1. Trang chủ
  2. » Mẫu Slide

Cam nghi cua hoc sinh Truong Thuc Nghiem Tay Ninh nhan ngay khai giang

14 8 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 14
Dung lượng 26,08 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nhưng có một lí do để tôi cảm thấy lo nữa đó là các thầy cô trường Nguyễn Du quận Gò Vấp sẽ về đây – ngôi trường Thực Nghiệm bé xinh và ấm áp này, để chung vui với chúng tôi trong ngày k[r]

Trang 1

CẢM NGHĨ CỦA EM VỀ “BUỔI LỄ KHAI GIẢNG”

Năm học 2009-2010



1 Ngô Lê Anh Lộc - Lớp 9A1

Suốt một mùa hè, ngày nào tôi cũng vào trường, chủ yếu là để học Mỗi một ngày hè, trường tôi vẫn đứng đó, bình dị nhưng im lặng, trang nghiêm

Ngày 15/8, ngày tựu trường đông đúc học sinh Mỗi năm vào ngày này, tôi vui sướng, hào hứng vì được gặp lại lũ bạn cũ Nhưng năm nay, tâm trạng đó lắng dần đi trong tôi Chắc có lẽ, năm nay, tôi được gắn bó với trường lần cuối… Nhìn mấy em nhỏ lớp một đi, tôi thèm ngắt vào má mỗi đứa một cái thật đau cho đã thích

Ngày 5/9, ngày cả nước tưng bừng khai trường, mừng năm học mới hứa hẹn nhiều niềm vui và thành tích tốt

Sáng hôm ấy, sân trường khác hẳn cái cảnh tượng ngày hè, nó được bao trùm bởi tiếng cười, nói, cảnh tờ mờ sáng khi nắng chưa lên, cái khán đài hoành tráng ai đã dựng lên nằm giữa trường, đi từ cổng đã thấy nó Đó là ngày khai trường khác với những năm trước, mới hơn, nhưng… tiếc nuối hơn

Sau hiệu lệnh tập hợp, mỗi học sinh nhanh chóng vào hàng ngũ và sắp xếp trật tự Đầu tiên, chúng tôi chào đại biểu vào dự lễ, mỗi đại biểu đều tươi cười, đặc biệt là thầy Hòa, hiếm khi thấy thầy cười nhiều như hôm nay Hơn nữa, đơn vị kết nghĩa Nguyễn Du

Gò Vấp cũng góp mặt vào buổi lễ hôm ấy Thật đông vui và náo nhiệt Lúc làm nghi thức đón học sinh mới, anh em mới của gia đình Thực Nghiệm, cả trường nâng cao tay vỗ đều tăm tắp, càng lúc, không khí càng thêm hào hứng và sôi nổi lên

Lúc chào cờ, mỗi cá nhân hướng về quốc kì, đứng nghiêm trang, lúc này thời gian như ngừng lại chìm vào không khí tĩnh lặng Bài Quốc ca vang vọng âm vang cả ngôi trường khi hơn 1400 học sinh cất tiếng hát Nghi thức chào cờ kết thúc là mở đầu cho bài diễn văn khai mạc của thầy Hiệu trưởng Thầy ca ngợi thành tích học tập của thế hệ đi trước khiến thế hệ sau thêm tự hào và cho thế hệ nòng cốt kế tiếp là chúng tôi cũng tin trong năm học sắp đến, cố gắng hết mình gặt hái thành tích cao Kết thúc bài diễn văn, cả trường vỗ tay thả bay những chùm bóng rực rỡ sắc màu và hòa theo tiếng trống khai trường mạnh mẽ Năm học mới bắt đầu rồi!

Các quan chức cao cấp về dự buổi lễ lên đọc thư của chủ tịch nước viết cho các trường trong nước Âm điệu dứt khoát nhưng luôn để lại trong trái tim mỗi người một điều

gì đó khích lệ năng lực phấn đấu vươn lên trong năm học mới

Nhà giáo ưu tú Lê Đức Hân, nguyên hiệu trưởng của trường trung học cơ sở Nguyễn

Du Gò Vấp đã bộc lộ cảm xúc của mình một cách tự nhiên, tình cảm của thầy dành cho trường chúng tôi đã được nói như một lời tâm sự mà không cần giấy bút Thầy xúc động khi ngôi trường bé nhỏ này lại đạt nhiều thành tích cao như thế, lại tổ chức được một buổi

lễ khai giảng hoành tráng nhưng thân mật như thế Tôi lấy làm niềm tự hào cho trường tôi Kết thúc buổi lễ, đại biểu ra về, mỗi học sinh quyến luyến, ai cũng có một cảm xúc riêng, nhưng tất cả đều có chung một niềm tin vào năm học mới, niềm quyết tâm dâng trào mạnh mẽ trong mỗi người, mỗi thành viên của gia đình Thực Nghiệm, gia đình chung tràn ngập tình thương

Trang 2

2 Đoàn Thanh Thảo - Lớp 8A2

Hôm nay - ngày 5 tháng 9 năm 2009

Tôi – một nữ sinh lớp 8 với hơn 8 năm cắp sách đến trường, 8 năm dự lễ khai giảng năm học mới, đã có rất nhiều kỉ niệm trong ngày đặc biệt này, nhưng hôm nay tôi cảm thấy hồi hộp và nôn nao hơn rất nhiều Lí do có thể là vì tôi quá lo lắng, sợ mình sẽ làm không đúng theo những gì mà cô trò chúng tôi đã tập trong những ngày qua để chuẩn bị thật tốt cho lễ khai giảng hôm nay Nhưng có một lí do để tôi cảm thấy lo nữa đó là các thầy cô trường Nguyễn Du quận Gò Vấp sẽ về đây – ngôi trường Thực Nghiệm bé xinh và ấm áp này, để chung vui với chúng tôi trong ngày khai giảng hôm nay

6 giờ sáng, tôi có mặt ở trường Buổi sáng không khí thật trong lành Không biết là do thời tiết hay do cả ông trời cũng ủng hộ chúng tôi nữa mà bầu trời sáng hôm nay thật sự rất mát mẽ sau 1 cơn mưa dài tưởng như vô tận lúc 4 giờ sáng (^^!) Chỉ đứng trên lang can nhìn xuống thì không thể nào cảm nhận được không khí khẩn trương, nhộn nhịp từ các thầy

cô đang chuẩn bị cho lễ khai giảng Từ các thiết bị âm thanh, những tiết mục văn nghệ cho đến cả màn chào đón học sinh lớp 1 và lớp 6 cũng đã được chuẩn bị rất kĩ (chuẩn bị từ trước nhưng thầy cô vẫn kiểm tra thật kĩ để chắc rằng sẽ không có sự cố khi buổi lễ đang diễn ra)

6h30, mọi thứ xung quanh tôi bỗng trở nên nhộn nhịp hối hả… đã đến lúc xuống sân…

6h45, tiếng trống trường vang lên và tất cả học sinh đều có mặt đầy đủ, háo hức mong đến buổi lễ Lúc này cô tổng phụ trách cho chúng tôi chơi một số trò chơi tập thể để làm cho không khí nóng lên, nhưng tôi nghĩ không khí lúc này đã đủ độ nóng rồi Sau khi chơi một số trò chơi tập thể, chúng tôi bắt đầu so lại hàng ngũ cho đồng đều…

Đúng 7 giờ, thầy cô trường Nguyễn Du đã có mặt đầy đủ và đang tiến vào sân lễ Chúng tôi đồng loạt đứng lên vỗ tay và hát theo nhịp bài Bốn Phương Trời chào thầy cô đến với ngôi trường thân yêu Các thầy cô ai cũng tươi tắn và thân thiện vẫy tay chào lại chúng tôi Đến với buổi lễ hôm nay còn có Nhà giáo ưu tú Lê Đức Hân nữa Trong thầy vừa trang nghiêm vừa thân thiện và gần gũi trong bộ veston màu tối Thầy Cao Đức Hòa – Hiệu trưởng trường tôi vui mừng bắt tay và ôm thân mật với người bạn thân vừa gặp lại Tôi thật sự rất xúc động và ngạc nhiên về tình bạn giữa hai thầy hiệu trưởng Họ thân thiết

và gắn bó với nhau như hai anh em vậy Có chuyện gì vui hay buồn họ đều tâm sự với nhau cả… sau khi chào hỏi nhau xong, thầy Hòa bước lên sân khấu và đọc diễn văn để buổi lễ khai giảng được chính thức bắt đầu… Đầu tiên là khối lớp 1, các em nhỏ cùng dắt tay nhau tiến vào sân lễ Có lẽ cũng như tôi trong ngày khai giảng đầu tiên, cũng với tâm trạng hồi hộp, lo âu Trường mới, bạn mới và tất cả đều mới… Sau khi các em đã về đúng vị trí của mình thì khối 6 cũng bắt đầu tiến vào Khác với các em lớp 1, trông các bạn học sinh năm nay khá tự tin và chững chạc Có lẽ do các bạn đã quen với không khí của ngày khai giảng nên không cảm thấy lo lắng… Tiếp theo chương trình là những dòng cảm nghĩ chân thành của các vị khách mời, và đặc biệt nhất là những tâm sự rất thật và xúc động của thầy

Lê Đức Hân – người bạn rất thân thiết với thầy hiệu trưởng trường tôi Thầy đã tâm sự với chúng tôi về cảm xúc của thầy khi đến với ngôi trường Thực Nghiệm đơn sơ nhưng đầy tình yêu thương và tâm huyết của các thầy cô “Tuy cơ sở vật chất còn hạn hẹp nhưng chất lượng dạy và học thì trên cả tuyệt vời” – thầy đã nói với chúng tôi như thế đấy! Lúc thầy kết thúc câu nói ấy, thầy Hòa đã không kiềm được xúc động đã chạy lên ôm chầm lấy người bạn thân của mình… Cả trường đã dành cho tình bạn đẹp ấy một tràng pháo tay thật

Trang 3

dài và nồng nhiệt Và sau cùng là phần tuyên dương các anh chị đã đoạt giải cao trong cuộc thi giải toán trên mạng Internet Các anh chị tuy đã rời xa trường thân yêu nhưng vẫn mãi

là niềm tự hào của trường Thực Nghiệm…

Buổi tiệc nào cũng có lúc tàn… chúng tôi cùng nhau đứng lên tiễn các thầy cô và các

vị khách trong sự tiếc nuối Không biết đến bao giờ mới được gặp lại Tuy buổi lễ đã kết thúc nhưng dư âm vẫn còn động lại trong lòng mỗi người học sinh Có lẽ đây là buổi lễ khai giảng tuyệt vời nhất của tôi Tôi đã được chứng kiến tình bạn cao cả của 2 vị hiệu trưởng, được lắng nghe những tâm sự chân thành đầy tình cảm mà mọi người đã ưu ái dành cho ngôi trường này Nếu ai đã được tham dự buổi lễ khai giảng ấy, thì tôi chắc chắn một điều là người ấy cũng sẽ như tôi, không bao giờ quên lãng Buổi lễ kết thúc, chúng tôi bắt đầu học những tiết học đầu tiên, với tâm trạng tự tin, sẵn sàng với những thử thách mới, khó khăn mới…

Trang 4

3 Khánh Vy - Lớp 9A2

Một mùa hè sôi nổi với những hoạt động vui chơi cũng đã qua đi, để lại đây không khí rộn ràng háo hức của một năm học mới Ngày năm tháng chín hằng năm là ngày mà các bậc cha mẹ phụ huynh đưa con em đến trường, và cũng là ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh chọn làm ngày khai giảng năm học

Tôi dậy rất sớm, nhìn ra ngoài cửa, và nghe thấy tiếng tí tách của cơn mưa rào, tôi sợ rằng hôm nay sẽ không khai giảng được Nhưng thật may, gần sáu giờ sáng thì ông mặt trời

đã xua đi những đám mây đen, những u buồn của một ngày mới, và thay vào đó là những tia nắng lấp lánh tỏa khắp không gian Các chú chim nhỏ đậu trên những cành cây gần cửa

sổ phòng tôi cất tiếng hót ríu rít như đang hát chào mừng một ngày mới tươi đẹp

Tôi đi bộ đến trường, không gian xung quanh tôi thật là trong trẻo Những bông hoa bên đường nở rộ như đang mỉm cười với tôi Trên bầu trời là những đám mây trắng bồng bềnh tạo cho người ta có cảm giác nhẹ nhàng và dễ chịu Hít một hơi thật sâu, tôi cảm nhận

sự sảng khoái lan tỏa khắp tâm hồn tôi Một ngày mới, một năm học mới đã bắt đầu

Trước cổng trường dày đặc cả người Ai cũng áo quần sạch sẽ, tươm tất Gương mặt

ai ai cũng tươi vui, sáng sủa và háo hức Thật là kì lạ, sân trường hôm nay như được rắc thêm bột phép thuật vậy Khác hẳn so với mọi hôm, vừa xinh xắn, vừa trang trọng, mà cũng thật oai nghiêm Điều đó lại làm tôi càng háo hức hơn “Tùng… tùng… tùng…” tiếng trống quen thuộc cuối cùng cũng đã vang lên suốt ba tháng hè yên lặng Chính tiếng trống này đã mở đầu cho buổi lễ khai giảng mà tôi mong đợi

Tất cả học sinh ùa ra sân trường như ong vỡ tổ Mọi người quá háo hức để chào đón buổi lễ khai giảng Sau khi chỉnh đốn hàng ngũ, cô tổng phụ trách lên điều khiển chào cờ, Bài “Quốc ca”, “Đội ca” vang lên sao mà hùng hồn, trang trọng Cả sân trường lúc đó sao

mà oai nghiêm Khi thầy hiệu trưởng lên đọc diễn văn chào mừng năm học mới, thì cả trường im lặng Rồi bỗng dưng cơn mưa phùn từ đâu bay đến rắc lên đầu chúng tôi những hạt mưa bé nhỏ, yếu ớt, mưa không lớn lắm Nhưng thầy vẫn cố gắng tiếp tục đọc xong bài diễn văn A! Thật là may mắn, ông mặt trời lại một lần nữa nhanh chóng xua đi những đám mây đen, những rắc rối kia đi, và tỏa sáng cả sân trường

Chỉ còn học được năm nay nữa thôi, là tôi sẽ phải xa trường, xa thầy cô, xa bạn bè ở đây rồi Thật là buồn quá Lễ khai giảng năm nay là một ngày đặc biệt của tôi Sẽ khó mà quên được cái ngày này Và cả ngôi trường này nữa

Trang 5

4 Trần Tuấn Vũ - Lớp 9A2

Ngày 321, năm 2009 (quy ước của tôi), nhật kí hành trình cuộc đời tôi lại mở ra và lại có một vài suy nghĩ ẩn giấu vào trong đó Hôm nay, tôi không viết nhiều về gia đình của mình, mà tôi dành gần trọn cảm xúc cho mái trường, thầy cô, bè bạn Đặc biệt là buổi lễ khai giảng không thể nào quên của trường tôi, trường Thực Nghiệm GDPT hôm 317 (tức 5/9)

Đêm hôm trước ngày khai trường, tôi sống ở tâm trạng háo hức và rộn rã Có cái gì đó dậy lên trong lòng tôi thật khó tả làm sao! Tôi đã chuẩn bị đầy đủ tất cả: những cuốn sách giáo khoa, những cuốn tập, cây bút… Gương mặt ba mẹ tôi lộ vẻ hài lòng và hạnh phúc, hạnh phúc vì tôi đã lên lớp chín, lớp cuối cùng của cấp hai, mặc dù chiều cao chỉ bằng học sinh lớp sáu

Sáng hôm sau, tôi đạp xe đến trường Vừa đạp xe, tôi vừa ngắm nhìn những cảnh vật xung quanh và thấy chúng có gì đó là lạ, vui vui! Những tia nắng vàng của bình minh và những chú chim non như muốn theo chân tôi đến trường Thỉnh thoảng, vài cơn gió nhẹ nhàng qua tôi, cảm giác thật là mát mẻ và tuyệt vời như có một sức sống len lỏi, hòa nhập vào tâm hồn và con người tôi Vào sân trường, một bức tranh, một phong cảnh đầy nhộn nhịp hiện ra trong mắt tôi Khắp nơi đâu đâu cũng vang tiếng cười nghe vui tai mà nhìn cũng vui mắt Năm phút sau, tiếng trống trường vang lên một hồi dài như thúc giục chúng tôi mau mau xếp hàng ngay ngắn Nhìn trường trông chả khác gì một tiểu trại quân đội với hàng ngũ thẳng đều tăm tắp Một vài trò chơi giúp chúng tôi mở giọng lúc sáng sớm được

tổ chức, những tiếng cười giòn tan đánh vỡ không khí yên bình lúc buổi sớm của trường Sau màn cười thoải mái, chúng tôi bắt đầu vào buổi lễ khai giảng Hôm nay, đại biểu và khách mời rất đông, chúng tôi đồng loạt đứng lên hát vang bài “Bốn phương trời” Đặc biệt chính là 45 thầy cô trường THCS Nguyễn Du cũng tụ hội về đây chung vui cùng trường Thực Nghiệm trong lễ khai giảng này Trong đó, đi đầu là thầy Lê Đức Hân và cô Lê Thị Hồng Việt, đây là hai thầy cô mà tôi hâm mộ nhất và luôn ao ước có một lần được chụp cùng, đứng cạnh hai thầy cô ấy (mặc dù không thành sự thật) Tiếp đó, thầy Hiệu trưởng Cao Đức Hòa đọc diễn văn đón học sinh lớp 1 và lớp 6, từng lớp đi vào lễ đài, các em lớp 1 còn nắm tay nhau nhảy sân sáo đi vào, thật ngây thơ và trong sáng biết bao Và những màn diễn văn nghệ bắt đầu, những tiết mục vừa sâu lắng vừa vui tuơi Kết thúc, toàn trường chúng tôi tiến hành làm lễ chào cờ Toàn trường đều hướng mặt về cột cờ, nghiêm chỉnh

“Nghiêm! Chào cờ, chào!”, tiếng trống đội đổ dồn dập Tiếng Quốc ca vang lên, tôi ưỡn ngực, mắt nhìn thẳng vào lá quốc kì đang tung bay trong nắng mai rực rỡ Buổi lễ nghiêm trang làm sao! Và tôi có phần nào tự hào, hãnh diện vì thực hiện một công việc có ý nghĩa

Và rồi, tôi lại được nghe giọng của thầy Hòa, thầy lên đọc diễn văn khai giảng năm học mới 2009-2010 với giọng nói ấm áp như người cha đang răn dạy đàn con Thầy căn dặn chúng tôi đủ điều và còn chúc chúng tôi học giỏi nữa Và thầy tiến đến bên cái trống đánh

ba hồi dài, khai giảng năm học mới Rồi những chùm bong bóng được thả lên cao mang theo bao mơ ước của thầy trò trường Thực Nghiệm năm nay

Ngoài ra, lễ khai giảng còn trao tặng giải thưởng cho các anh chị học sinh lớp chín năm trước trong cuộc thi giải toán trên mạng Nhìn ai cũng chín chắn, lắm rồi, học sinh lớp

10 mà Những phần tiếp theo của buổi lễ dường như không gây cảm xúc nhiều cho tôi Đến khi tôi thức tỉnh bởi giọng nói Hà Tĩnh của vị đại biểu nào đó Thì ra đó là giọng của thầy

Lê Đức Hân, và tôi không sao quên được Vì nó đặc biệt biết bao! Lúc hiểu lúc không, lúc

Trang 6

mềm mỏng lúc nhấn mạnh câu nói đến giật cả mình Bởi vậy mà đứa bạn tôi cứ năn nỉ dịch giùm vì nó chẳng hiểu thầy nói gì Nhưng cũng phải công nhận là thầy nói quá hay và quá truyền cảm Mặc dù trời lất phất mưa, nhưng chúng tôi vẫn ngẩng cao đầu, há hốc mồm nghe thầy nói, mặc cho hạt mưa “ngự trị ở khắp người” Tiếc biết bao khi buổi lễ kết thúc quá sớm và nó kết lại bằng lời phát biểu của thầy Hiệu trưởng Và các bạn ơi, trường tôi bây giờ đã có một kỉ lục đấy: kỉ lục ngày khai trường, vì đại biểu gần 100 người mà Cũng đến lúc chúng tôi chào tạm biệt quý vị đại biểu Bài hát “Như có Bác…” vang lên thật khí thế Chúng tôi cũng vỗ tay hết công suất, nhưng để vỗ tay như vậy thì đó là bí mật của chúng tôi đó!

Lễ khai giảng năm cuối cùng cấp 2 là một kỉ niệm về mái trường không thể nào quên

và không phai nhòa trong tâm trí tôi Xin đóng lại cuốn nhật kí để câu truyện này luôn dạt dào cảm xúc

Trang 7

5 Trần Thanh Mai - Lớp 9A2

Cứ mỗi năm đến tháng tám, tôi lại nôn nao chờ mẹ mua cho quần áo, tập vở mới Hôm ấy,

mẹ đem về sấp vải thơm lưng mùi vải mới, tôi ôm vào lòng mà hít, mà ngửi niềm vui sướng Mẹ bảo: “Nhẹ tay kẻo nhàu con ạ!” Tôi nhẹ nhàng đặt xuống nâng niu rồi ngồi sau

xe ba chở đến thợ may như chở niềm hạnh phúc

Ướm thử đồ, đeo trên vai chiếc cặp mới tinh chứa những quyển tập được bao bìa cẩn thận, rạo rực suốt đêm vì mai là ngày khai trường Buổi sáng, tôi dậy thật sớm, nhưng mẹ tôi đã dậy từ bao giờ 4h30 – nhìn ra ngoài, thấy trời đổ mưa, mong sao buổi lễ vẫn có thể tiến hành 5h – khoác trên người chiếc áo mới may được ủi láng nhẵn, nhìn xuyên qua khe cửa, mưa vẫn rơi, nhưng có lẽ nhẹ nhàng hơn 6h – trời tạnh hẳn, tôi ôm cặp chào ba mẹ rồi bước đi ngượng ngùng trên đôi giày mới toanh

Bên ngoài, trời se se lạnh, mặt đường ướt nước mưa Thỉnh thoảng, có cơn gió thoảng qua, giọt mưa trong vắt nặng trĩu trên lá rơi xuống làm cánh tay tôi ướt lạnh Một mùa khai trường nở rộ niềm vui gieo khắp các nẻo đường, những bạn cùng trang lứa cũng tung tăng trong bộ áo mới hồn nhiên nói cười

Xa xa, cổng trường sau ba tháng hè rộn ràng sắc màu ngày tựu trường hiện ra Ngày khai giảng của các lớp đầu cấp luôn chứa bao điều lạ lẫm, mới mẻ, có cả những ngượng nghịu, thẹn thùng lấp đầy trong đôi mắt ngơ ngác, đong đầy nước mắt Với những nhóc đã bước qua thử thách của năm đầu, ngày khai trường trở nên quen lạ thường Đó là dịp để bạn bè huyền thuyên chuyện hè, chuyện học, và những cặp mắt nhìn nhau lấp lánh sự tin yêu Ngày khai trường đối với tôi, lớp cuối cấp, có lẽ chất chứa nhiều tâm trạng nhất Có cái gì đó mắc nghẹn trong tim, một chút bâng khuâng, bịn rịn, luyến tiếc Dường như trong từng cử chỉ còn có cả ý thức trách nhiệm, một chút “ra oai” với các đàn em trong trường Tôi nhìn ai cũng thấy thân thương, tất cả các bạn chung khối, cùng học chung dưới một mái trường nhưng không biết sau này sẽ còn gặp lại nhau hay là xa mãi Trong đầu tôi đầy tâm trạng của một học sinh năm cuối cấp, tận đáy sâu trong lòng muốn bày tỏ tất cả nỗi lo,

và những bận rộn túi bụi với biết bao kì thi quan trọng đang chờ đón Bao chăn chở, suy tư khi mai kia phải rời xa bạn bè và mái trường chín năm gắn bó Tôi cố dõi tìm kiếm những góc trời thân quen, vẽ lên hình ảnh ngày trước và cả mai sau để in sâu vào lòng những kỉ niệm của một thời học trò Dường như trong lòng yêu hơn những cái cười thân thương và

cả cái nháy mắt của mấy đứa bạn thân Tôi thoáng buồn khi tâm tư lóe lên một suy nghĩ:

“Đây là lần cuối cùng mình dự lễ khai giảng dưới mái trường này” Năm cuối rồi…

Tùng! Tùng! Tùng… tiếng trống của thầy hiệu trưởng vang lên làm những chú chim nấp trong lá chăm chú theo dõi buổi lễ khai giảng năm học mới giật mình, cất cánh bay Mắt mải dõi theo bóng chim dần mất hút trên bầu trời xanh thẳm, trong lòng chợt nở một

nụ cười vì nhặt được ý nghĩ: “Mai sau, mình sẽ như chú chim nhỏ, tự do bay thật cao, thật xa”

Trang 8

6 Nguyễn Anh Khoa - Lớp 9A2

Bây giờ đã hai mươi ba giờ, vậy là còn khoảng tám tiếng nữa là buổi lễ khai giảng bắt đầu Nằm trên giường cạnh nhà bếp, tôi không tài nào ngủ được vì cứ lo nghĩ đến buổi khai giảng, nhưng tiếng nhạc trên truyền hình đã át đi suy nghĩ của tôi và khiến tôi thiếp đi không biết từ lúc nào

Tôi chợt tỉnh dậy khi nghe tiếng leng keng quen thuộc của tách và chén do ông bà ngoại tôi đang chuẩn bị cà phê Ý nghĩ về buổi lễ khai giảng trong đầu tôi cũng được đánh thức trở lại sau giấc ngủ dài mà cứ ngỡ như là cái chợp mắt Cảm thấy trong người nôn nao, sảng khoái, tôi liền bậc dậy, rời khỏi chiếc giường êm ái và chuẩn bị đồ đạc để đến trường

Sự phấn khởi trong tôi đã bùng nổ như một quả bom, tôi không màn tới bữa ăn sáng, tôi liền dẫn xe ra khỏi nhà và tiến thẳng đến trường Thực Nghiệm thân thiện trên chiếc xe yêu dấu của mình

Đi trên con đường quen thuộc, tôi cảm thấy hôm nay xe mình chạy nhanh hơn mọi khi Tôi tự hỏi: “Có phải sự phấn khích đã trở thành một động lực thúc đẩy tôi, hay vì chiếc

xe yêu dấu cũng muốn đến trường nhanh chóng để cảm nhận được không khí của buổi lễ?” Vừa đi, tôi vừa ngắm cảnh, vừa suy nghĩ, chẳng mấy chốc tôi đã tới trường

Chao ôi! Nhìn sân trường mới hoành tráng làm sao! Nhìn khuôn mặt của mọi người,

ai ai cũng vui vẻ như hoa nở, trò chuyện với nhau xôn xao trong tiếng nhạc tưng bừng từ sân khấu buổi lễ Tôi cảm thấy đầu năm vào trường, nhìn thấy ai ai cũng khác lạ, nhưng chỉ

là vẻ bề ngoài mà thôi!

Tùng! Tùng! Tùng… Tiếng trống trường vang lên một hồi dài báo hiệu sự bắt đầu của buổi lễ khai giảng cũng như sự khởi đầu năm học

Trong buổi lễ, tôi và các bạn cùng hát và cùng vỗ tay rất nồng nhiệt theo điệu nhạc vui như tết Buổi lễ hôm nay không chỉ có thầy cô trong trường dự lễ mà còn có các quý vị đại biểu cùng các giáo viên đến từ Trường Nguyễn Du tham dự, làm cho buổi lễ thêm phần náo nhiệt

Sau khi chào đón các quý vị đại biểu và các giáo viên thì đến lượt các em học sinh lớp một và lớp sáu Sự chào đón cũng là một sự khởi đầu mới cho các em học sinh mới bước vào tiểu học, đồng thời cũng là sự tiến triển mới trong học tập của các em học sinh từ cuối cấp tiểu học bước sang cấp trung học cơ sở

“Sau đây xin mời các quý vị đại biểu cùng các em học sinh thưởng thức buổi văn nghệ qua phần trình diễn độc đáo của các bạn học sinh trường chúng ta, đề nghị các bạn nhiệt liệt hoan nghênh” – tiếng nói cô tổng phụ trách vang lên cùng những tràng vỗ tay sôi nổi của các bạn học sinh đã khiến cho phần mở đầu của buổi văn nghệ thêm sôi động Buổi văn nghệ gồm những ca khúc đầy ý nghĩa đã làm cho tình yêu thương của chúng ta đối với đất nước, mái trường và thầy cô tăng thêm phần nào

Và rồi giây phút sôi nổi và vui tươi đã kết thúc, buổi lễ chào cờ nghiêm trang tưởng nhớ về cả một lịch sử chiến đấu oai hùng của dân tộc Việt Nam bắt đầu, bài quốc ca hùng hồn vang lên rồi tắt hẳn sau phút chốc

Buổi lễ trôi qua nhanh thật, mới đây đã đến phần cuối, phần phát biểu của các thầy cô

và quý vị đại biểu cùng với phần phát thưởng cho những tấm gương lớp chín trong năm

Trang 9

vừa qua, mấy anh chị đúng là những học sinh đáng cho chúng tôi noi theo và một phần nào

đó làm cho tôi thêm tự hào về mái trường của mình

Khoan đã! Dường như tôi đã bỏ sót một phần nào đó của buổi lễ À! Phần thả bóng đầy hoành tráng đưa những ước mơ bay xa hơn và cao hơn Tôi cũng cảm thấy rằng bầu trời hôm nay rất âm u, và hình như đây là lần cuối mình dự buổi lễ này, một buổi lễ mà tôi cho là vui nhất, ý nghĩa nhất trong chín buổi lễ mà tôi đã được dự tại ngôi trường thân yêu

và gắn bó Ôi! Ngôi trường Thực Nghiệm của tôi!

7 Đỗ Thị Hạnh Tiên – lớp 8A3

Trong cái lứa tuổi thơ dại của tuổi học trò, không ai là không biết đến mái trường thân thuộc, vì cuộc đời ai cũng phải đi học, nên mái trường trở nên thân thiện với tất cả các học sinh Mỗi khi mùa hè sắp mất đi, tôi lại nghe tiếng trống thân thuộc vang lên Đó chính là tiếng trống của ngày khai trường

Vẫn một không gian quen thuộc, vẫn một nơi mà bao năm tuổi học trò gắn bó bao kỉ niệm Khi tôi bước chân vào mái trường thì bao kí ức đầy rẫy sống lại trong tôi, tôi nao nức lắm, hồi hộp và chờ từng phút giây để đến thời khắc khai giảng Sáng hôm ấy, ngày trọng đại 5-9 đã đến Đã 2h30 sáng mà tôi không ngủ được cố nhắm mắt để thời gian trôi nhanh Tiến đến cổng trường thì ôi chao ôi!!! Nào cờ màu, nào bóng bay, nào hoa giấy, rồi thì cả một sân khấu trang nghiêm, đôi mắt tôi cụp xuống vì buồn ngủ lại mở to tròn ngạc nhiên:

“Sao hôm nay sân trường lại trang nghiêm và lộng lẫy đến thế?” Tôi chợt có cơn xúc động thoáng qua Đã đến giờ làm lễ, tất cả thầy cô trường Thực Nghiệm chúng tôi đã chào đón các thầy cô trường Nguyễn Du bằng một tràng pháo tay và bài hát “Bốn phương trời” đã xóa tan bầu không khí im ắng Thầy hiệu trưởng trường mà chúng tôi hay gọi bằng cái tên thân thuộc “Thầy Hòa” đã đọc bài phát biểu mà đôi mắt cứ mãi nhìn vào đám học sinh chúng tôi như muốn nói rằng: “Thầy mong các em hãy cố gắng học giỏi” Khi Nhà giáo ưu

tú Lê Đức Hân phát biểu, thầy cứ mãi lúng túng và không thốt nên lời vì sự nhiệt tình của học sinh trường Thực Nghiệm Nghe thầy nói chúng tôi chỉ im thinh thít vì xúc động Thầy Hòa và thầy Lê Đức Hân ôm nhau thật nồng ấm tình bạn bè Buổi lễ kết thúc trong tiếng cười rộn rã

Người ta rất quen thuộc với câu “trường là ngôi nhà thứ hai của em” quả như vậy Em cảm thấy rất vui vì trường sẽ mãi là nơi bổ ích nhất cho học sinh, nơi đây sẽ tạo ra cho em những kỉ niệm mà mãi mãi em sẽ không quên được

Trang 10

8 Hoàng Phạm Phương Nhi - Lớp 8A3

Mùa hoa phượng giờ đây cũng đã kết thúc, những bông hoa cuối cùng trên cây cũng đã lẳng lặng rơi xuống – báo hiệu một mùa hè đã trôi qua, chúng tôi chuẩn bị bước vào năm học mới với nhiều hi vọng năm học sắp tới sẽ có nhiều kỉ niệm đẹp Cánh hoa phượng rơi xuống mang theo bao kỉ niệm tươi vui và những kí ức đáng yêu mà mùa hè đã mang đến cho tôi Suy nghĩ của tôi lúc đó thật mâu thuẫn: tôi thấy buồn và tiếc nuối vì những tháng

hè vui vẻ đã hết, thế nhưng niềm vui vẫn rạo rực trong tôi vì năm học mới bắt đầu – tôi lại được gặp lại bạn bè, thầy cô, mái trường sau bao tháng hè dài đằng đẵng Ngày năm tháng chín vừa qua, lễ khai giảng “ năm học hai ngàn không trăm lẻ chín – hai ngàn không trăm mười” diễn ra trong không khí náo nhiệt, phấn khởi – tôi đã chính thức trở thành học sinh lớp tám

Trước ngày khai giảng, tất cả học sinh chúng tôi tập trung vào trường trước hai tuầnđể làm quen với chương trình và nội dung của các môn học, tôi gặp lại bạn bè và đua nhau tám về những kỉ niệm trong dịp hè mà chúng tôi có Để chuẩn bị cho buổi lễ khai giảng, thầy trò chúng tôi đã tập dợt nhiều lần vì muốn buổi lễ diễn ra thật là hoành tráng Chiều thứ sáu chúng tôi có mặt tại trường để tổng duyệt lễ khai giảng, trong suốt chiều hôm đó trời có chút âm u thế nhưng chúng tôi vẫn cố hết sức để buổi lễ ngày hôm sau diễn ra thật tốt đẹp Cuối cùng ngày mà tôi mong đợi cũng đã tới, mặc dù các buổi tổng duyệt trước đó các bạn hơi ủ rũ thế nhưng sáng hôm nay các bạn học sinh đều đến trường với gương mặt luôn mỉm cười Trước mắt tôi bây giờ chính là ngôi trường Thực Nghiệm, nơi tôi gọi là gia đình thứ hai của mình, trong tôi lúc này niềm vui và sự phấn khởi cùng với những cảm xúc

kì lạ cứ không ngừng nảy nở trong lòng tôi Cảnh các bật phụ huynh đưa các con mình đến trường để dự lễ khai giảng đã làm cho không khí trước cổng trường náo nhiệt hơn bao giờ hết Không biết là do thời tiết hay là do tôi thấy trường hôm nay thật đặc biệt, mặc dù tôi đã được dự lễ khai giảng hai năm rồi thế nhưng hôm nay tôi vẫn thấy trường Thực Nghiệm đẹp hơn bao giờ hết Trên sân trường những hàng ghế được sắp xếp ngay ngắn, từ cổng trường có thể nhìn thấy được sân khấu buổi lễ Tuy hiện giờ dịch cúm H1N1 vẫn là nỗi lo lớn nhất của trường, thế nhưng nỗi lo đó đã bị niềm phấn khởi của toàn trường Thực Nghiệm xua tan

Bầu trời sáng hôm đó thật là âm u và buồn bã vì chính những đám mây đen, tuy nhiên hầu như nó đã bị niềm vui, tiếng cười nói rộn ràng của học sinh chúng tôi làm cho tan biến

Có lẽ ông trời không nỡ làm cho những bông hoa sáng nay phải buồn thì phải vì trong suốt quá trình buổi lễ được diễn ra, chỉ có vài đợt mưa râm rồi sau đó tạnh ngay Thầy Hòa nói:

“Ông Trời rất thương học sinh trường Thực Nghiệm nên không nỡ cho mưa”, thầy nói rất đúng, vì theo tôi tất cả các bạn học sinh sáng hôm nay như là ánh mặt trời xua tan mây mưa Buổi lễ khai giảng bắt đầu với phần tiếp đón các vị đại biểu cùng các em học sinh lớp một và lớp sáu hết sức trân trọng và hoành tráng của học sinh toàn trường Thực Nghiệm chúng tôi Năm nay, số đại biểu về tham dự rất đông, một trong số đó là nhà giáo Lê Đức Hân và các giáo viên của trường Nguyễn Du – ngôi trường kết thân với trường tôi Các em học sinh lớp một và lớp sáu năm nay được tất cả chúng tôi chào mừng gia nhập làm thành viên của gia đình lớn (trường Thực Nghiệm), hầu như các em đều rất háo hức trước màn đón tiếp nhiệt tình của các thành viên trong gia đình Lúc này, khi nhìn thấy các em ấy được toàn trường chào đón, tôi nhớ lại lúc mình mới vào lớp sáu cũng được chào đón, đó là niềm vui sướng, hạnh phúc và lạ lẫm chất đầy trong lòng tôi Tuy Thực Nghiệm chỉ là một ngôi nhà nhỏ so với số thành viên của gia đình, thế nhưng ngôi nhà nhỏ đó rất có ý nghĩa to lớn trong lòng mỗi người chúng tôi Bất kì ai khi bước vào trường đều cảm nhận được sự

Ngày đăng: 12/04/2021, 07:35

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w