Ta bieát raèng caøng yeâu seõ caøng ñau Nhöng loøng ta vaãn nhaän laáy aâu saàu Ñeå roài ñay cheát vaøo trong im laëng Khi ngöôøi aáy laëng leõ böôùc ra ñi Ta bieát raèng coù muoân vaïn[r]
Trang 1
TIỄN EM ĐI
Ta biết rằng càng yêu sẽ càng đau
Nhưng lòng ta vẫn nhận lấy âu sầu
Để rồi đay chết vào trong im lặng
Khi người ấy lặng lẽ bước ra đi
Ta biết rằng có muôn vạn lối đi
Song có biết lối nào là lối tốt
Song có biết lối nào không có gai
Để ta đây không phải sầu vạn kiếp
Dẫu biết rằng yêu em tôi sẽ đau
Cố dặn lòng hãy nhận lấy khổ đau
Để ngày mai ta sẽ được có nhau
Để ngày mai ta sẽ được hạnh phúc
Nhưng nào ngờ trời định đành tay trắng
ôm vào thân vạn vạn nỗi âu sầu
Dẫu biết rằng ngày mai em ra đi
Dẫu biết rằng em đi là đi mãi
Nhưng anh đây nào có nói lời chi
Trời chiều !
Trời chiều sao lại thảm thế này ? Nắng chiều khơng cĩ cĩ mây bay Lịng ta bỏng thấy xe xe lạnh lạnh vì thảm cảm hay tình đây ?
Buồn
Cảnh buồn lịng ngừời cũng buồn theo Càng buồn càng thấy đời bạc bẽo
Vì cảnh đeo sầu trời ảm đạm Cảnh này thủ hỏi vui được sao ?
Mưa
Mưa rơi lả tả buồn vơ đấy Nỗi sầu u uất khĩ giải bày Thế mà trời kia mưa khơn dứt
Để cho sầu mãi tấm long này !