Từ trước đến nay, cũng có những công trình, bài viết nghiên cứu so sánh văn học Việt Nam với văn học Hàn Quốc, nhất là văn học dân gian truyện ngụ ngôn, truyện cổ tích, ca dao,…, nhưng h
Trang 1KHOA VIỆT NAM HỌC
-
CÔNG TRÌNH NGHIÊN CỨU KHOA HỌC SINH VIÊN
CẤP TRƯỜNG NĂM 2012
DỊCH VÀ GIỚI THIỆU MỘT SỐ TRUYỆN NGẮN VIẾT VỀ
CHIẾN TRANH CỦA HÀN QUỐC (LIÊN HỆ VỚI TRUYỆN NGẮN VIẾT VỀ CHIẾN TRANH
CỦA VIỆT NAM)
Thành phố Hồ Chí Minh – 2012
Trang 2KHOA VIỆT NAM HỌC
-
CÔNG TRÌNH NGHIÊN CỨU KHOA HỌC SINH VIÊN
CẤP TRƯỜNG NĂM 2012
DỊCH VÀ GIỚI THIỆU MỘT SỐ TRUYỆN NGẮN VIẾT VỀ
CHIẾN TRANH CỦA HÀN QUỐC (LIÊN HỆ VỚI TRUYỆN NGẮN VIẾT VỀ CHIẾN TRANH
CỦA VIỆT NAM)
Sinh viên thực hiện:
Chủ nhiệm : Oh Hyun Joung (08VNH23)
Thành viên : Jun Eun Ju (08VNH13)
Người hướng dẫn:
TS Trần Thị Mai Nhân
Thành phố Hồ Chí Minh – 2012
Trang 3MỞ ĐẦU 1
CHƯƠNG 1: ĐỀ TÀI CHIẾN TRANH TRONG VĂN HỌC 6
HIỆN ĐẠI HÀN QUỐC 6
1.1 Những vấn đề chung của văn học Hàn Quốc thời kỳ chiến tranh 6
1.2 Đề tài chiến tranh trong văn học Hàn Quốc 10
1.3 Những tác giả và tác phẩm tiêu biểu 12
CHƯƠNG 2: DỊCH VÀ GIỚI THIỆU MỘT SỐ TRUYỆN NGẮN HÀN QUỐC VIẾT VỀ ĐỀ TÀI CHIẾN TRANH 19
2.1 Truyện ngắn Một ngày may mắn – Hyun Jin Gun 19
2.2 Truyện ngắn Cơn đói và vụ giết người – Choi Seo Hye 31
2.3 Truyện ngắn Núi đỏ - Kim Tong Lee 45
2.4 Truyện ngắn Chim cò – Hwang Soon Won 53
2.5 Truyện ngắn Hai cha con đau khổ - Ha Kun Chan 58
CHƯƠNG 3: LIÊN HỆ VỚI TRUYỆN NGẮN VIẾT VỀ CHIẾN TRANH 72
CỦA VIỆT NAM 72
3.1 Quan niệm nghệ thuật về con người 72
3.2 Nghệ thuật xây dựng nhân vật 78
3.3 Nghệ thuật kết cấu tác phẩm 81
KẾT LUẬN 83
TÀI LIỆU THAM KHẢO 85
PHỤ LỤC 87
Trang 4MỞ ĐẦU
1 Tính cấp thiết của đề tài
Lịch sử thường nói về những sự kiện quan trọng nổi bật, còn văn học không những tái hiện các sự kiện của lịch sử mà còn miêu tả cuộc sống tâm hồn, tư tưởng, tình cảm của nhân dân Vì vậy, văn học có vị trí rất quan trọng trong xã hội và trong đời sống con người Đặc biệt, khi một đất nước đang rơi vào hoàn cảnh chiến tranh, vận mệnh dân tộc bị đe doạ, các nhà văn càng thấu hiểu hơn những nỗi đau khổ của nhân dân Những tác phẩm của họ ra đời nhằm lên án chiến tranh, động viên tinh thần của nhân dân, giúp họ vượt lên những khó khăn, gian khổ đó Một trong những thể loại văn học có tinh thần đả kích chiến tranh, thể hiện tình yêu thương đối với con người là truyện ngắn
Hai nước Hàn Quốc và Việt Nam không những có mối quan hệ chặt chẽ trên lĩnh vực kinh tế - ngoại giao và văn hóa - xã hội mà nền văn học của hai nước cũng có những nét khá giống nhau Từ trước đến nay, cũng có những công trình, bài viết nghiên cứu so sánh văn học Việt Nam với văn học Hàn Quốc, nhất là văn học dân gian (truyện ngụ ngôn, truyện cổ tích, ca dao,…), nhưng hầu như chưa có công trình nào dành sự quan tâm giới thiệu và so sánh về truyện ngắn hiện đại của hai dân tộc,
nhất là mảng truyện ngắn viết về chiến tranh Vì vậy, chúng tôi đã chọn đề tài “Dịch
và giới thiệu một số truyện ngắn viết về chiến tranh của Hàn Quốc (liên hệ với truyện ngắn viết về chiến tranh của Việt Nam)”
2 Tình hình nghiên cứu đề tài
Qua tìm hiểu, chúng tôi chưa thấy công trình nào dịch và giới thiệu truyện ngắn Hàn Quốc viết về chiến tranh sang tiếng Việt cũng như so sánh mảng đề tài này trong văn học hai nước Hàn Quốc và Việt Nam
3 Mục đích và nhiệm vụ của đề tài
Trong lịch sử phát triển, Hàn Quốc và Việt Nam có nhiều điểm giống nhau như chịu ảnh hưởng của văn hoá Trung Quốc, từng trải qua nhiều cuộc chiến tranh, cũng như có thời điểm bị xâm lược bởi nước khác Chọn đề tài này, chúng tôi muốn dịch và giới thiệu một số truyện ngắn viết về chiến tranh tiêu biểu của Hàn Quốc với bạn đọc
Trang 5Việt Nam Chúng tôi cũng muốn liên hệ, so sánh với truyện ngắn Việt Nam viết về chiến tranh để tìm hiểu những điểm giống nhau và những đặc trưng riêng biệt trong văn học giữa hai nước, về mặt nội dung và nghệ thuật thể hiện
Thông qua tìm hiểu nội dung và nghệ thuật xây dựng tác phẩm, chúng tôi muốn tái hiện lại bức tranh đời sống đen tối và số phận bi thảm của người dân hiền lành trong những năm tháng đất nước có chiến tranh Qua những tác phẩm truyện ngắn viết về chiến tranh, chúng ta cũng hiểu hơn những hoạt động kháng chiến, giải phóng đất nước cũng như tinh thần dũng cảm, chống chiến tranh bảo vệ đất nước của nhân dân hai dân tộc Việt – Hàn
Bên cạnh đó, thực hiện đề tài này, chúng tôi cũng muốn đóng góp tài liệu tham khảo, đáp ứng một phần nhỏ nhu cầu tìm hiểu về văn học của sinh viên văn khoa ở cả hai nước Việt Nam và Hàn Quốc
4 Cơ sở lý luận và phương pháp nghiên cứu
Nghiên cứu đề tài này, chúng tôi chủ yếu dựa trên cơ sở lý thuyết dịch và những vấn đề lý luận văn học về thể loại truyện ngắn để khai thác nội dung và nghệ
thuật của các tác phẩm được chọn Chúng tôi cũng dựa vào những đặc điểm của văn học hiện đại nói chung và truyện ngắn của hai nước Việt Nam, Hàn Quốc nói riêng để xác định phạm vi nghiên cứu và hướng triển khai đề tài Ở Hàn Quốc, cũng có những nhà nghiên cứu văn học đã nghiên cứu những tác phẩm viết về chiến tranh Và mỗi năm, các chuyên gia nghiên cứu sâu hơn những tác phẩm văn học có giá trị hoặc những tác phẩm được đưa vào chương trình giảng dạy Trên cơ sở nghiên cứu của những người đi trước, chúng tôi chọn dịch năm truyện ngắn để giới thiệu và so sánh với truyện ngắn Việt Nam
Để thực hiện đề tài này, chúng tôi chủ yếu sử dụng các phương pháp sau:
- Phương pháp nghiên cứu lịch sử: Chúng tôi vận dụng chủ yếu ở chương 1 để
thấy được sự vận động và phát triển của văn học viết về chiến tranh của hàn Quốc
- Phương pháp nghiên cứu thi pháp học: Được chúng tôi vận dụng ở chương 2
và chương 3, khi khai thác tác phẩm (để tìm hiểu nghệ thuật xây dựng nhân vật, nghệ thuật kết cấu…)
Trang 6- Phương pháp nghiên cứu so sánh: Phương pháp này chủ yếu được sử dụng ở
chương 3, so sánh truyện ngắn viết về chiến tranh của Hàn Quốc với truyện ngắn viết
về chiến tranh của Việt Nam (trên các phương diện: quan niệm nghệ thuật về con
người, nghệ thuật miêu tả nhân vật, xây dựng kết cấu tác phẩm) để rút ra những điểm
giống nhau và khác nhau
Ngoài ra, chúng tôi còn sử dụng các thao tác nghiên cứu như: xử lý tài liệu, phân tích, tổng hợp Sau khi chọn dịch năm tác phẩm của Hàn Quốc, chúng tôi phân
tích nội dung và nghệ thuật Cuối cùng, chúng tôi chia đề tài ra thành các vấn đề khác nhau và tổng hợp, hoàn chỉnh để làm sáng tỏ mục đích nghiên cứu đề tài
5 Giới hạn của đề tài
Khi nghiên cứu đề tài này, chúng tôi tìm được nhiều tác phẩm viết về cuộc sống của người dân trong thời gian chiến tranh Những tác phẩm mang tính hiện thực, lãng mạn cách mạng và cảm hứng sử thi Nhưng trong khả năng cho phép, chúng tôi không thể bao quát tất cả các truyện ngắn viết về chiến tranh của hai nước Vì vậy,
chúng tôi chỉ chọn dịch một số tác phẩm truyện ngắn viết theo khuynh hướng hiện
thực của Hàn Quốc Trong tương lai, nếu có điều kiện, chúng tôi sẽ chọn dịch nhiều
tác phẩm hơn để xuất bản và giới thiệu với bạn đọc Việt Nam
Mục đích của chúng tôi không phải là tìm hiểu các tác giả miêu tả chiến tranh
như thế nào mà là tìm hiểu số phận con người trong và sau chiến tranh như thế
nào, nên chúng tôi chọn những tác phẩm thể hiện rõ vấn đề này Cụ thể là các truyện:
1 Một ngày may mắn (1924) của Hyun Jin Geon
2 Cơn đói và vụ giết người (1925) của Choi Seo Hye
3 Núi đỏ (1932) của Kim Tong In
4 Chim cò (1953) của Hwang Soon Won
5 Hai cha con đau khổ (1957) của Ha Gun Chan
Về truyện ngắn Việt Nam, do khả năng tiếng Việt còn hạn chế nên chúng tôi chỉ tìm hiểu và so sánh với một số truyện đã được giới thiệu và thuyết trình trong khi
học môn Đại cương văn học Việt Nam 2 như: Mảnh trăng cuối rừng, Cỏ lau của Nguyễn Minh Châu, Tướng về hưu của Nguyễn Huy Thiệp và Người sót lại của rừng
cười của Võ Thị Hảo, để thấy được thân phận con người Việt Nam trong và sau chiến
Trang 7tranh Trong những tác phẩm được chọn, có những tác phẩm không trực tiếp viết về
chiến tranh nhưng gián tiếp nói về hậu quả của chiến tranh như: Chim cò, Một ngày
may mắn (Hàn Quốc), Tướng về hưu, Người sót lại của rừng cười (Việt Nam)
6 Đóng góp mới của đề tài
Do vị trí hai nước Việt Nam và Hàn Quốc rất thuận lợi cho các nước qua lại, giao thương buôn bán nên đã xảy ra rất nhiều cuộc chiến tranh Nhưng với ý thức tự cường, hai nước đều giành được độc lập Trong văn học viết về chiến tranh, có nhiều tác phẩm viết về cuộc sống đau khổ của nhân dân, cũng có những tác phẩm thể hiện lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước của họ Thông qua đề tài, chúng tôi muốn giới thiệu những tác phẩm miêu tả cuộc sống con người trong chiến tranh và sau chiến tranh để sinh viên hiểu rõ hơn về tinh thần yêu nước của nhân dân hai nước Việt – Hàn Công trình của chúng tôi tạo nên sự tiếp cận dễ dàng cho sinh viên Việt Nam và sinh viên Hàn Quốc (đặc biệt là sinh viên các khoa Đông phương, Việt Nam học, Văn học và Ngôn ngữ), khi có nhu cầu tìm hiểu lịch sử, văn học, văn hoá của hai nước
7 Ý nghĩa lý luận và ý nghĩa thực tiễn
Về ý nghĩa lí luận, qua việc phân tích nội dung, ý nghĩa và so sánh những
truyện ngắn của Việt Nam và Hàn Quốc, chúng tôi tìm ra những điểm tương đồng và những điểm khác biệt trong truyện ngắn hiện đại của hai nước Từ đó, chúng tôi rút ra
ý nghĩa tác phẩm, cũng như cho thấy những đặc điểm của thể loại truyện ngắn viết theo chủ nghĩa hiện thực của Hàn Quốc và truyện ngắn viết theo khuynh hướng lãng mạn và hiện thực của Việt Nam
Về ý nghĩa thực tiễn, đề tài là tài liệu tổng hợp và tham khảo, cung cấp kiến
thức cho những sinh viên đang học ngành Việt Nam học và các ngành có liên quan như Đông phương học, Hàn Quốc học, Văn học và Ngôn ngữ, giúp họ có điều kiện
tìm hiểu nền văn học của hai nước Việt Nam – Hàn Quốc, góp phần củng cố mối quan
hệ bang giao giữa hai nước Việt – Hàn
Mặt khác, hiện nay, nhiều người dân và đặc biệt giới trẻ, không hiểu biết nhiều
về lịch sử dân tộc, không thông cảm cho cuộc sống khó khăn của nhân dân, của đất nước và không hiểu được sự hi sinh anh dũng của ông cha họ cho Tổ quốc như thế nào Vì vậy, đề tài của chúng tôi cũng có ý nghĩa thực tiễn, giúp cho thế hệ trẻ hiểu và
Trang 8nâng cao ý thức yêu nước, yêu dân tộc cũng như sống có trách nhiệm hơn với đất nước
8 Kết cấu của đề tài
Ngoài phần Mở đầu (6 trang), trình bày những vấn đề chung như: Tính cấp
thiết của đề tài, Tình hình nghiên cứu đề tài, Mục đích và nhiệm vụ của đề tài, Cơ sở
lý luận và phương pháp nghiên cứu, Đóng góp mới của đề tài, Ý nghĩa lý luận và ý
nghĩa thực tiễn; phần Kết luận (2 trang) và Tài liệu tham khảo, Phụ lục (34 trang); Nội dung chính công trình nghiên cứu khoa học của chúng tôi gồm có 79 trang, được
triển khai thành ba chương như sau:
Chương 1: Đề tài chiến tranh trong văn học hiện đại Hàn Quốc (14 trang)
Chương này giới thiệu khái quát về văn học Hàn Quốc thời chiến tranh (thời bị Nhật Bản chiếm đóng), cũng như giới thiệu sơ lược về đề tài chiến tranh trong văn
học Hàn Quốc và những tác giả, tác phẩm tiêu biểu
Chương 2 : Dịch và giới thiệu một số truyện ngắn viết về chiến tranh của
Hàn Quốc (54 trang)
Trong chương này, chúng tôi dịch và giới thiệu năm tác phẩm tiểu biểu trong
văn học Hàn Quốc như: Một ngày may mắn, Cơn đói và vụ giết người, Núi đỏ, Chim
cò và Hai cha con đau khổ
Chương 3: Liên hệ với truyện ngắn viết về chiến tranh của Việt Nam (11
trang)
Trong chương này, chúng tôi so sánh với một số truyện ngắn Việt Nam sáng
tác trong và sau chiến tranh ở các mặt: quan niệm nghệ thuật về con người, nghệ thuật
xây dựng nhân vật và nghệ thuật kết cấu tác phẩm
Trang 9CHƯƠNG 1: ĐỀ TÀI CHIẾN TRANH TRONG VĂN HỌC
HIỆN ĐẠI HÀN QUỐC
1.1 Những vấn đề chung của văn học Hàn Quốc thời kỳ chiến tranh
Trong thế kỷ XX, Hàn Quốc trải qua hai cuộc chiến tranh lớn: cuộc chiến tranh chống sự xâm lược của Nhật Bản và cuộc chiến tranh giữa hai miền Nam – Bắc Hàn Quốc Nhưng cuộc chiến tranh Nam – Bắc Hàn chỉ diễn ra trong vòng 3 năm (1950 - 1953) Trong thời gian này, văn học Hàn Quốc không có gì nổi bật, chỉ sau khi ngưng chiến, văn học mới phát triển Vì vậy, trong phần này, chúng tôi chỉ giới thiệu
khái quát về văn học Hàn Quốc thời kỳ bị Nhật Bản chiếm đóng (9/8/1910 ~
15/8/1945)
Cuối thế kỷ 19, Đế quốc Đại Hàn (tức là Hàn Quốc) mới mở cửa do sự ép buộc của các cường quốc như Hà Lan, Anh, Mỹ, Nga, Nhật Bản và một số các nước phương tây Do đó, văn hoá của các nước tiên tiến du nhập vào Hàn Quốc, khiến cho
xã hội Hàn Quốc trải qua một thời kỳ đầy biến động Đặc biệt, trong thời gian đó, chế
độ phong kiến bị sụp đổ và phong trào Khai sáng được phát động rộng rãi Tất cả những điều đó đều được thể hiện trong văn học Hàn Quốc Chẳng hạn, trong tiểu thuyết, sự can thiệp của thế giới kỳ lạ bị mất đi, thay vào đó là những nội dung tồn tại trong cuộc sống hàng ngày Mặt khác, trong thời kỳ này, hình thức tiểu thuyết mới xuất hiện với nghệ thuật kết cấu không theo trật tự thời gian, phá vỡ khuôn mẫu của tiểu thuyết truyền thống Ngoài ra, tiểu thuyết còn thể hiện ý thức phê phán xã hội lúc bấy giờ và triết học Khai sáng với hình thức “Giáo dục mới”1 và phong trào dùng tiếng Hàn
Tuy nhiên, từ năm 1910, xã hội Hàn Quốc phải trải qua một thời kỳ biến động lớn Năm 1910 là một trong những mốc quan trọng nhất trong lịch sử cũng như trong văn học Hàn Quốc Đó là năm Hàn Quốc bị bắt buộc chấp nhận hiệp ước sáp nhập vào Nhật Bản và bắt đầu bị thống trị Từ đây, nhân dân Hàn Quốc phải chịu biết bao nhiêu cực khổ Văn học Hàn Quốc cũng bị gò bó Trong thời gian này, Nhật Bản kiểm
1
Khác với giáo dục xưa (học sinh học tiếng Hán, học Khổng tử, Nho giáo), Giáo dục mới là học tiếng Hàn và học những môn học như hiện nay
Trang 10duyệt sách báo nghiêm ngặt nên người Hàn Quốc không thể thể hiện được ý chí tự do
và quyền độc lập của dân tộc
Mặc dù vậy, trong thời kỳ này, tiểu thuyết Hàn Quốc cũng có sự biến đổi ở nhiều mặt Về mặt kỹ thuật, nhờ nhà văn Yi Kwang Su 2 có sự quan tâm nghiên cứu
về phong cách nên phong cách viết của tiểu thuyết Hàn Quốc có sự thống nhất, hài hoà giữa ngôn ngữ văn chương và khẩu ngữ Về mặt xây dựng nhân vật, tiểu thuyết tập trung thể hiện những nhân vật với những tình cảm riêng tư, muốn thoát khỏi các chuẩn lệ, những ý thức đạo đức truyền thống, nhưng chưa nhận thức rõ về thực trạng
xã hội
Sau khi diễn ra cuộc khởi nghĩa ngày 1 tháng 33 (năm 1919), văn học Hàn Quốc thể hiện thái độ tích cực đối với những vấn đề nan giải của dân tộc Quả vậy, các nhà văn tổ chức các văn đàn thường dựa vào xu hướng ưa thích của mình Và các
văn đàn ấy xuất bản các chuyên san văn nghệ như Chang-cho (nghĩa là Sáng tạo, năm
1919) 4, Pye-heo (nghĩa là Phế tích, năm 1920) 5, Baek-cho (nghĩa là Bạch triều
(白潮), năm 1922) 6, v.v Nhờ các chuyên san văn nghệ giới thiệu, nhiều tác phẩm
văn học được sáng tác và không khí văn học trở nên sôi nổi hơn Đặc biệt, các truyện ngắn Hàn Quốc được sáng tác nhiều trong những năm 1920 Nói một cách khác, đầu những năm 1920, các chuyên san văn nghệ được xem là “lò sản xuất” của những sáng tác truyện ngắn
Nhân vật trong truyện ngắn của văn học thời kỳ này được xây dựng cụ thể hơn, thực tế hơn Các nhân vật ấy có thể là những người trí thức băn khoăn trước thực trạng xã hội, có thể là những người nông dân lao động đau khổ, lầm than Ngoài ra, lần đầu tiên trong lịch sử tiểu thuyết, các nhà văn sử dụng đại từ nhân xưng ngôi thứ 3
Năm 1922 báo này được phát hành bởi Hyun Jin Gun, Lee Sang Hwa Xu hướng của báo này gần giống với
báo Phe-heo, nhưng tính chất lãng mạn mạnh hơn, còn Phe-heo thiên về miêu tả lối sống suy đồi
Trang 11như “그” (anh ta, nó, hắn) – những từ mà trước đây tiểu thuyết Hàn Quốc hầu như
không sử dụng Kim Tong In là nhà văn đầu tiên sử dụng đại từ nhân xưng ngôi thứ 3 trong tác phẩm của mình
Tác phẩm tiêu biểu trong văn học thời kỳ này là Baetaragi (Dân ca của ngư
dân ở miền bắc) 7, Gamja (Khoay tây) 8, Unsoo Joeun Nal (Một ngày may mắn) 9,
Manseojeon (Một ngày trước phong trào giành độc lập) 10, v.v
Giữa những năm 1920, trong văn học Hàn Quốc xuất hiện “Phe xu hướng mới” do sự ảnh hưởng của “Hội liên minh của nghệ nhân Hàn Quốc” (Korea Artista Proleta Federation : KAPF)11 Sáng tác của “Phe xu hướng mới” không như văn học trước đây Nhân vật chính trong các tác phẩm trước đây là người trí thức, được xây dựng theo sự tượng tưởng hoặc quan sát của nhà văn Còn, nhân vật chính trong tiểu thuyết của “Phe xu hướng mới” thì được nhà văn tạo ra dựa trên kinh nghiệm của mình Ngoài ra, thông qua các tác phẩm, họ khẳng định sự nâng cao ý thức giai cấp và đấu tranh về chính trị Truyện ngắn tiêu biểu cho văn học sáng tác theo xu hướng này
là Giawa Salyuk (Cơn đói và vụ giết người) 12, Hongsoo (Lũ lụt) 13, v.v
Vào những năm 1930, Nhật Bản tăng cường chủ nghĩa quân phiệt nên văn học Hàn Quốc bị gò bó về mặt tư tưởng Do đó, các văn đàn xây dựng nền móng cho văn học vào những năm 1920 đã bị tan rã Đặc biệt, sau khi KAPF bị tan rã, trong văn học Hàn Quốc gần như biến mất xu hướng, ý niệm sáng tác “văn học vị nhân sinh”, hướng
về cộng đồng, về đời sống con người, trong khi đó lại xuất hiện những tác phẩm chạy theo khuynh hướng “văn học vị nghệ thuật”, chủ yếu dựa vào tình cảm cá nhân
Trang 12Đặc biệt, trong những năm 1930, tiểu thuyết phát triển một cách mạnh mẽ, phong phú và đa dạng về đề tài Những nhà văn tiểu biểu trong thời gian này là Hwang Soon Won, Kim Dong Lee, Kim Yoo Jeong, Lee Hyo Seok14, Chae Man
Sik,…Và tiểu thuyết nổi bật nhất là Sam Dae (Ba đời) 15 của Chae Man Sik, Memilkot
Pilmulyeop (Mùa nở của hoa Kiều mạch) 16 của Lee Hyo Seok, Moonyeodo (Bức hoạ
của Vũ nữ) 17 của Kim Dong Lee, Dongbaekkot (Hoa Chi trà) 18 của Kim Yoo Jeong, v.v
Từ năm 1940 đến 1945, tức là trước giải phóng, tình hình thế giới nói chung, tình hình Hàn Quốc nói riêng khá phức tạp Nhân dân Hàn Quốc phải sống trong đau khổ, tủi nhục Trong thời kỳ này, dưới chiến thuật “Nhật Bản và Hàn Quốc là một” của Nhật Bản, tất cả những khoáng sản hay nông sản của Hàn Quốc đều bị Nhật Bản cướp bóc Ngoài ra, thanh niên Hàn Quốc cũng bị ép tham gia chiến tranh của Nhật; người dân Hàn Quốc bị cấm học tiếng Hàn, bị ép đổi họ tên theo kiểu Nhật Bản, và bị
buộc theo Shinto shrine (Thần đạo) 19 Do đó, văn học Hàn Quốc rơi vào hoàn cảnh đen tối Lúc bấy giờ, lực lượng sáng tác bị phân hoá rõ rệt Một số nhà văn như Han Yong Un20, Yoon Dong Ju21,… vẫn sáng tác những tác phẩm văn học thể hiện tư tưởng chống Nhật Bản nên bị bắt giam, bị tra tấn Trong khi đó, một số nhà văn khác như Yi Kwang Su, Kim Tong In, Joo Yo Han22,… đã bỏ ý niệm phản kháng nên lại viết những tác phẩm ủng hộ chiến tranh Nhật Bản, ủng hộ những chính sách cướp bóc
Được xuất bản vào năm 1936 trên báo Chokwang
17 Được xuất bản vào năm 1939
(29/08/1879 ~ 29/04/1944), là một trong những nhà thơ nổi tiếng nhất Hàn Quốc, đồng thời là nhà sư Tác
phẩm tiểu biểu nhất là Nimwi Chimmuc (Sự im lăng của Người)
21
(30/12/1917 ~ 16/02/1945), là một trong những nhà thơ nổi tiếng nhất Hàn Quốc Ông mất trong khi bị bắt
giam trong tù, năm 27 tuổi Bai thơ tiểu biểu là Byeol Hyeonun Bam (Ban đêm đếm lại ngôi sao)
22
(14/10/1900 ~ 11/1979), là nhà thơ, nhà báo, nhà chính trị Ông đã từng hoạt động chống lại Nhật Bản, sau
đó bị bắt giam, sau đó, ông bỏ ý niệm, kêu gọi thanh niên tham gia chiến tranh của Nhật Bản
Trang 13tài sản đối với nhân dân mình, thậm chí kêu gọi thanh niên tham gia chiến tranh với tư cách binh sĩ Nhật Bản Tuy nhiên, đa số các nhà văn như Yeom Sang Seop, Hwang Soon Won, Kim Dong Lee thì treo bút, về quê
Tóm lại, trong thời gian bị Nhật Bản chiếm đóng, văn học Hàn Quốc gặp nhiều khó khăn và có những hạn chế nhất định Tuy nhiên, văn học thời kỳ này cũng có sự phát triển trên nhiều phương diện Trước hết, truyện ngắn viết bằng tiếng Hàn Quốc xuất hiện và hoàn chỉnh về hình thức Thứ hai, trong tiểu thuyết, nhà văn sử dụng khẩu ngữ để tác phẩm tự nhiên hơn Thứ ba, trong văn học Hàn Quốc xuất hiện thể loại thơ văn xuôi Thứ tư, nhân vật trong truyện cụ thể hơn, thực tế hơn Thứ năm, lần đầu tiên các tác giả sử dụng đại từ nhân xưng ngôi thứ 3 trong tiểu thuyết Cuối cùng, đề tài của tiểu thuyết được đa dạng hơn
1.2 Đề tài chiến tranh trong văn học Hàn Quốc
Dưới thời bị Nhật Bản thống trị, văn học Hàn Quốc có sự đa dạng về đề tài Trước khi du nhập văn hoá của các nước tiên tiến, đề tài của tiểu thuyết thường là
“khuyến thiện trừng ác” như Truyện Hong Kil Dong23’ của Heo Kyun24, Cửu Vân
Mộng25 của Kim Man Jung26, v.v Nhưng sau khi mở cửa, đề tài của văn học Hàn Quốc có sự thay đổi Từ cuối thế kỷ XIX đến đầu thế kỳ XX, tiểu thuyết thường viết
về vấn đề triết học Khai sáng, ước mơ thoát khỏi những hủ tục, khát vọng và ý chí
giành độc lập Chẳng hạn, Hyeolwynoo (Lệ của huyết, 1906) 27 của Lee In Jik28 đã phản ánh những vấn đề thời sự trong xã hội lúc bấy giờ: về chính sách “Giáo dục
mới”, quan điểm về “kết hôn tự do”, về vấn đề độc lập; Moojeong (Vô tình, 1917) 29
của Yi Kwang Su thể hiện tinh thần yêu tự do, đề cao chủ nghĩa dân tộc, chủ nghĩa Khai sáng
Trang 14Trong thời kỳ này, văn học viết về chiến tranh thường quan tâm đến đời sống
đau khổ của người nông dân, người lao động nghèo Ví dụ, Gamja (Khoai tây, 1925)
của Kim Tong In nói về quá trình một phụ nữ, vợ của người nông dân nghèo, đã trở
thành gái mại dâm; Giawa Salyuk (Cơn đói và vụ giết người, 1925) của Choi Seo Hye
cũng nói về một người đàn ông có học nhưng trở thành kẻ sát nhân vì rơi vào tình cảnh quẫn bách
Sau đó, từ những năm 1930 đến trước khi được giải phóng, đề tài của tiểu thuyết Hàn Quốc là cuộc sống hàng ngày, là sự xung đột giữa truyền thống với hiện
đại Chẳng hạn, Moonyeodo (Bức hoạ của Vũ nữ, 1939) của Kim Dong Lee nói về sự xung đột giữa tín ngưỡng truyền thống với đạo Tin Lành; SamDae (Ba đời, 1931) nói
về mối quan hệ gia đình qua cuộc sống hàng ngày; Ready made Insaeng, (Cuộc sống
ready made, 1934) nói về cuộc sống hàng ngày của những người có trình độ văn hoá
mà chưa tìm được việc phù hợp
Sau khi được giải phóng, văn học Hàn Quốc trở thành phương tiện thể hiện ý niệm của 2 phe: chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản Tuy nhiên, sau chiến tranh Nam – Bắc triều, văn học Hàn Quốc không nói về tư tưởng, chỉ phê phán những hành
động hèn hạ do sự mù quáng của tư tưởng gây nên như Khainwy Hooyeo (Con cháu
của Cain, 1954) của Hwang Soon Won Thêm nữa, nhiều tiểu thuyết phê phán sự bất
công, thói tham ô trong xã hội như Ingyeo Ingan (Người thừa, 1959) của Son Chang
Seop30, Ohbaltan (Phát đạn lạc, 1959) của Lee Beom Sun31
Ngoài ra, nhiều tác phẩm văn học viết về sự đau khổ của con người do chiến
tranh gây ra và cách hàn gắn vết thương sau chiến tranh như Hak (Chim cò, 1954) của Hwang Soo Won, Soonaniedae (Hai cha con đau khổ, 1957) của Han Kun Chan
Bên cạnh đó, một số tác phẩm viết về thực tế xã hội, sự đối lập giữa hai tư tưởng (chủ
nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản) như: Kwangjang (Quảng trường, 1960) của Choi In
Trang 15Nhìn chung, trong văn học Hàn Quốc, khi viết về đề tài chiến tranh, các nhà văn thường tố cáo sự tàn ác của giai cấp thống trị, phản ánh thời đại hoặc gợi ý cách khôi phục, hàn gắn vết thương do chiến tranh gây nên Đặc biệt, văn học Hàn Quốc muốn khẳng định: chiến tranh là nguyên nhân gây nên biết bao nhiêu đau khổ cho người dân, và chính chiến tranh đã làm cho những người dân bình thường trở nên thay đổi, thậm chí trở thành những con người khác
1.3 Những tác giả và tác phẩm tiêu biểu
Trong phần này, chúng tôi chọn giới thiệu 10 giả, mà theo đánh giá của các nhà nghiên cứu văn học là những nhà văn tiêu biểu trong văn học hiện đại Hàn Quốc thời chiến tranh
1.3.1 Yi Kwang Su (4/3/1892 ~ 25/10/1950)
Ông là nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình, nhà giáo và cũng là nhà báo Sinh ra ở thị trấn Jeongju, tỉnh Bình An Bắc đảo Năm lên 11 tuổi, bố mẹ ông qua đời nên ông
sống trong gia đình của một Cheondokyo (Thiên Đạo giáo)33
và ghi chép lại những tài liệu của chính quyền, đem đi lan truyền rộng rãi Sau đó, nhờ “Iljinhoe”34 nhận ra tài năng của ông nên ông được sang Nhật Bản du học
Trong thời gian học ở Nhật Bản, ông gặp Choi Nam Sun35, Hong Myeong Hee Năm 1907, cùng với họ, ông tổ
chức văn đàn Sonyeonhoi (Hội thiếu niên) và ra mắt tờ báo
Sonyeon (Thiếu niên, 1907)
Sau khi về nước, ông dạy học ở trường Ohsan Năm
1917, ông viết và xuất bản tác phẩm Moojeong (Vô tình,
33
Một tôn giáo xuất xứ từ Hàn Quốc Năm 1905, tôn giáo này được thành lập nhằm chống lại Công giáo
34
Một tổ chức được thành lập nhằm cải tiến nước Hàn Quốc Tổ chức này liên quan đến Cheondokyo (Thiên
Đạo giáo) Vì tổ chức này mà Hàn Quốc ký hiệp ước sáp nhập vào Nhật Bản Đây là một trong những tổ chức thân Nhật tiêu biểu ở Hàn Quốc lúc bấy giờ
35
(26/4/1890 ~ 10/10/1957), là nhà văn Ông là một trong những người viết bài Tuyên ngôn độc lập của Hàn
Quốc Sau khi bị bắt giam, ông đã “biến chất”, hoạt động ủng hộ Nhật Bản Tác phẩm tiêu biểu là thơ
HaeyeoseoSonyeonyeogyeo (Từ mặt trời đến thiếu niên, 1908)
Trang 16được xem như truyện dài đầu tiên viết bằng tiếng Hàn) trên báo Maeilshinbo Sau đó,
ông sang Thượng Hải tham gia thành lập chính phủ lâm thời của Đại Hàn Minh Quốc Lúc ấy, ông viết các tác phẩm với đề tài triết học Khai sáng, độc lập
Nhưng không chịu được sự nghèo khổ, ông quyết định về nước Trên đường
về nước, ông bị cảnh sát Nhật Bản bắt giam Sau được thả, ông đã thay đổi, tỏ thái độ thân Nhật như tích cực ủng hộ các chính sách của Nhật Bản Sau khi Hàn Quốc được giải phóng, ông dạy tiếng Anh và viết tiểu sử của các chiến sĩ như: An Chang Ho36, Kim Goo37
Năm 1949, ông bị bắt giam vì những hành động ủng hộ Nhật Bản, khuyến khích thanh niên tham gia chiến tranh của Nhật Bản Nhưng vì bị bệnh nặng nên ông được ra khỏi trại giam Khi chiến tranh giữa Nam - Bắc bùng nổ, ông bị Bắc Hàn bắt
ép sang Bình Nhưỡng Trên đường đến Bình Nhưỡng, ông đã mất do bị bệnh nặng
Các tác phẩm ban đầu của ông thường được viết theo xu hướng hiện thực, xem trọng tính cách, tự do của cá nhân và khẳng định ý thức Khai sáng Tác phẩm tiêu
biểu là: Moojeong (Vô tình, 1917), Heulk (Đất, 1933), Yujeong (Hữu tình, 1933), v.v Đặc biệt, Moojeong (Vô tình) được đánh giá là truyện dài đầu tiên viết bằng chữ Hàn
Quốc
1.3.2 Yeom Sang Seop (30/8/1897 ~ 14/3/1963)
Yeom Sang Seop sinh ra ở Seoul Năm 1911, ông học ở trường trung học Bosung, sau đó du học ở Nhật Bản, tại trường Khoto Bulip Thời thanh niên, ông sống
ở Nhật Bản Trong thời gian đó, ông bị bắt vào tù vì tham gia Khởi nghĩa ngày 1 tháng 3 ở Osaka
Trang 17Năm 1920, ông về nước, tổ chức thành lập tờ báo
chuyên về văn nghệ Pyeo-Heo và tham gia hoạt động trên tờ
báo đó Ông được xem là người có công trong việc tạo ra
khuynh hướng sáng tác hiện thực trong văn học Hàn Quốc
Tất cả các tác phẩm của ông đều phán ánh thực tế xã hội lúc
bấy giờ
Suốt cuộc đời mình, Yeom Sang Seop đã chứng kiến
tất cả sự thống khổ của nhân dân Hàn Quốc Vì vậy, tác
phẩm của ông không thể không ghi nhận lại sự đau khổ tột
cùng ấy của nhân dân Trong thời gian này, ông viết 26 tiểu
thuyết dài, khoảng 150 truyện ngắn, 100 bài bình luận và 470
bài tiểu luận
Những tác phẩm tiêu biểu của ông: Pybonsilwy Cheonggaeguri (Con ếch
trong phòng vật mẫu, 1921), Manseojeo (Một ngày trước phong trào giành độc lập,
1922), Sam Dae (Ba đời, 1931), v.v
1.3.3 Kim Tong In (1900 ~ 1951)
Ông sinh ra tại Bình Nhưỡng, Hàn Quốc Bố của ông là người giàu có, là trưởng lão của đạo Tin Lành Vì vậy, ông đã học ở một trường do đạo Tin Lành thành lập Sau đó, ông đi du học ở Nhật Bản
Năm 1919, ở Nhật Bản, ông xuất bản số đầu tiên
Chang-cho, là tạp chí chỉ đăng những tác phẩm văn học
Lần đầu tiên, ông dùng đại từ nhân xưng ngôi thứ 3 trong văn học Hàn Quốc
Năm 20 tuổi, ông tham gia vào công cuộc giải phóng đất nước Nhưng khoảng năm 40 tuổi, ông lại phản bội Tổ quốc, bắt tay với Nhật Bản Ông chết trong chiến tranh Nam Bắc Hàn Quốc, do Bắc Hàn thẩm xét
Trang 18Từ năm 1955, để ca ngơi sự nghiệp văn học của ông, báo chí Sasangkye38 tổ
chức giải thưởng văn học Tongin Moonhaksang39
Tác phẩm tiêu biểu của ông là Baetaragi (Dân ca lao động của ngư dân ở
miền Bắc,1921, truyện ngắn đầu tiên viết bằng tiếng Hàn của Hàn Quốc), Gamja
(Khoai tây, 1925), Bulgunsan, (Núi đỏ, 1932), Balgalaki Dalmatne (Ngón chân giống
nhau, 1932), v.v
1.3.4 Hyun Jin Gun (9/ 8/1900 – 25/4/1943)
Hyun Jin Gun sinh ra ở Daegu và học ở trường làng Năm 1912, ông học trường trung học ở Nhật Bản và ra trường năm 1917
Những tác phẩm của Hyun Jin Gun thường miêu tả thực tế cuộc sống của nhân dân Hàn Quốc Ở giai đoạn trước, các tác giả chỉ sáng tác theo khuynh hướng lãng mạn,
vì vậy người ta đánh giá ông là người đầu tiên sáng tác tiểu thuyết hiện thực (vào năm 1920)
Tác phẩm tiêu biểu của Hyun Jin Gun: Bincheo (Vợ
của người nghèo, 1921), Sul kwueonhanun Sahwoi (Xã hội khuyến rượu, 1921), Unsoo Joeun Nal (Một ngày may mắn,
1924), B Sagamkwa Loveletter (B quản lý và Loveletter, 1925), Gohyang (Quê hương, 1926), v.v
1.3 5 Choi Seo Hye (21/2/1901 ~9/7/ 1932)
Choi Seo Hye sinh ra trong một gia đình nông dân
nghèo, tại Bắc bộ Hàn Quốc Sau đó, gia đình của ông di cư
vào Gandao 40 Ông học được Hán văn và vào học ở trường
trung học phổ thông Nhưng ông thường xuyên đọc những tờ
báo chuyên về văn nghệ và tự học văn học Sau khi tốt nghiệp
trung học, khoảng 6 năm, ông sống phiêu bạt khắp nơi
Trang 19Choi Seo Hye sáng tác nhiều tác phẩm dựa vào những kinh nghiệm trong thời gian sống phiêu bạt đó đây Vì vậy, ông thường viết về những người dân nghèo đau khổ, những người bị địa chủ bóc lột Ông quan niệm rằng, chưa trải nghiệm thì chưa viết được nên dựa vào những kinh nghiệm của mình, ông viết về tình hình quốc gia bị mất chủ quyền, về sự thất vọng của những nông dân bị mất đất đai trong những năm
1920 Ông tham gia hoạt động trên báo chuyên văn nghệ Choseon Moondan
Tác phẩm tiêu biểu của ông: Hongyeom (Hồng Diêm, 1927), Parkdolui
Chukum (Cái chết của Park-Dol, 1925), Giawa Salyuk (Cơn đói và vụ giết người,
1925), v.v
1.3.6 Chae Man Sik (21/7/1902 ~ 11/6/1950)
Là nhà văn, nhà báo Ông sinh ra từ một gia đình nông dân giàu có Năm 1922, ông đi du học ở Nhật Bản
Năm 1924, ông được giới thiệu trên tờ báo chuyên
về văn nghệ Choseon Moondan 41 Ông không tham gia KAPF nhưng lại theo xu hướng của họ Ông thường tố cáo
xã hội, mỉa mai những vấn đề xấu xa, tiêu cực trong xã hội
Tuy nhiên, những năm 1940, ông sáng tác những tác phẩm ủng hộ chính sách của Nhật Bản Sau khi Hàn Quốc giải phóng, ông tự thú
nhận lỗi của mình thông qua tác phẩm Người tội phạm của dân tộc
Tác phẩm tiêu biểu là Ready made Insaeng (Cuộc sống ready made, 1934),
Taephyeong Cheonha (Thái bình thiên hạ, 1938), v.v
1.3.7 Kim Yoo Jeong (18/1/1908 ~ 29/3/1937)
Kim Yoo Jeong sinh ra ở thị trấn Chuncheon,
tỉnh Gangwon, trong một gia đình thượng lưu, nhưng
ông dạy tiếng Hàn cho những người nông dân nghèo,
tá điền và rất trân trọng họ, đối xứ tốt với họ Năm
Shinchunmunye trao giải thưởng nên ông bắt đầu xuất
41
Một loại báo chí chuyên ngành, được thành lập năm 1924 Tờ báo này có vị trí quan đối với văn học Hàn Quốc vì thường đăng nhiều tác phẩm nổi tiếng trong văn học Hàn Quốc
Trang 20hiện trong văn học Hàn Quốc Sau khi gia đình bị sa sút, ông sống dựa vào người chị làm việc ở nhà máy Ông qua đời khi mới 30 tuổi, để lại khoảng 30 tác phẩm
Các tác phẩm của ông thường nói về tình yêu thương con người một cách hài hước mà vẫn giữ được tính thẩm mỹ Nói một cách khác, sự ngốc nghếch, sự ngớ ngẩn của nhân vật trong tác phẩm của ông làm cho người ta cười, nhưng điều đó lại chính là cuộc sống hàng ngày của những người nghèo khổ Đa số tác phẩm của ông không xác định được thời gian sáng tác vì sau khi ông mất, tác phẩm mới được xuất bản
Tác phẩm tiêu biểu của ông là Bom Bom (Mùa xuân), DongbaekKot (Hoa Chi
trà,1936), v.v
1.38 Kim Dong Lee (24/11/1913 ~ 17/6/1995)
Ông sinh ra ở thành phố Kyeongju, tỉnh Kyeonbuk
Bố của ông làm nghề bán đồ cúng, mê rượu chè nên mẹ
ông không chịu nổi, theo đạo Tin lành Vì bố mẹ luôn cãi
nhau nên cuộc sống của ông rất buồn chán
Do sự ảnh hưởng của mẹ, ông đã vào học ở trường
học của đạo Tin Lành Nhiều tác phẩm của ông thể hiện
giáo lý của Tin Lành Sau khi ly hôn với vợ thứ nhất, ông
tái kết hôn với một nhà văn nữ Điều này thúc đẩy ông sáng
tác nhiều tác phẩm hơn
Ông thường sáng tác đề tài về số phận của con
người Tác phẩm tiêu biểu của ông là Yeokmasal (Bệnh xê
dịch, 1948), Moonyeodo (Bức họa của Vũ nữ), v.v
1.3.9 Hwang Soon Won (26/03/1915 ~ 14/9/2000)
Ông vừa là nhà văn, nhà thơ, vừa là giáo viên
Ông sinh ra ở miền bắc Hàn Quốc trong một gia đình
giàu có Từ năm 1930, ông xuất bản nhiều tập thơ và
truyện Năm 1942, do chính sách dịch tiếng Hàn của
Nhật Bản, ông về quê ở Bình Nhưỡng Ông vẫn còn
sáng tác nhiều truyện ngắn nhưng không xuất bản Sau
Trang 21khi miền Bắc Hàn Quốc theo chủ nghĩa xã hội, ông di cư vào Nam Tác phẩm của ông thường miêu tả cuộc sống như đang diễn ra và gây xúc động mạnh mẽ cho người đọc
Ông được xem là một trong những nhà văn nổi tiếng của Hàn Quốc thế kỷ
XX Những tác phẩm chủ yếu của ông là: Khainwy Hooyeo (Con cháu của Cain, 1954), Sonagi (Mưa ngắn, 1952), Byeol (Ngôi sao, 1941), Chim cò (1953), v.v Truyện Mưa ngắn được đưa vào Giáo trình văn học Hàn Quốc, cho học sinh cấp 2
được tính hài hước Vì vậy, nhân vật của ông dù rơi vào hoàn cảnh đen tối nhưng vẫn tin tưởng ở tương lại tốt đẹp và luôn
nỗ lực để vượt lên hoàn cảnh
Tác phẩm tiêu biểu của ông là Hwin Jongyi Suyeom (Râu bằng giây trắng, 1959), Soonaniedae (Hai cha con đau khổ, 1957), Narutbae Iyagi (Truyện phà, 1959),
Wanglungkwa Judungun (Lăng tẩm và đơn vị đồn trú, 1963), v.v Tác phẩm Hai cha con đau khổ được trao giải thưởng Shinchun Moonyeo42
42
Một trong những giải thưởng có uy tín nhất về văn học ở Hàn Quốc, chỉ dành cho những người không chuyên
Trang 22CHƯƠNG 2: DỊCH VÀ GIỚI THIỆU MỘT SỐ TRUYỆN NGẮN HÀN QUỐC
VIẾT VỀ ĐỀ TÀI CHIẾN TRANH
Trong chương này, chúng tôi chọn dịch 5 truyện ngắn của Hàn Quốc, mà theo chúng tôi, đó là những truyện ngắn tiêu biểu cho văn học viết về số phận con người trong và sau chiến tranh Tác giả của những truyện ngắn này đã được chúng tôi giới thiệu ở Chương 1 Năm truyện ngắn mà chúng tôi đã chọn dịch là:
2.1 Truyện ngắn Một ngày may mắn (1924)
2.2 Truyện ngắn Cơn đói và vụ giết người (1925)
2.3 Truyện ngắn Núi đỏ (1932)
2.4 Truyện ngắn Chim cò (1954)
2.5 Truyện ngắn Hai cha con đau khổ (1957)
2.1 Truyện ngắn Một ngày may mắn – Hyun Jin Gun
2.1.1 Văn bản dịch:
Thời tiết u ám như thể sắp có tuyết rơi nhưng cuối cùng không phải là tuyết mà
là mưa xen lẫn tuyết
Hôm nay là một ngày rất may mắn đối với anh Kim-Chumgi – một người làm nghề kéo xe43 ở Dong So Moon44 Vì anh đã chở bà chủ trước nhà của anh đến trạm xe điện Ở đó, anh đưa ánh mắt hướng về từng người khách ở trạm xe và đúng lúc đó,
một giáo viên mặc y phục kiểu phương Tây muốn anh chở đến trường học Dong
Qwang 45 Người khách đầu tiên anh kiếm được 30 xu, còn người khách thứ hai thì được 50 xu … Buổi sáng mà kiếm được tiền như thế thì không phải là tệ Thực ra, do vận xui đeo đuổi, gần 10 ngày nay anh không kiếm được xu nào cả Khi mấy đồng tiền xu rơi xuống bàn tay kêu leng keng, anh vui mừng đến chảy nước mắt Thật sự không biết nói thế nào về tính hữu dụng của số tiền 80 xu anh kiếm được ngày hôm nay Không chỉ có thể uống một ly rượu để giải khát mà anh còn có thể mua một tô
canh Seoleongthang46 cho vợ anh đang bị bệnh Vợ anh đã bị ho khan hơn một tháng nay Gia đình anh nghèo đến nỗi không thể có được bữa sáng, nên tất nhiên, chưa bao
Trang 23giờ mua được một loại thuốc nào cả Nếu cố gắng thì anh cũng có thể mua thuốc cho
vợ nhưng anh nghĩ nếu uống thuốc một hai lần thì bệnh sẽ cứ theo, và anh luôn trung thành với niềm tin đó
Vì vậy, chưa bao giờ vợ anh đi khám bệnh nên không biết là bị bệnh gì Vợ anh chỉ nằm trên giường, ngay cả nằm nghiêng sang một bên cũng đã là điều khó khăn rồi, nói gì đến việc ngồi dậy Lý do khiến bệnh của vợ anh trở nên nặng hơn là
vì 10 ngày trước, chị ấy đã ăn bữa sáng và bị khó tiêu Khi đó, anh mới kiếm được tiền nên mua cho vợ một ít gạo và 10 xu củi Theo lời anh nói, vì chị quá đói không thể đợi đến lúc cơm chín, không kịp lấy muỗng mà dùng tay bốc cơm cho vội vào miệng như sợ người khác cướp mất, đến nỗi hai má phồng lên như một nắm tay Từ tối hôm đó, ngực của chị sưng lên, bụng bị trương phình, mắt lồi ra Khi đó, Kim-Chumgi giận sôi người, hét to: “Trời ơi, người không có phúc lành một chút gì cả, không có đồ ăn đã bị bệnh, bây giờ ăn cơm cũng bị bệnh thì làm thế nào, sao không
mở mắt ra!” Anh đánh một cái vào bên má người vợ đang bị bệnh Khi đó, đôi mắt chị mở được một chút nhưng đẫm nước mắt Hai mắt anh cũng nóng lên
Người bệnh ăn như thế mà không chán, ba ngày trước, vợ anh nói muốn ăn
một tô canh Seoleongthang
- “Trời ơi, đến bữa cơm sáng cũng không có được, làm sao có canh
Seoleongthang mà ăn? Ăn, sau đó lại bị bệnh nữa à?” Anh mắng vợ mà trong lòng
không thoải mái lắm vì thực ra, anh cũng không thể có tiền mua canh cho vợ
Nhưng bây giờ, không những có thể mua canh Seoleongthang cho vợ mà anh
còn có thể mua cháo cho Gaetongi (đứa con ba tuổi của anh), đang nằm bên cạnh người vợ bị bệnh Cầm 80 xu, anh thấy lòng mình vô cùng hân hoan
Nhưng may mắn của anh không dừng lại ở đó Quay về cổng trường, khi đang lau mồ hôi và nước mưa trên cổ bằng chiếc khăn vải bông bị dầu dính bẩn, anh nghe được tiếng ai kêu “xe kéo” ở phía sau Anh chỉ nhìn thoáng một lần mà đoán được
ngay, người đó là sinh viên trường học Dong Qwang
Trang 24Người sinh viên hỏi ngay:
- “Đến ga Namdamoon47 bao nhiêu?”
Hình như người sinh viên này sống ở ký túc xá trong trường Bây giờ là thời gian nghỉ đông nên có lẽ anh ấy đi về thăm quê Người sinh viên quyết định hôm nay
về quê mà trời thì đang mưa, lại có cả hành lý nên loay hoay không biết làm thế nào Đúng lúc ấy, anh thấy Kim-Chumgi quay lại trường Nếu không phải như vậy thì tại sao người sinh viên đó không mang giày da mà lại đi dép lê, mặc âu phục và không cầm dù để bị ướt?
- “Ga Namdamoon hả?” Anh ngập ngừng một chút Lý do khiến anh ngập ngừng là vì không có áo mưa, đường lại lầy lội nên anh không muốn đi, hay anh hài lòng đã chở được hai người khách rồi? Không phải Chẳng phải lý do đó Anh thấy hơi sợ vì vận may cứ đến liên tục Hơn nữa, trong lòng anh đang lo lắng về điều mà
vợ anh đã nài xin ngay lúc anh chuẩn bị đi làm Khi bà chủ trước nhà kêu anh chở đi, khuôn mặt vợ anh chỉ còn trơ xương và mắt to, trũng sâu như giếng tháng sáu, nói một cách cầu khẩn:
- “Hôm nay, anh đừng đi ra ngoài, xin anh hãy ở nhà vì em đang đau ”
Vợ anh nói nhỏ như tiếng muỗi kêu và thở thều thào, nhưng anh tỏ ra không quan trọng
- “Đĩ này, nói vớ vẩn Anh không đi làm thì ai nuôi chúng ta!”
Anh vừa quay đi, người vợ bệnh tật giơ tay lên, như muốn bắt anh lại và nói:
- “Em muốn anh không ra ngoài mà, nếu vậy thì anh về sớm nha” Anh bước ra khỏi cửa, theo sau anh là một tiếng nấc nghẹn
Khi nghe khách muốn đến ga, bỗng chốc hình ảnh vợ anh chập chờn trong đầu, tay anh run run, mắt như bị giật, anh thấy khuôn mặt vợ hình như đang khóc
- “Này, chở tới ga Namdamoon là bao nhiêu?”
Hình như người sinh viên ấy rất nôn nóng, vừa nhìn mặt anh vừa nói lầm bầm:
“Xe Incheon có chuyến khoảng 11 giờ, sau đó có chuyến 2 giờ, đúng không nhỉ?”
- “Một won năm mươi xu đấy.”
47
Là trung tâm ga xe lửa
Trang 25Câu này anh bất ngờ nói ra Mặc dù anh nói nhưng chính anh cũng ngạc nhiên
vì số tiền đó quá lớn Vì muốn kiếm tiền cho nên anh cố quên bây giờ vợ đang ở nhà đợi anh trở về Anh nghĩ là chắc hôm nay không có việc gì xảy ra Và anh không muốn bỏ lỡ sự may mắn đang đến May mắn lần này lớn hơn hai may mắn trước cộng lại
- “Một won năm mươi xu quả thật là mắc” - người sinh viên nói và lắc đầu
- “Không đâu, khoảng cách là hơn mười lăm lý48, thêm nữa trời đang mưa nên xin hãy trả thêm một chút tiền.” Vừa nói, mắt của anh vừa lấp lánh, không thể giấu được niềm vui đang dâng lên trong lòng
- “Nếu vậy, tôi sẽ trả theo yêu cầu của anh Nào đi nhanh lên đi.”
Nói xong, vị khách trẻ tuổi trở vào để mặc áo và đóng gói hành lý Sau khi người sinh viên đó lên xe, chân của anh hình như không phải chạy mà đang bay Bánh
xe xoay vòng quá nhanh hình như đang trượt trên lớp băng giống như một đôi giày trượt băng Trời mưa nhiều hơn nên mặt đường trở nên trơn hơn Một lát sau, đôi chân anh đang kéo xe bỗng nặng hơn, vì đã đến gần nhà anh Mối lo lắng quay trở lại với anh Tiếng nói như rung thổi vào tai anh và ánh mắt trách móc của người vợ hình như nhìn thẳng vào mắt anh Hình như anh nghe tiếng khóc của đứa con nhỏ và tiếng nấc cụt của nó
- “Sao vậy? Coi chừng bị lỡ tàu đấy.” Người sinh viên ngồi trên xe kéo kêu lên nôn nóng Anh nghe thấy Kim-Chumgi nhận ra anh chỉ mới cầm cái cán xe kéo ngừng một chút trên đường đông nghẹt người
- “Dạ, Dạ.”
Anh tiếp tục chạy Khoảng cách từ anh đến nhà anh càng xa, bước đi của anh càng nhanh hơn Đôi chân anh tiếp tục chạy vì có lẽ đã quên được nỗi lo âu Sau khi
đến ga, anh nhận được một won năm mươi xu, anh quên mình đã chạy hơn mười lý và
bị mưa ướt Kim-Chumgi thấy rất vui vì tưởng tượng mình là tỷ phú Anh cúi đầu chào người sinh viên nhỏ tuổi hơn mình mấy lần
- “Chúc đi về bình an!” Anh nói và cúi đầu chào lịch sự
48
Đơn vị đo chiều dài xưa 1 lý = 420 mét
Trang 26Nhưng anh lại lo lắng việc trở về nhà vì bây giờ trời đang mưa mà không có khách nữa Mồ hôi chảy ra do anh kéo xe giờ đã khô, nhưng ngay lập tức bụng anh kêu đói, cả người thấm nước nên anh thấy lạnh cóng Do vậy, anh mới thấy việc khẩn nài để được một won năm mươi xu là việc may đồng thời cũng là việc quá vất vả Chân anh đang ra khỏi ga nhưng chẳng có một chút sức mạnh gì Cả thân thể bị đông cứng nên anh cảm thấy như muốn ngã xuống ngay tại đó và không thể đứng dậy được
- “Trời ơi, sao mình về nhà khi vừa bị mắc mưa vừa kéo xe không?” Anh vừa tức giận vừa nói như đang chống đối lại người khác Lúc đó, trong đầu của anh chợt nảy ra ý nghĩ là không trở về xe không mà dạo vòng vòng đợi đón khách mới Hôm nay may mắn đến rất lạ cho nên không lý gì lại không có may mắn một lần nữa Anh tin rằng cuộc đời có những may mắn nối đuôi nhau đang đến với anh Nhưng anh không thể đứng ở trạm xe điện vì những người kéo xe trông rất đáng sợ Vì vậy, như lần trước, Kim-Chumgi để xe giữa đường đi bộ và đường xe điện, cách đó hơi xa, còn mình thì vừa quan sát xung quanh, vừa đi vòng vòng gần trạm xe lửa Không bao lâu sau, xe lửa dừng, có mấy người khách xuống ga Trong khi đang kiếm khách, anh thấy một cô gái trông như nữ sinh, mái tóc cột hai bím chia ra hai bên, mang giày cao gót, mặc áo khoác
- “Cô ơi, có đi xe kéo không?”
Không biết rõ là sinh viên hay là ai mà cô gái há miệng không nhìn thấy anh Anh quan sát thấy khuôn mặt của cô như một người ăn xin
- “Cô ơi, tôi chở lấy rẻ hơn so với những người khác, nhà cô ở đâu?” Bàn tay anh đụng phải cái túi kiểu Nhật Bản mà cô gái đang cầm
- “Sao ạ? Sao gây phiền vậy!” Cô gái quay lưng, kéo cái túi nhanh như sấm sét Kim-Chumgi kéo lùi xe lại Xe điện mới đến Anh nhìn khách đang lên xe điện một cách oán hận Nhưng linh cảm của anh quả không sai Xe điện vừa chuyển bánh, có quá nhiều khách trên xe nên có một người không lên xe được Người đó xách một cái hành lý rất lớn, có vẻ như nhân viên soát vé không chịu cho người đó lên xe
Kim-Chumgi đến đứng trước mặt người khách: “Anh muốn đi xe kéo không?”
Trang 27Sau một lúc lâu nói chuyện về giá cả, cuối cùng anh quyết định chở người đó đến Insadong49 với giá sáu mươi xu Kim-Chumgi thấy chiếc xe kéo càng nặng thì thân thể của anh lại càng nhẹ đi, và ngược lại, khi xe càng nhẹ thì thân thể của anh càng nặng Nhưng lần này anh lại thấy sốt ruột, hình ảnh vợ cứ chập chờn như lần trước Nhà anh bây giờ không có sự bình thản nào như những may mắn đang đến với anh Chân anh giống như cái cây hoặc cái gì đó không có thật nên anh chỉ biết chạy Người đang đi bộ nếu nhìn anh sẽ nghĩ rằng người xe kéo đang say rượu, hơn nữa đường bị trơn nên làm sao đi nhanh được Vì vậy, bước đi quá vội vàng của anh khiến người ta lo lắng
Trời mưa, bầu trời u ám nên cảm thấy như đã đến buổi hoàng hôn Vừa đến Chang Kung Won50, anh thở hổn hển và quay bước đi chầm chậm Một bước, rồi hai bước về gần đến nhà, lòng anh trở nên nhẹ bỗng một cách lạ kỳ Nhưng đó không phải lý do khiến anh thấy an tâm, mà đó là sự lo lắng, không may bao quanh lấy anh Khi đến gần nỗi lo, anh đi vòng quanh kéo dài thời gian thêm một chút Anh mong muốn niềm vui của việc kiếm tiền càng kéo dài ra như một điều kỳ diệu Anh ngắm nghía vòng quanh bốn phía Hình dạng đó như là ngôi nhà của anh và rủi ro hướng đến nơi đó Anh không thể làm chủ bước chân mình mà cảm giác như có ai đó bắt mình và cứu mình
Lúc đó, anh bạn Chisam vừa bước vào quán rượu Mặt của bạn anh hình như chuyển sang màu cam, trông mập ra, quai hàm và gò má bị che phủ bởi bộ râu rậm và
ở dưới cằm hình như được gắn lá thông So với hình dạng của Kim-Chumgi, anh ta như một người đến từ thế giới khác
- “Anh Kim-Chumgi ơi, hình như chưa vào quán rượu lần nào hả? Chắc kiếm được nhiều tiền lắm? Vào đây, mau uống một ly đi!”
Lời gọi mời ấy như đúng với ý anh Giọng của Chisam hoàn toàn khác với dáng điệu mềm mại và nhã nhặn của anh Kim-Chumgi tỏ ra rất vui khi gặp người bạn
đó Anh cám ơn Chisam như cảm ơn một vị ân nhân đã cứu mình
Trang 28- “Hình như bạn đã uống một ly rượu rồi Trông anh như có điều gì vui lắm” Kim-Chumgi cười vui ra mặt
- “Trời, nếu không có chuyện gì thú vị thì không thể nhậu đuợc hả? Nhưng sao anh lại ướt như chuột lột thế?”
Quán nhậu ấm cúng và ôn hòa Khi mở nắp nồi canh Chuathang51 đang nấu bốc lên khói trắng, mùi chả, thịt quay đã tẩm gia vị ngào ngạt Nào là thịt heo, nào là
gan, nào là thận heo và bánh xèo Bindae 52… Món nhắm được bày ra dùng với rượu Kim-Chumgi cảm thấy xót xa nếu không ăn hết những món bày trên bàn Đầu tiên,
anh ăn hai cái bánh Bindae lớn và kêu thêm một tô Chuathang Quá đói nên ăn rồi mà
bụng anh cứ muốn ăn tiếp Trong chốc lát, anh đã ăn hết một tô canh Chuathang có cá
chạch và đậu hũ như là uống nước Khi vừa kêu một tô canh thì hai ly Macgưly53 hâm nóng đã được mang tới Uống với Chisam, Kim-Chumgi thấy ruột mình đau và rượu lan truyền làm khuôn mặt anh nóng lên Anh uống thêm một ly nữa đầy gấp hai lần Mắt của Kim-Chamgi bắt đầu mở ra Hai cái bánh gạo nướng được cắt to như hai cái
má phập phồng Chisam ngạc nhiên nhìn kim-Chumgi:
- “Trời ơi, mới đó mà chúng ta đã uống bốn ly rồi, hết 40 xu.”
- “A ha thắng to, 40 xu mà nhiều hả? Hôm nay tôi kiếm được tiền Quả thật, hôm nay là một ngày rất may mắn”
- “Thế hả, anh kiếm được bao nhiêu?”
- “Kiếm được 30 won, 30 won Sao bạn không uống rượu… không sao, không sao, bạn cứ ăn đừng bận tâm Hôm nay kiếm tiền nhiều như núi…”
- “Này, anh say rồi Đừng uống nữa”
- “Chisam ơi, chỉ uống như vậy mà say hả? Cứ uống nữa đi, mau lên!”
- “Này, sao anh không uống nữa?”- Anh cười Anh bực mình khi bất ngờ thấy Chisam nháy mắt
- “Này cậu, cậu nghĩ tôi không có tiền hả?”
Trang 29Vừa nói, anh vừa cho tay vào túi lấy ra một tờ giấy tiền một won ném mạnh về phía Chisam Mấy cái bạc xu rơi xuống kêu leng keng
- “Bạn, tiền rơi kìa, sao vứt tiền như thế ?” - Vừa nói, anh ta vừa nhặt tiền lên Kim-Chumgi đang say rượu nhưng hình như đang kiểm tra tiền đã rơi ở đâu Vừa mở
to mắt nhìn xuống đất, vừa bất ngờ với hành động của chính mình, anh hoảng sợ và nổi giận
- “Này, nhìn đi, mọi người nhìn đi, nghĩ tôi không có tiền hả, giống như bị gãy chân thôi” - Anh cầm tiền mà Chisam đã nhặt
- “Tiền là kẻ thù! Tiền đó là cái chết”
Tiền, anh liệng tiền xuống đất, sau khi nó chạm vào bức tường, anh lại uống ly rượu nóng và khóc như bị cây gậy đánh vào xương Ly rượu đầy gấp hai lần ly đầu tiên anh đã uống cạn Kim-Chumgi chùi rượu bị dính ở miệng và râu, dường như anh cảm thấy hài lòng rồi vuốt chòm râu lá thông
- “Rót nữa, rót nữa đi” - Anh la to
Anh uống thêm một ly nữa rồi vỗ vai Chisam và bất ngờ cười to Tiếng cười to làm những người khách trong quán rượu quay đầu nhìn Kim-Chumgi Anh cười càng
Kim-Chumgi bắt chước tiếng chim sơn ca Tất cả mọi người trong quán đều cười vang
- “Trời ơi, giống như người keo kiệt Tôi không làm gì cả “sao anh lại phiền phức như vậy” “Trời ơi, tiếng đó không có vẻ đoan trang gì hết, hơ hơ”
Trang 30Tiếng cười vang hơn, tiếng cười tan biến trước khi Kim-Chumgi bắt đầu khóc Chisam lặng lẽ nhìn anh
- “Vừa mới cười đó mà giờ lại khóc Có chuyện gì à?”
Kim-Chumgi khịt nước mũi
- “Bà xã mình đã chết”
- “Cái gì, bà xã bạn chết, khi nào?”
- “Cái thằng, khi nào là khi nào, hôm nay”
- “Trời ơi, thằng điên, đừng nói đùa nữa”
- “Nói đùa để làm gì, đã chết thật mà…tôi nói thật mà Xác bà xã nằm ở trong nhà mà tôi uống rượu với bạn thì tôi đúng là một kẻ đáng chết, một kẻ đáng chết.” Tiếng khóc của Kim-Chumgi càng lớn hơn, nét mặt của Chisam hình như hiện lên một chút đổ vỡ
- “Trời ơi bạn, nói thật hay nói dối Nếu vậy thì đi về nhà đi, đi.”
Chisam vừa bắt tay vừa kéo tay Kim-Chumgi đứng lên
Anh lắc lắc cánh tay của Kim-Chumgi đang cười mà sắp chảy nước mắt
- “Ai chết?”
Một ý nghĩ hiện ra
- “Chết, tại sao chết, vẫn sống mà Bà xã chết vì cơm thôi Nãy giờ bạn bị lừa” Anh vừa cười vừa vỗ tay như một đứa trẻ
- “Người này điên thật rồi Tôi cũng đã nghe tin vợ anh bị bệnh mà”
Vừa nói, Chisam cảm thấy có cái gì đó bất an, cứ giục Kim-Chumgi đi về nhà
- “Không chết, không chết mà”
Kim-Chumgi bực mình nói một cách tự tin, trong lời nói có một âm thanh nào
đó như cố gắng tin rằng vợ anh không chết Anh uống thêm một ly nữa rồi đứng dậy trả một won và bước khỏi ra quán rượu Mưa cứ rơi nặng hạt
Mặc dù đang say rượu nhưng Kim-Chumgi vẫn mua một tô canh
Seoleongthang về nhà Nhà vẫn là nhà, dĩ nhiên là nhà thuê, hơn nữa không phải thuê
cả một căn hộ Đó là một phòng được ngăn ra từ nhà chính, anh chỉ thuê một phòng, mỗi ngày múc nước giếng, mỗi một tháng chỉ trả một won thôi Nếu Kim-Chumgi không uống rượu thì chắc là không bị run chân khi bước vào nhà Không khí trong
Trang 31nhà bị bao trùm bởi sự im lặng khủng khiếp như sự im lặng của biển sau một cơn bão tràn qua Không nghe tiếng ho húng hắng Không nghe thấy tiếng thở Duy nhất chỉ
có sự lặng im giống như một ngôi mộ, chỉ có tiếng em bé đang nhấm nháp bú sữa mẹ,
sự trầm lặng không thể lặng sâu hơn được nữa Nếu một người nhạy cảm về thính giác thì âm thanh đó chỉ rất nhỏ thôi, không nghe tiếng nuốt bú sữa mẹ Chỉ có tiếng nhấm nháp, không có tiếng nuốt bú sữa mẹ Kim-Chumgi đoán được sự im ắng này không phải là may mắn Nếu không phải như vậy thì mới vào đến cửa anh đã không nói
- “Bà xã ơi, anh về nhà rồi mà không ra đón à? Ôi cha.”
Âm thanh đó thật kỳ lạ Kim-Chumgi thình lình mở cửa phòng, không khí lạnh đến cùng mùi nôn từ dưới nệm xông lên theo cùng mùi bụi, mùi phân và mùi nước tiểu vì tã lót chưa giặt, mùi đống quần áo dơ, mùi mồ hôi của người bệnh, mùi của
chính anh Đi vào phòng, anh để canh Seoleongthang ở góc phòng, anh đang say và la
mà từ tiếng động ở trong lòng Tiếng khóc lại vang lên khản cổ họng nhưng không còn chút sức mạnh nào để khóc
Đá bằng chân mà không có cử động nào, anh nhảy chồm đến bên đầu vợ, lắc lắc đầu của người vợ như lắc cái cổ chim ác là
- “Vợ ơi, nói đi, nói! Miệng bị dán lại hả, mình ơi!”
Trang 32Anh thấy phía trước mắt mình cái màn che cửa màu trắng biến thành màu đen
- “Mắt đây, mắt đây! Sao không thể nhìn thẳng mà cứ nhìn lên trần nhà.” Tiếng ở cuối câu đã uất nghẹn Rồi nước mắt của người sống rơi giống như phân của con gà, đẫm ướt mặt của người chết đã cứng Bất ngờ, anh vừa lầm bầm như người điên vừa hét vào mặt người chết
- “Mua canh Seoleongthang về rồi mà sao không thể ăn, sao không thể ăn, hèn
gì hôm nay quá may mắn, nên thấy lạ kỳ mà…”
2.1.2 Tìm hiểu tác phẩm:
a Hoàn cảnh ra đời:
Từ năm 1910 đến năm 1945, Hàn Quốc trở thành thuộc địa của Nhật Bản Sau cuộc khởi nghĩa ngày 1 tháng 3 của Hàn Quốc (năm 1919), Nhật Bản nghĩ khó thống trị được Hàn Quốc với những chính sách bạo lực nên đã thay đổi Hơn nữa, trong thời
kỳ đó ở Nhật Bản, công nghiệp phát triển mạnh, nông dân di cư vào đô thị nên ở đó xảy ra tình trạng thiếu lương thực Nhật Bản muốn khắc phục tình trạng này bằng việc thực hiện kế hoạch tăng thêm sản lượng lúa ở Hàn Quốc
Từ năm 1920, nông dân ở nông thôn và lao động ở thành thị bị bóc lột nên cuộc sống nhân dân Hàn Quốc trở nên đau khổ và vô cùng tội nghiệp Cả nước bị bần cùng hóa Tác phẩm này được sáng tác năm 1924 và phản ánh thời kỳ đó
b Nhân vật:
- Kim-Chumgi là người lao ðộng nghèo làm nghề kéo xe, là người có tính tình cục cằn nhưng trong lòng rất lo lắng cho vợ con Gần 10 ngày không kiếm được tiền, hôm nay anh rất may mắn, từ sáng đã có việc làm Anh rất vui vì có thể mua canh
Seoleongthang cho người vợ đang bị bệnh và có thể mua cháo cho đứa con ba tuổi
Những việc may mắn tiếp tục diễn ra, Kim-Chumgi kiếm được một số tiền lớn Nhưng khi đang làm việc, lòng của anh vẫn cảm thấy băn khoăn Mặc dù kiếm được tiền nhưng anh cảm thấy sợ về nhà Cuối cùng, anh vào quán rượu, sau khi đã say anh mới đi về nhà được Về đến nhà, Kim-Chumgi thấy vợ đã chết và thấy con đang bú sữa mẹ
Câu chuyện đơn giản nhưng ý nghĩa thật sâu xa Thực ra, với Kim-Chumgi, một ngày rất may mắn cũng là một ngày rất xui xẻo Nhân dân sống ở dưới chế độ
Trang 33thống trị Nhật Bản không thể có được một ngày may mắn Đối với những người dân thuộc tầng lớp thấp trong xã hội thì ngày may mắn là ngày xui xẻo Đó là cách thể hiện đầy châm biếm của nhà văn
Tóm lại, Kim-Chumgi là nhân vật chính của bi kịch, đại diện cho nhân dân Hàn Quốc đau khổ, kiệt sức dưới ách thống trị của Nhật Bản Anh đại diện cho tầng lớp nhân dân dưới đáy xã hội Trong gia đình, Kim-Chumgi là trụ cột, là lao động chính nhưng không thể kiếm ra tiền đến nỗi vợ phải chết vì đói khổ và bệnh tật, con cũng không thể nuôi nổi Điều này cho thấy, nhân dân Hàn Quốc lúc bấy giờ không
có hy vọng ở tương lai
- Vợ của Kim-Chumgi, một người phụ nữ nghèo tội nghiệp Chị bị bệnh, muốn
ăn một tô canh Seoleongthang nhưng đến khi chết vẫn chưa được ăn Người vợ này là
nhân vật có ý nghĩa quyết định cho hạnh phúc và đau khổ của tác phẩm
c Nghệ thuật:
* Nghệ thuật miêu tả nhân vật:
Tác giả đã miêu tả nhân vật Kim-Chumgi một cách trực tiếp, sinh động qua những hành động, lời nói và suy nghĩ cũng như khắc họa sâu sắc hoàn cảnh đau khổ của gia đình anh Qua nhân vật, chúng ta thấy hiện lên một xã hội Hàn Quốc nghèo khổ, bần hàn dưới chế độ cai trị của Nhật Bản Ngòi bút của nhà văn thực sự tinh tế, hiện thực và cảm động
Đặc biệt, nhà văn đã miêu tả diễn biến tâm lý nhân vật rất sắc sảo qua việc xử
lý thời gian đơn tuyến (từ sáng đến chiều) Những suy nghĩ, hành động của nhân vật được lặp lại nhiều lần, biểu hiện đời sống nội tâm sâu sắc (niềm hạnh phúc do may mắn, sự lo lắng khi nghĩ đến vợ con )
* Nghệ thuật kể chuyện và kết cấu tác phẩm
Truyện được kể ở ngôi thứ 3 (người kể chuyện biết hết mọi việc) Ngoài ra, tác phẩm này được kể theo trật tự thời gian dù có vài lần anh Kim-Chumgi nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong quá khứ giữa hai vợ chồng
Tác giả đã kể chuyện theo lối mở rộng sự kiện Trước hết, tác giả lựa chọn chủ
đề, sau đó đưa ra các sự kiện, biến cố và tình tiết nhằm làm rõ chủ đề Cuối cùng, nhà văn thâu tóm tất cả và khẳng định lại chủ đề Thông thường, với cách kể chuyện và
Trang 34kết cấu như tác phẩm này, bi kịch thường được sắp xếp vào giai đoạn cuối cùng của cốt truyện để tạo nên sự hồi hộp, gay cấn và làm nổi bật chủ đề
e Ý nghĩa:
Trước năm 1920, nhiều tác giả viết về cuộc sống người trí thức thất bại dưới sự thống trị Nhật Bản Nhưng nhân vật chính trong truyện này không phải là người trí thức mà là người lao động nghèo Tác phẩm cố gắng viết về nỗi đau khổ hiện tại dưới
sự thống trị của Nhật Bản theo khuynh hướng hiện thực Vì vậy, tác phẩm này đã tái hiện được bức tranh đời sống xã hội lúc bấy giờ
Bên cạnh đó, giai đoạn đầu của văn học hiện đại có nội dung chính là sự vỡ mộng và sự thất bại của người trí thứ hay sự thoát ly cuộc sống theo chủ nghĩa lãng mạn Còn tác phẩm này lấy tiêu điểm là cuộc sống người dân lao động khốn khổ, vì vậy nó đã mở đầu cho trào lưu tiểu thuyết hiện thực vào năm 1920
2.2 Truyện ngắn Cơn đói và vụ giết người – Choi Seo Hye
2.2.1 Văn bản dịch:
1
Kyeong-su vác bó củi đã buộc lên trên vai Chẳng kể quá tải hay không, hoặc
dù bị té trong khi về nhà, nếu thời tiết dễ chịu hơn thì anh sẽ chặt thêm nhiều củi nữa Nhưng anh không thể chịu được nữa vì quá đói và lạnh buốt người Anh Kyeong-su
cố vác bó củi cao hơn mình, lặc là lặc lè, vừa rên rẩm vừa đi chập chững xuống đường dốc Dây sọt siết chặt vào vai nên anh thấy ngực bị nhức, chân run lập cập suýt bị té ngửa Anh bị đau đớn vì củi, kể cả bị đau lòng vì tưởng rằng chủ núi bắt anh với lời la: “Thằng này, sao đi trộm cây của tôi?” Nhiều lần, Kyeong-su định bỏ củi lại nhưng nghĩ đến gia đình bị lạnh cóng nên anh lại nghiến răng chịu đựng và cố gắng hết sức mình Gió thổi vào phía tây bắc làm cho ngực anh như bị trúng thương Trời u ám nên xung quanh cũng nhập nhoạng tối Khi gần đến nhà, cả người Kyeong-su ướt đẫm mồ hôi Mỗi khi cử động, anh ngửi thấy cái mùi hôi của mồ hôi từ bên trong áo Khi đến trước cửa nhà bếp, anh vẫn vác bó củi và ngồi phịch xuống Ngay lập tức, anh nghĩ
‘mình đã về rồi’, tất cả các dây thần kinh đã căng đến nỗi như dây cung bị đứt nên không đủ sức làm nhúc nhích một ngón tay
Trang 35“Hề hề, ba về rồi Ba! Hề hề.” Qua cái lỗ đã bị xoi ra từ cái cửa, Hak-sil, năm nay được 3 tuổi, vừa nhìn ra vừa gõ cửa tạch tạch Kyeong-su mệt nhoài như đang ở trong mơ nhưng thấy được đôi mắt giống như trái nho hoang dã của con gái nhìn anh mỉm cười, và nghe được tiếng giọng dịu dàng của con, trong lòng anh đầy ắp tình cảm không thể diễn tả được- một thứ tình cảm vô cùng trong sáng, dịu dàng và ấm áp Anh
xô cửa, nhào đến ôm chặt lấy Hak-sil, muốn liên tục hôn chụt chụt vào đôi môi mịn
ấy “Ừ, ừ, Hak-sil à?” Anh vừa cười âu yếm, vừa lấy ra cái liềm Lúc đó, cửa của nhà bếp được mở lạch cạch Bà già hỏi: “Con mới về hả? Hôm nay con cũng lạnh buốt sao! Chắc con đói nữa phải không?” Trong khi bà nhìn ra, anh bộc lộ sự ngượng ngịu:
“Mẹ đừng lo! Con đâu có đói” Mỗi khi thấy những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ, dấu hiệu cho những khó khăn mà mẹ đã trải qua, lòng Kyeong-su đau nhói như bị điện giật
2
Kyeong-su bước vào nhà bếp (Ở miền Bắc, trong nhà không có tường ngăn chia giữa nhà bếp và phòng ngủ) Khi nhìn thấy ngôi nhà với những bức tường bị sương giá bao phủ và sàn nhà đầy bụi bặm, anh lại tưởng tượng ra đó là tầng hầm bí mật thường xuất hiện trong các truyền thuyết phương Tây “Ba, ba!”- Hak-sil vừa kêu vừa chạy đến ôm lấy đầu gối của anh Kyeong-su ôm Hak-sil ngồi xuống dựa vào cửa nhà bếp, nhìn ra sàn phòng ngủ Bị bệnh phong sau khi sinh54, hơn 10 ngày nay, vợ của Kyeong-su nằm rên rỉ, được trùm bởi một cái mền dơ bẩn với những cái áo, ở một góc phòng ngủ Đôi mắt của cô sâu hoắm và cơ thể ngày càng gầy hơn, trông như chỉ còn da bọc xương “Sau khi con đi, vợ con có bị lên cơn đau nữa không?” “Không bị nữa mà ngày càng yếu hơn” Bà già quay đầu nhìn người con dâu nằm kế bên mình Gió thổi vào lạnh buốt Mấy ngày qua không có củi để sửi nên sàn nhà giống như nước đá đóng băng, xương bị tê buốt Ngoài cái váy rách, Hak-sil không có một cái gì mặc nên môi của bé xanh tái Vậy mà Hak-sil có nụ cười tươi, ngồi trên lưng Kyeong-su, chân bé thõng xuống đến đầu gối, hai tay ôm chặt lấy anh, nói lắp bắp điều gì không thể nào hiểu được Bà già nói lập lờ như lời nói không hề được chuẩn bị: “Hồi nãy, chủ nhà ghé lại mắng mỏ …” Kyeong-su đột nhiên tức và chửi: “Thằng
54
Một loại bệnh Sau khi sinh, người phụ nữ thấy trong người lạnh, bị lạnh run, đổ nhiều mồ hôi
Trang 36này bị điên rồi, ai mà không trả tiền hả? Và nếu không trả thì sao?” “Này, ổng có thể nghe thấy đấy Sao ổng không lấy tiền chứ? Chúng ta chưa trả là không đúng rồi” Lời nói đó của mẹ giống như lời chửi rủa hoàn cảnh bi đát của mình “Không đúng cái gì?
Có phải chúng ta có tiền mà không trả đâu? Ôi, con muốn sống mà đừng nhìn thấy những cái mặt kiêu ngạo đó…”
Vì tức giận, Kyeong-su nói thẳng mà trong lòng anh ngổn ngang hàng ngàn suy nghĩ Khi còn trẻ, cuộc sống của mẹ cũng được xếp vào loại trung bình Nhưng Kyeong-su nghĩ, hiện nay mẹ đã già rồi, mẹ và vợ - con bị đói, sống trong cãn phòng lạnh tanh, cuộc sống của mình trải qua hơn 20 năm, coi như không có giá trị gì cả Thêm nữa, Kyeong-su hổ thẹn rằng, trước mặt người ta, anh tỏ ra rất gia trưởng
‘Trường học? Hừ, từng đi học trung học làm gì nhỉ?’ Vì học phí, anh đã bán đến ngôi nhà rơm của mình nhưng tốt nghiệp rồi thì đã làm được gì? Không cần thiết phải làm cho gia đình vất vả vì mình như vậy! Bao nhiêu lần trong ngày, anh cứ hối tiếc và nguyền rủa hành động của mình Tuy nhiên, ngay lập tức anh lắc đầu: ‘Không phải Không phải là mình có lỗi Chỉ có kẻ giàu mới học được hả? Gia đình đến phải bán nhà là lỗi của ai? Mình có lỗi chắc? Liệu mình có lỗi không? A, hình như thế giới biết như vậy Hừ! Đã học được nhưng không có gì ăn nên nghèo đói hơn Điều này cũng
là lỗi của mình nhỉ? Mình không làm việc hả? Việc làm! Việc gì? Về nông thôn thì mình đâu có ruộng, ra thành thị thì mình cũng đâu có vốn Nếu dạy ở trường hoặc làm
ở văn phòng mà thẳng thắn quá, nói đúng quá thì mình sẽ bị đuổi việc… Vậy, mình chết quách đi có đúng không? Nhưng sao mình lại tự bỏ cuộc đời này hả? Vẫn còn trẻ
mà sao mình lại bỏ? Phải bằng mọi cách kiếm sống, sau đó mới chết được! Sao mình
tự bỏ? Trong thế giới không phải là không có cái ăn, không có cái mặc? Có nhiều thứ mà! Chỉ có bọn nhà giàu giữ hết nên như vậy! Bọn chúng có nhiều thứ quá nên lo, còn người khác thì không có gì cả đến mức phải tìm đến cái chết để tự bỏ cuộc đời này sao?’…
Mỗi khi nảy ra những suy nghĩ này, máu trong người của Kyeong-su như sôi lên nên anh la hét, chạy đi như muốn phá sạch hết hành tinh này Nhưng nghĩ lại, sức mình yếu ớt và tình trạng của gia đình (sự sống của những người thân đều phụ thuộc vào anh), sau khi mình mất thì họ sẽ sống thế nào? Kyeong-su hình dung như tình
Trang 37trạng ấy xảy ra ngay trước mắt mình Vì vậy, suy nghĩ ‘chịu đựng nữa đi’ như nén cơn giận dữ lại Bất cứ ở đâu, khi nhìn thấy những người nghèo khổ, lòng anh lại nhức nhối, khó chịu Vì những lúc như vậy, Kyeong-su như hình dung ra được những kẻ ác liệt đang chà đạp, khinh rẻ họ
‘Ôi, sao mình do dự vậy nhỉ? Bỏ tất cả đi Không cần đề ý đến những điều nhỏ nhặt, riêng tư như mẹ, vợ, con, Đâu phải chỉ có gia đình mình mới tội nghiệp nhỉ? Trong xã hội này có nhiều người bị đói gấp trăm lần so với gia đình mình Vậy, không cần để ý đến chuyện này, chuyện kia nữa, vấn đề là phải đóng góp sức mình vào phong trào cứu con người, để cùng nhau sống!’
Có khi xung lên, quyết định như vậy, nhưng Kyeong-su không thể đứng lên như vậy được vì chưa đủ bản lĩnh Thực ra, không phải anh thiếu dũng cảm mà là lòng quyến luyến gia đình lớn hơn
Giờ này, Kyeong-su đang bị những cảnh rối loạn kích động nên anh vừa ngồi
ôm đầu gối, hai ngón tay cái móc vào nhau, quây vòng, vừa nhìn kỹ bà xã đang nằm yên
Lúc nãy, bé con Hak-sil chỉ ở bên bố, ôm chặt bố rất dễ thương nhưng giờ lại khó chịu Anh nhìn Hak-sil nói, và chỉ tay ra phía bà mẹ đang bỏ thêm củi vào lửa :
“Bố buồn ngủ Con hãy đi đến bà nội đi.” Sau đó, Kyeong-su đi nằm liền Anh nghĩ cái này cái kia lung tung, cuối cùng là chửi rủa cả gia đình như: ‘tất cả chết đi!’ Nếu
cả gia đình chết đi thì anh sẽ thấy thoải mái như trút được gánh nặng
‘Không được đâu Họ cũng là con người mà Mình coi trọng cuộc sống của mình thì phải coi trọng cuộc sống họ Tại sao mình lại muốn họ chết! Sau khi chết, họ được chôn trên đất này à? Mình phải đưa họ đến Bắc Mãn Châu, chôn cất họ, sau đó mình sống một mình thoải mái được sao? Nếu được thì để lại mộ sau lưng mình mỗi bước đi của mình sẽ có máu đỏ tuơi, máu bị người đời nguyền rủa Và lúc đó mình trở thành gì? Ừ, sao mình lại muốn chết? Sống đi! Dù xương mình bị gãy hết, cũng sống đi! Chết thì cùng chết!’ Kyeong-su chợt mở mắt ra như vừa ra khỏi một giấc mộng kinh hoàng Sau đó, anh nhắm mắt lại (lăn lộn) rồi xoay người sang hướng khác
Trang 383
Kyeong-su không cử động, chỉ nằm yên, lại suy nghĩ mông lung
- “Anh ơi!” Vợ Kyeong-su gọi anh Tiếng gọi rất nhỏ, hình như người phụ nữ
ấy không còn sức lực nữa
- “Lại sao vậy?” Kyeong-su nhăn mặt, đứng thẳng lên, trả lời một cách dữ dằn Nhưng như vậy không phải vì anh giận dữ hay chán ngán vợ, mà vì trong lòng anh đang có tâm trạng khó chịu, anh cũng không biết mình khó chịu về điều gì và cũng không làm chủ được nên trả lời như vậy Vợ anh thấy anh đứng thẳng lên nên không nói nữa, chớp chớp đôi mắt Một giọt nước mắt to chảy dài xuống gò má hóp lại Nhìn thấy cảnh đó, Kyeong-su rất đau lòng và ân hận về câu trả lời và thái độ giận dữ vô cớ của mình
- ‘Người vợ đã đi theo anh cách xa hàng ngàn lý, chăm chỉ làm ăn, ăn mặc
không đầy đủ nên bị bệnh, thậm chí không được mua thuốc cho Vậy mà, sao chỉ một câu trả lời mình cũng không thân thiết với em?’ Khi nảy ra suy nghĩ như vậy, Kyeong-su cảm thấy mình có lỗi và ăn năn, thống thiết Nếu lúc đó vợ anh đứng bật dậy, chặt đầu thì Kyeong-su cũng sẽ chịu Anh sẽ ôm vợ xin tha lỗi 100 lần
- “Em ơi! Em đau hả?”- Kyeong-su hỏi một cách thân thiện và đi đến bên vợ
- “Trời ơi, lại bị phong đấy” Sau khi bỏ thêm củi lửa lên phòng ngủ, ru Hak-sil ngủ xong, rồi nhìn vào mặt của con dâu, bà mẹ nói to một cách sợ hãi Người bệnh cắn chặt hàm răng, trên trán mồ hôi lấm tấm như hạt kê Cặp môi khô héo của vợ tái xanh như màu sắt Sống mũi của vợ cũng chảy mồ hôi Kyeong-su vội hô hấp gấp Dựa vào kinh nghiệm trong ngày, hai mẹ con chẩn đoán được chứng bệnh thế nào nên hai người nhấc cái mền lên nhìn cả chân lẫn tay của bệnh nhân Tất cả các ngón tay và chân đều bị co quắp lại, tất cả các khớp xương tay chân đều bị cứng ngắt Kyeong-su
và mẹ anh xoa bóp tay chân cho duỗi thẳng ra nhưng tay chân càng ngày càng cứng lại như một khối sắt, và tỏ ra đau đớn hơn
- “Em ơi, em thấy trong bụng thế nào?”- Kyeong-su vừa lau mồ hôi chảy như nước đổ trên trán vừa hỏi Người vợ muốn há miệng ra mà lưỡi bị cứng không nói được Chị mở mắt nhìn thẳng vào Kyeong-su, sau đó nhắm mắt lại Trong đôi mắt đó gần như có màu đỏ của máu Kyeong-su thấy lòng nhói đau
Trang 39- “Con ơi, Mẹ Haksil ơi! Sao hôm nay trông con bị nặng hơn vậy? Con khó nói nữa hả? Ôi, sao đổ mồ hôi quá trời như vậy nhỉ?” Người mẹ như rụng rời nhưng vẫn
cố xoa bóp tay chân cho con dâu Người bệnh dần thở lại, hổn hển hơn và cả người đổ
mồ hôi, thấm ướt cả áo Mỗi khi chị hít thở, cái mền cũng chuyển động lên xuống và hơi nước cũng bay lên
- “Trời ơi, con sẽ chết sao! Sẽ chết! Mẹ chưa nấu cháo nóng cho con ăn mà đã chết sao? Này, bố Hak-sil ơi! Con đi ra đi! Lại đi đi, lại đi xin nữa đi! Ông bác sĩ cũng
là con người mà, lần này chắc ông sẽ đến đây đấy! Bác sĩ khám một lần, sau đó con dâu có chết, mẹ cũng không ân hận!” Kyeong-su đứng thẳng lên Ánh mắt cho thấy hình như anh đang quyết định điều gì đó
4
Bác sĩ Che đã từ chối bốn lần rồi nhưng hôm nay không hiểu sao ông ấy đã đổi
ý, theo Kyeong-su đến nhà Sau khi kiểm tra nhịp đập, bác sĩ ký hợp đồng với số tiền
là 50Won, đó là tiền chữa bệnh Còn Kyeong-su thì không nói gì cả Sự đau đớn của Bung-in càng nặng hơn Thân thể Kyeong-su run lên bần bật Anh muốn đánh cho bác
sĩ Che chết ngay Nhưng anh nghĩ, việc khẩn cấp bây giờ là cứu vợ, nên không thể không cúi đầu nhịn nhục
Nhưng phải làm sao bây giờ? Nếu muốn chữa bệnh thì phải đưa cho ông ta 50 Won, bây giờ đừng nói 50Won, đến 5 xu anh cũng không có
- ‘Nếu không chữa trị thì vợ mình sẽ chết’ Nghĩ đến đó, lòng anh đau như bị ai
vò xé
- “Bây giờ không có tiền cũng không sao Nếu ký hợp đồng thì một tuần sau trả tiền cũng được” Bác sĩ trông có vẻ biết anh ấy không có tiền Kyeong-su cầm bút ký vào tờ hợp đồng Trên hợp đồng anh ấy viết như sau:
Tiền chữa bệnh là 50 Won, sẽ phải trả trong một tháng nhưng nếu không trả được thì anh ấy sẽ làm tớ trai cho bác sĩ Che một năm
Bác sĩ ghim kim châm cứu vào cơ thể vợ Kyeong-su, sau đó viết cho anh một toa thuốc
- “Hãy mang toa này đến nhà thuốc Bắc Vì nhà thuốc của tôi không thể chế được thuốc này vì không có nhân sâm”
Trang 40Nói rồi ông ấy không quay lại nhìn và cứ thế đi về nhà Thân thể của Bung In
từ từ hồi phục lại Kyeong-su không dám đi tới nhà thuốc Anh ấy tới trước cửa nhà thuốc, ngập ngừng một lúc rồi mới bước vào phòng Mùi thuốc tỏa vào mũi Kyeong-
su Anh ngập ngừng mở miệng
- “Bốc dùm tôi toa thuốc.”
Chủ nhà thuốc không nói gì cả ông ta đang đọc báo và tính toán trên bàn tính
- “Anh có tiền không?”
Ông ấy liếc nh́n Kyeong-su Kyeong-su nóng bừng mặt
- “Ngày mai tôi sẽ trả tiền cho ông, làm ơn bốc thuốc cho tôi đi.”
Giọng nói của Kyeong-su giống như người van xin khi đứng trứơc cảnh sát Chủ nhà thuốc không nói gì cả, vừa chau mày rồi đi vào phòng khác Kyeong-su bị suy sụp tinh thần vì đau khổ, trước mắt anh bỗng tối đen bởi nước mắt đang ràn rụa Anh trở nên phẫn nộ Anh cảm thấy thế gian này đẩy anh vào chỗ bế tắc Đó mới là nguyên nhân của sự buồn đau, nhức nhối và oán hận Hình như gói thuốc bắc đang treo ở trong phòng cũng đang chế giễu và xua đuổi mình Anh ấy nhẹ nhàng lau nước mắt rồi ra khỏi nhà thuốc với bàn tay nắm chặt Mặc dù ra khỏi nhà thuốc anh cảm thấy thoải mái như vừa ra khỏi nhà tù nhưng chợt nhớ khi trở về mà không có cái gì trong tay, anh cảm thấy xấu hổ và buồn bã vô cùng
5
Kyeong-su đi về nhà Trong nhà bao trùm một màu tối mờ mờ do những tia nắng cuối cùng của hòang hôn đã tắt Anh ngồi xuống bên cạnh vợ
- “Em cảm thấy trong người thế nào? Mẹ đâu rồi?”
- “Mẹ ra khỏi nhà khi anh vừa mới đi, và từ lúc đó đến giờ chưa về nhà Anh
có lấy thuốc được không?” Giọng của vợ rất dịu dàng
Kyeong-su không biết trả lời thế nào Vợ anh rất muốn mau khỏi bệnh và muốn sống khỏe mạnh nhưng anh ấy không dám nói là không thể mang thuốc về được
- “Người ta đang bốc thuốc, anh về xem em thế nào, lo lắng sẽ làm bệnh trở nên nặng hơn Bây giờ anh đi lấy thuốc đây.”