[r]
Trang 1Bức chân dung không bán
» Tác giả: Tháng Giêng
» Dịch giả:
» Thể lọai: Truyện ngắn
» Số lần xem: 1888
1 Bức chân dung không bán
thì tôi sẽ chọn Lan, điều
đó hiển nhiên như sự lựa
cương vậy Nhưng thực sự
tôi chẳng hề giận hờn tạo
gái tuyệt vời, chỉ đôi khi có
một nỗi buồn len lỏi v oà
trái tim tôi Tôi biết vẽ chút ít, một sự khéo tay thôi chứ
Trang 2B n tôi có nà ăm đứa chơi thân với nhau, hai gái, ba trai Lan,
Tùng hơi giật mình trước cái vẻ mặt lạnh như không của tôi,
đỏ đặp cộp lên bức tranh, mắt vẫn nheo nheo cười, nhìn tôi rồi nhìn Lan Cô mặt nghiêm mặt quay đi Còn tôi thì phá lên
bán”
Trang 3biết gì ngo ià chuyện học nên bị chúng tôi gọi trêu l “Gà à khờ” Tuấn thì ngồi trầm ngâm lật lật những trang vở Cậu
Bức tranh tôi đem về lồng khung kính treo lên tường ở
như trẻ con, hồn nhiên ngồi xuống chơi với con mèo mướp
các thầy cô, các lớp học thêm Tuấn trầm lặng, ít cười, học giỏi Tôi rất mến cậu ấy Lâu lâu thấy cậu ấy không đến nhà
Nghĩ đến đây thì tôi không nghĩ nghĩ tiếp nữa, khẽ liếc trộm
nỗi buồn kia không còn gặm nhấm tim tôi nữa
Lan gầy rộc đi, hai mắt trũng sâu, nhưng vẫn xinh lạ lùng
mình giống con ngáo ộp hơn Nhưng cũng chẳng có thời
Trang 4vẫn đến dù chẳng mấy khi tôi gặp Nhưng về nh , thà ấy tim mình vẫn reo lên khe khẽ khi thằng em kể anh Tuấn đến một
Thời gian nghỉ để ôn thi tốt nghiệp, đồng thời thi đại học, tôi không gặp Tuấn, nhưng vẫn hay gặp Tùng đèo Lan bằng xe
phóng vù vù trên đường, thật vui “Gà khờ” thì tôi gặp luôm Chúng tôi học cùng trung tâm luyện thi, nhưng lệch buổi Tôi đến học thì cậu ấu về, nhìn thấy nhau ở cổng, cậu ấy gáy
Trang 5Cũng thật bõ công, cả bàn đỗ đại học Riêng Tuấn đỗ thủ
rồi!
Hai đứa nói dăm ba câu chuyện rồi cùng im lặng Có lẽ đây
- Gì cơ? - Tôi run bắn lên, nhìn cậu ấy Còn cậu ấy thì nhìn
Tôi quay lại Bức chân dung của Lan vẫn treo ở đấy từ dạo
đứng lên gỡ bức tranh xuống, tháo nó ra khỏi khung kính, lấy bút dạ viết lời đề tặng, rồi cuộn lại, đưa cho Tuấn
Rồi nơi với tất cả: “Các cậu ở lại may mắn nhé!” Rồi cậu ấy đi
Lan có việc gấp nên Tùng phải đưa về trước Hà bỗng mời
tôi đi ăn bún ốc Bún ốc cay xé môi, nóng bỏng Tôi ăn mà
Trang 6nước mắt gi nà giụa.
- Linh ơi, đừng khóc