Nàng hết sức thuốc thang lễ bái thần phật và lấy lời ngọt ngào khôn khéo khuyên lơn, Song bệnh tình mỗi ngày một trầm trọng, bà biết không sống được, bèn trối lại với nàng rằng:. - Ng[r]
Trang 1https://nguyenthienhuongvp77.violet.vn/
61
S Ở GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
THÁI BÌNH
ĐỀ THI CHÍNH THỨC
Năm hoc: 2019-2020 Môn thi: NG Ữ VĂN
Ngày thi: …… /2019
Th ời gian làm bài: 120 phút
PHẦN I ĐỌC HIỂU (4,0 điểm)
Đọc đoạn thơ sau và trả lời các câu hỏi:
" Người đồng mình thô sơ da thịt Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương Còn quê hương thì làm phong tục
Con ơi tuy thô sơ da thịt Lên đường
Không bao giờ nhỏ bé được Nghe con."
(SGK Ngữ văn 9 – Tập hai, NXB Giáo dục Việt Nam, 2017)
Câu 1 (0,5 điểm) Đoạn thơ trên trích từ tác phẩm nào, của ai?
Câu 2 (0,5 điểm) Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn thơ trên
Câu 3 (1,0 điểm) Giải thích nghĩa của cụm từ”Người đồng mình"?
Câu 4 (1,0 điểm) Trong đoạn thơ trên, tác giả đã nói đến những phẩm chất nào của”Người đồng mình”?
Câu 5 (1,0 điểm) Từ những phẩm chất của”Người đồng mình", người cha mong muốn và dặn dò con điều gì?
PHẦN II LÀM VĂN (6,0 điểm)
Câu 1 (2,0 điểm) Viết một đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của
em về sự sáng tạo của con người trong cuộc sống
Câu 2 (4,0 điểm) Cảm nhận của em về nhân vật Vũ Nương trong phần trích sau:
“ Chàng quỳ xuống đất vâng lời dạy Nàng rót chén rượu đầy tiễn chồng mà rằng:
quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thể là đủ rồi Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kì, khiến cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo lắng Nhìn trăng soi thành cũ, lại sửa soạn áo rét, gửi người ải xa, trồng liễu rủ bãi hoang, lại thổn thức tâm tình, thương người đất thú! Dù có thư tín nghìn hàng, cũng sợ không có cảnh không bay bổng
Nàng nói đến đây, mọi người đều tựa hai hàng lệ Rồi đó, tiệc tiễn vừa tàn, áo chàng đành rứt Ngước mắt cảnh vật vẫn còn như cũ, mà lòng người đã nhuộm mối tình muôn dặm quan san!
Bấy giờ, nàng đương có mang, sau khi xa chồng vừa đẩy tuần thì sinh ra một đứa con trai, đặt tên là Đản Ngày qua tháng lại, thoắt đã nửa năm, mỗi khi thấy bướm lượn đầy vườn, mây che kín núi, thì nỗi buồn góc bể chân trời không thể nào ngăn được, Bà mẹ cũng vì
Trang 2https://nguyenthienhuongvp77.violet.vn/
62
nhớ con mà dân sinh ổm Nàng hết sức thuốc thang lễ bái thần phật và lấy lời ngọt ngào khôn khéo khuyên lơn, Song bệnh tình mỗi ngày một trầm trọng, bà biết không sống được, bèn trối lại với nàng rằng:
giống dòng tươi tốt, con cháu đông đàn, xanh kia quyết chẳng phụ con, cũng như con đã chăng pha lệ
Bà cụ nói xong thì mất, Nàng hết lời thương xót, phàm việc và cay tế lễ, lo liệu như đối với cha mẹ đẻ mình."
(Chuyện người con gái Nam Xương - Nguyễn Dữ, SGK Ngữ văn 9 Tập một, NXB Giáo
dục Việt Nam - 2017)
Hết