Tiếng gà nhảy ổ: “Cục… cục tác cục ta” của nhà ai bên xóm nhỏ, cất lên; cái âm thanh bình dị ấy trở nên thân thiết, yêu thương đối với người lính trẻ trên đường hành quân ra trận:.. Trên[r]
Trang 1Đề: Cảm nhận của em về đoạn 1 bài thơ “Tiếng gà trưa” của Xuân Quỳnh.
Bài làm:
“Tiếng gà trưa” là một bài thơ rất hay của Xuân Quỳnh viết trong thời chống Mĩ xâm lược, in trong tập thơ “Hoa dọc chiến hào” (1968).
Bảy câu trong phần đầu của bài thơ mở ra trong lòng em bao cảm xúc man mác
Tiếng gà nhảy ổ: “Cục… cục tác cục ta” của nhà ai bên xóm nhỏ, cất lên; cái âm thanh bình
dị ấy trở nên thân thiết, yêu thương đối với người lính trẻ trên đường hành quân ra trận:
Trên đường hành quân xa Dừng chân bên xóm nhỏ Tiếng gà ai nhảy ổ:
“Cục… cục tác cục ta”
Một giọng thơ nhẹ nhàng, bâng khuâng Tiếng gà nhảy ổ đã trở thành tiếng quê hương, tiếng hậu phương như chào đón, như vẫy gọi
Ba câu thơ tiếp theo đều bắt đẩu bằng chứ “nghe ” đã gợi tả niềm xúc động sâu xa
của người chiến sĩ Có một chuyển đổi cảm giác tài tình, thú vị :
Nghe xao động nắng trưa Nghe bàn chân đỡ mỏi Nghe gọi về tuổi thơ.
Nghe tiếng gà nhảy ổ, người lính trẻ cảm thấy nắng trưa đang “xao động”, đang
nhảy múa xôn xao trước mắt mình trông thật vui Tưởng như có làn gió mát thổi qua tâm hồn mình Tiếng gà nhảy ổ như có một phép lạ thần kì truyền cho người chiến sĩ bao niềm vui, bao tinh thần và nghị lực mới, như làm dịu bớt cái nắng trưa, như xua tan mọi mệt mỏi, vượt qua mọi chặng đường chông gai, sẵn sàng dấn thân vào khói lửa Nghe tiếng gà nhảy
ổ : “Cục… cục tác cục ta” người lính trẻ thêm xao xuyến trong lòng, mỏi kỉ niệm thân
thương một thời thơ ấu được khơi dậy, được đánh thức Tình hậu phương êm đềm, sâu nặng như dâng lên dào dạt trong lòng người chiến sĩ trên đường ra trận
Thơ là nghệ thuật của ngôn từ Qua điệp từ “nghe ”, Xuân Quỳnh nói lên được bao
điều tốt đẹp, mở ra bao liên tưởng đáng yêu Tiếng gà trưa là tiếng gọi của quê nhà, mang nặng tình hậu phương
Nguyễn Bình Giang (Lớp 7/A Đồng Lộc, Hà Tĩnh)
(Sưu tầm)