Chiều không hôn thú, mây về dửng dưng Công viên vàng lá người xưa vắng Chiều cũng vơi dần vạt nắng non Mưa trên cọ bàng hoàng rồi vụt tạnh Phút gặp nhau đã kịp nói gì đâu Búp chè đắng xi[r]
Trang 1Mưa gió canh dài ngăn lối mộng
Trông chừng bến cũ biệt mù tăm
Cảm thương chiếc lá bay theo gió
Riêng nhớ tình xưa ghé bến thăm
Áo rét ai đan mà ngóng đợi
Còn vài hôm nữa hết mùa đông
Cột nhà hàng xóm lên câu đối
Em đọc tương tư giữa giấy hồng
Đùa rằng mất ngủ mấy đêm
Nào ngờ em đi hái thuốc
Em lội suối thế nào mà chân rách tướp
Em trèo đèo thế nào mà xước cả da tay
Lá lạc tiên ơi một bát nước đầy
Uống vào ngỡ chừng ngủ được, nào ngờ lại thao thức mấy đêm ngày, lá ơi
Qua chùa Quán Sứ gặp sư
Bỗng dưng lòng muốn đi tu ít ngày
Tu sao đến được sư thầy
Rồi ra phá giới đi cày nuôi em
Sầu ai lấp cả vòm trời,
Biết chăng chẳng biết hỡi người tình chung
Đa tình là nợ,
Mắc míu vào đố gỡ cho ra…
Tình cảnh ấy dẫu bút thần khôn vẽ
Càng tài tình càng ngốc càng si
Chữ tình là chữ chi chi?
Cây không sắc, nắng không màu
Thôi thì trách tự lá trầu ngày xưa…
Nhớ thương sao chẳng có mùa
Cứ hun hút quãng đường trưa một mình
Câu hát trao duyên vương vào khóm trúc
Để một đời thương nhớ gỡ không ra
Đêm đã sâu, tiếng lá rụng ngoài thềm
Ngày đã rộng giữa lòng người quạnh quẽ…
Bông cúc nhỏ nơi vườn khuya lặng lẽ
Có còn là nỗi nhớ của người chăng?
Mùa xuân trôi với dòng người
Mỗi màu áo một khoảng trời lướt qua
Tương tư hoa gạo quê nhà
Tự nhiên áo đỏ làm ta giật mình
Hôm nay dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau
Anh đi đấy, anh về đâu?
Trang 2Cánh buồm nâu…cánh buồm nâu…cánh buồm Mưa bay trắng lá rau tần
Thuyền ai thả khói xa dần bến mưa
Có người về khép song thưa
Để rêu ngõ trúc tương tư lá vàng
Anh thương đôi mắt ấy
Không khóc mà giăng mưa
Thôi em cứ việc đi tìm
Cho môi khỏi héo cho tim khỏi tàn
Biết đâu cuối bến trần gian
Người xưa vẫn đợi em sang một bờ
Tôi bỏ ra đi mười mấy tuổi
Mà sao còn nhớ tóc em dài
Cho em ngồi đợi người
Cho mưa phủ đầy trời
Anh ơi! Có một người
Có lẽ nào đơn côi
Hoa không nở một cành
Chim không đậu một mình
Ai ơi đừng phụ tình
Lẽ nào em xa anh
Hoa mướp rụng từng đóa vàng rải rác
Lũ chuồn chuồn nhớ nắng ngẩn ngơ bay
Dừng chân trước cửa nhà nàng
Thấy hoa vàng với bướm vàng hôn nhau Không gian xao xuyến chuyển sang mùa Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu
Một cái hôn ban sáng
Thành cơn mưa buổi chiều
Chia cho cơn mưa ấy
Để xa rồi em yêu
Mẹ xưa dối bà, con nay dối mẹ
Tình không dối được nhịp cầu
Ngủ ngoan em nhé đừng buồn
Giấc mơ sẽ mở lá buồm thong dong
Anh ngồi uống cạn dòng sông
Lo em nhan sắc về không có đò
Em con cá ngông cuồng
Bị nhấc khỏi vũng nước
Trang 3Bởi một lưỡi câu không mồi sáng và đẹp
Mà người thả xuống trong một trò nghịch ác
Ôi đừng quăng em trở lại
Cũng đừng xốc áo bỏ đi…
Máu đang cháy trong cổ họng của em
Và đang khô trên chiếc lưỡi câu đẹp đẽ của người
Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi
Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
Bốn cánh tàn ba cánh sắp sửa rơi
Tay cầm trầu giọt lệ chạy quanh
Anh xơi một miếng cho bõ chút tình em nhớ thương
Anh khóa ơi! Cái bước công danh ngoắt ngoéo đủ trăm đường Anh đi một bước tấm gan vàng em sẻ làm hai
Kìa người ta bè bạn vui cười
Đôi ta thương nhớ chỉ ngậm ngùi mà đứng trông nhau… Đẩy nghiêng giá trúc không soi nữa
Cho nét hoa này phụ bóng gương
Trở gót trang đài đem tấm lụa
Rũ theo chiều gió gửi tha phương…
Giờ xa nhau để ánh trăng đầu ngõ
Cứ sáng hoài sáng mãi buổi chia li
Ôi nắng vàng sao mà nhớ nhung
Có ai đàn lẻ để tơ chùng
Có ai tiễn biệt nơi xa ấy
Xui bước chân đây cũng ngại ngùng
Em không đến thế là anh đã ngủ
Ngậm hình lá ngọt tím môi chì
Em xa quá Anh càng xa nữa
Cười ngây qua phố ngỡ ngàng đi
Khó gì chỉ một ngày xa
Một ngày xa nữa là qua một đời
Mưa qua sân chùa cổ
Ướt cả tiếng chuông chiều
Thấy em không dám gọi
Sợ mưa ướt tên người
Em giờ cách trở xa xôi
Nhớ thương buốt lạnh chỗ ngồi ngày xưa
Nhạt nhòa hoa nắng lưa thưa
Vắng em anh bỗng thấy thừa cả anh
Xây bao nhiêu mộng thế mà
Đến nay phải gọi người là cố nhân
Trang 4Đa tình liền với đa đoan
Tơ duyên đã nối lại càng đứt thêm
Cơn bão tạnh lâu rồi
Hàng cây xanh thắm lại
Nhưng em đã xa xôi
Và cơn bão lòng ta thổi mãi
Có một dòng sông mang tên em
Dòng sông anh tự đặt
Xin mùa thu chiếc lá làm thuyền
Có một dòng sông trôi vào lãng quên
Nước trong như nước mắt
Điều chưa đến mà sao thấy mất
Có một dòng sông chỉ có một bờ
Phía bờ kia quay mặt
Dòng sông anh không qua được bao giờ Người trai quê biết đâu
Những đêm dài em khóc
Đầy như giếng mưa
Câm như bồ thóc
Trăm năm dù lỡ hẹn hò
Tiếc thay chút nghĩa cũ càng
Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng
Chạng vạng níu ngày xin chút nắng
Thắp buồn đưa áo lụa qua sông
Áo em ngắn hết một thời con gái
Nỗi yêu anh còn biết giấu vào đâu
Mai về gom lá trong vườn
Đốt chùm kỉ niệm gửi hương khói buồn
Đã cạn sông Tương, dòng hóa bãi
Cầu xưa nên phố bến xưa đâu?
Chỉ còn dải yếm người quan họ
Mắc giữa đôi bờ thương nhớ nhau
Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ
Trong cơn mưa ban trưa
Thấy hồn mình tách thành hai nửa
Nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa
Em ngồi hóa đá thành chiều
Trả anh cái nụ hôn liều ngày xưa
Em ngồi hóa đá thành mưa
Trả anh cái phút anh đưa qua cầu
Xa nào anh có hay đâu
Đá từ lúc ấy bắt đầu hóa em
Trang 5Đã bao mùa thu bên đàng bao cô bé
Lấy tà áo hứng trăng rồi đêm đêm trong mộng khóc thầm…
Tôi lầm lỗi để em thành cổ tích
Em hóa rằm vằng vặc cả miền tôi
Phố cong một vầng trăng khuyết
Tháng năm mơ ước chưa đầy
Tôi trong chiêm bao lẽo đẽo
Đi về thương nhớ khôn khuây
Thương tôi áo vàng em mặc
Cho màu chiều ấy không trôi
Chao ơi – áo nguyên màu nắng
Mà chiều ấy quá xa xôi
Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp
Tình mười năm còn lại mấy tờ thư
Đi ngược thời gian tìm bến cũ
Có còn trăng mọc để hàn huyên
Ngủ rồi sao kỉ niệm ơi
Giấc mơ còn thức bên trời nhớ nhau
Giang giang bay về rừng chiều mỏi mệt
Đôi cánh buồn vẽ mãi nét mi xưa
Thôi đừng kể chuyện ngày xưa
Ngày xưa ngọn gió còn chưa biết gì
Ngày xưa công chúa nhu mì
Thi hương thi hội người đi chật đường
Ngày xưa yên ả phố phường
Nửa đêm nghe động chày sương Tây Hồ
Em xinh em hứng gốc dừa
Quả rơi thì quả đến giờ vẫn rơi
Đôi nét buồn thổi lạnh mặt người yêu
Một chút sông đào để biết còn duyên
Một chút mây trôi để thành quan họ
Ai tình tứ cho cả chiều bỡ ngỡ
Liền chị xa biền biệt nỗi giăng mùng…
Em muốn làm dâu thì em ở lại
Lí ngựa ô xin cưới sắp về rồi
Bìm sen nở tím đường qua ngõ
Hoa cũng ham chơi suốt bốn mùa
Anh sang hái lén bông chưa nở
Em còn trẻ quá, biết hay chưa?
Trang 6Tình yêu một mất mười ngờ
Khiến cho biển cứ khuất bờ trong nhau
Chị thản nhiên mối tình đầu
Thản nhiên em nhận bã trầu về têm
Giũ cho vơi hết giọt buồn
Phơi cho khô hết nhớ thương xa vời
Đàn Kiều được mấy khúc vui
Thơ Kiều có vận vào đời em chăng?
Tình so chưa đủ ngũ âm
Áo chồng con đã nặng oằn dây phơi
Thôi cũng đừng bước mạnh
Kẻo khuấy lên nhiều ngang trái đã quên rồi Vui đến từ đâu óng ánh giọt mưa chiều
Thôi nhớ làm chi tuổi thơ xa tít tắp
Cũng đừng mãi băn khoăn về hạnh phúc Hạnh phúc thực thà như chút nắng qua mưa
Và mưa đến, mưa như là ước hẹn
Mưa ướt áo cô dâu, mưa trắng ngõ tơ hồng Ngày đông cuối trước thềm xuân chậm chạp Mưa đeo nhẫn cầu hôn lên giậu cỏ nhà chồng
Em đi áo mỏng buông hờn tủi
Mây trắng bay đầy trước ngõ tre
Buồn xưa theo lối gió thu về
Tháng ba ta về, em bắt cua mò ốc
Gặp ta thẹn thùng giấu mặt
Chiếc nón vờ lật gió
Bước chân đi nghiêng ngả cánh đồng
Đã không giữ được vuông tròn
Tìm trong quên lãng có còn bóng nhau
Giếng thơi mưa ngập nước tràn
Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều
Khi còn táo rụng sân đình
Thì còn ai đó đi rình của chua
Bao nhiêu bầy con nít
Đã tình bằng qua sông
Bao nhiêu thời thiếu nữ
Khớp ngựa ô theo chồng
Anh đánh đắm nụ cười
Giữa ngã ba biển cả
Em vớt làm tao nôi
Ru một thời nghiệt ngã
Trang 7Ngôi nhà thơm thuở thơ ấu
Ngày xưa xanh vắng
Vầng trăng xưa ngả bóng chung đôi
Em đã xa như dĩ vãng rồi
Tình cũng quan san từ đáy mắt
Một hàng mây trắng mấy trùng khơi
Muốn sang không bắt được cầu
Trái tim người khác làm đau ngực mình
Em đã để lại trong tim tôi một mũi dao
Thỉnh thoảng lại nhấn sâu thêm một chút Tôi mang nó suốt đời còn em thì không biết Những mùa thu ướt máu vẫn đi về
Hái bông cơm nguội bên thềm cũ
Nhớ thuở quế trầm chưa mất nhau
Loài hoa anh tặng em ngày ấy
Giờ hết nguội rồi bỗng biết đau
Chiều yên như thể là vô lý
Với màu áo lính bước thong dong
Lòng anh như nước hồ thu lạnh
Quạnh quẽ đêm soi bóng nguyệt tà
Tình cờ anh gặp lại vầng trăng
Một nửa trăng thôi một nửa
Trăng vẫn đấy mà em xa quá
Nơi cuối trời em có ngóng trăng lên
Trăng bây giờ đã úa
Vàng hoa một nỗi lòng
Ngỡ không thơm nữa trăng ngày cũ
Cuối ngõ khuya về bưởi mới hương
Trăng du đãng ngủ nhờ thềm lạnh
Muốn mời vào nhà không chiếu chăn
Tỉnh giấc trăng đi còn để lại
Nước mắt đầy thềm tạ cố nhân
Ai ngăn được tuổi hai mươi hoài vọng
Khi ta về đông cũng ấm mùa xuân
Chiều cao nguyên biết về đâu gặp lại
Cọng cỏ mềm thắt chặt tóc hương bay
Bỏ mùa đông cũ ra phơi
Áo hoa ngoài ngõ cứ cười áo bông
Trang 8Gió đông thổi đá cũng mềm
Guốc khuya đánh thức bậc thềm ngày xưa
Gió bấc cựa mình làm rơi quả khế
Mèo con ru cái liếp thầm thì
Đêm nũng nịu dụi đầu sau vai mẹ
Mùa đông còn bé tí ti
À mà trong vắng trong xa cách
Có lẽ bao nhiêu nỗi phũ phàng
Ngỡ rằng ủ ấm cho anh
Sương run run vỡ ướt mình tháng giêng Chợ chiều nghiêng trĩu bóng em
Mùa đông bày bán một thềm lá rơi
Mùa hạ chẳng về theo hẹn ước
Trái tim thương nhớ có hao gầy
Tháng năm lửa đỏ
Phượng một trời rưng rưng
Hoa mướp nơi biệt xứ
Vàng treo màu nhớ nhung
Đường phố trong anh mùa đông
Sao áo em mùa hạ
Cổng trường khép rồi day dứt
Nhớ thương ơi hỡi trốn tìm
Đừng xanh xao lời hoa cỏ
Xui dòng sông đổ mắt em
Cái nắng không cần ai nhắc
Cũng nức nở đuổi xuống ngày
Mùa hạ đỏ run vòm lá
Gọi lòng quả ớt sang cay
Có mùa thu đi tìm vầng trăng xa xôi
Có cô bé khóc hờn mười sáu tuổi
Em đón mùa thu – trái tim nông nổi
Bất chợt gặp mình bối rối một vầng trăng Vườn chợt thức một màu hoa đi vắng
Em ở đây mà em ở đâu
Người đi xa đã từ lâu
Mà mua thu đến vẫn đau lá vàng
Một ngày lá rụng báo tin thu
Lá rụng bay theo gió đổi mùa
Lá rụng hoa buồn không nở nữa
Hoa buồn không nở bướm đi tu
Trang 9Ngõ ta thuở ấy lắm cây bàng
Em khép cửa khi mùa thu gió thổi
Nghe lá đỏ trên cành reo bối rối
Lá bay đầy lối nhỏ quá bình yên
Tôi van đấy mảnh giậu nghiêng trước cửa Đừng sắc thế
Cứ xước lên mình của gió
Tôi van đấy mắt em đừng qua nữa
Cứ dày vò tôi cũ những mùa xưa
Đáy nước ao bèo
Lênh đênh mây trắng
Bâng khuâng mình tự hỏi mình
Trời thu thả nắng
Giếng đình vắng ai
Người đi mỏi phố chiều chưa cúc
Sắc áo vàng kia nở sớm ư?
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim
Se se chút lạnh vờn quanh bước
Đủ để vu vơ suốt dọc đường
Chao ôi nếu lạnh không về kịp
Chắc cánh mai vàng bớt dễ thương
Thu về lạnh sắc tà dương
Hoàng cung chừng đã hơi hương bay dồn
Vĩ Dạ thôn, Vĩ Dạ thôn
Biếc che cần trúc không buồn mà say
Non xa trăng đã tràn đầy
Em ơi để mặc lòng ngây lên mùa
Chiều Đồ Bàn tịch mịch
lạ cả màu mây bạc khóm dừa
Buồn
như kiếp ấy mình là vua
Mấy chục năm tôi về
Nắng vơ từng ôm rạ
Ai xén ngang trời quê
Luống cày phơi sắc ải
Em chờ tôi hết thì
Hoa xấu hổ nói điều không thể nói
Xóm cũ giờ vương lại mình em
Sao ba không về với mẹ ba ơi
Gần gũi thế mà xa xôi đến vậy
Trang 10Giàn mướp đắng lỡ thời không kết trái
Cau đúng mùa mấy vụ chẳng ra hoa
Cả lúc đã xuôi tay về với đất
Ước mơ không vượt quá ngọn tre làng
Con cò cõng nghìn năm câu lục bát
Đi tìm hạt thóc than van
Cò ơi thôi đừng khóc nữa
Mày hãy đi mò cái tép con tôm
Có mò thấy ước mơ của mẹ
Giọt mồ hôi hạt thóc giấu trong bùn
Lá ngô lay ở bờ sông
Bờ sông vẫn gió người không thấy về
Xin người hãy trở về quê
Một lần cuối – một lần về cuối thôi
Thu đánh kẻng bầu trời ngân tiếng vạc
Tâm hồn tôi đi học với mọi người
Hỡi ngòi bút lá tre bay trên bàn xào xạc
Có nghe lòng mực tím quả mồng tơi
Em cứ nhỏ dần như giọt mực
Rơi trên tờ giấy đã vàng khô
Giữa trưa gió thổi tơi bời cát
Cắm cúi em đi sợ muộn giờ
Cảm ơn nhé chuồn chuồn bay thấp thoáng
Đã cõng em qua tuổi học trò
Em không đến trường mùa thu năm ấy nữa
Em không đến trường cả mùa thu năm sau Chiếc lá rụng xuống hoàng hôn xẹt lửa
Theo mùa thu tiếc nuối chảy qua cầu
Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây Người con gái mùa thu sau biết có còn gặp lại Ngày khai trường gió lụa áo thu bay
Hồn quả mồng tơi tím ngẩn ngơ
Tuổi xanh tập viết đến bây giờ
Lòng xưa be bé trời tim tím
Nghe cả hoa bìm cũng thắt nơ
Có ai khóc nhè
Mà soi gương không bố
Một đứa khóc đủ rồi
Soi chi thành hai đứa
Và sân chùa làng ta
Chú tiểu còn quét nắng
Trang 11Những mùa hoa đại trắng
Tiếng mõ chừng cũng thơm
Quả thị không bôi nước hoa
Mà thơm nức cả khắp nhà bố ơi
Gió rủ quả thị đi chơi
Lắc đầu nó bảo sợ rơi méo đầu
Ta nhớ người xa cách núi sông
Người xa xa lắm nhớ ta không
Xót thương đã úa hồn dũng sĩ
Đã mòn yên ngựa mấy thu pha
Mắt em đâu có màu vạn lý
Mà bóng trường chinh tạc bóng ta
Hỡi núi sông đầm trong vó ngựa
Ngày về sao giống buổi ra đi
Hỡi em sau mấy mùa băng giá
Có giấu hồn xuân trong cổ thi
Hoa vàng lắm tháng giêng ơi
Có con bướm nhỏ rong chơi quên về
Hạ chạy trốn tiếng ve không kịp thở
Phượng dư thừa rơi vãi dọc đường quên
Nếp vườn kỉ niệm đã nhàu gió mưa
Mưa Huế sập sùi trên mái liếp
Sông mưa phong kín cả con đò
Nước chảy liu riu, bờ líu ríu
Trăng còn ở đó, gió đi đâu?
Đêm về khuya
Trăng ngả màu thiên lý
Tiếng gọi đò
Căng chỉ ngang sông
Tình một thuở xin nhờ sông chép nhạc
Để mỗi lần qua đây nghe lại khúc ru buồn Nhưng mây kia đã cổ tích xa vời
Biết là nhớ cũng bằng không
Tôi ra cửa biển ngồi trông cánh buồm
Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi
Dặm liễu sương sa khách bước dồn
Kẻ chốn Chương Đài, người lữ thứ
Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn
Trang 12Dẫu biết người đi không trở lại
Đàn một dây ngân lấy một mình
Nón thúng quai thao em thẹn thùng che má Hát đắm say cho đứt ruột gan người
Không gian vắng ngưng mành nắng xế
Ai tắt rồi còn hé làn môi
Đêm như mắt ấy, triền đê ấy
Chửa nắm tay nhau đã vợi mùa
Có sớm tôi lẩn thẩn
Nhẩm lại câu thề bồi
Vớt bóng mây ngày ấy
Dưới hững hờ sông trôi
Lá buồn bứt một ngày rơi
Im ắng cổng làng rêu phủ
Về thôi mộng mị ngàn năm cổ tích
Tôi rêu phong gấp mấy kinh thành
Ngẩn ngơ xanh tím màu hoang dại
Luôn nhắc người đi có kẻ chờ
Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm Khi tỉnh dậy, anh đã chia tay với người con gái ấy Giá được anh hẹn hò dù phải chờ lâu đến mấy
Em sẽ chờ như thể một tình yêu
Như lúa đợi sấm tháng ba
Như hạt cải đơm hoa, đợi ngày chia cánh bướm Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau
Bây giờ em đã về chưa
Ta muốn quên mình đi
Sao màu hoa gợi tím
Có biết bao chia ly
Để mùa hoa đừng chín
Khế chua chị nấu lá mồng tơi
Em ước cùng ăn đến trọn đời
Tang mẹ mãn rồi bà mối giục
Chị đi bát đũa cũng mồ côi
Hiu hắt chiều buông nơi phố quận
Chiều ơi mưa mãi đến bao giờ
Lòng đã muôn phương sầu gió lộng
Chuyến xe nào vơi hết nỗi bơ vơ
Trang 13Nhưng gió nổi cho mùa qua lá đổ
Và tàn phai từ biệt tự bao giờ
Đừng dứt áo nghe anh, đừng giận dỗi
Em buông tay biết đã đến đoạn trường
Biết tàn cuộc bông hồng rơi như máu
Biết đôi chân đã đuối lý trên đường
Xa tít rồi em ngày tháng ấy
Khi về gặp lại giấc mơ qua
Bàn chân ai khỏa dưới cầu ao
Đến tận bây giờ chưa lặn sóng
Nón trắng người cầm tay
Để chiều hờn trong tóc
Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
Nắng mênh mang mấy nhịp Tràng Tiền
Nụ cười của em
Hoa như vàng hoa nghiêng xuống tỏa thơm Xuân đã sang và em áo đỏ
Đôi mắt đa sầu khép mở điều chi
Heo may nắng hoe vàng rơm rớm khóc
Một cô áo vàng trong cõi thu riêng
Tóc ngang lưng vừa chừng em bới
Để chi dài bối rối dạ anh
Ai về giã gạo ba giăng
Đìu hiu lời gió giá băng giọng cười
Trước sau nào thấy bóng người
Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông
Khi người không yêu ta
Buồn đã đành một nhẽ
Khi ta không yêu người
Sao cũng buồn đến thế
Em búi tóc lên đi, đừng đánh lưới gió chiều Gió mưa sao cứ dập vùi
Nỗi hoa tàn tạ - nỗi tôi nát nhàu
Chiều em đứng đợi bên cầu
Sắc hoa đã nhuốm một màu tương tư
Đầy tay hoa nắng sao lòng lạnh băng
Chiều rồi sao cứ lặng thinh