NhËn xÐt bµi viÕt còng kh«ng ®¬n gi¶n mét chót nµo.NhËn xÐt chØ ®Ó mµ nhËn xÐt th× rÊt dÔ nhưng nhËn xÐt chØ ra được nh÷ng khiÕm khuyÕt cho tõng bµi viÕt th× qu¶ thËt lµ khã vµ rÊt khã.[r]
Trang 1Câu chuyện nhỏ của tôi
Trần Xuân Thành
Trong cuộc sống ,đã có lần tôi gặp phải những khó khăn tởng nh không thể vợt qua Những lúc nh vậy, tôi thờng rất bi quan và chán nản.Tôi nhớ có lần đọc Kim Dung-Nhà văn viết kiếm hiệp nổi tiếng của Trung Quốc,tôi thấy gã Quách Tĩnh cứ ỷ vào cái không biết của mình,thản nhiên đi vào Đào hoa đảo,cời ngô nghê gõ nhịp theo tiếng sáo thiên ma của Đông Tà mà không hề biết rằng mình đang lắt lẻo trên bờ vực tử sinh Gã Quách Tĩnh thật khờ khạo,đáng trách giống tôi.Một sự so sánh khập khiễng? Không ! Thực tế là không
Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê công giáo.Tuổi thơ của tôi trôi qua êm
đẹp dới mãi trờng làng,trong bầu không khí trong lành của đời sống nông thôn,trong tiếng chuông ngân nga của những buổi lễ nhà thờ và cùng những “khúc ca ngọt ngào” trên cánh đồng cói xanh biếc.Nhng cuộc đời thật trớ trêu,trò đùa của số phận thật nghiệt ngã.Bố tôi-một ngời cha vì muốm làm Phạm Thái ,Tản Đà mà quên đi trách nhiệm đối với con cái.Ông luôn luôn tìm đến rợu để gửi lời tâm sự,tìm đếm những cơn say để nói lời yêu thơng khiến tôi vô cùng đau khổ Mẹ tôi- ngời mẹ nhân từ yêu thơng con một cách vụng về vì giận cha mà mắc bệnh,sức khoẻ rất yếu,đau ốm quanh năm.Tôi là con thứ chín trong một gia đình rất đông anh em đợc ăn học một cách tử tế.Bởi vậy tôi luôn khao khát sẽ làm việc gì đó đem lại vinh dự cho gia đình nên ngay từ khi ngồi trên nghế nhà trờng THPT tôi đã mơ ớc nghề s phạm để sau này làm một thầy giáo Niềm mơ ớc
ấy khiến tôi không quản ngày đêm “dùi mài kinh sử”,ra sức ôn luyện và cuối cùng tôi đã thi đỗ vào trờng Đại học s phạm Hà Nội.Sau bốn năm học,tôi cầm tấm bằng trên tay với bao dự định,nửa muốn tự nguyện lên miền núi công tác,nửa muốn xin về gần nhà để có thời gian chăm sóc bố mẹ.Cuối cùng tôi đã lựa chọn phơng án thứ hai.Song trái hẳn với
điều mong muốn,tôi chẳng làm đợc gì đã thế lại còn mắc phải một sai lầm không thể tha thứ khiến bố mẹ tôi rất khổ tâm Tôi thật là là đáng trách Sai lầm ấy của tôi tôi không tiện kể chỉ biết rằng nó đã để lại trong trái tim tôi một mũi dao, thỉnh thoảng lại nhấn sâu thêm một chút nữa.Tôi mang nó suốt cả cuộc đời và coi đó là một hình phạt đối với mình
Thật là thảm hại! tôi cảm thấy mình nh ngời mộng du đang trên cuộc hành trình trở về cõi chết.Quả là “Biển cả đã gây những cuồng phong báo tố.Cũng để quên mình vì lỡ đã thẳm sâu”.Tôi !sau trận cuồng phong dữ dội ấy chuyển công tác đến một ngôi trờng mới-BC Nga Sơn
Đ
ến với ngôi trờng mới này ban đầu tôi rất nản vì công việc tuyển sinh của
trờng gặp rất nhiều khó khăn, chất lợng đầu vào của học sinh rất thấp.Nhng bù lại tôi đợc công tác cùng với một ngời có bề dày kinh nghiệm trong giảng dạy và bồi dỡng học sinh giỏi đó là cô Nguyễn Thị Mai giáo viên dạy Văn- hiện giờ là phó hiệu trởng của trờng tôi.Hồi còn là học sinh PTTH tôi không đợc may mắn học với cô nhng tôi đã đợc nghe tiếng về cô Cô là một giáo viên dạy giỏi của trờng Ba Đình Gần 30 năm trong nghề cô
đã chăm sóc và vun trồng đợc rất nhiều thế hệ học trò thành đạt.Tôi rất cảm phục cô và học tập ở cô nhiều điều bổ ích
Đ iều đầu tiên tôi học đợc ở cô đó đó là sự say mê nghề nghiệp và tận tâm
trong công việc.Tôi nhớ có một lần nhận đợc tập bài kiểm tra của cô chấm.Tôi rất ngạc nhiên về việc chấm bài của cô Cô chấm rất kỹ và chính xác Một việc làm nghiêm túc,có trách nhiệm khác hẳn với tôi.Cô chấm từng câu,sửa từng chữ Tôi vẫn biết một số giáo viên họ quan niệm việc chấm trả bài là một việc làm đơn giản nhng ngẫm kỹ không đơn giản chút nào nếu chúng ta làm việc ấy một cách nghiêm túc Đối với ngời giáo viên công việc chấm bài rất là quan trọng bởi bài kiểm tra chính là kết quả học tập của học sinh do mình giảng dạy cho nên cần phải thực hiện một cách nghiêm túc “Sự cầu thả trong bất cứ nghề gì cũng là bất lơng.Sự cầu thả trong văn chơng thì thật là đê tiện” Chấm không có nghĩa là đọc bài cho điểm mà quan trọng chỉ ra đợc những u và nhợc của của học sinh để từ đó các em cố gắng hơn trong những bài tiếp theo Để làm đợc điều ấy ngời giáo viên trong quá trình chấm cần phải chấm kỹ nếu không khó có thể có kết quả tốt từ phía học sinh Việc chỉ ra u và nhợc cho từng bài viết cần phải cân nhắc kỹ càng,
Trang 2cần phải nhận xét cụ thể, tránh chung chung Nhận xét bài viết cũng không đơn giản một chút nào.Nhận xét chỉ để mà nhận xét thì rất dễ nhưng nhận xét chỉ ra được những khiếm khuyết cho từng bài viết thì quả thật là khó và rất khó.Muốn vậy buộc ngời phải
đọc kỹ.Không đọc kỹ không làm đợc Việc chấm trả bài của cô đã cho một bài học quý Tôi đã làm theo.Và từ việc chấm kỹ đọc kỹ tôi đã phát hiện ra nhiều điều thú vị nơi học sinh,tôi thấy tôi yêu nghề,yêu điều mà tôi đã từng mơ ớc Bây giờ nếu ai “giầu bạc vạn thuận đổi lấy cái địa vị của tôi cha chắc tôi đó đổi
”
Hiện giờ cô rất bận nhng cô vẫn ngày đêm miệt mài bên trang giáo án để
sớm mai lên bục giảng làm công việc của ngời lái đò Tôi thấy cô cần mẫn nh con ong luôn kiếm tìm và góp nhặt muôn hoa để biến thành mật ngọt dâng tặng cho đời Tôi thấy cô cần mẫn nh con trai ở dới đại dơng thẳm sâu âm thầm với công việc nuôi dỡng ngọc
để dâng tặng cho ngời.Đã biết bao thế hệ nhờ bàn tay cô chăm sóc vun trồng mà trởng thành chúng luôn nghĩ về cô bằng một tình cảm trân trọng nhất Cuộc đời rồi sẽ qua
đi,năm tháng rồi sẽ qua đi chắc chắn sẽ có nhiều điều thay đổi,nhng tôi tin rằng cô sẽ
không phải băn khoăn giống nh viên Quản Ngục trong Chữ ngời t tù của Nguyễn Tuân là
đã chọ nhầm nghề.Cô đã chọn đúng nghề-cái nghề cao quý trong các nghề cao quý.Tôi nghĩ trong đời của mỗi con ngời chúng ta ai cũng có ngời th để ta tôn vinh, kính trọng.Cô Mai tuy không dạy tôi nhng tôi vẫn coi cô nh là ngời thầy bởi nó xuất phát từ lòng cảm phục và ngỡng mộ.Cô đã cho tôi hiểu đợc rằng “Ơ đời này không có con đờng cùng,chỉ
có những ranh giới,điều cốt yếu là phải có sức mạnh vợt qua những ranh giới ấy
.”
Nga sơn 4 tháng 11 năm 2008