m ặc đẹp đến đâu, sang đến đâu mà không phù hợp với hoàn cảnh thì cũng làm trò cười.. cho thiên hạ, làm mình tự xấu đi mà thôi.[r]
Trang 1https://nguyenthienhuongvp77.violet.vn/
27
Mã đề: 02
Câu 1: (2.0 Đ)
Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu,
Người xưa đã dạy:”Y phục xứng kỳ đức", có nghĩa là ăn mặc ra sao cũng phải phù hợp
cho thiên hạ, làm mình tự xấu đi mà thôi Xưa nay, cái đẹp bao giờ cũng đi đôi với cái
con người phải có trình độ, có hiểu biết Một nhà văn đã nói:”Nếu một cô gái khen tôi chỉ
vì có một bộ quần áo đẹp, mà không khen tôi vì có bộ óc thông minh thì tôi chẳng có gì đáng hãnh diện" Chí lí thay!
(Giao tiếp đời thường, Băng Sơn, Ngữ văn 9, Tập hai, NXB GDVN, 2014, tr.9)
a Xác định phương thức biểu đạt chính
b Nêu nội dung của đoạn trích
c Em có đồng tình với ý kiến”Xưa nay, cái đẹp bao giờ cũng đi với cái giản dị mát là phù
hợp với môi trường.”không? Vì sao?
Câu 2 Suy nghĩ của em về bài học ứng xử trong cuộc sống được gợi lên từ câu tục ngữ:
“Một sự nhịn, chín sự lành”
Câu 3 Cảm nhận của em về đoạn thơ sau:
Người đồng mình thương lắm con ơi
Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn
Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn
Sống trên đá không chê đá gập ghềnh
Sống trong thung không chê thung nghèo đói
Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh
Không lo cực nhọc
Người đồng mình thô sơ da thịt
Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con
Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương
Còn quê hương thì làm phong tục
Con ơi tuy thô sơ da thịt
Lên đường
Không bao giờ nhỏ bé được Nghe con
(Nói với con, Y Phương, Ngữ văn 9, Tập hai, Nxb GDVN, 2014
- Hết –