Có thay đổi gì không cái màu hoa ấy Mùa hạ qua rồi lại đến mùa thu Thời gian đi màu hoa cũ về đâu Nay trở lại vẫn còn như mới mẻ Bao mùa thu hoa vẫn vàng như thế Chỉ em là đã khác với [r]
Trang 1Bói hoa
Ngày xưa em thơ ngâyNgồi bói hoa hồng nởÐoán tình yêu sau nàyVẹn tròn hay dang dở
Nụ hoa như e ấpDấu kín điều em mong
ý hẳn tình chưa đẹpHoa chưa tươi cánh hồnNhưng tình như hương nhÑÐến lúc nào không hayHoa tình yêu chợt nởHương tình yêu say say
Gió ơi giùm nói nhỏTới vạn nụ hoa hồng
Nở đi hoa có biếtTình yêu đến rồi không?
Những bông hồng tái nhợt
Những hoa hồng tái nhạt
Em có hiểu vì đâu?
Những hoa tím im lặng
Trên cánh đồng xanh màu
Vì sao trên không trung
Chim sơn ca than khóc?
Vì sao đoá hoa thơm
Toả một mùi chết chóc?
Vì sao anh đau khổ
Em hãy nói giùm anh
Em nói đi, em hỡi
Vì sao em bỏ anh?
HEINRICH HAINE (Ðức) (Tế Hanh dịch)
Trang 2C©y lựu
Cây lựu chờ đầu ngõLập loè mấy mùa đôngKhe khẽ mấy mùa đôngÐến và đi ngần ngại
Ðến ngõ em đứng nhớCây ngả ngọn nắng mềm
Lá cành xanh như thể
Hy vọng đời xanh nguyên
Cây lựu một mình rungLập loè mùa bông đỏÐầu ngõ quê cây nhớCây gọi anh thành lời
Mặc có lắm trẻ trai
Ôm cành em ru đợiGió từ phương anh tớiSững sờ cây sang xuân
Và mặc ai mặc ai
Ru tình cành rất trẻ Lập loè mấy mùa bông Ðến và đi đầu ngõ
Lập loè bông lựu đỏ
Dù môi em nhạt phaiCây không già cây nhớCây đợi anh đợi hoài
Anh sẽ về áo trận
Vắt trên cành lựu rungÐông lập loè đầu ngõ
Em biết còn thuỷ chung
Ôi cây lựu và em
Tựa vào nhau cho ấm Anh sẽ về áo chậmVắt lên cành lựu ngân
Lập loè bông nụ hônNgỡ cành cây, tất cả
Và có gì như quả
Trang 3Vươn cao trong bão tố
Em là chim mùa xuânBay vờn trên biển cả
Em là ráng hoàng hônNhững buổi chiều anh ngắm
Trong mắt em sâu thẳmAnh thấy cả đất trời
Cách xa tình vẫn đẹp
Có phải không? Em ơi!
Trang 4Thời hoa đỏ
Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh
Chẳng chịu cho lòng ta yên
Anh mải mê về một màu mây xa
Về cánh buồm bay qua ô cửa nhỏ
Về cái vẻ thần kỳ của ngày xưa
Em hát một câu thơ cũ
Cái say mê một thời thiếu nữ
Mỗi mùa hoa đỏ về
Hoa như mưa rơi rơi
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi
Như máu ứa một thời trai trẻ
Hoa như mưa rơi rơi
Như tháng ngày xưa ta dại khờ
Ta nhìn sâu vào mắt nhau
Mà thấy lòng đau xót
Trong câu thơ của em
Anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu đương tha thiết
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc
Em không đi hết những ngày đắm say
Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ
Không ai có thể lạnh tanh
Hoa đặt vào lòng chúng ta một vệt đỏ
Như vết xước của trái tim
Sau bài hát rồi em lặng im
Cái lặng im rực màu hoa đỏ
Anh biết mình vô nghĩa đi bên em
Sau bài hát rồi em như thể
Em của thời hoa đỏ ngày xưa
Sau bài hát rồi anh cũng thế
Anh của thời trai trẻ ngày xưa
Hoa hồng
Hoa hồng trên mộ cỏ tươiDưới mồ yên nghỉ một người tôi thươngTiễn chàng năm ấy lên đường
Mà giờ thân gửi chiến trường xa xăm!
Chuông đâu hãy rung vang trời đất,Báo tin buồn đi khắp nơi nơi
Trên cành một nhánh hoa rơi,Muôn người đau đớn cùng tôi khóc chàng
Khuyết danh (Nga) Quang Huy (dịch)
Bài thơ được các chiến sĩ Hồng quân Liên Xô khắc lên báng súng trong thời kỳ đầu của cuộc chiến tranh giữ nước vĩ đại
Trang 5Hoa sen e sợ
Ðoá hoa sen e sợ
ánh mặt trời rỡ ràng
Và đầu hoa nghiêng xuống
Ðợi chờ đêm mơ màng
Với bạn tình trăng đẹp
Mà ánh sáng ru êm
Hoa dịu dàng để lộ
Mặt của hoa hồn nhiên
Hoa nở tung rỡ ràng, lộng lẫyNgửng mặt lên bầu trời lặng yên
Tơ hương, hoa khóc và run rẩy
Về tình yêu và nỗi lo lắng yêu đương
Hoa sen e sợ
Ðoá hoa sen e sợ
ánh mặt trời rỡ ràng
Và đầu hoa nghiêng xuống
Ðợi chờ đêm mơ màng
Với bạn tình trăng đẹp
Mà ánh sáng ru êm
Hoa dịu dàng để lộ
Mặt của hoa hồn nhiên
Hoa nở tung rỡ ràng, lộng lẫyNgửng mặt lên bầu trời lặng yên
Tơ hương, hoa khóc và run rẩy
Về tình yêu và nỗi lo lắng yêu đương
Trang 6Năm bông hồng trắng
Nói chuyện nho nhỏBên bông hồng đỏBên bông hồng xanh
Trò chuyện với anhNăm bông hồng trắngNày bông xa vắngNày bông nhớ thươngBông này giận hờnBông này chờ đợiCòn một bông cuối!Còn bông cuối cùngAnh không dám nóiCòn bông cuối cùng Anh không dám hỏiCòn một bông cuối Dịu dàng toả hương
Không đề
Trong mỗi cánh hoa,
Anh tặng em,
Quá nhiều những lời chưa dám nói
Em lo cánh hoa không chịu nổi,
Sức nặng của tình anh
Khuyết danh (Nhật)
(Thái Bá Tân dịch)
Hoa mãng rång
Ơi bông hoa nho nhỏ
Hương mang tự thuở nào
Mà chiều nay hoa nở
Làm hồn anh xôn xao
Ơi em bông hoa nhỏ
Cánh xoè như ngón tay
Em mềm như lá cỏ
Mà hương làm anh say
Có phải chăng hỡi gió
Em lọc trong nắng trời
Nên chiều nay em nở
Hương nồng làm anh say
Trang 7Bài hát về năm chiếc lá
Hạnh phúc là một chiếc lá
Âm thầm nảy lộc đêm đông
Buồn đau là một chiếc lá
Rụng trong nhựa úa mai hồng
Nhớ mong là một chiếc lá,
Run vô cớ giữa lặng không,
Hờn ghen là một chiếc lá
Vỡ đã tắt gió trong lòng
Cô đơn là một chiếc lá
Lay lắt mãi giữa cành không
Tình yêu chỉ năm chiếc lá
Mà làm thành một cơn giông
Nếu hoa cũng biết nói
Bông hoa quý! Nếu hoa cũng biết.Vết thương gì đã xé lòng tôi
Thì lệ hoa đã hoà lệ tôi rồi
Ðể chữa lành nỗi đau tôi chịu đựng
Và hoạ mi, nếu hoạ mi cũng biết
Tôi có bao đau yếu ưu phiền
Thì chim sẽ dành cho tôi, vui vẻ
Một bài ca làm phấn chấn tôi lên
Và nếu các vì sao cũng biết
Bao đau thương xâm chiếm hồn tôi.Thì các vì sao cũng từ giã bầu trời
Ðể làm dịu nỗi lòng tôi thất vọng
Hoa, chim, sao không thể nào biết được.Chỉ một người biết nỗi khổ tôi thôi.Người đàn bà đã từng xé nát
Bằng tay mình xé nát tim tôi
HEINRICH HAINE (Ðức) (Hoàng Trung Thông dịch)
Trang 8
Những bông hoa tàn úa
Nếu như nàng quyết tâm dứt áo ra đi
Không còn thiết sống cùng ta nữa
Ta sẽ chiều nàng thôi, nàng ạ!
Ta sẽ lang thang khắp đồi Yaksan
Khắp vùng Yôngbyông gom từng bông hoa dạiRồi rắc khắp đường làng, những bông hoa ta hái.Từng bước chân nàng qua
Trên những cánh hoa ta
Nhẹ nhàng và êm ái
Nếu như nàng quyết dứt áo ra đi
Không còn thiết sống cùng ta nữa
Ta chẳng khóc, nhưng mà ta tàn úa
KIM SOWOL (Hàn Quốc) (Cao Văn Ðiêm dịch)
Em là hoa phượng đỏ
Trưa hè vang tiếng ca
Em ngồi bên ô cửa
Có nghe trời đổ lửa
Châm thêm cho phượng tươi
Mây mùa hè trôi trôi
Trời mùa hè xanh thẳm
Như tình anh êm lành
Trên mặt sông thơm nắng
Mỗi giờ anh ra ngõ
Thấy đỏ trời hoa em
Ngày xưa khi còn nhỏ
Anh đã yêu phượng rồi
Nay em là phượng đỏ
Anh yêu hoài không thôi
Trang 9Hai sắc hoa ti gôn
Một mùa thu trước, mỗi hoàng hônNhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồnNhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
Tôi chờ người đến với yêu đương
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùngDải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương, cát,Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài những lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: "Hoa, dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi.!"
Thuở đó, nào tôi đã biết gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: "Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy"
Ðâu biết lần đi một lỡ làng,
Dưới trời đau khổ, chết yêu đương.Người xa xăm quá! Tôi buồn lắm,
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường
Từ đấy thu rồi, thu, lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ Người ấy, cho nên vẫn hững hờ
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn dấu trong tim bóng "một người"
Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyếtThấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Sắc hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha!
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Ðến nay tôi hiểu thì tôi đã,
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu, hoa rụng đỏ Chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây trắng,
Người ấy sang sông đứng ngóng đò
Trang 10Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng Trời ơi! Người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ?Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?
Ðáp lại hai sắc hoa ti gôn
Anh chép bài thơ từ trái tim
Của người thiếu phụ lỡ làng duyênLời thơ tuyệt vọng và đau khổ
An ủi anh và để tặng em
Tình ta đoạn tuyệt từ năm đóAnh đã làm trong một nỗi buồnNuốt lệ chiều thu ngồi đọc lạiBài thơ tuyệt diệu của yêu đương
Anh tưởng em anh cũng buồn nàyNhìn màu thu chết lá vàng bayNgồi bên chồng mới lòng tan tácCười gượng cho lòng nhẹ đắng cay
Anh tưởng xa xăm có một ngườiCùng em say đắm mộng tương laiNay nhìn em ở tay người khácKhôn nói cam lòng nuốt lệ rơi
Ðịnh mệnh xưa sao tàn ác vậyChia đôi mộng đẹp của yêu đươngHôm ấy sau mấy năm đau khổMới đặt đời ta gặp mặt nàng
Nhớ lại cùng em thu buổi ấy
Trên đường hoà lệ dắt tay nhauNhìn trời đẹp tựa màu hoa thắmVui sướng say sưa giấc mộng đầu
Em nhỉ đời ta đẹp thế này
Sao người lạ ấy lại vào đây?Bắt em theo mối duyên oan trái
Ðể cả hai lòng chịu đắng cay
Xin đừng quên nhau
Rừng Ðà Lạt sương giăng
Nép ven bờ suối vắng
Dịu dàng một bông hoa
Có tên nghe rất lạ:
Hoa "xin đừng quên em!"
Anh ngắt một bông xem
Hoa tím màu chung thuỷ
Trang 11Lời hoa như thủ thỉ
Nhắc: xin đừng quên nhau
Nào anh đã quên đâu
Câu chuyện xưa kể lại:
Có một đôi trai gái
Dạo bên bờ suối xanh
Cô thiếu nữ hiền lành
Say hái hoa mê mải
Chợt ngã xuống suối sâu
Người yêu không tới kịp
Thôi rồi còn nữa đâu !
Trước khi nàng tắt thở
Còn ném hoa lên bờ
Tặng người yêu và dặn:
"Xin hãy đừng quên em!!!"
Xin hãy đừng quên em
Từ đấy thành tiếng gọi
Hoa "xin đừng quên em!!!"
Từ đấy thành tiếng nói
Muôn đời của trái tim!
Rạo rực hoa quỳ
Có lúc em ngỡ anh rất gần
Hơi thở phả vào tóc em ấm nồng như nắng mai mùa hạBàn tay em trong tay anh bé nhỏ
Thoáng chút thôi Tưởng mãi thế, không rời
Đôi lúc trong mơ em cất tiếng à ơi
Vầng trán ưu tư lời ru đắm đuối
Ngủ đi anh! Tháng năm còn lại
Sẽ chẳng buồn như những ngày tháng qua
Giữa chúng mình thoảng chút hương đưa
Mặt đất bình yên không còn giông bão
Đốm hoa li ti lẫn trong cỏ dại
Đủ ấm lòng như thể giữa mùa thu
Dã quỳ cứ trằn trọc canh khuya
Rực rỡ - đợi chờ- âu lo - khắc khoải
Gió lạnh buốt lòng lửng lơ dấu hỏi
Sắc hoa vàng theo gió nắng, nhạt phai
Ngỡ chút xuân về lặng lẽ vòng tay
Lời ru anh không là trong mơ nữa
Ôi tình yêu! Tình yêu mong manh quá!
Rạo rực hoa quỳ, se thắt cả chiều đông /
Khánh Hội
Trang 12Mùa hoa doi
Bây giờ mùa hoa doi Trắng một vùng Quảng Bá
Sóng ven hồ cứ vỗAnh một vùng cây tre
Ta đến rồi ta điBao lần anh có nhớ Dưới vòm cây lặng lẽ Dưới vòm cây chờ mong Cánh buồm trôi ngoài sông
Bò tập cày trên bãi Nâu một vùng đất mới Ðợi tay người gieo trồng
Anh có đi cùng emÐến những miền đất lạÐến những mùa hái quả Ðến những ngày thương yêuQua nắng sớm mưa chiều Qua chặng đường tàn phá Qua rất nhiều nỗi khổ Qua rất nhiều niềm vui
Anh có nghe hoa rơi Quanh chỗ mình đứng đó Hoa ơi sao chẳng nói Anh ơi sao lặng thinhÐốt lòng em câu hỏi:
"Yêu em nhiều không anh?"
Xuân Quỳnh
Bao giờ ngâu nở hoa
Nắp đàn khoá sợi dây vẫn hát
Bao giờ ngâu nở hoa
Những bông hoa nho nhỏ
Chỉ có chút hương trầm
ẩn vào trong kẽ lá
Như mối tình lặng câm
Vượt qua tháng qua năm
Vượt qua đồi qua suối
Bỗng gặp một mùi hương
Như lời yêu thầm gọi
Như ánh đèn chờ đợi
Như ánh mắt bao dung
Trong cơn khát cháy lòng
Bỗng tìm ra nguồn nước
Trang 13Mùi hương không hẹn trước
Tình yêu đến bất ngờ
Em đâu biết bao giờ
Mùa hoa ngâu ấy nở
Anh như cây đèn khoá
Sợi dây còn âm vang
Em đi hết lòng em
Lại gặp lời hát đó
Hoa ngâu ở nơi nào
Em cũng không biết nữa
Lối cũ em về nay đã thu
Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ Ðắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết đôi dòng theo gió xa
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
áo em sơ ý cỏ găm dầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay?
Xuân Quỳnh
Hoa cúc
Có thay đổi gì không cái màu hoa ấyMùa hạ qua rồi lại đến mùa thu
Thời gian đi màu hoa cũ về đâu
Nay trở lại vẫn còn như mới mẻ
Bao mùa thu hoa vẫn vàng như thế Chỉ em là đã khác với em xưa
Nắng nhạt vàng, ngày đã quá trưa Nào đâu những biển chờ nơi cuối đất Bao ngày tháng đi về trên mái tóc Chỉ em là đã khác với em thôi
Nhưng màu hoa đâu dễ quên nguôi Thành phố ngợp ngày nao chiều gió dậyGương mặt ấy lời yêu thuở ấy
Màu hoa vàng vẫn cháy ở trong em.Xuân Quỳnh
Trang 14Những bông hoa ra đầu tiên ra đảo
Chỉ có hoa Mẫu Ðơn
ở lâu rồi trên đảo
Dù lộng lẫy đến đâu
Một mình thành đơn điệu
Dù đẹp đến thế nào
Một mình buồn cũng héo
Giờ mới thêm hoa lựu
Như đốm lửa vừa nhen
Hoa ngâu còn mềm yếu
Sống xa nhà chưa quen
Lạc vài bông lay ơn
Nhưng dáng người thành phố Cây ngọc lan còn nhỏ
Nên mùi hương chưa về
Phượng chưa đỏ màu ve
Không lối mòn sỏi nhỏ
Cho những người yêu qua
Nên những lời tình tự
Chưa một lần hoa nghe
Tôi biết quê của hoa
Trang 15Hoa cúc xanh
Hoa cúc xanh có hay là không có
Trong lầm lầy tuổi nhỏ của anh xưa
Một dòng sông lặng chảy từ xa
Thung lũng vắng sương bay đầy cửa sổ Hoa cúc xanh có hay là không có
Một ngôi trường bé nhỏ cuối ngàn xa
Mơ ước của người hay mơ ước của hoa
Mà tươi mát mà dịu dàng đến thế
Cỏ mới mọc con chim rừng thơ bé
Nước trong ngần thầm thì với ngàn lauTrái tim ta như nắng thuở ban đầu
Chưa chút gợn một lần cay đắng
Trên thềm cũ mùa thu vàng gió nắng
Ðời yên bình chưa có những chia xa
Khắp mặt đầm xanh biếc một màu hoa Hương thơm ngát cả một vùng xứ sở
Những cô gái da mịn màng như lụa
Những chàng trai đang độ tuổi hai mươiNgười yêu người, yêu hoa cỏ đất đai
Những câu chuyện xoay quanh mùa hái quả Hoa cúc xanh có hay là không có
Tháng năm nào ấp ủ thuở ngây thơ
Có hay không thung lũng của ngày xưaAnh đã ở và em thường tới đó
Châu chấu xanh, chuồn chuồn kim thắm đỏNhững ngả đường phơ phất gió heo may
Cả một vùng vương quốc tuổi thơ ngâyBao mơ ước mượt mà như lá cỏ
Tựa màu mây phiêu lãng cuối trời xa
Hoa tường vi như thực lại như mơ
Cùng tôi sống suốt một thời trẻ dại
Vóc nhỏ nhắn trước tấm gió thổi
Tôi hiểu điều trong lá nói lao xao
ở nơi nào hỡi điệu ca dao
Từng ca ngợi một loài hoa chưa có
Hoa phảng phất mối tình trong chuyện cổ
Mang lỡ lầm oan ức đã xa xôi
Hoa tường vi thời trẻ dại của tôi
Bên mái rạ một mảnh vườn hẻo lánh
Trang 16Ngày mưa bụi khắp nẻo đường vừa tạnh
Những cụm hồng, cụm tím lẫn màu xanh
Tôi có hoa bè bạn bên mình
Hoa hiểu cả những điều tôi chẳng nói
Tôi đã qua bao thác ghềnh đá núi
Qua thời gian - tóc thoáng sợi màu mưa
Hoa tường vi của những ngày xưa
Tôi vẫn nhớ một màu mây phiêu lãng
1986
Hoa dại núi Hoàng liên
Một ngày đường từ miền đất trung du
Tôi chỉ gặp bụi bay và nắng gắt
Sang thu rồi gió vẫn nồng da mặt
Tiếng ve nào còn sót trong lùm cây
Nghe nhói lòng nỗi nhớ cuối tình yêu
Chợt thấy lạc giữa bốn bề vắng ngắt
Lên cao lên cao nắng như dần nhạt
Bỗng vui mừng bắt gặp một nhành hoa
Khắp Hoàng Liên trên một ngàn thước núi
Hoa nép mong manh trước tầm gió thổi
Hoa diếp vàng cô độc giữa thâm u
Và bên đường hoa nghệ dại ngẩn ngơ
Hoa sim tím một nỗi buồn hoang dã
Hoa lay ơn góc vườn xưa còn nhớ
Mà thấy người cành lá khẽ lung lay
Hoa mọc dưới chân người, hoa mọc đến chân mây (Có nhiều thứ hoa còn chưa biết rõ )
Anh đừng hỏi tên hoa làm chi nữa
Những hoa này chỉ hoa dại mà thôi!
Không phải hoa được ở cùng người
Ðược chăm sóc những mảnh vườn sạch cỏ
Ðược khoe đến muôn màu sắc lạ
Và được đời chiêm ngưỡng mùi hương
Không phải hoa được cắm trên bàn
Trong ngày hội của những niềm vui mới
Những hoa này lại nở cho triền núi
Lại nở cho vẻ đẹp của rừng chung
Nên ít ai để ý sắc từng bông
Chỉ thấy núi muôn màu rực rỡ
Ðôi khi giẫm lên hoa mà chẳng nhớ
Những hoa này chỉ hoa dại mà thôi
Trang 17Bông hoa rừng
(Tặng Ðoàn Phú Tứ)
Trèo lên trên đỉnh non cao
Nghe lời chim gọi, gió dào dạt thưa
Bỗng đâu gặp gỡ tình cờ
Cô nàng cao váy ỡm ờ đứng trông
Tóc cô gió lẳng lơ chòng,
Nắng vàng giỡn cặp má hồng hồng tươi
Mắt như nước lặng in trời
Cánh đào thắm nét, miệng cười như mơ,
Khiến lòng ta những say sưa:
Phải người ta vẫn đợi chờ đây chăng?
Trái tim đếm bước ngập ngừng
Lại gần ta hỏi ai rằng: "ai ơi!
Theo đường nước chảy mây trôi
Ðể lòng ra khắp phương trời, ta xem
ở đâu nhắn gió đưa chim,
ở đâu thiếu nữ trông tìm người yêu
Tới đây thấy cảnh đìu hiu,
Phải chăng người ở trên đèo mong ta?"
Bồi hồi ta đợi lời thưa
Nhưng cô sơn nữ hững hờ trông mây
Sóng xuân đôi mắt lung lay
Tình xuân nồng đượm đôi mày thanh thanh
Cười duyên đắm đuối trời tình
Lòng ta như muốn tan thành hư không
Ta ôm thiếu nữ trong lòng;
Người yêu thoắt biến thành bông hoa rừng
Bông hoa nay vẫn còn hương,
Lòng ta còn vết đau thương khôn cùng
Ðính hoa ở một bên lòng
Ngàn năm tiếc giấc mơ mòng khi xưa
Thế Lữ
Hoa thuỷ tiên
(Phỏng theo bài văn xuôi Bông Hoa Thuỷ Tiên của Từ Li)
Trong phòng sách, dưới ánh đèn rạng rỡ
Cụm hoa đào say sưa vừa mới nở,
Như bầy tiên nga bừng thức giấc thần tiên
Còn thẹn thò giương mắt ngạc nhiên
Vì trông thấy Vân Sinh đang ngồi đó,
Tay nâng má, đăm đăm nhìn cửa sổ
Bên ngoài đen tối mịt mù
Phảng phất qua hơi gió lạnh mơ hồ
Nhẹ đưa tới một làn khói pháo,
Cảnh xán lạn trong phòng thêm huyền ảo
Chàng khoan thai đến bên chậu thuỷ tiên:
Mấy bông hoa trong lá lả lơi chen,
Chưa muốn nở, chừng đợi chàng đến vuốt