[r]
Trang 1“Rêu phong”của Hoàng Phong
Tởng đã quên nhau rồi
Từ nhng ngày xa lắc
Em vững vàng bỏ đi Nỗi buồn anh dằng dặc Chỉ một chút giận hờn
Mà cả đời luyến tiếc Chỉ một lơi không đâu
Mà dòng sông cách biệt Tóc xanh thành tóc bạc Má hồng thành nếp nhăn Sân đình ngày ta gặp Với những gì ta mất Nay phủ đầy rêu phong !
Thời gian trôi đi lâu rồi,thánh ngày kỷ niệm đơc đặt tên là “ quá khứ”,đợc xếp vào một phần của ký ức bị lãng quên.Đọc “Rêu phong”của Hoàng Phong
ta bỗng thấy kỹ niệm nh sống lại,dằng dặc,đầy trở trăn
Tình yêu thời vụng dại tởng rằng anh đã quên,nguôi ngoai theo thời gian khi em “ vùng bỏ đi”,để lại trong anh khoảng lặnh trống vắng
Chỉ một chút giận hờn
Mà cả đời luyến tiếc
Chỉ một lời không đâu
Mà dòng sông cách biệt
Lời thơ nh một lời thở than ,hối hận.Chỉ một chút giận hờn nhỏ nhoi với những lời không đâumà khiến tình yêu tan vỡ,khiến anh và em xa nhau Chàng trai ở đây thật đáng trách,anh đã không có cái khéo léo làm đẹp lòng ngời yêu mặc dù tình yêu nơi anh đã chân thành,nồng nhiệt.Tuổi trẻ nhiều nông nổi,họ đã không vợt qua đợc những cản trở,cố chấp của lòng mình để
đến với nhau
Ngời ta từng nói thời gian là liều thuốc tốt nhất để chửa chạy vết thơng lòng.Thờ gian trong thơ Hoàng Phong cũng vậy,nó đã ru ngủ, làm lãng quên
đi kỷ niệm ở cả anh và em,để hai ngời sống ở hai bên bờ sông ngăn cáchvới những gì mình có,với những gì mình theo đuổi
Tóc xanh thành tóc bạc
Má hồng thành nếp nhăn
Thời gian thật nghiệt ngã,anh và em ngày xa giờ đã trở thành ông già,bà già cả rồi!Nhng còn kỷ niệm,liệu thời gian có làm cho kỷ niệm phôi pha? Không,Hoàng Phong vẫn thảng thốt khi gặp lại dấu ấn kỷ niệm,trở về với
“sân đình ngày ta gặp”!Thời gian lại làm tấy nhức những trở trăn,những cái
đợc,cái mất trong cuộc tìng đầu thơ dai
Sân đình ngày ta gặp
Với những gì ta mong
Với những gì ta mất
Nay phủ đầy rêu phong !
Trang 2đọc thơcủa Hoàng Phong,ta bỗng nh sống lại với chính mình,với tuổi trẻ,với mối tình đầu thơ dạinh khúc ca còn hát mãi đến ngàn năm.Kỷ niệm
dù nay đã bị thời gian phủ lên một lớp bủitần ai thì tình yêu kia vẫn còn,vẫn
đáng thức một thời tuổi trẻ,một ơc mơ và mãi mãi