Vầng mặt trời rực lên màu ước hẹn Anh dại khờ thương nhớ đến vô biên Có một hoàng hôn đỏ rực ở trong tim Hoa cứ nhạt và mây cứ sẫm. Không gian cứ mờ xa và tím lặng Em có về cùng án[r]
Trang 1Tình yêu không xa lạ đối với mỗi người Xét cho cùng thì người ta sinh ra là để yêu nhau Làm “Làm
sao sống được nếu không có tình yêu? Không có tình yêu là một ” Không có tình yêu là một thiệt thòi Người nào không yêu
ai và dĩ nhiên cũng chẳng được
ai yêu là một điều bất hạnh
Trang 3Nắng trong veo thấu lụa là
Áo em mỏng quá, lòng ta gập ghềnh
Trang 4• Người đẹp mười
sáu tuổi nhẹ tay
thêu trên gấm
• Dưới khóm hoa tử
kinh con chim
kinh con chim
hoàng ly đang
chuyền
• Thật đáng thương
nỗi lòng vô hạn
đối với mùa xuân
• Ngưng đọng nơi
mũi kim, lặng lẽ
không nói
Trang 8Có một hoàng hôn thương nhớ ở trong anh
Hoàng hôn đỏ và xa vời lấp lánh
Vầng mặt trời rực lên màu ước hẹn
Anh dại khờ thương nhớ đến vô biên
Có một hoàng hôn đỏ rực ở trong tim Hoa cứ nhạt và mây cứ sẫm
Không gian cứ mờ xa và tím lặng
Em có về cùng ánh lửa hoàng hôn?
Trang 9Có một hoàng hôn th ươ ng nhớ ở trong anh
Nỗi vương vấn hiện tron g từng tán phượng
Tình yêu mình nồng nàn n hư mộng ước
Anh nghẹn ngào nghe tim c hợt mùa đông
Có một hoàng hôn về Anh th ương nhớ
hư không
Em vẫn ở khoảng không xa vời đó
Anh mơ hồ nhìn không gia n thắm đỏ
Ở phương trời nào Em có nh ớ Anh
Trang 10 Gối chăn hờn dỗi, trăng non đợi
chờ ai?
Trang 12Ngược
Em ngược đường ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tim về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời
Em ngược thời gian em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm Ngược trái tim từ bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn em gợi khát khao xanh Mang bao điều muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa thay lá
Trái đất sẽ thế nào khi màu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?
Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh bờ vai hút gió
Riêng chiều nay em biết một mình em