Thời gian – Bài thơ thể hiện một khát khao cao thượng của Hàn Mặc Tử.. Tõ xa tíi nay c¸c thi sÜ ®Òu rÊt nh¹y c¶m víi sù tr«i ch¶y cña thêi gian.[r]
Trang 1Thời gian – Bài thơ thể hiện một khỏt khao cao thượng
của Hàn Mặc Tử
Từ xa tới nay các thi sĩ đều rất nhạy cảm với sự trôi chảy của thời gian Xuân Diệu thì vộivàng , cuống quít:
" Mau vơi chứ, vội vàng lên với chứ
Em , Em ơi tình non sắp già rồi"
Xuân Quỳnh thì âu lo:
" Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Nh biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa"
Đoàn Phú Tứ thì thâm trầm, nhng đằng sau sự thâm trầm ấy là cả một nỗi niềm tiêcs nuối mênh mông:
" Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hơng thời gian không nồng
Hơng thời gian thanh thanh"
Hàn Mạc Tử cũng viết về thời gian với rất nhiều tiếc nuối, và với triết
lí rất sâu sắc Ai mà chăngr tiếc những ngày xanh của đời mình Thi nhân không chỉ tiếc " những thời xanh" mà còn tiếc cả mùi vị thơm tho của một cuộc tình, tiếcvì không tìm đợc một tấm lòng kiên trinh của ai đó trong lớp bụi thời gian của những tháng ngày xanh tơi đẹp ấy:
" Còn đâu tráng lệ những thời xanh
Mùi vị thơm tho một ái tình
Đố kiếm cho ra trong lớp bụi
ít nhiều hơi hám của kiên trinh"
Thi nhân còn xót xa bởi
" Đừng tởng ngàn xa còn phảng phất
Nơi làn gió nhẹ lúc ban đêm"
Và tiếc thay cả linh hồn nữa đã ở lại cõi h vô của quá khứ không về nữa mất rồi:
" Hồn xa tự ấy không về nữa
ở cõi h vô dấu đã chìm"
Có gì nh đắng cay trong những dòng thơ này Hàn Mạc Tử đang ở giữa thời xanh, mà lại tiếc nuối thời xanh Khi viết bài thơ này thi nhân chắc đã không
đợc sống cuộc đời nh chúng ta nữa, nên mới có tâm trạng tiếc nuối day dứt
đến nh thế
Ơ khổ thơ tứ ba, thi nhân triết lí:
" Chỉ có trăng sao là bất diệt
Cái gì khác nữa thảy đi qua"
Trăng sao là những cái tồn tại vĩnh cửu cùng thời gian, còn tất thảy những thứ khác đều sẽ qua đi cả tình yêu, cả hạnh phúc, cả cuộc đời, cả mơ ớc và cả
đam mê Nhng đến hai câu cuối của khổ thơ này nhà thơ lại đa ra một mệnh
đề đối lập với mệnh đề trớc:
" Tây Thi nàng hỡi bao nhiêu tuổi
Vẻ đẹp mê tơi vẫn nõn nà"
Thì ra chỉ có vẻ đẹp trong truyền thuyết mới còn mãi với thời gian Còn mãi chứ không phải là tồn tại mãi Và vẻ đẹp đó là vẻ đẹp mà thi nhân không bao
Trang 2giờ có đợc Nhạy cảm với sự trôi chảy của thời gian vốn là đặc tính của các thi sĩ Thời gian trôi đồng nghĩa với cái mất và cái còn Thôi Hiệu cũng đã từng viết về điều này qua bài " Hoàng Hạc Lâu" nổi tiếng:
" Tích nhân dĩ thừa Hoàng Hạc khứ
Thử địa không d Hoàng Hạc Lâu
Hoàng Hạc nhất khứ bất phục phản
Bạch vân dĩ tải không du du"
Ngời xa và Hạc vàng đều đã đi mất, hiện giờ chỉ còn lại Lầu Hoàng Hạc và mây trắng bay trên trời Cái còn và cái mất, giữa chúng là thời gian Thời gian chính là nguyên nhân của biết bao nhiêu tiếc nuối, biết bao nhiêu nỗi niềm
Khổ thơ cuối cùng ta nhận thấy tâm trạng của Hàn có gì thật giống với Xuân Diệu trong bài thơ " Vội vàng"
" Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất Tôi muốn buộc gió lại Cho hơng đừng bay đi"
Thi nhân muốn tắt nắng để giữ mãi sắc tơi hồng của nắng Muốn buộc gió để giữ mãi hơng thơm nồng nàn của gió Khao khát ấy thật mãnh liệt mặc dù nó
là không tởng Hàn Mạc Tử xin thời gian đừng luân chuyển để" giữ màu tơi" cho nhan sắc của ngời yêu Đó mới đích thực là tình yêu, khát vọng của Hàn Mạc Tử lúc đã lâm bệnh trọng không phải là khát vọng cho sự sống của riêng mình mà là khát vọng hớng tới ngời con gái mình yêu Thật đáng khâm phục biết bao, thật cao thợng biết bao Nếu Puskin " Cầu cho em đợc ngời tình nh tôi đã yêu em" thì Hàn cầu cho thời gian ngừng trôi để em mãi mãi xinh đẹp:
" Tôi lạy muôn vì tinh tú nhé
Xin đừng luân chuyển để thời gian
Chậm đi, cho kẻ tôi yêu dấu
Vẫn giữ màu tơi một mĩ nhân"
Đọc " Thời gian" ta càng hiểu thêm tâm hồn tuyệt vời trong sáng, tuyệt vời cao thợng của một nhà thơ có số phận thật nghiệt ngã Cái đau đớn của thể xác, sự cô đơn của tâm hồn không làm Hàn trở thành kẻ chỉ biết nghĩ cho mình Ngay cả khi đối diên với cái chết gần kề, thi nhân vẫn có những khát khao thánh thiện và nhân ái đến vô cùng Đọc " Thời gian " là cơ hội để
ta nhìn lại mình, để ta thanh lọc tâm hồn mình cho trong sáng hơn
6-10- 2009