Cô nhân tình bé của tôi ơi Tôi muốn môi cô chỉ mĩm cười Những lúc có tôi và mắt chỉ Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai Đừng hôn dù thấy cánh hoa tươ[r]
Trang 1Xa cách
Có một bận em ngồi xa anh lắm Anh bảo em xích lại gần hơn
Em xích gần hơn một chút anh hờn
Em ngoan ngoãn xích gần hơn chút nữa Anh sắp giận em mĩm cười vội vã
Đến gần anh và mơn chớn em đây Anh vui liền , bổng chốc buồn ngay
Vì như thế vẫn còn xa lắm
Ôi đôi mắt người yêu đôi vực thẳm
Ôi trời cao vừng trán của người yêu
Ta thấy gì nhau sắc yêu kiều
Mà ta xiết đôi tay thất vọng Dẩu tin tưởng chung một trời một mộng
Anh là anh , em vẫn cứ là em Tâm hồn ta còn u uất hơn đêm
Ta không thấu còn ai thấu rỏ Hiểu mãi nghi hoài hay ghen bóng gió Anh muốn vào dò xét giấc mơ em
Em dấu anh những mộng không ngờ Cũng như anh dấu em những điều quá thực
Hãy xiết đôi đầu hãy kề đôi ngực Hãy chộn nhau đôi mái tóc ngắn dài Những cánh tay hãy quấn xiết đôi vai Hãy dốc hết tình yêu lên khoé mắt Hãy khăng khít những cặp môi dính chặt
Cho anh hôn đôi hàm ngọc của răng Trong say xưa anh mới hỏi em rằng Gần hơn nữa thế vẩn còn xa lắm
Trang 2Ghen
Cô nhân tình bé của tôi ơi Tôi muốn môi cô chỉ mĩm cười Những lúc có tôi và mắt chỉ Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai Đừng hôn dù thấy cánh hoa tươi Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ Đừng tắm chiều hôm biển lắm người Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
Mà cô thường sức chẳng bay xa Không làm ngây ngất người qua lại Dầu chỉ qua đường khách lại qua Tôi muốn những đêm đông gió lạnh Chiêm bao đừng lẫn quất bên cô Bằng không tôi muốn cô đừng gặp Một trẻ trai nào trong giấc mơ Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ Đừng làm ẩm áo khách chưa quen Chân cô in vết trên đường phố Chẳng bước chân nào được dẩm lên Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi Thế nghĩa là yêu quá mất rồi
Và nghĩa là cô là tất cả
Cô là tất cả của riêng tôi Nguyễn Bính
Trang 3Tương tư chiều
Hôm nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm Anh nhớ em, ơi hỡi anh nhớ em Không gì buồn bằng những buổi chiều hôm
Mà ánh sáng mờ dần trong bóng tối Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối Đêm bâng khuâng đôi miếng lẫn trong cành
Mây theo chim về dãy núi xa xăm Từng đàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ Không gian xám tưởng chừng tan thành lệ
Ôi hết rồi còn chi nữa đâu em Thôi hết rồi gió gác với trăng thềm Sương gió lạnh trên đầu gần gũi Thôi hết hờn ghen và giận rỗi Được gần nhau sung sướng biết bao nhiêu Một mình em nhung nhớ suốt canh chiều
Vào chầm chậm tâm hồn hưu quạnh Anh nhớ bóng nhớ hình anh nhớ ảnh Anh nhớ em anh nhớ lắm em ơi Anh nhớ em nhớ ngày tháng xa sôi Nhớ đôi môi đang cười nơi xa thẳm Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm Nhớ bao lần từng trận nhớ thương ơi