cho thế hệ đàn em mai sau Người ta nói rằng “Dạy học là học lại một lần nữa” quả không sai Những kiến thức mà chúng ta trang bị cho các em hôm nay cũng là những kiến thức mà thế hệ chúng ta đã từng bỏ ra năm tháng dồi mài trên ghế nhà trường năm xưa Nó hòa quyện với kinh nghiệm dạy học và giáo dục đã đúc kết thành những bài giảng, những hành trang giúp học sinh trở thành người hữu ích cho xã hội
Kính thưa quý vị Ký ức cuộc đời dạy học của tôi như một cuộn phim được quay chậm lại trong tôi mỗi khi đến Ngày Nhà Giáo Việt Nam Hai mươi tám năm, thời gian tuy không dài, nhưng đủ để bản thân tôi chiêm nghiệm mình đã làm được gì, cống hiến được gì đối với ngành Giáo dục Câu hỏi đó đã được chứng minh phần nào khi bản thân tôi vinh dự được Bộ GD-ĐT trao tặng Huy chương vì sự nghiệp Giáo dục Với vai trò người Thầy giáo, danh hiệu đó có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với tôi
Xin cám ơn các Thầy Cô giáo đã từng dạy dỗ em từ lớp vỡ lòng đến Đại học Mặc dù hiện nay có nhiều Thầy Cô chỉ là một công dân bình thường nhưng vẫn là hình ảnh cao cả trong tâm trí em
Xin cám ơn người mẹ hiền quá cố vừa lìa trần chưa đầy 1 tháng, Người đã sinh thành và giáo dục con nên người, trong thời khắc này có lẽ Mẹ cũng mĩm cười nơi chín suối
Xin cám ơn các đồng chí lãnh đạo và các bạn đồng nghiệp xa gần, xin cám ơn người bạn đời của tôi đã kề cận, sát cánh an ủi, động viên để tôi có được như ngày hôm nay Bản thân tôi tự nhủ mình cần phải tự học tự rèn thật nhiều hơn nữa, nỗ lực phấn đấu trong công tác để xứng đáng với danh hiệu cao quý đã đạt được Tiền nhân đã từng nói “ Sự học như con thuyền trôi trên dòng sông nước ngược, không tiến ắt sẽ lùi ”
Từ thuở ấu thơ, các em đã được nghe câu hát ầu ơ của mẹ nâng tuổi thơ của em lớn dần theo năm tháng Được nghe mẹ thủ thỉ bên tai những lời tôn vinh hình ảnh người Thầy Chúng ta phải làm gì để giữ mãi những hình ảnh đẹp đó trong tâm trí các em? Phải chăng ta phải có “đôi hài bảy dặm” để làm nên kỳ tích ấy? Không, không có phép mầu nào ngoài sự thương yêu học sinh tận tụy với nghề, yêu nghề, phải có chí tiến thủ, có phương pháp và kỹ năng tác động trong dạy học và giáo dục hợp lý, hiệu quả và sáng tạo, mô phạm, gương mẫu về mọi mặt, mọi lúc, mọi nơi
Macarencô đã khuyến cáo chúng ta rằng “Nếu bạn có những biểu hiện huy hoàng nổi bật trong công tác, trong hiểu biết và trong thành tựu, lúc đó bạn sẽ thấy mọi học sinh đều hướng về phía bạn Trái lại, nếu bạn tỏ ra không có năng lực và tầm thường thì dù bạn có ôn tồn đến đâu, hiền lành đến thế nào đi chăng nữa, dù bạn có săn sóc đến sinh hoạt và nghỉ ngơi của học sinh như thế nào, ngoài việc học sinh khinh thị ra, vĩnh viễn bạn sẽ không được cái gì hết”
Trang 4Những năm chiến tranh, có biết bao lớp học được tổ chức dưới mưa bom lửa đạn, kề bên cái chết Vậy mà những Người Thầy ấy vẫn can đảm thực hiện sứ mạng cao cả của mình dù có phải hy sinh Giờ đây chiến tranh đã qua đi nhưng thử thách vẫn không ít cam go Nhiều người Thầy không ngại khó khổ tình nguyện lên vùng cao, vùng sâu, hải đảo để dạy học, đối mặt với cuộc sống gian truân Nhưng đó không phải là sự tiêu phí mà là sự hy sinh đáng trân trọng, tuổi xuân của họ sẽ qua đi để cho tuổi xuân khác nở rộ trong vườn hoa giáo dục
Tự hào thay khi chúng ta những người Thầy đã chiếm một vị trí cao quý nhất trong lòng người đi học cùng với sự ngưỡng mộ và biết ơn của nhân dân Hôm nay đây, trong dịp kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam, tôi mong tất các thầy cô giáo đương chức cũng như đã về nghỉ hưu đều nhận được những lời thăm hỏi ân cần, những bức thư chúc tụng, những bó hoa tươi thắm của những học trò cũ dù đang ở vị trí nào trong xã hội Những điều đó cùng với những tình cảm, hành động của toàn xã hội trong ngày 20 tháng 11 sẽ làm lung linh thêm, rực rỡ thêm truyền thống tôn sư trọng đạo của người Việt Nam và trở thành dòng đại lưu bất tận
Triệu đóa hoa hồng xin trao cho những người đang đứng trên bục giảng kế tục công việc của lớp người đi trước để tiếp tục đào tạo những mầm xanh cho thế hệ mai sau Xin chúc các đồng chí lãnh đạo, quý đại biểu dồi dào sức khỏe và xin chúc các thầy cô giáo hưởng một ngày Tết vui vẻ, trọn vẹn và có nhiều đóng góp cho một nền giáo dục tiên tiến
Tôi xin chân thành cảm ơn