Chúng tôi ở trong một hang dưới chân cao điểm.. Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom.. Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối
Trang 1QUÝ THẦY CÔ GIÁO VỀ DỰ GIỜ THĂM LỚP 9B
NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG
TIẾT 140, 141:
NHỮNG NGÔI SAO XA XÔI
VĂN BẢN:
Trang 2Những bức ảnh dưới đây minh họa cho tác phẩm nào em đã học?
Trang 3TIẾT 140, 141:
VĂN BẢN:
Trang 4Nhà văn Lê Minh Khuê
Trang 7Ba nữ TNXP Nho, Định, Thao làm thành một tổ trinh sát mặt đường, tại một cao điểm trên tuyến đường Trường Sơn Nhiệm vụ của họ là quan sát địch ném bom, đo khối lượng đát đá phải san lấp, đánh dấu các trái bom chưa
nổ và phá bom Công việc của họ hết sức nguy hiểm vì phải thường xuyên chạy trên cao điểm giữa ban ngày và máy bay địch có thể ập đến bất kì lúc nào Họ phải đối mặt với thần chết trong khi phá bom Họ ở dưới chân một cao điểm
Một buổi trưa, Mĩ lại thả bom Chị Thao và Nho đi đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ, đánh dấu Còn Phương Định ở lại hang Lần này, họ phải lấp hơn nghìn khối đất, phá bốn quả bom nổ chậm Định phá một quả trên đồi, Nho hai quả dưới lòng đường, chị Thao một quả dưới hầm ba-ri-e cũ Và khi bom nổ, hầm sập, Nho bị thương Họ về hang băng
bó, chăm sóc cho Nho
Trong hang, chị Thao hát Rồi bất ngờ có mưa đá Họ vui vẻ ngắm
mưa.
Tóm tắt:
Trang 9Chúng tôi có ba người Ba cô gái Chúng tôi ở trong một hang dưới chân cao điểm Con đường qua trước hang, kéo lên đồi, đi đến đâu đó, xa! Đường bị đánh lở loét, màu đất đỏ trắng lẫn lộn Hai bên đường không có lá xanh Chỉ có những thân cây bị tước khô cháy Những cây rễ nhiều nằm lăn lóc Những tảng đá to Một vài cái thùng xăng hoặc thành ô tô méo mó, han gỉ nằm trong lòng đất.
Việc của chúng tôi là ngồi đây Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom Người ta gọi chúng tôi là tổ trinh sát mặt đường Cái tên gợi sự khát khao làm nên những
sự tích anh hùng Do đó, công việc cũng chẳng đơn giản Chúng tôi bị bom vùi luôn Có khi bò trên cao điểm về chỉ thấy hai con mắt lấp lánh Cười thì hàm răng lóa lên khuôn mặt nhem nhuốc Những lúc đó, chúng tôi gọi nhau là
“những con quỷ mắt đen”
Còn chúng tôi thì chạy lên cao điểm cả ban ngày Mà ban ngày chạy trên cao điểm không phải là chuyện chơi Thần chết là một tay không thích đùa Hắn ta lẫn trong ruột những quả bom Có ở đâu như thế này không: đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần Thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp chung quanh có nhiều quả bom chưa nổ Có thể nổ bây giờ, có thể chốc nữa Nhưng nhất định sẽ nổ…Rồi khi xong việc, quay lại nhìn cảnh đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang Bên ngoài nóng 30 độ, chui vào hang là sà ngay đến một thế giới khác
Trang 10Tìm chi tiết miêu tả hoàn cảnh sống và
chiến đấu của 3 nữ thanh niên xung
Tìm chi tiết kể công việc của 3 nữ
thanh niên xung phong:
Trang 11-Con đường lở loét, nham nhỡ, không
có lá xanh, thân cây bị tước khô cháy, đất bốc khói
- Máy bay, rít, rè rè gầm gào…
- Bom nổ: đất rung, váng óc, xé không gian
- Không gian mát lạnh, im ắng lạ
- Nghỉ ngơi, nằm dài, nghĩ lung tung hát
PHIẾU HỌC TẬP PHIẾU SỐ: ….
HỌ VÀ TÊN: 1.……….
2………
Trang 12TT Nội dung Công việc
HỌ VÀ TÊN: 1.……….
2………
Trang 13THẢO LUẬN BÀN: 3 phút
* Phiếu số 01 đến phiếu số 6
1 Gạch chân các chi tiết miêu tả về hoàn cảnh sống của ba
nữ TNXP trên mặt đường cao điểm
2 Nhận xét việc tác giả sử dụng từ ngữ, hình ảnh, câu văn
để miêu tả hoàn cảnh sống của ba nữ TNXP trên mặt đường cao điểm.
3 Nhận xét về hoàn cảnh sống của ba nữ TNXP trên mặt đường cao điểm.
* Phiếu số 7 đến phiếu số 12.
1 Gạch chân các chi tiết miêu tả về công việc của ba nữ TNXP trên mặt đường cao điểm
2 Nhận xét việc tác giả sử dụng từ ngữ, hình ảnh, câu văn
để miêu tả công việc của ba nữ TNXP trên mặt đường cao điểm.
3 Nhận xét về công việc của ba nữ TNXP trên mặt đường cao điểm.
Trang 14Chúng tôi có ba người Ba cô gái Chúng tôi ở trong một hang dưới chân cao điểm Con đường qua trước hang, kéo lên đồi, đi đến đâu đó, xa! Đường bị đánh lở loét, màu đất đỏ trắng lẫn lộn Hai bên đường không có lá xanh Chỉ có những thân cây bị tước khô cháy Những cây rễ nhiều nằm lăn lóc Những tảng đá to Một vài cái thùng xăng hoặc thành ô tô méo mó, han gỉ nằm trong lòng đất.
Việc của chúng tôi là ngồi đây Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom Người ta gọi chúng tôi là tổ trinh sát mặt đường Cái tên gợi sự khát khao làm nên những
sự tích anh hùng Do đó, công việc cũng chẳng đơn giản Chúng tôi bị bom vùi luôn Có khi bò trên cao điểm về chỉ thấy hai con mắt lấp lánh Cười thì hàm răng lóa lên khuôn mặt nhem nhuốc Những lúc đó, chúng tôi gọi nhau là
“những con quỷ mắt đen”
Còn chúng tôi thì chạy lên cao điểm cả ban ngày Mà ban ngày chạy trên cao điểm không phải là chuyện chơi Thần chết là một tay không thích đùa Hắn ta lẫn trong ruột những quả bom Có ở đâu như thế này không: đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần Thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp chung quanh có nhiều quả bom chưa nổ Có thể nổ bây giờ, có thể chốc nữa Nhưng nhất định sẽ nổ…Rồi khi xong việc, quay lại nhìn cảnh đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang Bên ngoài nóng 30 độ, chui vào hang là sà ngay đến một thế giới khác
Trang 15Chúng tôi có ba người Ba cô gái Chúng tôi ở trong một hang dưới chân cao điểm Con đường qua trước hang, kéo lên đồi, đi đến đâu đó, xa!
Đường bị đánh lở loét, màu đất đỏ trắng lẫn lộn Hai bên đường không có lá xanh Chỉ có những thân cây bị tước khô cháy Những cây rễ nhiều nằm lăn lóc Những tảng đá to Một vài cái thùng xăng hoặc thành ô tô méo mó, han gỉ nằm trong lòng đất
Việc của chúng tôi là ngồi đây Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom Người ta gọi chúng tôi là tổ trinh sát mặt đường Cái tên gợi sự khát khao làm nên những
sự tích anh hùng Do đó, công việc cũng chẳng đơn giản Chúng tôi bị bom vùi luôn Có khi bò trên cao điểm về chỉ thấy hai con mắt lấp lánh Cười thì hàm răng lóa lên khuôn mặt nhem nhuốc Những lúc đó, chúng tôi gọi nhau là
“những con quỷ mắt đen”
Còn chúng tôi thì chạy lên cao điểm cả ban ngày Mà ban ngày chạy trên cao điểm không phải là chuyện chơi Thần chết là một tay không thích đùa Hắn ta lẫn trong ruột những quả bom Có ở đâu như thế này không: đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần Thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp chung quanh có nhiều quả bom chưa nổ Có thể nổ bây giờ, có thể chốc nữa Nhưng nhất định sẽ nổ…Rồi khi xong việc, quay lại nhìn cảnh đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang Bên ngoài nóng 30 độ, chui vào hang là sà ngay đến một thế giới khác
Trang 16Chúng tôi có ba người Ba cô gái Chúng tôi ở trong một hang dưới chân cao điểm Con đường qua trước hang, kéo lên đồi, đi đến đâu đó, xa!
Đường bị đánh lở loét, màu đất đỏ trắng lẫn lộn Hai bên đường không có lá xanh Chỉ có những thân cây bị tước khô cháy Những cây rễ nhiều nằm lăn lóc Những tảng đá to Một vài cái thùng xăng hoặc thành ô tô méo mó, han gỉ nằm trong lòng đất
Việc của chúng tôi là ngồi đây Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom Người ta gọi chúng tôi là tổ trinh sát mặt đường Cái tên gợi sự khát khao làm nên những
sự tích anh hùng Do đó, công việc cũng chẳng đơn giản Chúng tôi bị bom vùi luôn Có khi bò trên cao điểm về chỉ thấy hai con mắt lấp lánh Cười thì hàm răng lóa lên khuôn mặt nhem nhuốc Những lúc đó, chúng tôi gọi nhau là
“những con quỷ mắt đen”
Còn chúng tôi thì chạy lên cao điểm cả ban ngày Mà ban ngày chạy trên cao điểm không phải là chuyện chơi Thần chết là một tay không thích đùa Hắn ta lẫn trong ruột những quả bom Có ở đâu như thế này không: đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần Thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp chung quanh có nhiều quả bom chưa nổ Có thể nổ bây giờ, có thể chốc nữa Nhưng nhất định sẽ nổ…Rồi khi xong việc, quay lại nhìn cảnh đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang Bên ngoài nóng 30 độ, chui vào hang là sà ngay đến một thế giới khác
Trang 17Chúng tôi có ba người Ba cô gái Chúng tôi ở trong một hang dưới chân cao điểm Con đường qua trước hang, kéo lên đồi, đi đến đâu đó, xa!
Đường bị đánh lở loét, màu đất đỏ trắng lẫn lộn Hai bên đường không có lá xanh Chỉ có những thân cây bị tước khô cháy Những cây rễ nhiều nằm lăn lóc Những tảng đá to Một vài cái thùng xăng hoặc thành ô tô méo mó, han gỉ nằm trong lòng đất
Việc của chúng tôi là ngồi đây Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom Người ta gọi chúng tôi là tổ trinh sát mặt đường Cái tên gợi sự khát khao làm nên những
sự tích anh hùng Do đó, công việc cũng chẳng đơn giản Chúng tôi bị bom vùi luôn Có khi bò trên cao điểm về chỉ thấy hai con mắt lấp lánh Cười thì hàm răng lóa lên khuôn mặt nhem nhuốc Những lúc đó, chúng tôi gọi nhau là
“những con quỷ mắt đen”
Còn chúng tôi thì chạy lên cao điểm cả ban ngày Mà ban ngày chạy trên cao điểm không phải là chuyện chơi Thần chết là một tay không thích đùa Hắn ta lẫn trong ruột những quả bom Có ở đâu như thế này không: đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần Thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp chung quanh có nhiều quả bom chưa nổ Có thể nổ bây giờ, có thể chốc nữa Nhưng nhất định sẽ nổ…Rồi khi xong việc, quay lại nhìn cảnh đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang Bên ngoài nóng 30 độ, chui vào hang là sà ngay đến một thế giới khác
Trang 18Chúng tôi có ba người Ba cô gái Chúng tôi ở trong một hang dưới chân cao điểm Con đường qua trước hang, kéo lên đồi, đi đến đâu đó, xa!
Đường bị đánh lở loét, màu đất đỏ trắng lẫn lộn Hai bên đường không có lá xanh Chỉ có những thân cây bị tước khô cháy Những cây rễ nhiều nằm lăn lóc Những tảng đá to Một vài cái thùng xăng hoặc thành ô tô méo mó, han gỉ nằm trong lòng đất
Việc của chúng tôi là ngồi đây Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom Người ta gọi chúng tôi là tổ trinh sát mặt đường Cái tên gợi sự khát khao làm nên những
sự tích anh hùng Do đó, công việc cũng chẳng đơn giản Chúng tôi bị bom vùi luôn Có khi bò trên cao điểm về chỉ thấy hai con mắt lấp lánh Cười thì hàm răng lóa lên khuôn mặt nhem nhuốc Những lúc đó, chúng tôi gọi nhau là
“những con quỷ mắt đen”
Còn chúng tôi thì chạy lên cao điểm cả ban ngày Mà ban ngày chạy trên cao điểm không phải là chuyện chơi Thần chết là một tay không thích đùa Hắn ta lẫn trong ruột những quả bom Có ở đâu như thế này không: đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần Thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp chung quanh có nhiều quả bom chưa nổ Có thể nổ bây giờ, có thể chốc nữa Nhưng nhất định sẽ nổ…Rồi khi xong việc, quay lại nhìn cảnh đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang Bên ngoài nóng 30 độ, chui vào hang là sà ngay đến một thế giới khác
Trang 19Chúng tôi có ba người Ba cô gái Chúng tôi ở trong một hang dưới chân cao điểm Con đường qua trước hang, kéo lên đồi, đi đến đâu đó, xa!
Đường bị đánh lở loét, màu đất đỏ trắng lẫn lộn Hai bên đường không có lá xanh Chỉ có những thân cây bị tước khô cháy Những cây rễ nhiều nằm lăn lóc Những tảng đá to Một vài cái thùng xăng hoặc thành ô tô méo mó, han gỉ nằm trong lòng đất
Việc của chúng tôi là ngồi đây Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom Người ta gọi chúng tôi là tổ trinh sát mặt đường Cái tên gợi sự khát khao làm nên những
sự tích anh hùng Do đó, công việc cũng chẳng đơn giản Chúng tôi bị bom vùi luôn Có khi bò trên cao điểm về chỉ thấy hai con mắt lấp lánh Cười thì hàm răng lóa lên khuôn mặt nhem nhuốc Những lúc đó, chúng tôi gọi nhau là
“những con quỷ mắt đen”
Còn chúng tôi thì chạy lên cao điểm cả ban ngày Mà ban ngày chạy trên cao điểm không phải là chuyện chơi Thần chết là một tay không thích đùa Hắn ta lẫn trong ruột những quả bom Có ở đâu như thế này không: đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần Thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp chung quanh có nhiều quả bom chưa nổ Có thể nổ bây giờ, có thể chốc nữa Nhưng nhất định sẽ nổ…Rồi khi xong việc, quay lại nhìn cảnh đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang Bên ngoài nóng 30 độ, chui vào hang là sà ngay đến một thế giới khác
Trang 20Chúng tôi có ba người Ba cô gái Chúng tôi ở trong một hang dưới chân cao điểm Con đường qua trước hang, kéo lên đồi, đi đến đâu đó, xa!
Đường bị đánh lở loét, màu đất đỏ trắng lẫn lộn Hai bên đường không có lá xanh Chỉ có những thân cây bị tước khô cháy Những cây rễ nhiều nằm lăn lóc Những tảng đá to Một vài cái thùng xăng hoặc thành ô tô méo mó, han gỉ nằm trong lòng đất
Việc của chúng tôi là ngồi đây Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom Người ta gọi chúng tôi là tổ trinh sát mặt đường Cái tên gợi sự khát khao làm nên những
sự tích anh hùng Do đó, công việc cũng chẳng đơn giản Chúng tôi bị bom vùi luôn Có khi bò trên cao điểm về chỉ thấy hai con mắt lấp lánh Cười thì hàm răng lóa lên khuôn mặt nhem nhuốc Những lúc đó, chúng tôi gọi nhau là
“những con quỷ mắt đen”
Còn chúng tôi thì chạy lên cao điểm cả ban ngày Mà ban ngày chạy trên cao điểm không phải là chuyện chơi Thần chết là một tay không thích đùa Hắn ta lẫn trong ruột những quả bom Có ở đâu như thế này không: đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần Thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp chung quanh có nhiều quả bom chưa nổ Có thể nổ bây giờ, có thể chốc nữa Nhưng nhất định sẽ nổ…Rồi khi xong việc, quay lại nhìn cảnh đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang Bên ngoài nóng 30 độ, chui vào hang là sà ngay đến một thế giới khác
Trang 22Chúng tôi có ba người Ba cô gái Chúng tôi ở trong một hang dưới chân cao điểm Con đường qua trước hang, kéo lên đồi, đi đến đâu đó, xa!
Đường bị đánh lở loét, màu đất đỏ trắng lẫn lộn Hai bên đường không có lá xanh Chỉ có những thân cây bị tước khô cháy Những cây rễ nhiều nằm lăn lóc Những tảng đá to Một vài cái thùng xăng hoặc thành ô tô méo mó, han gỉ nằm trong lòng đất
Việc của chúng tôi là ngồi đây Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom Người ta gọi chúng tôi là tổ trinh sát mặt đường Cái tên gợi sự khát khao làm nên những
sự tích anh hùng Do đó, công việc cũng chẳng đơn giản Chúng tôi bị bom vùi luôn Có khi bò trên cao điểm về chỉ thấy hai con mắt lấp lánh Cười thì hàm răng lóa lên khuôn mặt nhem nhuốc Những lúc đó, chúng tôi gọi nhau là
“những con quỷ mắt đen”
Còn chúng tôi thì chạy lên cao điểm cả ban ngày Mà ban ngày chạy trên cao điểm không phải là chuyện chơi Thần chết là một tay không thích đùa Hắn ta lẫn trong ruột những quả bom Có ở đâu như thế này không: đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần Thần kinh căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp chung quanh có nhiều quả bom chưa nổ Có thể nổ bây giờ, có thể chốc nữa Nhưng nhất định sẽ nổ…Rồi khi xong việc, quay lại nhìn cảnh đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang Bên ngoài nóng 30 độ, chui vào hang là sà ngay đến một thế giới khác