Phần lưu bút ở trên là của cô giáo lớp 5 viết cho mình...bạn sẽ không biết được niềm vui của những người thầy, người cô khi thấy học trò mình thành đạt...và bạn sẽ càng không thể biết [r]
Trang 1Hạnh phúc là có việc để làm, có ai đó để yêu thương
và có điều gì đó để hy vọng
KHÚC HÁT CHIM TRỜI
Những cánh hồng sân ngoài, một chiều mây bay gió lay, tóc thề người đang còn thơ bé
Như chim trời người trẻ dại trong ta, líu lo bên thềm những khúc
ca mùa xuân
Gót xuân mềm, âm thầm người tìm sang ta lúc vui lúc buồn, người thất thường mưa nắng
Đôi khi vì một vài chuyện không đâu, nước mắt ngắn dài người trách ta thờ ơ
Những cơn buồn lắm lời vẫn thường qua mau bước chân ra về, người như chừng quên khuấy
Có bao giờ dù vội vàng trong mơ trái tim ơ thờ người nhớ thương cùng ta
Suốt đêm rồi cuối trời vầng trăng tha hương nhớ thương vơi đầy, dòng sông mờ quê cũ…
Bóng dáng người lại tìm về trong ta, khúc ca chim trời ríu rít giữa hồn ta…
TRƯỜNG XƯA YÊU DẤU
Trường xưa yêu dấu biết bao kỉ niệm yêu thương
Bạn xưa cách xa biết đến khi nao gặp lại
Tìm ai trong bóng nắng tiếng cô thầy thân thương
Người như đang héo hắt hao gầy vì phấn sương
Mùa hè năm ấy đến trong 1 chiều mưa, giờ chia cách xa những cánh phượng rơi đầy
Giờ đây mơ ước những giấc mơ thần tiên, cùng em đến trường những giấc mơ hiền hoà
Trường xưa yêu dấu những tháng năm dần trôi những ước mơ ngày thơ
Trang 2Ngồi đây thầm nhớ khúc khích sân trường vui réo rắt tiếng nô đùa
Bạn thân yêu hỡi những ước mơ dần trôi, những dấu yêu tuổi thơ
Nhìn mưa giăng lối ướt đẫm sân trường rêu những dấu yêu
trường xưa
ĐIỀU THẦY CHƯA KỂ
Thầy kể về vầng trăng trong ca dao thuở nào
Thầy kể về cơn mưa trên đồng ruộng quê ta
Vầng răng vàng lục bác, ai mang xẻ làm đôi
Cơn mưa từng câu hò, rộn ràng cánh cò bay
Cũng có một vầng trăng
Nhưng sao thầy không kể
Những đêm ngồi soạn bài
Ánh trăng vàng khuya khoắt
Và vào những cơn mưa
Thầy ơi sao không kể
Mùa mưa thầy lặn lội
Sớm chiều với đàn em
Bao nhiêu là bụi phấn sao không kể thầy ơi!
Bao nhiêu là bụi phấn sao không kể thầy ơi!
NGƯỜI THẦY
Sáng tác : Nguyễn Nhất Huy
Trang 3Người thầy vần lặng lẽ đi về sớm trưa
Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy,
để em đến bên bờ ước mơ
Rồi năm tháng sông dài gió mưa
Cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa
Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa
Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi Chiều trên phố bao người đón đưa
Dòng sông vắng bây giờ gió mưa
Còn ai nhớ, ai quên con đò xưa
Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi,
có hay bao mùa lá rơi
Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng,
sáng soi bước em trong cuộc đời
Vẫn nhớ những khi trời mưa rơi
Vẫn chiếc áo xưa choàng đôi vai
Thầy vẫn đi, buồn vui lặng lẽ
Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi
Tóc xanh bây giờ đã phai
Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy
Dõi theo bước em trong cuộc đời
Dẫu đếm hết sao trời đêm nay
Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi
Nhưng ngàn năm, làm sao
em đếm hết công ơn người thầy
Dẫu đếm hết sao trời đêm nay
Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi
Nhưng ngàn năm, làm sao
em đếm hết công ơn người thầy
Trang 4BỤI PHẤN
Sáng tác: Vũ Hoàng - Lê Văn Lộc
Khi Thầy viết bảng
bụi phấn rơi rơi
Có hạt bụi nào
rơi trên bục giảng
Có hạt bụi nào
vương trên tóc Thầy
Em yêu phút giây này
Thầy em, tóc như bạc thêm
bạc thêm vì bụi phấn
đã cho em bài học hay
Mai sau lớn, nên người
Làm sao, có thể nào quên ?
Ngày xưa Thầy dạy dỗ
khi em tuổi còn thơ
KHI TÓC THẦY BẠC TRẮNG
Sáng tác: Trần Đức
Trình bày: Kim Oanh
Khi tóc thầy bạc tóc em vẫn còn xanh
Khi tóc thầy bạc trắng chúng em đã lớn khôn rồi
Thời gian trôi nhanh mau
Cầu Kiều thầy đưa qua sông
Tuổi ấu thơ như hoa nở dưới mái trường
Một con đò sang ngang
Ôi lòng thấy mênh mang
Cho em biết yêu cánh cò trong câu ca dao
Cho em biết yêu bống trắng ăn cơm vàng của cô Tấm ngoan
và cho em yêu ai hai sương một nắng để làm nên luá vàng Bài học làm người em vẫn nhớ ghi
Công cha ơn nghĩa mẹ ơn thầy
Trang 5ƠN THẦY ! THẦY CỦA CHÚNG EM
Đêm khuya thầy chưa ngủ
Trên trang vở chúng em
Miệt mài ghi chăm chú
Bao khó nhọc dưới đèn
Ôi tình thầy bao la
Bát ngát như rừng hoa
Vì đàn em yêu thương
Vì đàn em yêu thương
Nghe tiếng thầy còn vang
Nghe giọng nói nghiêm trang
Mà lời sao êm ấp
Cao cao vượt núi ngàn
Ơn nhờ thầy hôm nay
Em sẽ nên người mới
Người chủ của tương lai
Xây nước nhà đẹp tươi
ĐK:
Như đồng bào yêu tổ quốc
Thân theo năm điều Bác dạy
Nghe theo thấy em ghi nhớ
Em luôn chăm học chăm làm
Đeo khăn quàng em vui sướng
Luôn vươn cao đường Cách Mạng
Quyết tâm làm em xin hứa
Xứng đáng Cháu Ngoan Bác Hồ
KHOẢNG LẶNG PHÍA SAU THẦY
Nhạc: Nguyễn Ngọc Thiện
Thơ: Kim Nhường
Có những giờ ra chơi em xòe tay buộc gió
Có lúc nào bất chợt thấy thầy cuối hành lang
Thầy đứng một mình thôi, vòng khói thuốc lung linh
Trang 6Đan thành làn mây trắng bay vào chốn mù khơi
Có những giờ ra chơi em không còn vô tư Khi thấy thầy in bóng, hun hút cuối hành lang Thầy nghĩ gì thầy ơi! có bụi phấn rơi rơi
Rơi rơi bạc tóc thầy, rơi rơi bạc nếp nhăn
Em nhớ mãi thầy ơi! em nhớ mãi thầy ơi!
THẦY CÔ CHO EM MÙA XUÂN
Sáng tác : Vũ Hoàng
Một bông Hồng em dành tặng Cô
Một bài ca hát riêng tặng Thầy
Những món quà bé nhỏ đơn sơ
Nhưng chứa chan niềm kính yêu vô bờ
Như dòng suối ra sông
Như sông ra biển rộng trang sách hồng ước mơ
Em lớn lên từng ngày
Vì hạnh phúc tương lai,
Ánh đèn khuya vẫn miệt mài,
Bên mái trường mến thương
Thầy Cô cho em mùa xuân
Thầy Cô Ơi
Sáng tác: Trần Thanh Tùng
Năm tháng trôi qua nhẹ như mây
Tôi nhớ chẳng quên thời thơ ấu
Phượng thắm rơi sân trường ngày xưa
Bao kỉ niệm yêu dấu
Tôi nhớ trong những giờ lên lớp
Cô vẫn xoa đầu và rồi nói
Hãy nhớ chăm ngoan và học giỏi
Tôi chẳng bao giờ quên được
Có những hôm trời nắng
Tôi bỗng nhiên làm thơ
Có những hạt mưa rơi
Cũng làm tôi ngẩn ngơ
Trang 7Có những khi lầm lỗi
Tôi như kẻ nằm mơ
Đến lúc đã biết mình
Thầy cô ở nơi đâu
Năm tháng không vơi niềm thương nhớ
Em vẫn ghé qua trường yêu dấu
Phượng thắm trên sân trường em đó
Em vẫn ngây thơ hôm nào
Lời thầy cô
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây Thuở ấu thơ cắp sách tới trường chúng
ta đã được thầy cô những Kỹ sư tâm hồn dạy dỗ những điều đó, những bài học đạo đức đầu tiên đã giúp chúng ta nên người như
Chúng ta không thể nào quên truyền thống tôn sư trọng đạo mà ông cha ta đã truyền dạy từ bao đời nay Không thầy đố mày làm nên Chính thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng
ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức cho chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn Thế nhưng sau khi ra đời có mấy ai còn nhớ về thầy cô giáo cũ của mình? Có ai lần tìm về lớp cũ trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh tâm huyết giúp chúng ta thành người hữu ích ? Ngày 20 - 11 hàng năm, ngày lễ và cũng là ngày vui của các thầy
cô giáo, ngày để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn đến những người cha người mẹ thứ hai đã dạy dỗ chúng ta nên người
Nhân dịp ngày 20/11 xin gởi đến các bạn những bài hát về thầy
cô giáo để chúng ta cùng chia sẻ niềm vui và bày tỏ lòng biết ơn với các thầy cô của mình trong ngày vui này, đồng thời cũng để nhắc nhở rằng: Ăn quả phải nhớ kẻ trồng cây, Uống nước nhớ người đào giếng
Trang 81 "Bụi phấn" (nhạc: Vũ Hoàng, thơ: Lê Văn Lộc)
" Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi
Có hạt bụi nào, rơi trên bục giảng
Có hạt bụi nào, vương trên tóc thầy
Em yêu phút giây này, thầy em tóc như bạc thêm
Bạc thêm vì bụi phấn, cho em bài học hay "
Bụi phấn có lẽ là ca khúc kinh điển nhất về người thầy mà bất kỳ
ai khi còn đi học cũng đều thuộc lòng Được nhạc sĩ Vũ Hoàng
phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của Lê Văn Lộc, Bụi phấn nhanh
chóng trở thành một trong những ca khúc thiếu nhi nổi tiếng nhất của nền âm nhạc Việt Nam Lời ca tuy ngắn ngủi nhưng mỗi khi những giai điệu da diết ấy vang lên, người nghe như cảm thấy bùi ngùi, xúc động khi nhớ về người thầy, người cô - những người đã tận tâm dạy dỗ và đem đến cho chúng ta những bài học tri thức lẫn cuộc sống vô cùng quý giá từ "tuổi còn thơ" Hình ảnh bụi phấn vương trên mái tóc người thầy là một hình ảnh đẹp mà không một người học trò nào có thể quên được
2 "Nhớ ơn thầy cô" (nhạc và lời: Nguyễn Ngọc Thiện)
" Về lại trường xưa với bao kỷ niệm
Bóng dáng cô thầy vấn vương không rời
Một thời tuổi thơ trôi theo cánh phượng
Lời thầy cô vọng mãi "
Một ca khúc sôi động, trẻ trung mang đậm phong cách tuổi học
trò của nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Thiện Nhớ ơn thầy cô kể về chuyến
thăm lại trường xưa với biết bao ký ức, kỷ niệm về hình bóng thầy cô giáo của những thế hệ học trò cũ Sau này khi đã lớn khôn và bay đi khắp phương trời, nhiều người trong chúng ta mới thực sự cảm thấy thía thía những lời dạy bảo của thầy cô năm xưa Những lời dạy ấy chính là hành trang theo mỗi người học trò trên chặng đường đi tìm kiếm sự trưởng thành trong cuộc đời
Mang những giai điệu trong sáng, rộn ràng, Nhớ ơn thầy cô được
lứa tuổi học trò qua rất nhiều thế hệ yêu mến và thường xuyên được ngân vang trong các buổi biểu diễn văn nghệ
Trang 93 "Đi học" (nhạc: Bùi Đình Thảo, thơ: Minh Chính)
" Trường của em be bé, nằm lặng giữa rừng cây
Cô giáo em tre trẻ, dạy em hát rất hay
Hương rừng thơm đồi vắng, nước suối trong thầm thì
Cọ xòe ô che nắng, râm mát đường em đi "
Những ai từng có quãng thời gian cắp sách đến trường chắc hẳn
đều quen thuộc với bài thơ nổi tiếng có tên Đi học được trích trong sách giáo khoa lớp 1 Đi học được nhạc sĩ Bùi Đình Thảo
phổ nhạc với giai điệu rất đầm ấm và tình cảm Ca khúc này đã in sâu trong ký ức của rất nhiều thế hệ học trò Việt Nam
Đi học - hai từ thân thương biết nhường nào gợi nhớ về khoảng thời gian ngọt ngào và tuyệt vời nhất trong cuộc đời của mỗi con người Giờ đây cho dù vẫn còn được đi học hay đã rời xa mái trường nhưng mỗi khi câu hát "cọ xòe ô che nắng, râm mát
đường em đi" vang lên, mỗi chúng ta đều cảm thấy trong lòng trào dâng một nỗi nghẹn ngào, xúc động
4 "Kỷ niệm mái trường" (nhạc và lời: Minh Phương)
" Ngày bé thơ còn nhớ
Ta dắt tay nhau tới trường
Vào trong lớp học mến thương bạn bè
Thầy cô thân yêu bao kỷ niệm, giờ đã qua "
Là một sáng tác của nhạc sĩ trẻ Minh Phương, Kỷ niệm mái
trường từng giành giải nhất trong cuộc thi Tuổi đời mênh mông
vào năm 2001 Lời ca của bài hát này là tâm sự của học sinh cuối cấp trong những năm tháng cuối cùng khi còn bên nhau dưới một mái trường Bao kỷ niệm từ ngày đầu tiên tới lớp với những tình cảm thân thương của bạn bè, thầy cô giờ đã sắp trở thành quá khứ Mai đây tất cả rồi sẽ trưởng thành và có những cuộc sống khác nhau, nhưng những ký ức tươi đẹp về mái trường, về thầy
cô, về bạn bè sẽ mãi không thể phai nhòa Kỷ niệm mái trường do
chính tác giả trẻ Minh Phương thể hiện cùng Thùy Chi - nữ ca sĩ trẻ rất được yêu thích trên Internet
5 "Khi tóc thầy bạc trắng" (nhạc và lời: Trần Đức)
Trang 10" Khi tóc thầy bạc, tóc em vẫn còn xanh
Khi tóc thầy bạc trắng, chúng em đã khôn lớn rồi
Thời gian trôi mau, Cầu Kiều thầy đưa qua sông
Tuổi ấu thơ như hoa nở dưới mái trường "
Hình ảnh người thầy giáo đã xuất hiện trong vô vàn bài hát trữ
tình của Việt Nam biết bao nhiêu năm qua, từ Bụi phấn (Vũ Hoàng), Người thầy (Nguyễn Nhất Huy) đến Khoảng lặng phía
sau thầy (Nguyễn Ngọc Thiện), Những điều thầy chưa kể (Trần
Thanh Sơn) Nhưng có lẽ hình ảnh người thầy hiện lên chân
nhật nhất, thân thương nhất là trong Khi tóc thầy bạc trắng của
nhạc sĩ Trần Đức
Không gì có thể sánh bằng công lao vất vả của những người thầy giáo, cô giáo trong sự nghiệp trồng người Bao nhiêu lứa học sinh
đi qua, mái tóc thầy càng trở nên bạc trắng theo năm tháng,
nhưng sự tâm huyết muốn đem đến tri thức và những bài học quý giá cho các học trò của mình thì mãi sẽ không thay đổi trong mỗi người thầy
6 "Những nụ cười trở lại" (nhạc và lời: Xuân Nghĩa)
" Trường yêu hỡi chúng tôi về đây
Nhìn tôi xem giờ nay khác xưa rồi
Ngày nào rời trường mặc thêm áo mới
Mà gặp lại trường vẫn như xưa "
Hầu như ai cũng có một thời cắp sách đến trường với bao mộng
mơ, tinh nghịch và ngây ngô của tuổi học trò Đến khi ra trường, những kỷ niệm về thầy cô, bạn bè và trường lớp mãi in sâu trong tâm trí của mỗi người Thời gian trôi qua, 10 năm sau, vào một ngày tình cờ, những người học trò cũ quay trở lại mái trường xưa yêu dấu Biết bao ký ức thân thuộc bỗng tràn về: những lần quên bút, quên bài, những tiếng bạn bè gọi nhau khi tan học, lời thầy
cô giảng bài năm xưa Với những ca từ hồn nhiên, dễ thương và
giai điệu nồng nàn, Những nụ cười trở lại của nhạc sĩ Xuân
Nghĩa đã đem đến cho người nghe những hình ảnh, những xúc cảm thân thương nhất về lứa tuổi học trò
7 "Mái trường mến yêu" (nhạc và lời: Lê Quốc Thắng)
Trang 11" Ôi hàng cây xanh thắm dưới mái trường mến yêu
Có loài chim đang hót âm thầm tựa như nói
Vì hạnh phúc tuổi thơ, cho đời thêm sức sống
Thầy dìu dắt chúng em với tấm lòng thiết tha "
Mái trường mến yêu là một ca khúc dành cho lứa tuổi học trò đã
quá quen thuộc với nhiều thế hệ Việt Nam Con người ai cũng có những kỷ niệm, dù là vui hay buồn, nhưng có lẽ những kỷ niệm
về mái trường, về thầy cô, bạn bè luôn luôn êm đềm và khó quên nhất Những tháng ngày ngây thơ, hồn nhiên với bao ước mơ, hoài bão của một thời tuổi trẻ luôn để lại trong mỗi người ấn
tượng sâu đậm Ca khúc Mái trường mến yêu đã vẽ nên một bức
tranh ký ức với "hàng cây xanh thắm dưới mái trường", "giọt sương long lanh vẫn còn đọng trên lá", "khúc nhạc dịu êm" và đặc biệt là ở đó có một người thầy giáo tận tâm luôn trìu mến và hết lòng với những người học trò tinh nghịch
8 "Con đường đến trường" (nhạc và lời: Phạm Đăng
Khương)
" Một chiều đi trên con đường này
Hoa điệp vàng trải dưới chân tôi
Ngập ngừng trong tôi như thầm hỏi
Đường về trường ôi sao lạ quá "
Nỗi niềm được thể hiện trong ca khúc Con đường đến trường của
nhạc sĩ Phạm Đăng Khương là nỗi nhớ da diết về mái trường xưa trong tâm trí một người học trò đã trưởng thành Một lần tình cờ, người học trò ấy đi trên con đường quen thuộc đến trường năm xưa và những kỷ niệm cũ bỗng dưng ùa về Đó là nỗi nhớ về những người bạn cũ, là nỗi nhớ về những lời dạy bảo của thầy cô,
là nỗi nhớ về những mùa thi "ghi dấu trong cuộc đời" Cuộc sống
là không ngừng phấn đấu và vươn tới tương lai, nhưng cũng có lúc chúng ta cần dành những khoảng thời gian dù chỉ là ngắn ngủi để hoài niệm về quá khứ, về những kỷ niệm êm đẹp của một thời tuổi trẻ mà sẽ chẳng bao giờ có lại được
9 "Ngày đầu tiên đi học" (nhạc: Nguyễn Ngọc Thiện, thơ: Viễn Phương)
Trang 12" Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt tay đến trường
Em vừa đi vừa khóc, mẹ dỗ dành yêu thương
Ngày đầu tiên đi học, em mắt ướt nhạt nhòa
Cô vỗ về an ủi Chao ôi! Sao thiết tha! "
Ai cũng từng trải qua "ngày đầu tiên đi học" với rất nhiều xúc cảm khác nhau, từ háo hức, vui mừng đến lo lắng, hồi hộp Đi học - đó là lúc những đứa trẻ được tiếp cận một thế giới mới mà
ở đó có những thứ gọi là kiến thức, có những người bạn cùng lớp vui vẻ và đặc biệt là có cô giáo với nụ cười hiền từ Ngày đầu tiên được đi học là khoảnh khắc đặc biệt, thiêng liêng đối với riêng mỗi người mà không ai có thể quên được Đó cũng là những giây phút để lại ấn tượng sâu sắc với những ông bố, bà mẹ khi chứng kiến đứa con bé bỏng của mình tự đi những bước đầu tiên trong cuộc sống Thời khắc ấy đã được diễn tả thật ý nghĩa qua những
ca từ của bài hát Ngày đầu tiên đi học do nhạc sĩ Nguyễn Ngọc
Thiện phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của nhà thơ Viễn Phương
10 "Mong ước kỷ niệm xưa" (nhạc và lời: Xuân Phương)
" Thời gian trôi qua mau, chỉ còn lại những kỷ niệm
Kỷ niệm thân yêu ơi, sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô
Bạn bè mến thương ơi, sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa, lòng chợt dâng niềm thiết tha
Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa "
Xuất hiện lần đầu tiên trong bộ phim Xin hãy tin em của đạo diễn
Đỗ Thanh Hải, Mong ước kỷ niệm xưa nhanh chóng được đông đảo khán giả yêu nhạc Việt Nam đón nhận Cho đến nay, Mong
ước kỷ niệm xưa đã trở thành nhạc phẩm bất hủ và nổi tiếng nhất
dành cho giới học sinh sinh viên Việt Nam Lời ca đầy ý nghĩa về những năm tháng cắp sách đến trường luôn đem đến cho người nghe sự xúc động mạnh mẽ và cảm giác bồi hồi, nghẹn ngào mỗi khi câu hát "Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại" được ngân vang
Hãy biết trân trọng những tháng ngày được sống cùng bạn bè, thầy cô dưới mái trường bởi đó là khoảng thời gian đẹp nhất, thân thương nhất mà khi trưởng thành, chúng ta sẽ chẳng bao giờ có
thể tìm lại được Mong ước kỷ niệm xưa là một trong những sáng