Em ñi trong söông muø goïi caây laù vaøo muøa Con ñöôøng thaät buoàn moät ngaøy cuoái ñoâng Con ñöôøng mòt muø moät ngaøy cuoái Thu Em vaøo muøa Haï naéng thaép treân cao Vaø muøa xuaân [r]
Trang 2Hoa vàng mấy độ
Em đến bên đời hoa vàng một đóa
một thoáng hương bay bên trời phố hạ
nào có ai hay ta gặp tình cờ
nhưng là cơn gió em
còn cứ mãi bay đi
em đến bên đời hoa vàng rực rỡ
nào dễ chóng phai trong lòng nỗi nhớ
ngày tháng trôi qua cơn đau mịt mù
xin cho bốn mùa đất trời lặng gió
đường trần em đi hoa vàng mấy độ
những đường cỏ lá
từng giọt sương thu
yêu em thật thà
em đến nơi này bao điều chưa nói
lặng lẽ chia xa sao lòng quá vội
một cõi bao la ta về ngậm ngùi
em cười đâu đó
trong lòng phố xá đông vui
em đến nơi này vui buồn đi nhé
đời sẽ trôi xuôi qua ghềnh qua suối
một vết thương thôi
riêng cho một người
Tôi Ru Em Ngủ
Tôi ru em ngủ một sớm mùa đông
Em ra ngoài ruộng đồng Hỏi thăm cành lúa mới Tôi ru em ngủ một sớm mùa thu
Em đi trong sương mù gọi cây lá vào mùa Con đường thật buồn một ngày cuối đông Con đường mịt mù một ngày cuối Thu
Em vào mùa Hạ nắng thắp trên cao Và mùa xuân nào ngẩn ngơ tình mới
Đi nhẹ vào đời thầm thì gót chân
Em gọi nụ hồng vừa tàn cuối sân Nghe tình chợt buồn trong lá xôn xao Để mùa xuân sau mua riêng tình sầu Tôi ru em ngủ một sớm mùa xuân
Em hôn một nụ hồng Hỏi thăm về giọt nắng Tôi ru em ngủ
Hạ cũng vừa sang
Em hôn lên tay mình Để chua xót tình trần
Trang 3Tuổi Đá Buồn
Trời còn làm mưa Mưa rơi mênh mang
Từng ngón tay buồn Em mang em mang Đi về giáo đường
Ngày chủ nhật buồn Còn ai còn ai Đóa hoa hồng Cài lên tóc mây Ôi đường phố dài Lời ru miệt mài Ngàn năm, ngàn năm
Ru em nồng nàn, Ru em nồng nàn Trời còn làm mây Mây trôi lang thang Sợi tóc em bồng Trôi nhanh trôi nhanh Như dòng nước buồn Ngày chủ nhật buồn Còn ai còn ai Đóa hoa hồng Vùi quên trong tay
Ôi đường phố dài Lời ru miệt mài Ngàn năm ngàn năm
Ru em giận hờn, Ru em giận hờn ĐK: Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi Từng phiến băng dài trên hay tay xuôi Tuổi buồn em mang đi trong hư vô ngày qua hững hờ Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi
Từng phiến mây hồng em mang trên vai Tuổi buồn như lá gió mãi cuốn đi quay tận cuối trời Trời còn làm mưa Mưa rơi thênh thang
Từng gót chân trần, Em quên em quên
Ôi miền giáo đường Ngày chủ nhật buồn
Còn ai còn ai Đóa hoa hồng Tàn hôn trên môi
Em gầy ngón dài Lời ru miệt mài
Trang 4Diễm xưa
Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu
Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua Trên bước chân em âm thầm lá đổ Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa
Chiều nay còn mưa sao em không lại Nhớ mãi trong cơn đau vùi Làm sao có nhau, hằn lên nỗi đau Bước chân em xin về mau
Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động Làm sao em nhớ những vết chim di Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng Để người phiêu lãng quên mình lãng du Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động Làm sao em biết bia đá không đau Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau.
Trang 5Cát Bụi Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi,để một mai vươn hình hài lớn dậy
Ôi cát bụi tuyệt vời ,mặt trời soi một kiếp rong chơi
Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai tôi về làm cát bụi
Ôi cát bụi mệt nhoài
Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi
Bao nhiêu năm làm kiếp con người
Chợt một chiều tóc trắng như vôi
Lá úa trên cao rụng đầy
Cho trăm năm vào chết một ngày
Mặt trời nào soi sáng tim tôi,để tình yêu xay mòn thành đá cuội.
Xin úp mặt bùi ngùi, từng ngày qua mỏi ngóng tin vui
Cụm rừng nào lá xác xơ cây
Từ vực sâu nghe lời mời đã dậy
Quỳnh Hương
Ta mang cho em một đóa quỳnh Quỳnh thơm hay môi em thơm
Em mang cho ta một chút tình Miệng cười khúc khích trên lưng
Đêm này đêm Buồn bã với những môi hôn Trong vườn trăng
Vừa khép những đóa mong manh
Ta mang cho em một chút buồn
Vì ta như sóng lênh đênh Môi em cho ta một cánh hồng Lụa là phút ấy chưa quên
Thôi chào em Về giữa phố xá thênh thang Không gì vui
Trang 6Dấu Chân Địa Đàng
Trời buông gió và mây về ngang bên lưng đèo Tiếng ca bắt nguồn từ đất khô
Mùa xanh lá loài sâu ngủ quên trong tóc chiều từ mưa gió từ vào trong đá xưa
Cuộc đời đó nửa đêm tiếng ca lên như than phiền Đến bây giờ mắt đã mù
Bàng hoàng lạc gió mấy miền Tóc xanh đen vầng trán thơ
Trùng trùng ngoài khơi nước lên sóng mềm Dòng sông đó loài rong yên ngủ sâu
Mới hôm nào bão trên đầu
Ngựa buông vó người đi chùng chân đã bao lần Lời ca đau trên cao
Nửa đêm đó lời ca dạ lan như ngại ngùng Ngàn mây xám chiều nay về đây treo lững lờ Vùng u tồi loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng Và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vừa Một đời bỏ ngõ đêm hồng Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền Ngoài trời còn dâng nước lên mắt em để người về hát đêm hồng
Trang 7Hạ Trắng
Gọi nắng trên vai em gầy,đđường xa áo bay
nắng qua mắt buồn lòng hoa bướm say
Lối em đi về trời không có mây đường đi suốt mùa
nắng lên thắp đầy
Gọi nắng cho cơn mê chiều nhiều hoa trắng bay, cho tay em dài gầy thêm nắng mai
Bước chân em về nào anh có hay, gọi tên cho nắng chết trên sông dài
Thôi xin ơn đời trong cơn mê này Gọi mùa thu tới tôi đưa em về Chân em bước nhẹ trời buồn gió cao Đời xin có nhau dài cho mãi sau Nắng không gọi sầu áo xưa dù nhàu Cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau Gọi nắng cho tóc em cài loài hoa nắng rơi, nắng đưa em về miền cao gió bay Áo em bây giờ mờ xa nẻo mây, gọi tên em mãi suốt cơn mê này
Trang 8Phôi pha
Ôm lòng đêm nhìn vầng trăng mới về
nhớ chân giang hồ ôi phù du từng tuổi xuân đã già
một ngày kia đến bờ đời người như gió qua
Không còn ai đường về ôi quá dài
những đêm xa người chén rượu cay
một đời tôi uống hoài trả lại từng tin vui
cho nhân gian chờ đợi
Về ngồi trong những ngày nhìn từng hôm nắng ngời
nhìn từng khi mưa bay có những ai xa đời quay về lại
về lại nơi cuối trời làm mây trôi
Thôi về đi đường trần đâu có gì tóc xanh mấy mùa
có nhiều khi từ vườn khuya bước về
bàn chân ai rất nhẹ tựa hồn những năm xưa
Mưa hồng
Trời ươm nắng cho mây hồng Mây qua mau em nghiêng sầu Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm Mây âm thầm mang gió lên
Người ngồi đó trông mưa nguồn Ôi yêu thương nghe đã buồn Ngoài kia lá như vẫn xanh Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng
Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu
Em đi về cầu mưa ướt áo Đường phượng bay mù không lối vào Hàng cây lá xanh gần với nhau Người ngồi xuống mây ngang đầu Mong em qua, bao nhiêu chiều Vòng tay đã xanh xao nhiều Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du
Người ngồi xuống xin mưa đầy Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ
Trang 9Như Cánh Vạc Bay
Nắng có hồng bằng đôi môi em
Mưa có buồn bằng đôi mắt em
To ùc em từng sợi nhỏ
Rớt xuống đời làm sóng lênh đênh
Gió sẽ mừng vì tóc em bay
Cho mây hờn ngủ trên trên vai
Nắng có còn hờn ghen môi em Mưa có còn buồn trong mắt em Từ lúc đưa em về
Là biết xa nghìn trùng
Suối đón từng bàn chân em qua Lá hát từ bàn tay thơm tho Lá khô vì đợi chờ
Cũng như đời người mãi âm u Nơi em về ngày vui không em Nơi em về trời xanh không em
Trang 10Ru mãi ngàn năm dòng tóc em buồn
Bàn tay em năm ngón ru trên ngàn năm
Trên mùa lá xanh ngón tay em gầy
Nên mãi ru thêm ngàn năm
Ru mãi ngàn năm từng phiến môi mềm
Bàn tay em trau chuốt thêm cho ngàn năm
Cho vừa nhớ nhung có em giỗi hờn
Nên mãi ru thêm ngàn năm
Thôi ngủ đi em, mưa ru em ngủ
Tay em kết nụ, nuôi trọn một đời
Nuôi một đời người
Mùa xuân vừa đến xin mãi ăn năn mà thôi
Ru mãi ngàn năm từng ngón xuân nồng Bàn tay em năm ngón anh ru ngàn năm Giận hờn sẽ quên
Dáng em trôi dài trôi mãi trôi trên ngàn năm
Ru mãi ngàn năm vừa má em hồng Bàn tay đưa anh đến quê hương vàng son Vào trời lãng quên
Tóc em như trời xưa đã qua đi ngàn năm
Còn lời ru mãi vang vọng một trời Mùa xanh lá vội ru em miệt mài Còn lời ru mãi, còn lời ru nầy Ngàn năm ru hoài, ngàn đời ru ai
Ru Em Từng Ngón Xuân Nồng