Một đàn cháu đùa bên ông nội Vui vầy tôi vẫn thấy xuân trôi Tâm hồn trẻ thơ đi đâu mất Viết mấy áng thơ để tặng đời!. Hạ Tùng Xuân..[r]
Trang 1Khóc Bác
Cháu theo gơng Bác đã lâu rồi
Mà sao đời khổ quá Bác ơiCông danh không thấy, giờ khóc BácBác đã thác rồi sao Bác ơi !
Bác đi biền biệt mọi phơng trờiLàm nên công đức lớn ở đờiCháu noi gơng Bác đời cũng khổKhổ quá đi rồi Bác Hồ ơi !
Hạ Tùng Xuân
Lều chõng
Trang 2Đầu làng nghe tiếng ve kêuAnh đang đèn sách chõng , lều đi thiLàm trai mơ ớc những gì
Bõ công đèn sách hàn vi một thờiChị dâu đôi mắt sáng ngời
Mong anh đỗ trạng thì đời hiển vinh
Thăng quan nổi đám nổi đình
Để chị chẳng uổng hy sinh một đờiThám hoa, bảng nhãn nhờ trời
Chứ đâu có phải anh ngời thơ hay Thi trợt chị sắm cây cày
Cho anh khổ luyện đợi ngày thi sau
Đỗ thì mừng, trợt thì đauQuan,dân cuộc sống nh nhau thôi màTrợt thì nuôi dỡng mẹ cha
Ham chi đèn sách khổ nhà anh ơi
Hạ Tùng Xuân
Uống rợu quyên trâu
Ai kia đi ăn cỗ bỏ trâu
Để vợ mò sen lấm cả đầu
áo rách phật phờ bờ nhị nõnRặt lều tròn trõn cái cầu ngang
Đẹp duyên yên phận hận chi nàngChâm chọc mỉa nàng chẳng nên chăng
ẩn dật gì đâu bới một măngTàu chuối ngả nghiêng, chớp lằng nhằng
Trang 3Nớc lên thằng cá thì ra mấtTết đến chắn còm vẫn chị mây
Cớ sao lại không hỏi chú đâyTiền bạc em biếu bác nhị chày
Rợu ngất ngây rồi, ngày chơi chắnMay mắn trời cho, bõ bỏ trâu
Đêm nằm trằn trọc suốt canh thâuMong mỏi chồng em rỡ nốt cầu
Mua bò chăm bẵm chờ măng mọcMăng mọc nhiều rồi đẵn cọc trâuSay mềm còn hỏi vợ trâu đâu ?
Vợ rằng nát rợu trâu đâu mất rồi
Hạ Tùng Xuân
Nhớ Xuyến
Xao xuyến ! Thơng ai nhớ thơng ai
Để em nơng tựa kẻ đức, tàiHai ta tình hẹn lòng xa cáchMột nách hai con em đẹp ,giòn
Anh còn mơ mộng nữa hay không
Để em mòn mỏi chống sào trôngYêu thơng thuyền nối hai bờ nớcAnh rớc em về chốn ngàn dâu
Nhớ thơng mải nghĩ suốt canh thâuDáng nghiêng em chải tóc chân cầuNớc sông anh lấy pha màu vẽ
Khe khẽ em cời chọc giận anh
Trang 4Anh quyện làm chi lắm đỏ xanhHãy pha nhàn nhạt để em lànhHình em anh họa , hồn anh giữ
Ông ở nơi nào có biết không
Hạ Tùng Xuân
Trang 5Cóc con ở nhà
Cóc con chui khỏi gầm giờngTrời làm ma bão không thơng cóc àCha cóc đi ngợc nơi xa
ở nhà mẹ cóc đuổi gà quanh sânMong cóc khôn lớn chuyên cầnSau này thay mẹ quanh sân đuổi gà
Để cha cóc ở nơi xaMừng vui vì cóc ở nhà đã ngoan
Hạ Tùng Xuân
Gót nẻ
Trang 6Anh thờng mơ ớc rất giản đơn
Bỏ đi miếng vá áo em sờnChân em sạch sẽ luôn đi dép
Để tép không mò gặm gót em
Anh biết nhà em vốn rất nghèo
Đi đâu mẹ cũng dắt em theoQuần em vận cạp ngang bằng gốiTối tối em về cạy đất khoeo
Thuở nhỏ thân em đã chống chèoCái nghèo vẫn cứ kịp đuổi theoCha em thơng trẻ nhìn gót nẻ
Định bụng uốn cành theo hớng anh
Hai đứa thơng nhau lúc tuổi xanhCon tạo cắt chia mộng chẳng thànhGặp anh , em ứa hai hàng lệ
Anh tệ, em thì gạt châu rơi
Trang 7Nhà em ở cạnh rặng tre xanhNgắm cò bay rợp, lòng nhớ anh
Ai thơng cánh cò bay rợp bóngLòng anh trông ngóng bóng ngời thơng
Hạ Tùng Xuân
Mùa xuân bên em
Anh đợi xuân sang đón nụ hồng
Nụ hồng chúm chím ở cuối đôngXuân về em cời trong nắng mớiNgây ngất ngắm em , má phần hồng
Nhớ buổi gặp nhau ở cánh đồngXuân này em còn nhớ hay không
Ai bảo em tôi hồng hái má
Anh sẽ mãi yêu một cánh hồng
Từ buổi thơng nhau thành vợ chồng
Em đừng cởi áo lúc mùa đông
Trang 8Xuân sang anh choàng cho em áoMãi mãi em ơi , vợ thơng chồng.
Tết đến em tôi má vẫn hồngYêu em anh những ngắm cùng trông
Vợ chồng ngây ngất trong xuân mớiChẳng để em yêu nhạt má hồng
Ba mươi, hai chớn hết tiền
Lỏ dong mựng Một rủa kiềng thiếu chõn
Núi ra lũng dạ bần thầnChẳng ai minh chứng thỡ nhõn nỗi gỡ
Hạ Tựng Xuõn
Trang 9NGƯỜI QUÉT RÁC
Tiếng chổi khuya quét rác
Lá xào xạc bên đườngAnh đây người quét rác
Có bạc tình đâu emXưa anh người ra trậnBảo vệ quê hương mìnhNay anh người quét rác
Để bảo vệ môi sinhAnh có tình như thếSao bảo anh bạc tìnhAnh lính già tóc bạcLàm công tác vệ sinh
Trang 10TÌNH EM
Sương lạnh buông rơi mọi nẻo đường
Cả đời phiêu bạt với gió sương
Em hãy chờ anh nơi ngõ hẻm
Để tình cũng phiêu bạt gió sương
Sương điểm li ti ánh sáng ngầnQuàng lên mặt đất một sắc xuânMuôn loài hoa dại trong sắc thắmAnh thấy tình em cũng sáng ngần
Trang 11CUỘC ĐỜI LÍNH CHIẾN
Sương lạnh buông trên áo giáp bàoCuộc đời chinh chiến thật gian laoPhong sương áo giáp người lính chiến
Vó ngựa kiêu hùng cõi thế gian
Trăng soi dẫn đường cho dũng tướngThành lũy lùi sau đấng anh hùng
Luôn trên mình ngựa anh ra trậnXây thành dựng lũy giữ non sông
Trang 12CÔ GÁI MÈO
Nước tuôn róc rách bên sườn núiNgựa di thong thả dưới chân đèo
Cô gái bản Mèo che nón láTôi thầm yêu trộm gái bản xa
Đường xa, xa thẳm phía cổng trờiTôi thầm yêu trộm cô gái ơi!
Có tình, em ơi lên lưng ngựaAnh mãi yêu em gái bản Mèo
Trang 13TÁN VỚI ĐỜI
Năm mươi tôi có cháu nội rồiNhìn gương mái tóc thấy xuân trôiXuân làm phai màu xuân người línhDáng hạc đâu đây cánh chim trời
Một đàn cháu đùa bên ông nộiVui vầy tôi vẫn thấy xuân trôiTâm hồn trẻ thơ đi đâu mấtViết mấy áng thơ để tặng đời
Trang 14BÓNG HỒNG
Chiều thu vương vấn bóng hồngGặp em trên đồng tôi ngỡ như mơMột đời những đợi những chờĐường xưa lối hẹn anh mơ bóng hồng
Đường đời sa mạc mênh mông
Em tôi bóng hồng giữa trường nắng maiĐợi chờ uổng một đời trai
Đứng bên lối hẹn để mơ bóng hồng
Trang 15CHIỀU XUÂN
Sông xuân nước chảy hững hờChiếc xuồng nho nhỏ vật vờ đâu đâyBao giờ trời vén màn mây
Để tôi thấy được những ngày ấu thơ
Ngoài đời bao trẻ bơ vơTôi thương không chết bên bờ sông ThươngMột đời vất vả can trường
Tuổi đi bóng hạc đã về đâu đây
Trang 16Em gái năm xưa để gọi đò.
Trang 17CÔ HÀNG XÓM
Mong mãi em về với Thổ tang
Để anh được vuốt tóc cho nàng
Em đi đã bao năm rồi nhỉ
Ngày xưa nhút nhát, chẳng dám sang
Em đi lấy chồng miền đất lạ
Xa quê xa cả mối tình đầu
Để đến bây giờ anh ngồi đó
Mơ hoài mà chẳng thấy em đâu
Đợi mãi, đợi mãi chẳng thấy đâu
Mơ mộng làm chi mãi duyên đầuƯớc gì em là con bướm nhỏ
Bay về anh khỏi thức đêm thâu
Thuở nhỏ còn là kẻ chân trâu
Anh đợi mãi em ở chân cầu
Mơ mãi, mơ hoài cô hàng xóm
Bây giờ chẳng thấy bóng em đâu ?
Trang 18Hạ Tùng Xuân
GIẬN MẸ
Tôi lại về đây chốn tuổi thơKhóc thút thít níu lấy tà áo mẹCây đa, miếu nhỏ ru hồn tôi ngày thơ bé
Mẹ đi làm về áo ướt đầm mồ hôiTôi nhớ, nhớ mãi tuổi thơ tôiKẹo lạc, kẹo vừng mẹ mua cho ngày phiên chợ.Nay lớn rồi nhưng lòng tôi vẫn nhớ
Trang 19Hạ Tùng Xuân
CÔ GÁI BÊN SÔNG
Em là cô gái ở bến sôngMột nách hai con chẳng có chồngAnh có thương tình thì ở lại
Cùng em gá nghĩa có được không ?Anh là người trai ở xóm Đông
Bao năm chưa nghĩ chuyện vợ chồngPhiêu bát đó đây giờ mới nghĩ
Thương nhớ em hoài có được không ?
Em làm nghề chài lưới giăng câuMong được yêu chắc chuyện cơ cầu Thương nhớ anh nhiều giờ khéo muộnĐêm nằm suy ngẫm suốt canh thâu Dại gì mà nghĩ hả em ơi !
Mai sang em nói chuyện cau trầu
Để mai mốt đón em về xóm
Có vợ rồi anh cũng giăng câu
Trang 20THƯƠNG CHỊ
Chị ơi ! sao chị ốm liên hồiTâm tư lòng chị khổ tâm tôiĐôi môi khô rát, mồm kêu khát
Bi đát vì tình cảnh trái ngangTôi ốm chị cũng chẳng dám sangNên đành chọc nghẹo gái bên làngXuân xanh ai lỡ canh hồn chị
Chị bị dây giàng khổ cả tâm Tôi là trai thương gái thanh xuân
Ai khổ tôi thương, chẳng nợ nầnNhững thứ tôi cần đâu có thiếuChẳng phải vác áo chạy ra đồngMuốn có tình yêu , cây phải trồngThường xuyên chăm bón nảy chồi đôngTrai thì không hổ trai không vợ
Gái chợ làng chanh , liễu quấn cành
Trang 21MẸ TÔI
Mẹ tôi đòn gánh ngang trời
Nuôi tôi khôn lớn làm chàng chơi rong \Một đời mỏi mệt lưng còng
Nuôi tôi khôn khôn lớn chẳng mong nhờ gì.Con mẹ đúng loại vứt đi
Lười biếng lao động làm gì cho ai
Ở đời ai biết đúng sai
Mẹ ơi ! con khổ như ai trên đời
Con sống ngày rộng rong chơi
Nào ai đâu biết vâng lời mẹ răn
Cuộc đời đầy dẫy khó khăn
Nhưng mong mẹ chẳng trán nhăn khi giàMột lòng thờ mẹ kính cha
Làm con như thế mới là đạo con
Nhìn xa, trời rộng non mòn
Mắt mẹ nhòa lệ , thân còn gì đâu
Những ngày vượt bão băng cầu
Mong sao con lớn con hầu mẹ, cha
Để mẹ được chải lược ngà
Làm cha ngưỡng vọng con là con tôi
Trang 22Hạ Tùng Xuân
TRỜI MƯA
Đường đến nhà em sao quá xa
Xa xa thấp thoáng bóng căn nhàMái rạ tường rơm nhà ai đó
Một hàng cây cỏ đứng che mưa.Anh lại nhà em giữa buổi trưaNước rơi ướt áo nép bóng dừaThấy em se tơ bên khung cửi
Mà anh gọi mãi chẳng thấy thưa.Anh tới nhà em nép bóng dừaLặng nhìn hàng cọ đứng che mưaĐịnh vào nhà em nhưng nhát quáĐàn trẻ bên hiên đứng nô đùa
Ước gì cha , mẹ đi ngủ trưa
Để đàn em thơ chẳng nô đùa
Em rời se tơ bên khung cửi Đón anh vào nhà khỏi chịu mưa Chờ mãi, chờ mãi đã quá trưaĐàn trẻ em em vẫn nô đùa Cha mẹ chuyện nhiều không đi ngủAnh đành đứng mãi dưới trời mưaMay sao nghe gọi em lại thưa
Trang 23Anh được đi ra khỏi bóng dừaTựa vào bờ vai cô gái nhỏHai người nói chuyện dưới trời mưa
TÌNH YÊU DƯỚI MÁI TRƯỜNG
Anh biết em là gái văn chươngChớm nở tình yêu ở mái trườngBạn lòng ẩn hiện đầu lối rẽ
Cô bé giả vờ ngắm ánh dương
Sang đến chặng hai của quãng đườngRời xa lớp học, gái văn chương
Gặp cô thôn nữ bên hàng trúcKhúc nhạc bản tình đượm hương duyên
Thế mà tôi lại phải lãng quênHương thơm huyền diệu để cha phiền
Từ đó tâm hồn như thác loạnSửa soạn trong hành trong giấc mơ
Sau này tôi gặp bạn tình thơBên nhau cũng có chút duyên hờThương nhau hai người thơ ở giữaViết lại bản tình đậm chất thơ
Trang 24Hạ Tùng Xuân
ĐỜI CON GÁI
Người xinh, ai bảo nết không xinh
Cứ đến tháng ba tờ giật mình
Eo ơi, tính nàng sao sợ thế!
Đời phận thục nữ, tính nam nhi
Nếu tờ chồng cậu tớ bỏ đi
Bởi vì tớ sợ tính nam nhi
Tháng ba ngày tám ai không nhớ
Tớ thật kém đời, để mất em
Nhớ em anh tựa cửa một mình
Tâm hồn vương vấn bóng dáng xinhĐời ơi ai biết nàng tiên nữ
Mới thấy tiếng em đã giật mình
Giá mà người xinh nết cũng xinhThỉnh thoảng đừng làm tờ giật mình
Tớ sẽ cùng xinh xây thành tháp
Cả một cuộc đời sánh vai xinh
Trang 25Xinh em ơi! Anh yêu thật tìnhCũng muộn quá rồi phải không xinhSang năm ngày tám tháng ba tớiTươi thắm bông hồng anh tặng xinh.
Hạ Tùng Xuân
H¹ Tïng Xu©n
Th¬
H¬ng ThÇm
Trang 262017