Thái độ của tác giả qua việc đọc thơ hầu trời TiÕt 77 - Thái độ của thi nhân khi đọc thơ: Thi nhân đọc rất cao hứng, sảng khoái và có phần tự đắc, kể tường tận, chi tiết về các tác phẩm [r]
Trang 1GIÁO ÁN
Tuaàn:19
Tieỏt ppct:76,77
Ngaứy soaùn:22/12/10
Ngaứy daùy:25/12/10
HAÀU TRễỉI TAÛN ẹAỉ
A M ỨC ĐỘ CẦN ĐẠT
- ý cỏ nhõn, ý "%& '( trong quan "&- -. /0 "%0 /1" 2, 34" 567 389 ":"% cỏch tõn "%& ; trong bài =7
B TR ỌNG TÂM KIẾN THỨC, KĨ NĂNG, THÁI ĐỘ
1 >?" í cỏ nhõn, ý "%& '( trong quan "&- -. /0 "%0 /1" 2, 34" 567 :"% sỏng A* trong hỡnh "%& ; 2, bài = = 8 ngụn )D"% thiờn khỏ G do; %J"% & *4 mỏi, G nhiờn; ngụn "%: sinh K"%7
2 >( "1"% 5J - -K bài = ): tỡnh theo N )"% O*A7 Bỡnh %4"% ":"% cõu = hay
3 Thỏi K Hoùc sinh bieỏt nhaọn thửực baỷn thaõn vụựi tử caựch chuỷ theồ giửừa coừi nhaõn gian naứy
C PH ƯƠNG PHÁP: thức thuyết trình, nêu vấn đề, giảng giải, hình thức trao đổi thảo luận, trả lời các
câu hỏi % -R7 56- *AS
D TIẾN TRèNH DẠY HỌC
1 OÅn ủũnh lụựp: Ki- tra '( 'T 2 Kieồm tra: Baứi cU$ bài '*A" 2, J sinh
3 Bài m.Có nhiều câu chuyện về trần gặp tiên, Hầu trời vẫn có cái mới, cái lạ cuốn hút
đọc, câu chuyện trời nghe thơ! Nhân vật trữ tình với trời và các tiên, có quan hệ suồng sã, thân mật :" tiên gọi nhà thơ bằng anh!) 2 trời biểu hiện cảm xúc con @ lè B chau đôi mày, lắng tai đứng, vỗ tay, bật buồn tranh nhau dặn Bố cục mạch lạc, rõ ràng Mạch chính là kể chuyện theo trình tự thời gian, giúp đọc dễ theo dõi Xen vào kể chuyện là những chi tiết P cấu, Q P kích thích trí tò mò của đọc Âm điệu bài thơ cũng có sự chuyển biến linh hoạt; âm điệu gắn liền với mạch truyện Đoạn I và
II, vui, sôi nổi, hào hứng Đoạn III: nhân vật trữ tình thể hiện sự xót xa, có xen vào sự an ủi vỗ về của trời
- Dửùa vaứo phaàn tieồu daón – SGK,
em haừy giụựi thieọu moọt vaứi neựt
chớnh veà taực giaỷ Taỷn ẹaứ?
- Haừy keồ teõn caực taực phaồm tieõu
bieồu cuỷa taực giaỷ Taỷn ẹaứ?
- Caực taực phaồm tieõu bieồu;
+ Thụ: Khoỏi tỡnh con I,II (1916,
1918);
+ Truyeọn: Giaỏc moọng con I,II
(1916, 1932); Tửù truyeọn: Giaỏc
moọng lụựn (1928); Thụ vaứ vaờn
xuoõi: Coứn chụi (1921) …
+ Chú giải: Truyện Kiều; Dịch:
Kinh thi, thơ Đường, Liêu Trai chí
dị; Soạn: Tây Thi (tuồng), Thiên
Thai (tuồng)
- Em haừy neõu xuaỏt xửự vaứ cho bieỏt
boỏ cuùc boỏ cuùc cuỷa vaờn baỷn naứy?
- Cách 2 có bốn đoạn:
+ Đoạn I: Từ đầu đến câu 20
“Trời đã sai gọi thời phải lên” (Lí
I GIỚI THIỆU CHUNG
1 Taực giaỷ: Taỷn ẹaứ (1889 – 1939), teõn thaọt Nguyeón Khaộc Hieỏu, queõ
tổnh Haứ Taõy) Sinh ra vaứ lụựn leõn trong buoồi giao thụứi, hoùc chửừ Haựn tửứ nhoỷ nhửng veà sau chuyeồn sang saựng taực vaờn chửụng quoỏc ngửừ…
- Phong caựch thụ vaờn: Laừng maùn, bay boồng, vửứa phoựng khoựang, ngoõng ngheõnh, vửứa caỷm thửụng, ửu aựi Coự theồ xem thụ vaờn oõng nhử moọt gaùch noỏi giửừa hai thụứi ủaùi vaờn hoùc cuỷa daõn toọc: trung ủaùi vaứ hieọn ủaùi
- Caực taực phaồm tieõu bieồu: SGK
- Ông đạt thành tựu trên nhiều lĩnh vực, thực sự nổi bật về thơ Thơ ông là điệu tâm hồn mới mẻ với cái tôi lãng mạn bay bổng; vừa hài hoà, phóng khoáng, ngông nghênh lại vừa cảm ái ; “Thơ ông
là gạch nối của hai thời đại thi ca”, “Ngửụứi cuỷa hai theỏ kyỷ”(Hoaứi Thanh) Ông là _ dạo bản đàn mở đầu cho cuộc hoà nhạc tân kì
sắp sửa” (Hoài Thanh) Ông là _ báo tin xuân” cho phong trào Thơ mới 1932-1945, ông đạt thành tựu trên nhiều lĩnh vực, thực sự nổi bật về thơ
2 Taực phaồm:
a Xuaỏt xửự: Trong taọp Coứn chụi (1921) Baứi thụ ra ủụứi vaứo thụứi
ủieồm khuynh hửụựng laừng maùn ủaừ khaự ủaọm neựt trong vaờn chửụng thụứi ủaùi Xaừ hoọi thửùc daõn nửỷa phong kieỏn tuứ haừm, u uaỏt, ủaày raóy nhửừng caỷnh ngang traựi, xoựt ủau…
Trang 2GIÁO ÁN
do và thời điểm P lên đọc thơ
hầu trời)
+ Đoạn II: Tiếp đó đến câu 68
“Sông Đà núi Tản + Nam
Việt” (Cuộc đọc thơ cho trời và
tiên giữa chốn thiên môn đế
khuyết)
+ Đoạn III: Tiếp đó đến câu 98
“Lòng thông chớ ngại chi 6
tuyết” =>Tâm tình với trời về tình
cảnh khốn khó của nghề viết văn
và thực hành thiên ở hạ giới
+ Đoạn IV: còn lại : âm điệu thơ
có vẻ ngậm ngùi Phút chia li đầy
xúc động giữa nhà thơ với trời và
tiên
- Caõu chuyeọn xaỷy ra vaứo luực
naứo? Vaứ noựi veà vieọc gỡ?
- Nhaõn vaọt trửừ tỡnh ụỷ ủaõy laứ ai?
Mang taõm traùng gỡ?
- Nhaọn xeựt bieọn phaựp ngheọ thuaọt
ủửụùc taực giaỷ vaọn duùng trong khoồ
1?
+ DC:“Đêm qua chẳng biết có
hay không; Chẳng phải hoảng hốt,
không mơ màng; Thật hồn! Thật
phách! Thật thân thể!; Thật P
lên tiên - 6+ lạ lùng
- Vụựi caựch giụựi thieọu nhử vaọy ủaừ
gụùi cho ngửụứi ủoùc caỷm giaực nhử
theỏ naứo veà caõu chuyeọn maứ taực
giaỷ saộp keồ?
- Tửứ ủoự, ta thaỏy ủửụùc gỡ veà “caựi
toõi” caự nhaõn cuỷa thi sú Taỷn ẹaứ?
Hoùc sinh laàn lửụùt traỷ lụứi caực caõu
hoỷi: Thaựi ủoọ cuỷa thi nhaõn khi
ủoùc thụ nhử theỏ naứo ?
- Thaựi ủoọ cuỷa ngửụứi nghe thụ
(Trụứi vaứ chử tieõn) ra sao ?
- Qua ủoự, em coự nhaọn xeựt gỡ veà
thụ, veà gioùng ủoùc cuỷa taực giaỷ?
- Thi nhaõn keồ gỡ veà hoaứn caỷnh
cuỷa mỡnh cho Trụứi nghe?
- Nhúm 1: 5J sỏch giỏo
F*,]^" H_"7`9 túm a
'b 34" 56
- Nhúm 2: Em hóy F tờn -K 'T
tỏc ]d- 2, 34" 56 mà em <?
- Nhúm 3: Sau khi J bài ^
)D cỏc em cú ";" xột gỡ?
b Boỏ cuùc: 3 phaàn;
- Phaàn 1: Giụựi thieọu veà caõu chuyeọn (tửứ “ẹeõm qua…” ủeỏn “laù luứng”)
- Phaàn 2: Thi nhaõn ủoùc thụ cho Trụứi vaứ chử tieõn nghe (tửứ “Chử tieõn…” ủeỏn “chụù Trụứi”)
- Phaàn 3: Thi nhaõn troứ chuyeọn vụựi Trụứi (tửứ “Trụứi laùi pheõ cho…” ủeỏn
“sửụng tuyeỏt”)
c Chủ đề: Miêu tả lí do và thời điểm lên đọc thơ hầu trời để bộc lộ cái tôi thật tài hoa, phóng túng và khao khát P khẳng định giữa cuộc
đời Đồng thời trần tình tình cảnh khốn khổ của nghề viết văn và thực hành “Thiên ` ở hạ giới, phút luyến tiễn biệt khi trở về
II ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN
1 Đọc: giaỷi thớch tửứ khoự (ẹoùc phaàn chửừ to)
2 Tỡm hiểu văn bản 2.1 Cuộc đọc thơ đầy đắc ý cho Trời và chư tiờn nghe giữa chốn
ô thiờn mụn đế khuyết ô
- í thức rất cao về tài và tõm cũng là thể hiện cỏi ngụng của Tản Đà.
- Khẳng định tài năng văn chương thiờn phỳ của mỡnh;
- Khụng cú ai đỏng là kẻ tri õm của mỡnh ngoài Trời và cỏc chư tiờn;
- Tự nhận mỡnh là một trớch tiờn bị đày xuống hạ giới để thực hành thiờn lương.
- Giới thiệu câu chuyện xảy ra vào “đêm qua” với khoảnh khắc yên tĩnh, vắng lặng Trăng sáng, canh ba (rất khuya) Nhà thơ không ngủ P thức bên ngọn đèn xanh, vắt chân chữ ngũ Tâm trạng buồn, ngồi dậy
đun + ngâm ngợi thơ văn, ngắm trăng trên sân nhà
- Hai cô tiên xuất hiện, cùng nói: trời đang mắng vì đọc thơ mất giấc ngủ của trời, trời sai lên đọc thơ cho trời nghe! Trời đã sai gọi buộc phải lên!
- Cách kể tự nhiên, nhân vật trữ tình giãi bày, kể lại một giấc mơ lê tiên 6+ lạ lùng
- Cách đọc thơ: “Tiếng ngâm vang cả sông Ngân Hà” Giọng đọc vừa có
âm vực (cao), vừa có độ(dài), vọng lên cả sông Ngân Hà trên trời.;
“Ước mãi bây giờ mới gặp tiên Người tiên nghe tiếng lại như quen” Câu
thứ nhất nội dung bình đến câu thứ hai, thật lạ: quen cả với tiên! nhà thơ cũng là vị “trích tiên” - tiên bị đày xuống hạ giới Việc lên đọc thơ hầu trời cũng là việc bất đăc dĩ: “Trời đã sai gọi thời phải lên” Có chút gì đó ngông nghênh, kiêu bạc! tự nâng mình lên trên thiên hạ, trời cũng phải nể, phải sai gọi lên đọc thơ hầu trời!
- Ngheọ thuaọt ủieọp tửứ: “thaọt” (Thaọt hoàn ! Thaọt phaựch ! Thaọt thaõn theồ! Thaọt ủửụùc leõn tieõn…), nhaỏn maùnh taõm traùng, caỷm xuực cuỷa thi nhaõn Caõu caỷm thaựn boọc loọ caỷm xuực baứng hoaứng Caựch giụựi thieọu treõn ủaừ gụùi cho ngửụứi ủoùc veà tửự thụ laừng maùn nhửng caỷm xuực laứ coự thửùc Taực giaỷ muoỏn ngửụứi ủoùc caỷm nhaọn ủửụùc caựi “hoàn coỏt” trong coừi moọng, moọng maứ nhử tổnh, hử maứ nhử thửùc
=> Ngay khoồ thụ mụỷ ủaàu ngửụứi ủoùc caỷm nhaọn ủửụùc moọt “caựi toõi” caự nhaõn ủaày chaỏt laừng maùn, bay boỷng pha laón vụựi neựt “ngoõng” trong phong caựch thụ vaờn cuỷa thi nhaõn Vụựi caựch vaứo chuyeọn thaọt ủoọc ủaựo, coự duyeõn ủaừ laứm cho caõu chuyeọn maứ taực giaỷ saộp keồ trụỷ neõn loõi cuoỏn, haỏp daón
2.2 Tác giả kể về hoàn cảnh của mình, đọc thơ hầu Trời
- Thi nhaõn keồ veà hoaứn caỷnh cuỷa mỡnh: hoù teõn, queõ quaựn: “ Con teõn
Trang 3GIÁO ÁN
- Caực em ủoùc laùi khoồ thụ thửự
nhaỏt vaứ traỷ lụứi nhửừng caõu hoỷi Hs
làm việc với Sgk, thaỷo luaọn theo
tửứng toồ
- Nêu nội dung chính của phần
tiểu dẫn?
- Nêu bố cục bài thơ?
- Nhận xét về bố cục bài thơ?
- Nêu đặc điểm văn Tản
Đà ?
* VD1+ Cảnh tiên “Đường mây”
rộng mở “Cửa son đỏ chói” -> tạo
vẻ rực rỡ “Thiên môn đế khuyết”
-> nơi ở của vua, vẻ sang trọng
“Ghế bành như tuyết vân như
mây” -> tạo vẻ quý phái
* VD2 + “Vừa trông thấy trời sụp
xuống lạy”- nơi thiên môn đế
khuyết phải thế !
+“truyền cho văn sĩ ngồi chơi
đấy ”, WP mời ngồi “đắc ý đọc
đã thích” (có cảm hứng, càng đọc
càng hay) “Chè trời nhấp giọng
càng tốt hơi” (hài += “văn dài
hơi tốt ran cung mây”
+“trời nghe, trời cũng lấy làm
hay” Trời tán Q “Trời nghe
trời cũng bật buồn `9 Trời
khẳng định cái tài của đọc
thơ: “ Trời lại phê cho văn thật
tuyệt Văn trần thế chắc có ít”
- Trụứi giao cho nhaứ thụ nhieọm vuù
gỡ ? Nhieọm vuù maứ Trụứi giao cho
coự yự nghúa nhử theỏ naứo?
- Tửứ sửù phaõn tớch treõn, coự caỷm
nhaọn gỡ veà caự tớnh, taõm hoàn nhaứ
thụ ?
- Tửứ ủoự em coự nhaọn xeựt gỡ veà
cuoọc soỏng cuỷa thi nhaõn?
- Nêu bố cục bài thơ? Nhận xét
về bố cục bài thơ? Nêu chủ đề
của bài thơ?
- Hs đọc Sgk-Tác giả kể lại lí do,
thời điểm lên hầu trời thế
nào?
- Câu chuyện lên tiên P kể với
giọng điệu thế nào? Em có
nhận xét gì về hai câu thơ sau?
- Hs thảo luận nhóm: Những nét
đặc sắc về nghệ thuật của bài thơ?
- Nét mới trong nội dung của bài
thơ ? Những biểu hiện của nét
Khaộc Hieỏu hoù laứ Nguyeón ; Queõ ụỷ AÙ chaõu veà ẹũa caàu; Soõng ẹaứ nuựi Taỷn
nửụực Nam Vieọt.” (Lieõn heọ nửừ sú Hoà Xuaõn Hửụng )
- Tấu trình với trời về nguồn gốc của mình: tên, họ, nói rõ quê quán, châu lục, hành tinh Nói rõ để trời hiểu Nguyễn Khắc Hiếu (ý cái tôi cá nhân) và thể hiện lòng tự tôn , tự hào về dân tộc mình “sông Đà núi Tản
+ Nam Việt”
- Theo lời kể của nhân vật trữ tình, không gian bao la, cảnh tiên hiện
ra rực rỡ, sang trọng, đầy vẻ quý phái Không phải ai cũng P lên đọc
thơ cho trời nghe VD1
- Cách miêu tả làm nổi bật cái ngông của nhân vật trữ tình: + WP Trời mời ngồi, Trời khen, tán Q khẳng định cái tài của Tản Đà chắc có ít
VD2. + Các tiên: “ Tâm như nở dạ, cơ lè lưỡi; Hằng Nga, Chúc nữ trau đôi mày; Song Thành, Tiểu Ngọc lắng tai đứng Đọc xong một bài cùng vỗ tay” Nở dạ: mở mang nhận thức P nhiều cái hay Lè B@
văn hay làm nghe đến bất ngờ! “Chau đôi mày” văn hay làm nghe phải suy nghĩ Q P9 “Lắng tai đứng” đứng ngây ra để nghe
Tác giả viết tiếp hai câu thơ: “Chư tiên ao ước tranh nhau dặn; Anh gánh lên đây bán chợ trời”
=> Những phản ứng về mặt tâm lí của trời và các vị tiên đan xen vào nhau làm cho cảnh đọc thơ diễn ra thật sôi nổi, hào hứng, linh hoạt 2 đọc thơ hay mà tâm lí nghe thơ cũng thấy hay! khiến
đọc bài thơ này cũng bị cuốn hút vào câu chuyện đọc thơ ấy, cũng cảm thấy “đắc ý” _6+ lạ lùng”!
2.3 Thái độ của tác giả qua việc đọc thơ hầu trời Tiết 77
- Thaựi ủoọ cuỷa thi nhaõn khi ủoùc thụ: Thi nhaõn ủoùc raỏt cao hửựng, saỷng
khoaựi vaứ coự phaàn tửù ủaộc, keồ tửụứng taọn, chi tieỏt veà caực taực phaồm cuỷa mỡnh
- Gioùng ủoùc: ủa daùng, hoựm hổnh, ngoõng ngheõnh, coự phaàn tửù ủaộc… Thi nhaõn raỏt yự thửực veà taứi naờng thụ vaờn cuỷa mỡnh, vaứ cuừng laứ ngửụứi taựo baùo, daựm ủửụứng hoaứng boọc loọ “caựi toõi” caự theồ OÂng cuừng raỏt ngoõng khi tỡm ủeỏn taọn trụứi ủeồ khaỳng ủũnh taứi naờng cuỷa mỡnh tửụực Ngoùc hoaứng Thửụùng ủeỏ vaứ chử tieõn Caựi ngoõng trong vaờn chửụng thửụứng bieồu hieọn thaựi ủoọ phaỷn ửựng cuỷa ngửụứi ngheọ sú taứi hoa, coự coỏt caựch, coự taõm hoàn khoõng muoỏn chaỏp nhaọn sửù baống phaỳng, sửù ủụn ủieọu, neõn thửụứng tửù ủeà cao, phoựng ủaùi caự tớnh cuỷa mỡnh ẹoự laứ nieàm khao khaựt chaõn thaứnh trong taõm hoàn thi sú.; (Lieõn heọ taực giaỷ Traàn Teỏ Xửụng, Nguyeón Coõng Trửự khi noựi veà caựi toõi ngoõng ngheõnh, kieõu baùt, haứo hoa…)
- Thể hiện quan niệm về tài năng (tài thơ) Nhà thơ nói P nhiều tài năng của mình một cách tự nhiên, qua câu chuyện Q P Hầu trời
đọc thơ: Các nhà Nho tài tử khoe tài (thị tài), tài năng mà họ nói
đến là tài Kinh bang tế thế !
- Tản Đà khoe tài thơ, nói thẳng ra “hay” “thật tuyệt” mà lại nói với trời
Tự khen mình (vì ? nay ai thấy trời nói đâu !), tự phô diễn tài năng của mình Trời khen: là sự khẳng định có sức nặng, không thể phủ định tài năng của tác giả - lối khẳng định rất ngông của văn sĩ hạ giới, vị trích tiên
- nhà thơ Bài thơ thể hiện ý thức cá nhân của Tản Đà về cái tôi tài năng của mình!
2.4 Lời trần tình với Trời về tình cảnh khôn khó của kẻ theo đuổi nghề văn; trực tiếp bộc lộ những suy nghĩ, phát biểu quan niệm về nghề văn: (XH thuộc địa nửa PK những năm đầu thế kỉ XX)
- Quan niệm của Tản Đà về nghề văn: Văn là một nghề kiếm sống Có kẻ bán, mua, có chuyện thuê, *P có thị tiêu
Trang 4GIÁO ÁN
“ngông” riêng của Tản Đà Những
nét đáng chú ý về nghệ thuật của
bài thơ ? ý thức cá nhân của Tản
Đà qua lời tự nói về mình thế
nào? Về văn thế nào?
Văn sĩ hạ giới – đọc thơ
P miêu tả thế nào ?
- Trời, tiên nghe đọc thơ
thế nào ? Em thấy thái độ của các
vị tiên có điều gì đặc biệt ?
- Văn sĩ hạ giới – đọc thơ
P miêu tả thế nào ? Trời,
tiên nghe đọc thơ thế nào
?
- Em thấy thái độ của các vị
tiên có điều gì đặc biệt ? Em có
nhận xét gì về hai câu thơ sau?
“Ước mãi bây giờ mới gặp tiên
Người tiên nghe tiếng lại như
quen”
- Hs đọc đoạn hai ; Tác giả kể
chuyện mình đọc thơ cho trời và
các vị tiên thế nào?
(Hs ủoùc chuự thớch (2) – SGK/15
); "Thiên luơng” (SGK Thí điểm)
: một luận thuyết về cải cách xã
hội của Tản Đà Tản Đà quan
niệm "thiên luơng" là nhân tố cơ
bản thúc đẩy sự tiến bộ xã hội, là
sự thống nhất toàn vẹn của ba
"chất" trong con ngời : luơng tri
(tri giác trời cho), luơng tâm (tâm
tính, bụng dạ trời cho) và luơng
năng (tài năng trời cho) Theo ông,
nếu chú ý bồi đắp, thực hành
"thiên luơng" thì có thể cải tạo đợc
tình trạng "luân thờng đảo ngợc,
phong hoá suy đồi" và sự trì trệ,
lạc hậu của xã hội Việt Nam thời
đó
+ “Văn dài hơi tốt ran cung mây”
+ “văn đã giàu thay, lại lắm lời”
+ “Trời nghe trời cũng bật buồn
`
+ “Kiếm P thời ít, tiêu thì
nhiều”,
+ “lo ăn lo mặc hết ngày tháng”
+“Vaờn thaọt tuyeọt, vaờn traàn ủửụùc
theỏ chaộc coự ớt, vaờn chuoỏt ủeùp nhử
sao baờng, vaờn huứng maùnh nhử
maõy chuyeồn, eõm nhử gioự thoỷang,
tinh nhử sửụng, ủaàm nhử mửa sa,
laùnh nhử tuyeỏt,…
thụ 2 nghệ sĩ kiếm sống bằng nghề văn rất chật vật, nghèo khó vì “ văn hạ giới rẻ bèo” ?
- Những yêu cầu rất cao về nghề văn: ý thức sáng tạo, viết văn phải chuyên tâm với nghề, có vốn sống phong phú, đa dạng về loại thể: thơ, truyện, văn, triết lí, dịch thuật….
- Thi nhaõn keồ veà cuoọc soỏng: Cuoọc soỏng ngheứo khoự, tuựng thieỏu Thaõn phaọn nhaứ vaờn bũ reỷ ruựng, coi thửụứng ễÛ traàn gian oõng khoõng tỡm ủửụùc tri aõm, neõn phaỷi leõn taọn coừi Trụứi ủeồ thoỷa nguyeọn ẹoự cuừng chớnh laứ hieọn thửùc cuoọc soỏng cuỷa ngửụứi ngheọ sú trong xaừ hoọi baỏy giụứ – moọt cuoọc soỏng cụ cửùc, tuỷi hoồ, thaõn phaọn bũ reỷ ruựng, laứm chaỳng ủuỷ aờn,… Moọt bửực tranh raỏt chaõn thửùc vaứ caỷm ủoọng veà chớnh cuoọc ủụứi mỡnh vaứ cuoọc ủụứi nhieàu nhaứ vaờn, nhaứ thụ khaực ( Lieõn heọ cuoọc ủụứi nhaứ vaờn Nam Cao chaỳng haùn vaứ cuoọc ủụứi thaọt cuỷa Taỷn ẹaứ Caỷm hửựng hieọn thửùc bao truứm caỷ ủoaùn thụ naứy
- Nhân vật trữ tình bộc lộ ý thức cá nhân, tạo nên cái “ngông” riêng của
Tản Đà: Tự cho mình văn hay đến mức trời cũng phải tán Q9 Tự ý thức, không có ai đáng là kẻ tri âm với mình ngoài trời và các tiên! Những áng văn của mình chỉ có trời mới hiểu và phê bình P9 Tự xem mình là một “Trích tiên” bị đày xuống hạ giới vì tội ngông! Nhận mình
là nhà trời, trời sai xuống để thực hành “thiên ` Theo Tản
Đà, con phải có “thiên ` gồm: _ tri” (khả năng nhận thức cuộc sống); _ năng” (khả năng làm việc tốt); _ tâm” (đạo
đức tốt)]
- Thaựi ủoọ cuỷa Trụứi khi nghe thụ: khen raỏt nhieọt thaứnh Thaựi ủoọ cuỷa chử tieõn: xuực ủoọng, haõm moọ vaứ taựn thửụỷng: Ngửụứi nghe raỏt ngửụừng moọ taứi naờng thụ vaờn cuỷa taực giaỷ Caỷ ủoaùn thụ mang ủaọm chaỏt laừng maùn vaứ theồ hieọn tử tuụỷng thoaựt li trửụực thụứi cuoọc
- Traựch nhieọm Trụứi giao: Truyeàn baự “thieõn lửụng” Taỷn ẹaứ laừng
maùn nhửng khoõng hoaứn toaứn thoựat li cuoọc soỏng OÂng vaón yự thửực veà nghúa vuù, traựch nhieọm vụựi ủụứi ủeồ dem laùi cho ủụứi cuoọc soỏng aỏm no,
haùnh phuực hụn Thi nhaõn khaựt khao ủửụùc gaựnh vaực vieọc ủụứi => moọt
caựch tửù khaỳng ủũnh mỡnh trửụực thụứi cuoọc
=> Tiểu kết: Cái tôi cá nhân biểu hiện trong bài thơ: ( cấu chuyện hầu
trời để giãi bày cảm xúc cá phóng khoáng của con cá nhân Nhà thơ nói P nhiều về tài năng của mình => Cảm hứng lãng mạn và hiện thực đan xen nhau, trong bài thơ (hiện thực: đoạn nhà thơ kể về cuộc sống của chính mình), khẳng định vị trí thơ Tản Đà
2.5 Nghệ thuật: - Thể thơ thất ngôn trường thiên khá tự do; giọng
điệu thoải mái, tự nhiên, khôi hài, ngôn ngữ giản dị, sống động Lối kể dân giã Cách dùng từ có nhiều thú vị: Từ dùng nôm na văn nói, phù hợp với sự cấu của nhà thơ
4 Luyện tập
- Nét giống nhau: Cả hai tác giả đều ý thức rất cao về tài năng bản thân, coi mình P lên trên thiên hạ Phô bày toàn bộ con mình +
mặt thiên hạ, muốn “giỡn mặt: thiên hạ “đạc ngựa bò vàng đeo ngất
Q`9
- Khác nhau: Tản Đà: Coi trời, tiên, bụt, con nên có cách nói
giao tiếp con 9 “Thiên tiên ở lại, trích tiên xuống”Cái “ngông” của Tản Đà tự do, phóng túng hơn, không + bận về “ nghĩa vua tôi cho vẹn đạo sơ chung” Nguyễn Công Trứ Tản Đà khẳng định cái tài thuộc lĩnh vực văn V Nguyễn Công Trứ muốn “ngất Q` P
Trang 5GIÁO ÁN
- Caựch xửng hoõ ụỷ moọt soỏ danh sú
khaực:
+ Baỏt tri tam baựch dử nieõn haọu
Thieõn haù haứ nhaõn khaỏt Toỏ Nhử ?
ẹoọc Tieồu Thanh kớ – Nguyeón Du
+ Oõng Hi Vaờn taứi boọ ủaừ vaứo loàng
BCNN – NCC taứi boọ saựnh ngang
Traựi Nhaùc, Haứn Kỡ
+ Quaỷ cau nho nhoỷ mieỏng traàu
hoõi Naứy cuỷa Xuaõn Hửụng ủaừ
quyeọt roài
Mụứi traàu – Hoà Xuaõn Hửụng
- HX Hửụng goùi ủaựm tửỷ sú laứ “luừ
ngaồn ngụ, laùi ủaõy cho chũ daùy baứi
thụ”
- Taỷn ẹaứ: nguoàn goỏc tieõn, Chử
tieõn goùi baống anh, taứi thụ ủoọc
nhaỏt voõ nhũ
lên trên thiên hạ, muốn hoà mình vào triết lí vô vi trong cách sống coi danh lợi, P mất, khen, chê trong cuộc đời Thái độ “Ngất
Q` của Nguyễn Công Trứ và cái “ngông” của Tản Đà
3 Tổng kết
- Baứi thụ theồ hieọn caựi toõi caự nhaõn ngoõng ngheõnh, kieõu baùt, haứo hoa vaứ
caựi toõi coõ ủụn, beỏ taộc trửụực thụứi cuoọc Coự theồ thaỏy nhaứ thụ ủaừ tỡm ủửụùc
hửụựng ủi ủuựng ủaộn ủeồ khaỳng ủũnh mỡnh giửừc luực thụ phuự nhaứ nho ủang
ủi daàn ủeỏn daỏu chaỏm heỏt Nhỡn chung thụ Taỷn ẹaứ chửa mụựi nhửng nhửừng daỏu hieọu ủoồi mụựi theo hửụựng hieọn ủaùi ủaừ khaự ủaọm neựt…
- Caựch keồ chuyeọn hoựm hổnh, coự duyeõn, loõi cuoỏn ngửụứi ủoùc Ngoõn ngửừ thụ choùn loùc, tinh teỏ, gụùi caỷm, khoõng caựch ủieọu, ửụực leọ Taực giaỷ tửù
hieọn dieọn trong baứi thụ vụựi tử caựch ngửụứi keồ truyeọn, ủoàng thụứi laứ nhaõn
vaọt chớnh Caỷm xuực boọc loọ thoaỷi maựi, tửù nhieõn, phoựng tuựng Theồ thụ
thaỏt ngoõn trửụứng thieõn khaự tửù do…
III HƯỚNG DẪN TỰ HỌC
- Cái “ngông”; Thể hiện ý thức cao về tài năng của bản thân, nhất là tài năng về văn 9 Cái “ngông” này góp phần làm nên cái mới, cái hay của bài thơ
- Tính chất “giao thời” trong nghệ thuật thơ Tản Đà: Tính chất bình dân trong lối kể chuyện; giọng điệu khôi hài; cách dùng từ để làm nổi bật cái tôi tài hoa những nét mới về thi pháp so với thơ ca trung đại
- HS /0 nhà d" <hI Naộm vửừng, hieồu roừ kieỏn thửực troùng taõm baứi hoùc; Xem theõm phaàn luyeọn taọp; Soùan baứi tieỏp theo
...
+? ?trời nghe, trời lấy làm
hay” Trời tán Q ? ?Trời nghe
trời bật buồn `9 Trời
khẳng định tài đọc
thơ: “ Trời lại phê cho văn thật
tuyệt Văn trần... ngợi thơ văn, ngắm trăng sân nhà
- Hai cô tiên xuất hiện, nói: trời mắng đọc thơ giấc ngủ trời, trời sai lên đọc thơ cho trời nghe! Trời sai gọi buộc phải lên!
- Cách kể...
- í thức cao tài tõm thể cỏi ngụng Tản Đà.
- Khẳng định tài văn chương thiờn phỳ mỡnh;
- Khụng cú đỏng kẻ tri õm mỡnh Trời cỏc chư tiờn;
- Tự nhận