Sự im lặng của anh càng làm cho cái cảm giác thất vọng trong chị tăng lên, đấy là một người đàn ông không thể biểu lộ gì ngay cả đến lúc gặp tình huống khó khăn như lúc này, còn gì nữ[r]
Trang 11 Mẹ…
Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ mình Lý do chính có
lẽ vì bà chỉ có một con mắt Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi
Một lần, bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến Ngày
hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi Mẹ mày chỉ
có một mắt!” Tôi xấu hổ muốn chui xuống đất Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.
Mẹ tôi không nói gì Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ
và sau cùng tôi có được một học bổng để đi du học ở Singapore
Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con Vợ tôi là con nhà gia thế Tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore Tôi mua cho
mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tôi tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi
Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ Tôi vừa giận vừa lo
vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!” Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời: “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi.
Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài Hồi nhỏ, mẹ đã làm cho con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang
có của con hay sao?
Một hôm, tôi nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì
Trang 2tò mò hơn là muốn thăm mẹ Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, Sở An sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt Họ trao lại một lá thư mẹ nhờ gửi lại cho tôi:
“Con yêu quý,
Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ
và làm cho các cháu phải sợ hãi Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con.
Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ.
Mẹ yêu con lắm,
Mẹ ".
2 …Cha & Con
Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái nhỏ của mình vì tội lãng phí
cả một cuộn giấy gói quà màu vàng Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy
Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ mang hộp quà đến nói với cha: "Con tặng cha!" Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước Nhưng rồi
cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra thấy cái hộp trống rỗng
Ông mắng con gái Đứa bé ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: "Cha ơi,
đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng cha mà!"
Người cha giật mình Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha thứ
Trang 3Cô bé ấy không bao lâu qua đời trong một tai nạn Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình Mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp
Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế
3 … Vợ chồng
Chồng chị là một kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững chãi, chín chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi tựa đầu vào vai anh Sau 3 năm tìm hiểu, anh chị đã đi đến hôn nhân
Nhưng đến hôm nay, sau hai năm là vợ chồng, chị bỗng thấy mệt mỏi với những cảm giác mà chị phải trải qua khi chung sống với anh
Những lý do khiến chị yêu anh trước đây, bỗng biến thành những lý do tạo nên sự đổi thay trong chị Chị là một phụ nữ nhạy cảm và rất dễ bị thương tổn trong tình yêu, chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như là bé gái nhỏ thèm khát kẹo ngọt Nhưng anh lại trái ngược với chị, anh không có sự nhạy cảm và hoàn toàn không quan tâm đến những khoảnh khắc lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng, điều này đã làm cho chị càng chán nản hơn
Và chuyện gì đến phải đến, một hôm chị quyết định cho anh biết rằng chị muốn ly
dị, rằng không thể chung sống với anh thêm một giờ phút nào nữa Anh rất bất ngờ
khi nghe những lời như thế, anh chỉ biết hỏi “Tại sao?” “Em cảm thấy quá mệt mỏi!”
Anh không nói gì thêm nữa, nhưng suốt đêm đó anh không ngủ và chìm sâu vào những ưu tư, khắc khoải với ánh sáng lập lòe của điếu thuốc gắn trên môi Sự im lặng của anh càng làm cho cái cảm giác thất vọng trong chị tăng lên, đấy là một người đàn ông không thể biểu lộ gì ngay cả đến lúc gặp tình huống khó khăn như lúc này, còn gì nữa để mà chị hy vọng ở anh?
Cuối cùng rồi anh cũng lên tiếng, anh hỏi chị :“Anh có thể làm gì để thay đổi ý định của em?” Ai đó đã nói đúng: “Rất khó khăn để thay đổi tính cánh của một con
Trang 4người”, và chị nghĩ rằng không thể nào thay đổi được cách sống của anh Nhìn sâu
vào mắt anh, chị chậm rãi trả lời: “Đây là câu em hỏi, nếu câu trả lời của anh thuyết phục được em, em sẽ thay đổi ý định ly dị Nếu em nói, em muốn bông hoa ở phía bên kia vách núi, và cả hai chúng ta đều biết rằng khi anh cố hái bông hoa đó cho
em thì anh sẽ phải chết, anh có vẫn cố làm cho em hài lòng không?” Anh đáp:
“Ngày mai anh sẽ trả lời câu hỏi cho em” Những hy vọng của chị hoàn toàn bị chìm
xuống khi nghe câu trả lời này
Sáng hôm sau, chị tỉnh giấc và nhận ra anh đã đi rồi Chị nhìn thấy một mảnh giấy với dòng chữ nguệch ngoạc của anh, được dằn dưới ly sữa, trên chiếc bàn ăn gần cửa, chị vội mở ra đọc:
“Em yêu,
Anh sẽ không thể nào hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho anh giải thích những lý do mà anh không thể”
Ngay những dòng đầu đã làm tan nát trái tim chị, chị thở dài tiếp tục đọc:
“… Khi em sử dụng máy vi tính, anh luôn sắp xếp phần mềm cho em dễ sử dụng
và khi em kêu lên trước màn hình khi có sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay để
có thể giúp em phục hồi lại những chương trình
Em thường bỏ quên chìa khóa cửa, nên anh luôn chuẩn bị đôi chân để sẵn sàng chạy về mở cửa cho em
Em rất thích đi du lịch, nhưng lại thường hay bị lạc đường trong những thành phố
xa lạ, nên anh phải chuẩn bị đôi mắt của mình để chỉ đường về cho em
Em thường đau bụng trong mỗi lần gần đến tháng, nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay mình để sẵn sàng xoa bụng cho em để làm dịu cơn đau
Khi thấy em luôn thích ở nhà, anh lo rằng em sẽ có thể bị mắc bệnh tự kỷ, vì thế anh phải luôn pha trò và chuẩn bị những câu chuyện vui để em quên đi nỗi buồn chán
Khi em luôn chăm chú vào màn hình vi tính, anh sợ như vậy có hại cho đôi mắt của em, nên anh phải để dành đôi mắt của anh phòng khi chúng ta già, anh sẽ có thể giúp em cắt móng tay và nhổ những sợi tóc bạc cho em Anh có thể nắm bàn tay
em đi tản bộ trên bãi biển, để em thưởng thức cảnh mặt trời mọc và bãi cát xinh đẹp… và anh sẽ cho em biết rằng màu sắc của những bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em…
Vì vậy, em yêu, anh không thể hái bông hoa đó cho em rồi chết…”.
Nước mắt của chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhạt nhòa những dòng chữ của anh Chị đọc tiếp:
“…Bây giờ, nếu em cảm thấy hài lòng thì hãy mở cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mì và sữa tươi cho buổi sáng của chúng ta, những món ăn mà em thích…”.
Chị lao đến cửa và mở bung nó ra, trông thấy anh với gương mặt lo lắng, chị nắm
Trang 5chặt tay anh, cùng với ổ bánh mì và chai sữa Bây giờ chị mới hiểu rằng không ai yêu chị bằng anh
Sai lầm mà nhiều người thường mắc phải một khi sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu đó là không còn nhận ra đâu là cảm giác giữa bình yên và buồn chán