Mau giúp tôi nhổ củ cải!» Cháu gái liền chạy lại kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi vẫn không được.. Bà già gọi cháu gái: «Cháu gái ơi?[r]
Trang 1Truyện Chú Vịt xám
Vịt mẹ dẫn Vịt con đi chơi Trước khi đi, Vịt mẹ dặn:
- Các con phải đi theo mẹ, theo đàn, không được tách ra đi một mình mà con cáo ăn thịt đấy ! Đàn Vịt con vâng dạ rối rít
Vừa ra khỏi cổng làng, chú Vịt Xám đã quên ngay lời mẹ dặn Chú lẻn đi chơi một mình, lang thang hết nơi này đến nơi khác Cuối cùng chú đến một cái ao có rất nhiều tôm cá Đứng trên bờ nhìn xuống, chú thấy từng đàn cá, tôm bơi lội tung tăng dưới nước, thỉnh thoảng một con tôm cong mình nhảy tanh tách
Thích quá, chú nhảy xuống mò lấy, mò để Lúc ăn đã gần no, chú mới nhìn lên chẳng thấy Vịt mẹ đâu cả Hoảng sơ, chú nhảy lên bờ gọi mẹ ầm ĩ : “Vít vít vít” Gần đấy có một con cáo đang ngủ, nghe tiếng Vịt kêu, Cáo liền nhỏm dậy
Nó lẩm bẩm
- Chà thịt vịt con ăn ngon lắm đấy ! Hôm nay mình sẽ được một bữa thịt vịt thật là ngon
Nói rồi Cáo đi nhanh ra phía bờ ao Khi Cáo vừa ra đến nơi thì cũng là lúc Vịt mẹ tìm thấy Vịt Xám Trông thấy Cáo, Vịt mẹ vội dẫn Vịt Xám nhảy tùm xuống ao Thế là Vịt Xám thoát chết
Từ đấy Vịt Xám không bao giờ dám làm sai lời mẹ dặn
THU THUỶ sưu tầm
Bác Gấu đen và hai chú thỏ
Trời mưa to như trút nước Gió thổi ào ào bẻ gẫy cả cành cây Gấu Đen đi
chơi về bị ướt lướt thướt, nước mưa chảy ròng ròng xuống mặt Gấu Gấu chạy
mãi, chạy mãi trong rừng để tìm chỗ trú nhờ Mai quá nhà của Thỏ Nâu đây
rồi !
- Cốc cốc cốc
Thỏ Nâu đang ngủ liền tỉnh dậy, gắt gỏng hỏi
- Ai đấy ?
Bác Gấu Đen đây ! Mưa to quá, cho bác trú nhờ một đêm Thỏ Nâu không mở cửa,
nó cào nhàu :
- Không trú nhờ được đâu Bác to quá, bác làm đổ nhà của cháu mất ! Gấu đen van
nài :
- Bác không làm đổ nhà đâu Bác vào rất nhẹ nhàng thôi !
- Nhẹ cũng đổ, không nhẹ cũng đổ : Bác đi đi !Thỏ Nâu vẫn nằm trong nhà nói vọng
ra, nó nhất định không ra mở cửa Gấu Đen buồn rầu Nước mưa chảy ròng ròng
xuống cổ Gấu Đen Gấu Đen đi mãi, đi mãi, vừa mệt vừa rét Bỗng nhiên Gấu Đen
nhìn thấy có một ngôi nhà Trong nhà thắp đèn sáng trưng Có tiếng Thỏ Trắng khe
khẽ hát “Là lá la ” Gấu Đen lại gần và rụt rè gõ cửa :
- Cốc; cốc; cốc
- Ai đấy ?
- Bác Gấu Đen đây ! Cho bác vào trú nhờ có được không ? Thỏ Trắng bước ra mở
cửa
- Ồ ! Chào Bác Gấu Đen, mời bác vào đây, bác ướt hết rồi !
Thỏ Trắng dắt bác Gấu Đen vào nhà, kéo ghế mời bác ngồi trước bếp lò Gấu Đen hơ
người một lúc, nước mưa trên mặt cũng khô, trên cổ cũng khô
Trang 2Trong khi bác Gấu Đen sưởi ấm Thỏ Trắng bưng ra một đĩa bánh mời bác Gấu Đen
ăn Gấu Đen cảm động nói :
-Cảm ơn Thỏ Trắng
Gấu Đen ăn xong, Thỏ Trắng và bác Gấu Đen cùng đi ngủ
Nửa đêm bão nổi lên ầm ầm cành cây kêu răng rắc Có tiếng đập cửa thình thình :
- Bạn Thỏ Trắng ơi ! Cho tôi vào trú nhờ với, nhà của tôi đổ mất rồi !
Gấu Đen vội choàng dậy, chạy ra mở cửa Thỏ Nâu vừa khóc vừa kể với bác Gấu Đen
và Thỏ Trắng
- Hu, hu, hu,nhà bị đổ mất rồi Làm thế nào bây giờ ! Gấu Đen kéo Thỏ Nâu đến bên
đống lửa an ủi Thỏ Nâu:
- Cháu sưởi cho ấm người đi ! Nhà bị đổ à ? Lo gì Sáng mai bác sẽ làm lại nhà cho
cháu Thỏ Trắng cũng nói :
- Bạn đừng lo Sáng mai tôi cũng sẽ giúp bạn làm lại nhà !
- Thỏ Nâu sưởi một lúc, nước mưa trên người đã khô Lúc này Thỏ Nâu mới ân hận là
đã đuổi bác Gấu Đen Thỏ Nâu ngập ngừng định xin lỗi bác Gấu
- Thỏ Nâu đừng buồn bác không giận cháu đâu Thôi bác cháu ta đi ngủ kẻo khuya
quá rồi !
Đêm hôm ấy, Thỏ Nâu và Thỏ Trắng ôm bác Gấu Đen ngủ ngon lành
DƯƠNG ĐÌNH HY sưu tầm
Đôi bạn tốt
Thím Vịt bận đi chợ xa đem con đến gởi bác gà mái mẹ Gà mái mẹ gọi con ra chơi với Vịt con
Gà con xin phép mẹ dẫn Vịt con ra vườn chơi và tìm giun để ăn gà con nhanh nhẹn đi trước Vịt con lạch bạch theo sau
Thấy Vịt con chậm chạp, Gà con tỏ ra không thích lắm Ra tới vườn, Gà con lấy hai chân bới đất tìm giun Ngón chân của Vịt có màng không bới đất được Vịt con cứ lạch bạch khiến đất bị nén xuống G
à con không tài nào tìm giun được Gà con tức quá nói với Vịt con :
-Bạn chẳng biết bới gì cả, bạn đi chỗ khác chơi để tôi bới một mình vậy
Vịt con thấy Gà con cáo với mình cũng buồn, liền bỏ ra ao tìm tép ăn Một con Cáo mắt xanh, đuôi dài nấp trong bụi rậm, thấy Gà con đi tìm mồi một mình định nhảy
ra vồ Gà con sợ quá vội ba chân bốn cẳng chạy ra bờ ao Gà con vừa chạy vừa kêu : “Chiếp, chiếp, chiếp !”
Vịt con đang lặn ngụp tìm tép, nghe tiếng bạn gọi vội lướt nhanh vào bờ kịp cõng bạn ra xa Cáo chạy tới bờ đã thấy Gà và Vịt đang ở gần ao sâu Chờ mãi không được, Cáo liếm mép và bỏ đi Nhờ Vịt có đôi chân như mái chèo bơi rất nhanh mà Gà con thoát chết Lúc này Gà con mới thấy việc mình đuổi Vịt con là không tốt, và xin lỗi bạn Vịt con không giận mà còn mò tép cho gà con ăn
Từ đấy mỗi khi Vịt con đến chơi Gà con mừng tíu tít đi tìm giun cho Vịt con ăn Gà
Trang 3con nhanh nhẹn đi trước, Vịt con lạch bạch theo sau Hai bạn gà và Vịt rất quý mến nhau
THU THỦY sưu tầm
Cóc kiện trời
Thuở xa xưa, Ngọc Hoàng cai quản tất cả các việc trên trời và dưới đất Ngọc Hoàng giao cho thần mưa chịu trách nhiệm làm mưa cho tất cả các con vật
và cây cỏ có nước uống
Nhưng đã ba năm nay, không có một giọt mưa nào Khắp nơi đất đai nứt nẻ, cây cỏ khát nước chết rụi, các con thú cũng chết dần chết mòn vì khát Muôn loài đều kêu than ai oán Vậy mà trời đâu có thấu
Một hôm các con vật họp bàn nhau lại Chúng quyết định cử Cóc lên gặp Ngọc Hoàng Cùng đi với Cóc có Cáo, Gấu và Cọp
Bốn con vật đi mãi, cuối cùng cũng lên đến cổng nhà trời Ở cửa có đặt một cái trống rất to Theo tục lệ nếu ai có điều gì oan ức thì đánh trống lên Ngọc Hoàng sẽ ra giải quyết Cóc bảo Cáo, Gấu, Cọp nấp vào bụi rậm, còn Cóc thì nhảy lên đánh trống inh ỏi
Ngọc Hoàng nghe tiếng trống liền sai một thiên thần ra nhìn xem ai Chỉ thấy con Cóc
bé nhỏ ngồi trên trống Khi biết Cóc có ý định gặp Ngọc Hoàngđể kêu oan, thiên thần
tỏ ý khinh bỉ Cóc, lẳng lặng đi vào và thưa với Ngọc Hoàng :
-Thưa Ngọc Hoàng, kẻ dám cả gan đánh trống ầm ĩ nhà trời là một con Cóc bé tí, xấu
xí, thần hỏi nó đi đâu, nó nói lên gặp Ngọc Hoàng để kiện
Ngọc Hoàng nghe thiên thần nói như vậy thì giận lắm, bèn sai bầy Gà ra mổ Cóc Bầy
Gà vừa ló khỏi cửa, Cóc ra hiệu cho Cáo từ bộ rậm xong ra vồ Gà
Biết Gà bị Cáo vồ mất, Ngọc Hoàng liền sai Chó ra giết Cáo Chó chạy ra chỉ kịp sủa lên mấy tiếng đã bị Gấu ra chộp lấy tha đi Ngọc Hoàng lại sai một toán lính ra trị Gấu Lần này, Cọp xong ra quật chết toán lính không còn sót người nào
Ngọc Hoàng không ngờ tuy Cóc bé nhỏ mà lại khó trị như vậy Ngọc Hoàng đổi giận làm lành sai thiên thần ra mời Cóc vào Ngọc Hoàng hỏi Cóc : “Cậu” lên đây có việc gì ? Cóc thưa :
-Muôn tâu Ngọc Hoàng, đã 3 năm nay chúng tôi không được một giọt mưa nào Loài vật cử tôi lên đây để kiện trời, vì sao không làm mưa ? Ngọc Hoàng cho gọi thần mưa đến Té ra là thần Mưa mãi rong chơi tối về đắp chiếu nằm ngủ, quên không làm mưa
bị Ngọc Hoàng trách mắng, thần Mưa vội sai các con rồng phun nước ào ào xuống đất Ngọc Hoàng đưa tiễn Cóc ra về và dặn :
-Từ nay về sau, nếu cần mưa thì Cóc nghiến răng ken két báo cho Ngọc Hoàng biết Ta
sẽ sai thần làm mưa ngay Cóc không phải lên kiện trời nữa
Cóc, Cáo, Gấu, Cọp từ biệt Ngọc Hoàng trở về dưới đất Khi bốn con vật đến nơi thì nước đã tràn đầy hồ, ao, sông, suối, cây cỏ, muôn loài uống nước thoả thê Tất cả đều phục Cóc bé Tí mà kiện được trời nên đặt ra câu hát :
Trang 4“Con Cóc là cậu ông trời
Hễ ai đánh Cóc là trời đánh cho”
Theo truyện thần thoại VIỆT NAM
Ba cô tiên
Ngày xưa, có một cậu bé đã lên sáu tuổi rồi mà vẫn bé tí ti, bé chỉ bằng ngón tay cái mọi người thôi, cho nên ai cũng gọi là cậu bé Tí Hon
Nhà bé Tí Hon nghèo lắm Bố mẹ phải đi chăn trâu thuê cho địa chủ, phải làm vất vả
mà vẫn không có cơm ăn cho đủ no, áo mặc cho đủ ấm Tí Hon rất thương bố mẹ, chỉ muốn đi làm đỡ bố mẹ thôi Một hôm, Tí Hon nói với bố mẹ để Tí Hon chăn trâu thay bố
mẹ Lúc đầu, bố mẹ thấy Tí Hon bé, còn đàn trâu thì to nên thương Tí Hon, không cho
đi Nhưng Tí Hon nằn nì mãi cuối cùng bố mẹ phải cho đi
Tí Hon chăn trâu cẩn thận lắm, không để trâu ăn lúa, ăn ngô, mà con nào con đấy cũng
no căng cả bụng Cả làng ai cũng khen Bọn địa chủ cũng không chê Tí Hon câu nào cả Một hôm đồng làng hết cỏ, Tí Hon phải đưa trâu lên núi Bỗng nhiên Tí Hon thấy một bông hoa hồng to bằng cái nón nở trên cành cây Đợi cho trâu đến gần cây ấy, Tí Hon chui ở tai trâu ra, khẽ chuyển sang cây và leo vào giữa bông hoa Tí Hon thấy, ồ thích quá, ba cô Tiên cũng bé tẹo như Tí Hon, một cô áo xanh, một cô áo đỏ, một cô áo
vàng Các cô thấy Tí Hon thì vui mừng chào hỏi rồi đi lấy bánh kẹo cho Tí Hon ăn Tí Hon không ăn mà lại bỏ bánh kẹo vào túi Thấy vậy, ba cô tiên hỏi :
-Sao Tí Hon không ăn ?
-Tôi đem về cho bố mẹ tôi ăn, bố mẹ tôi nghèo lắm Tôi thương bố mẹ tôi lắm
Ba cô Tiên cùng nói :
-Tí Hon cứ ăn đi, ăn xong chúng tôi sẽ giúp Lát sau, ba cô Tiên cùng Tí Hon bước ra khỏi nhà hoa hồng, dắt nhau leo lên ngồi cả trên sừng trâu đi về làng
Về đến nơi, thấy nhà Tí Hon nghèo lắm, vườn ruộng không có, gian nhà đổ nát, ba cô Tiên bảo Tí Hon đi tìm bố mẹ về
Vẽ một đám ruộng to có lúa chín vàng, cô Tiên áo xanh vẽ rất nhiều quần áo đẹp Vừa
vẽ xong thì tất cả hoá thành nhà thật
Vừa lúc ấy Tí Hon và bố mẹ về đến nơi
-Ồ, nhà đẹp thế ? Ruộng của ai tốt thế ? Áo quần ai nhiều thế ?
Ba cô Tiên ở trong nhà bước ra chào bố mẹ Tí Hon và nói :
-Chúng cháu làm giúp hai bác và Tí Hon đấy Từ nay hai bác không nghèo nữa Có
ruộng cày, có nhà ở, có quần áo mặc Rồi cô Tiên áo xanh lại cho Tí Hon một chiếc áo, mặc áo vào là lớn bỗng lên
Bố mẹ Tí Hon mừng quá, quay lại định cám ơn thì ba cô Tiên đã biến thành ba con bồ câu trắng bay vù lên mây Từ đấy, không ai trông thấy ba cô Tiên đâu nữa Còn Tí Hon lúc này rất to lớn, khoẻ mạnh làm việc rất chăm chỉ, khéo léo chẳng kém gì ba cô Tiên hoa hồng
NHƯỢC THỦY
Cô bé quàng khăn đỏ
Ngày xưa, có một cô bé thường hay quàng khăn đỏ, vì vậy mọi người gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ
Một hôm mẹ cô bảo cô mang bánh sang biếu bà ngoại Trước khi đi mẹ cô dặn :
-Con đi thì đi đường thẳng, đừng đi đường vòng qua rừng mà sói ăn thịt con đấy
Nhưng cô bé quàng khăn đỏ không chịu vâng lời mẹ Cô đi đường vòng qua rừng, vì đường này
Trang 5có nhiều hoa, nhiều bướm, cô thích hơn Cô đi được một quãng thì gặp Sóc, Sóc nhắc :
-Cô bé quàng khăn đỏ ơi ! Lúc nãy tôi nghe mẹ cô dặn : “Đi đường thẳng, đừng đi đường vòng qua rừng” cơ mà Sao cô lại đi đường này ?
Cô bé không trả lời Sóc Cô cứ đi theo đường vòng qua rừng Vừa đi cô vừa hái hoa, bắt bướm Vào đến cửa rừng thì cô gặp chó Sói Con chó sói rất to, đên đứng trước mặt cô Nó cất giọng ồm
ồm hỏi :
- Này, cô bé đi đâu đấy ?
Nghe chó sói hỏi, cô bé quàng khăn đỏ sợ lắm nhưng cũng đành bạo dạng trả lời :
- Tôi đi sang nhà bà ngoại tôi
Nghe cô bé nói đi sang nhà bà ngoại, chó sói nghĩ bụng nó lại có bà ngoại nữa, thế thì mình phải
ăn thịt cả hai bà cháu Nghĩ vậy nên chó sói lại hỏi :
- Nhà bà ngoại cô ở đâu ?
- Ở bên kia khu rừng Cái nhà có ống khói ấy, cứ đẩy cửa là vào được ngay
Nghe xong, chó sói bỏ cô bé quàng khăn đỏ ở đấy rồi chạy một mạch đến nhà bà ngoại cô bé Nó đẩy cửa vào vồ lấy bà cụ rồi nuốt chửng ngay vào bụng Xong xuôi nó lên giường nằm đắp chân giả làm bà ngoại ốm
Lúc cô bé quàng khăn đỏ đến, cô thấy chó sói đắp chăn nằm trên giường, cô tưởng “Bà ngoại” bị
ốm thật, cô hỏi :
- Bà ơi ! Bà ốm đã lâu chưa ?
Sói không đáp giả vờ rên hừ hừ
- Bà ơi, mẹ cháu bảo cháu mang bánh sang biếu bà
- Thế à, thế thì “bà” cảm ơn cháu và mẹ cháu Cháu ngoan quá, cháu lại đây với “bà”
Cô bé quàng khăn đỏ chạy đến cạnh giường, nhưng cô ngạc nhiên lùi lại hỏi :
- Bà ơi ! sao hôm nay tai bà dài thế ?
- Tai bà dài để bà nghe cho rõ Sói đáp
- Thế còn mắt bà, sao hôm nay to thế ?
- Mắt bà to để bà nhìn cháu cho rõ
Chưa tin cô bé quàng khăn đỏ lại hỏi :
- Thế còn mồm bà, sao hôm nay mồm bà cũng to thế ?
- Mồm bà to để bà ăn thịt cháu đấy
Nói xong, Sói nhỏm dậy định vồ lấy cô bé May sao lúc đó có bác hàng xóm chạy sang thấy thế, sẵn cái búa trong tay, bác liền phan ngay vào đầu sói một cái Con Sói gian ác vỡ sọ chết ngay Bác hàng xóm vừa lấy dao mổ bụng chó sói và kịp thời cứu được bà Thế là cả hai bà cháu đều không việc gì
Từ dạo ấy cô bé quàng khăn đỏ không bao giờ làm sai lời mẹ dặn
THU THỦY kể
Chú Đỗ con
Một chú Đỗ con ngủ khì trong cái chum khô ráo và tối om suốt một năm Một hôm tỉnh dậy chú thấy mình nằm giữa những hạt đất li ti xôm xốp Chợt có tiếng lộp độp bên ngoài -Ai đó ?
-Cô đây
Thì ra cô Mưa Xuân, đem nước đến cho Đỗ con được tắm mát, chú lại ngủ khì Có tiếng sáo vi vu trên mặt đất làm chú tỉnh giấc Chú khẽ cựa mình hỏi :
- Ai đó ?
Tiếng thì thầm trả lời chú : “Chị đây mà, chị là Gió Xuân đây Dậy đi em, mùa xuân đẹp lắm” Đỗ con lại cựa mình Chú thấy mình lớn phổng lên làm nức cả chiếc áo ngoài
Chị Gió Xuân bay đi Có những tia nắng ấm ấp khẽ lay chú Đỗ con Đỗ con hỏi :
- Ai đó ?
Một giọng nói ồm ồm, âm ấm vang lên :
- Bác đây ! Bác là Mặt trời đây, cháu dậy đi thôi, sáng lắm rồi Các cậu học trò cắp sách tới trường rồi đấy
Đỗ con rụt rè nói :
- Nhưng mà trên đấy lạnh lắm
Bác Mặt trời khuyên :
- Cháu cứ vùng dậy đi nào Bác sẽ sưởi ấm cho cháu, cựa mạnh vào
Trang 6Đỗ con vươn vai một cái thật mạnh Chú trồi lên khỏi mặt đất Mặt đất sáng bừng ánh nắng xuân Đỗ con xoè hai cánh tay nhỏ xíu hướng về phía mặt trời ấm áp
VIẾT LINH
Gà cánh tiên
Trời đã sáng, bác Gà Trống đã đánh thức cả xóm gà :
“Hãy dậy đi thôi, hãy dậy đi thôi” Chim rời tổ vừa bay vừa hót chào ông Mặt Trời Gà mẹ
“Cục cục” gọi các con đi kiếm mồi Các chú Gà con líu ríu chạy ra khỏi chuồng đi theo mẹ
Gà Út lại gần mẹ thỏ thẻ :
“Mẹ ơi, Chị Cánh Tiên vẫn chưa dậy đâu mẹ ạ” Mẹ dẫn Út về rủ Cánh Tiên Út gọi chị rõ to, nhưng Cánh Tiên vẫn nằm gan không nhúc nhích, ông Mặt Trời đỏ chói đã lên khỏi ngọn cây, nhìn vào chỗ Cánh Tiên nằm Ôi chao Chói mắt qúa, Cánh Tiên vươn vai bò dậy Bên ngoài, Trâu,Thỏ, Chó, Lợn cũng dậy từ bao giờ Ngựa chạy trên đồng cỏ xanh, Cánh Tiên lững thững đi
ra vườn Chim trông thấy bay đến hỏi :
- Chị Cánh Tiên ơi, chị đi bắt sâu đấy à ? Cánh Tiên xoè bộ lông cánh vênh mỏ trả lời :
- Mình còn phải rỉa cánh cho đẹp chứ Chẳng cần phải kiếm sâu, mẹ về sẽ có sâu
Chim nghe nói bay đi ngay, không chơi với Cánh Tiên nữa Cánh Tiên chơi một mình buồn
quá,bụng đói Cánh Tiên mếu máo : “Mẹ ơi ! hu, hu, hu” Mẹ ở đằng xa vội tha mồi về cho Cánh Tiên Sáng nay mẹ ốm không dậy được Mẹ dục Cánh Tiên đi theo chị em Gà để kiếm ăn Cánh Tiên đứng ì ra không chịu đi Đứng chán, Cánh Tiên lại ra vườn, ngắm vườn hoa, xuống rìa ao soi bóng, chờ mẹ mang mồi về như mọi hôm Chờ mãi không thấy gì, đói bụng, Cánh Tiên đành đi kiếm ăn vậy Đất rắn như đá lại có bao nhiêu gai và mảnh sành Cánh Tiên vừa bới được vài cái
đã vội rụt chân lại “hu, hu, gai đâm đau quá mẹ ơi” Rắn nằm trong hang nghe tiếng Cánh Tiên liền bò ra dỗ ngon dỗ ngọt : Cánh Tiên ơi về nhà chị, chị cho ăn ngon mà chẳng cần làm gì cả” Cánh Tiên thích quá đi theo Rắn về hang Về đến hang Cánh Tiên hỏi Rắn : “Chị Rắn ơi, mồi của Cánh Tiên đâu ?” Rắn cười, lưỡi thè dài : “Mồi ấy à ? Mồi chính là cô mình đấy, ta cũng đang đói đây” Cánh Tiên sợ quá đâm nhào ra ngoài, Rắn đuổi theo chỉ còn cách tẹo nữa là chộp được Cánh Tiên Chim trông thấy liền bay về gọi các bạn đi cứu Cánh Tiên Rắn trông thấy có Lợn, Ngựa, Trâu đến vội cút về hang Cánh Tiên thoát nạn, về đến nhà rồi mà vẫn chưa hết sợ Cánh Tiên sụt sịt nói với mẹ : “Từ giờ con sẽ vâng lời mẹ, con không lười nữa”
THÙY LINH
Giọt nước tí xíu
Tí Xíu là một giọt nước Quê ở biển cả, họ hàng anh em nhà chúng đông lắm và ở khắp mọi
nơi, ở biển cả, ở sông ngòi, ao hồ, ở trên trời, ở cả dưới đất
Một buổi sáng biển lặng, Tí Xíu cùng các bạn đuổi theo các lớp sóng nhấp nhô Ông Mặt Trời
thả ánh sáng rực rỡ xuống mặt biển Bọn Tí Xíu reo vui trong sóng nhẹ và trong ánh nắng chan hoà Chợt có tiếng ông Mặt Trời cất lên
-Tí Xíu ơi ! Cháu có đi với ông không ? Tí Xíu ngẩng nhìn Chú đáp giọng rất khẽ, chỉ có ông Mặt Trời
là nghe thấy
- Đi làm gì ạ ?
Trang 7Ông Mặt Trời cười bảo : “Trên mặt đất thiếu gì việc, chỗ nào chẳng cần” Tí Xíu vui lắm Nhưng sực nhớ mình là giọt nước không thể bay theo ông Mặt Trời được Chú hỏi :
-Cháu nặng lắm làm sao bay lên được
- Không lo, ông Mặt Trời nói ồm ồm, ông sẽ làm cho cháu biến thành hơi Nói xong ông Mặt Trời vén mây, chiếu thật nhiều ánh sáng xuống biển, Tí Xíu rùng mình và biến thành hơi Chú chỉ kịp nói với biển cả :
- Chào mẹ, con đi ! Mẹ chờ con trở về
Tí Xíu từ từ bay lên
Tí Xíu nhập bọn với các bạn Lúc đầu chúng bay là là xuống biển rồi chúng hợp thành một đám mây mỏng rời mặt biển bay vào đất liền Gió nhẹ nhàng đưa Tí Xíu lướt qua những dòng sông lấp lánh như bạc Xế chiều, ông Mặt Trời toả những tia nắng chói chang hơn lúc sáng Không khí oi bức Bỗng từ đâu một cơn gió lạnh thổi tới Tí Xíu reo lên :
- Mát quá các bạn ơi ! Mát quá
Tí Xíu và các bạn nhảy nhót, múa lượn vui thích Nhưng rồi trời mỗi lúc một lạnh Tí Xíu thấy rét Các bạn chú cũng thấy rét Chúng xích lại gần nhau thành một đông đặc toàn những chú bé giọt nước nhỏ li ti Bọn Tí Xíu không bay cao lên được nữa, chúng xà xuống thấp, thấp dần
Một tia sáng vạch ngang bầu trời Rồi một tiếng sét đinh tai vang lên Gió thổi mạnh hơn Bọn Tí Xíu níu lấy nhau thành những giọt nước trong vắt Chúng thi nhau ào ào tuồn xuống đất Cơn giông bắt đầu
NGUYỄN LINH
Chim Gáy
Có một đôi chim Gáy sống trong rừng Chúng ăn ở rất hiền lành Đôi chim rất xinh xắn Mỗi con có một bộ lông mầu nâu và những hạt cườm lấp lánh ở cổ Đầu chúng tròn và mượt, mắt nâu, cái mỏ thì nhỏ nhắn và đen láy
Đôi chim Gáy chọn một lùm cây rậm rạp tha những ngọn cỏ, lá thông, cành khô về làm một chiếc tổ nhỏ Ổ lởm chởm và khô nhưng đôi chim rất vừa lòng Chim mái đẻ vào tổ 2 cái trứng xinh xinh Rồi đôi chim thay nhau ấp Mươi năm bữa sau, chúng nở
Bọn chim non rất khoẻ và lớn như thổi Suốt ngày chúng há rộng cái mỏ còn mềm đòi ăn Cứ thấy động là chúng lại vỗ đôi cánh cụt lủn, vươn cổ lên kêu chim chíp Một buổi, chim bố và chim mẹ đi kiếm mồi, một con Diều Hâu nhìn thấy lũ chim nhỏ, nó sà xuống đỗ ngay bên cái tổ của lũ chim Gáy Lũ chim non sợ quá, gục đầu vào lưng nhau và rung bần bật
Từ lúc thấy đôi cánh Diều Hâu trùm xuống rừng, vợ chồng chim Gáy đã bỏ mồi quay lại
Về mau, về mau, chim bố giục
Chúng cùng vun vút bay về như hai mũi tên Diều Hâu đang bám vào thân cây cho chắc, sắp sửa quắp đôi chim non bay đi
Giữa lúc đó, chim bố và chim mẹ về đến tổ Chim mẹ và chim bố cùng xoè cánh, bay chập chờn trước mặt kẻ thù Trông thấy chúng vật vờ như đôi chim ốm, Diều Hâu chỉ cần giơ vuốt ra là quắp được Diều Hâu dang cánh bay lên Đôi chim Gáy trở nên nhanh nhẹn Chim mẹ vội lao xuống, bay quặt về tổ trong lúc chim bố bay đi, lấy thân mình làm mồi cho kẻ thù bay theo Cuộc săn đuổi rất
ác liệt
Nhiều lúc chim bố tưởng nguy Nhưng chiếc vuốt nhọn của Diều Hâu đã mấy lần quờ trên lưng nó làm những sợi lông màu nâu rơi xuống lã tã Nhưng cuối cùng chim bố vẫn nhử được kẻ thù bay đi rất xa, rất xa Đến lúc đã làm cho kẻ thù lạc đường và mỏi cánh, nó mới bổ xuống một bụi rậm, quay ngoắt về
Về đến tổ, chim bố đã thấy lũ con được mớm ăn no Chúng đang bình yên nằm nghếch đầu lên lưng nhau mà ngủ dưới chân mẹ Thấy chim bố về, chim mẹ vui mừng chớp chớp đôi mắt nâu mở rất to
«Cúc cu; Cúc cu» Nhìn đàng con nguyên vẹn, chim bố cất tiếng gáy dồn vui vẻ
VŨ HÙNG
Câu chuyện trong rừng
Trang 8
Ở một khu rừng nọ, có một chú Sóc rất thích đi du lịch Hàng năm, cứ vào mùa thu Sóc tạm thời bỏ ngôi nhà của mình để đi thăm những danh lam thắng cảnh mà Sóc yêu thích
Vốn tính cẩn thận của họ nhà Sóc nên trước khi đi xa Sóc phải chuẩn bị được một kho quả
thông dự trữ để khi về nhà đói có cái ăn ngay Nhưng vì tính hay quên và những kì thú của chuyến
du lịch cuối thu quá hấp dẫn, say mê nên khi trở về Sóc tìm mãi không thấy ngôi nhà của mình Ôi thôi, Kho qua thông cũng đã biến mất rồi Sóc vừa lo vừa sợ đói nên đứng khóc hu hu Cả khu rừng vắng lặng
Nghe xa xa có tiếng khóc của Sóc, các bạn Gấu, Hươu Sao, Thỏ Trắng, Lợn rừng tất tươi chạy đến Rồi cả nhà Sẻ, Quạ Đen, Cú Mèo cũng từ bốn phiá ùa đến Sóc thấy xóm giềng đến thăm hỏi, trong lòng thấy yên tâm hơn và kể hết sự tình cho các bạn cùng nghe Nghe xong cả bầy thú rừng cùng đồng thanh: «Chúng tôi sẽ giúp bạn đi tìm kho quả thông» Trong khi các bạn đang mải miết tìm kho quả thông, bỗng từ xa có tiếng reo của Cú Mèo: «Các bạn ơi! Kho quả thông đây rồi» Tiếng reo của
Cú Mèo đã vang lên cả góc rừng Sóc và bầy thú nghe thấy liền chạy nhanh về phía Cú Mèo Các bạn reo hò mừng vui cùng Sóc Sóc ngậm ngùi thầm cảm ơn Cú Mèo và các bạn láng giềng đã giúp
đỡ mình
Sau đó Sóc mời các bạn đến nhà mình cùng nhảy múa và ca hát
THU HÀ
Cái áo của thỏ con
Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ mắt hồng trong rất xinh Thỏ mẹ may cho
Thỏ con một cái áo bông trắng giống như áo của tất cả các chú Thỏ khác Thỏ
con không thích cái áo bông trắng, Thỏ con đòi mẹ phải may cho mình thật
nhiều áo sặc sỡ khác
Thỏ mẹ nghĩ mãi, nghĩ mãi, cuối cùng đành may cho Thỏ con một cái áo vàng, có
viền mầu nâu giống như áo của Hổ Thỏ con sung sướng mặc áo mới vào rồi xin
phép mẹ ra đường chơi Vừa lúc đó có mấy chú mèo con tung tăng chạy tới, Thỏ con liền gọi:
- Các bạn ơi, cho tôi cùng chơi với nào!
Mèo con hỏi:
- Thế tên bạn là gì?
Thỏ con trả lời:
- Tên tôi là Thỏ con
Mấy chú Mèo con ngạc nhiên nhìn Thỏ con rồi nói:
- Thỏ gì mà mặc áo giống Hổ thế kia? Thôi đúng là Hổ rồi!
Thế là mấy chú Mèo hoảng sợ nấp vào sau bụi rậm Thỏ con còn trơ lại một mình,
chẳng biết chơi đùa ai cả Thỏ con lủi thủi đi về nhà và nói với mẹ:
- Mẹ ơi, con không thích mặc áo giống Hổ đâu Mẹ may cho con một cái áo khác cơ
Thỏ mẹ lại nghỉ và cuối cùng đành may cho Thỏ con một cái áo màu đỏ chót giống
như áo của Cáo Thỏ con thích quá, mặc luôn áo mới rồi chạy ra đường chơi Lúc ấy
có hai chú Bê con đang đùa húc nhau bằng những cái sừng mới nhú, Thỏ con lại gần
và nói :
- Các bạn ơi, cho tôi cùng chơi với nào !
Hai chú Bê con hỏi :
- Thế tên bạn là gì?
Thỏ con trả lời:
- Tôi là Thỏ con
Bê con nói:
- Sao Thỏ lại mặc giống con Cáo thế kia? Thôi đúng là Cáo rồi!
Hai chú Bê dương sừng lên quát to:
- Không ai thèm chơi với Cáo Đồ gian ác, hãy cút đi!
Thỏ con sợ hãi chạy về nhà Thỏ con vừa khóc thút thít, vừa mách mẹ:
Trang 9- Mẹ ơi, con không thích mặc áo đỏ giống con Cáo đâu Mẹ may cho con một cái áo khác cơ
Thỏ mẹ lại nghĩ, nghĩ mãi, cuối cùng Thỏ mẹ đành bảo con:
- Thôi con cứ mặc áo bông trắng của con vậy! Thỏ con phụng phịu mặc áo trắng rồi
ra đường chơi Ngoài đường có rất nhiều con vật đang chơi đùa vui vẻ Thỏ con rụt
rè nói:
- Các bạn ơi cho tôi cùng chơi với nào!
Các con vật xúm lại hỏi:
- Thế tên bạn là gì?
Thỏ con trả lời:
-Tôi tên là Thỏ con
- Ôi, tên bạn hay quá Cái áo trắng của bạn vừa đẹp, vừa sạch Bạn lại đây chơi với chúng tôi đi!
Thế là Thỏ con, Mèo convà cả Bê con nữa cùng chơi với nhau rất vui vẻ
Từ đấy trở đi Thỏ con rất thích cái áo bông trắng của mình và không đòi mẹ may cho
áo khác nữa
Các cháu thử đón xem vì sao Thỏ con lại thích mặc áo bông trắng?
THANH HIỀN kể phỏng theo truyện của Nga
Nhổ củ cải
Ngày xửa, ngày xưa có hai ông bà già và một cô cháu gái sống trong ngôi nhà bằng gỗ bên cạnh manh vườn xinh xắn Trong nhà còn có một con Chó, một con Mèo và một chú Chuột nhắt
Vào mùa thu, ông già mang về một cây củ cải nhỏ và trồng trong vườn Ngày ngày, ông ra sức chăm chút cho cây Sáng nào ông cũng cho cây cải uống một gáo nước Chiều nào ông cũng bắt sâu, nhổ cỏ cho cây Cây cải cũng không phụ lòng tốt của ông, nó lớn nhanh như thổi Chẳng bao lâu nó trở thành một cây cải khổng lồ, to chưa từng thấy
Một buổi sáng, ông già ra vườn định nhổ củ cải về cho bà già và cháu gái Ông nhổ mãi, nhổ mãi
mà cây cải không hề nhúc nhích Ông gọi bà già: «Bà già ơi! Mau lại đây! Mau giúp tôi nhổ củ cải!» Cháu gái liền chạy lại kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi vẫn không được Bà già gọi cháu gái: «Cháu gái ơi! Mau lại đây! Mau giúp bà nhổ củ cải!» Cháu gái liền chạy lại kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải nhổ mãi, nhổ mãi chẳng ăn thua gì Cháu gái gọi Chó con: «Chó con ơi! Mau lại đây! Mau giúp tôi nhổ củ cải!» Chó con chạy lại ngậm lấy bím tóc của cháu gái Cháu kéo áo bà ba, bà túm áo ông, ông nắm cây cải Kéo mãi nhổ mãi cây cải vẫn nằm ì ra Mèo con gọi Chuột nhắt: «Chuột nhắt ơi! Mau lại đây!Mau giúp tôi nhổ củ cải!» Chuột nhắt chạy lại, bám đuôi Mèo, Mèo cắn đuôi Chó, Chó ngậm biếm tóc cháu gái, cháu gái kéo áo bà, bà túm áo ông, ông nắm cây cải Một, hai, ba Cây cải gan lì đã bị kéo lên khỏi mặt đất
Tất cả sung sướng, nhảy múa quanh vây cải:
«Nhổ cải lên! Nhổ cải lên!
Ái chà chà! Lên được rồi!»
Phỏng theo truyện của Nga
Chú thỏ tinh khôn
Trang 10
Có một lần Thỏ đến bên bờ sông bứt ngọn cỏ non nhai ngốn ngấu Cá Sấu ở gần đó, nằm
im giả như không nhìn thấy Thỏ yên trí ăn rau Cá Sấu liền giả bộ hiền lành từ từ bò đến bên Thỏ, rồi đột nhiên đớp gọn Thỏ vào mồm
Cá Sấu kêu lên : “Hu ! Hu” ở trong họng cốt làm cho Thỏ sợ Thỏ đã nằm gọn trong hàm cá Sấu Thỏ sợ quá nhưng vẫn bình tĩnh tìm kế thoát thân
Thỏ nói : - Bác Cá Sấu ơi, bác kêu “hu ! hu” tôi chẳng sợ đâu Bác mà kêu “Ha ! Ha !” thì tôi sẽ
sợ chết khiếp đi mất
Nghe Thỏ nói thế, Cá Sấu liền há to mồm kêu lên “Ha ! Ha !” Thỏ nhảy phốc khỏi miệng Cá Sấu rồi quay lại cười nhạo và chạy biến vào rừng
VŨ TÚ NAM
Giọng hót chim Sơn Ca
Ngày xửa, ngày xưa, ở một khu rừng nọ có rất nhiều loài chim Mỗi loài có một giọng hát khác nhau Duy chỉ có Sơn Ca có giọng hót hay hơn cả Mỗi khi Sơn Ca hót, cỏ, cây, hoa lá
rì rào hoà theo Dòng suối đang chảy róc rách cũng như muốn dừng lại để thưởng thức giọng hót mê li ấy
Một hôm chim Sẻ được các bạn cử đến gặp Sơn Ca Chim Sẻ hỏi Sơn Ca :
- Bạn Sơn Ca ơi, có phải bác Mặt Trời cho bạn giọng hát mê li ấy không ?
- Không phải đâu Bác Mặt Trời tốt bụng chỉ cho tôi những tia nắng vàng rực rỡ, ấm áp thôi
- Thế có phải cô Mây Hồng đã cho bạn giọng hót hay không ?
- Cũng không phải đâu bạn Sẻ ạ Cô Mây Hồng xinh đẹp chỉ cho tôi những tảng bông êm dịu thôi
- Ôi Sơn Ca đáng yêu : Thế ai đã cho bạn giọng hót hay ?
Chim Sẻ và cả bầy chim không hiểu tại sao mà Sơn Ca có giọng hót tuyệt vời đến thế Các bạn quyết định đến trường hỏi cô giáo Hoạ Mi Nghe các học trò của mình hỏi, cô giáo Hoạ Mi cười rất vui Cô nói :
- Cô và các cháu cùng nhau tìm hiểu điều đó Sáng mai cô sẽ đợi các cháu, ta cùng đến nhà bạn Sơn Ca Nhưng các cháu phải nhớ dậy sớm đấy
Sáng hôm sau, khi đến nhà Sơn Ca, các bạn thấy Sơn Ca vừa chuyền cành vừa hót say sưa Thỉnh thoảng Sơn Ca vừa nghiêng đầu lắng nghe tiếng cây cối xào xạc, tiếng suối chảy róc rách Nghe rất kĩ, rất lâu những âm thanh ấy rồi Sơn Ca mới bắt chước theo Các bạn chim lúc ấy mới chợt hiểu vì sao Sơn Ca có giọng hót hay đến thế Cả đàng chim ríu rít cất tiếng hoà với giọng hót của Sơn Ca Rừng cây rộn ràng tiếng hót của bầy chim non chào mừng ngày mới
THU THỦY st
Hoa mào gà
Ngày xưa chú gà nào cũng có một cái mào đỏ rất đẹp như mào các chú gà trống bây giờ Một buổi sớm gà Mơ soi mình trong vũng nước và sung sướng thấy chiếc mào rực rỡ xoè trên đỉnh đầu như một chùm hoa đỏ rực Gà Mơ khoan khoái đập cánh và hát bài hát quen thuộc của họ hàng nhà gà : “Cục ta cục tác, mào ta đã mọc, cục ta cục tác, mào ta đã mọc”
Mọi vật quay ra nhìn Gà Mơ và cùng suýt xoa : “Chiếc mào mới xinh xắn làm sao; Trông Gà Mơ thật đáng yêu” Gà Mơ đi tung tăng khắp nơi kiếm mồi Nó đến bên bể nước và nghe thấy có tiếng khóc ti tỉ Nó dừng lại nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt và lắng tai nghe Thì ra có một cây mầu đỏ tía đang tấm tứt khóc một mình Gà Mơ đang vui sướng, thấy bạn buồn, Mơ bỗng bối rối
Nó vội vàng chạy đến khẽ hỏi :
-Bạn sao thế ?
Cây rơi hạt nước mắt trong suốt như hạt sương xuống gốc và sụt sịt bảo :
-Các cây quanh đây, cây nào cũng có hoa mà chỉ có mỗi mình tôi không có hoa
Chưa nói dứt câu, cây lại bật khóc, nước mắt cứ rơi xuống thánh thót Gà Mơ an ủi bao nhiêu cũng không làm cây nín Gà Mơ nghĩ một lúc rồi quyết định :
-Tôi cho bạn bông hoa đỏ trên đầu tôi nhé
Cây sung sướng vẫy lá rối rít :