Ai cho ta có được những ngày xuân Ta phải trả, nợ ơn đời ta phải trả Con người nay đã tích tụ bao đời Phải gánh chịu bao nỗi niềm oan trái. Chung và riêng, phân phải hòa cùng Nếu riêng h[r]
Trang 1VUI VỚI BẠN!
Vợ nỡ trách khi ta vui với bạn
Bạn với ta là những ông thầy
Truyền tri thức cho đàn em thơ dại Bạn với ta là những con người
Cùng chung sống những ngày mơ mộng Tuổi học trò chung bước nẻo đường thôn Bạn với ta là những người từng trải Chuyện việc đời chia sẻ với cùng ai!
Kể ra bạn, nhiều lý do là bạn
Bạn hiền nào, cũng đáng được thương yêu
Sao vợ nỡ dỗi hờn ta thế
Phận làm chồng ta có sao đâu
Là người cha con cái vẫn yêu vì
Vợ nỡ trách khi ta vui với bạn
Nỗi niềm!
Trong trường học chẳng có ai dạy bày ta thế
Ra ở đời sao lắm nỗi gian truân
Ai cho ta có được những ngày xuân
Ta phải trả, nợ ơn đời ta phải trả Con người nay đã tích tụ bao đời Phải gánh chịu bao nỗi niềm oan trái Chung và riêng, phân phải hòa cùng Nếu riêng hết thì không bao giờ hội tụ
Mà chung cùng thì chẳng có hôm nay Chung và riêng sao quá khó tỏ bày Phải từng trải như thức đêm dài mới tỏ.