Kh«ng häc nªn lÊy chång sím råi cø sßn sßn ba n¨m hai ®øa.[r]
Trang 1kịch ngắn dự thi “ Biết chữ cho cuộc sống tốt đẹp hơn”
-* -Bà Bồng đi học
Tác giả:Phạm Thị Thắm – GV tr ờng Tiểu học An Bài( SĐT: 01666521869)
Nhân vật: Bà Bồng ( 60 tuổi ); bà Coóng ( Trạc tuổi bà Bồng )
Cảnh trí: Trên con đờng làng
Thời gian: Hai giờ chiều, bà Bồng gói ghém quyển vở ô li và cái bút chì vào túi ni lông
đen rồi tong tả đi ra ngõ Tầm này, mọi ngời đã ra làm đồng hết, ngó trớc, nhìn sau, bà yên tâm rảo bớc về phía xóm Đông Chiếc khăn đen trùm kín, cái nón đội sụp xuống, bà nghĩ sẽ không ai nhận ra mình Gần tới trờng mầm non, chỉ còn một quãng nữa là đến chỗ rẽ vào nhà cô giáo Lan Bà bỗng giật mình bởi tiếng chào vồn vã:
Bà Coóng: - Bà Bồng đấy à? Bà đi đón cháu sớm thế?
Bà Bồng ( lóng ngóng quay lại, cố dúi cái túi ni lông vào nách): - Bà Coóng à! Tôi có
việc đi lên xóm Đông, một lát nữa mới quay lại đón cháu Còn bà , bà đi đâu đấy?
Bà Coóng: - Tôi cũng lên xóm Đông đây Bà chờ tôi với! Gớm dễ cũng đã đến mấy
tháng nay tôi không đến nhà dì Lan rồi, nghe nói dì ấy về hu, chắc rỗi rãi, sang chơi một lúc
Bà Bồng chột dạ Chết thật, bà ấy cũng tới nhà cô giáo Lan Thế này thì lộ hết Thôi
đành kể cho bà ấy nghe vậy.
Bà Bồng: - Thế là tôi với bà cùng đờng rồi, tôi cũng đến nhà bà giáo.
Bà Coóng: - Thế ? Bà cũng đến chơi à?
Bà Bồng: - Chả giấu gì bà, tôi đến nhờ bà giáo dạy cho cái chữ, một tháng nay rồi bà ạ.
Bà Coóng: - Này bà, bà có làm sao không đấy? Gần 60 tuổi rồi mà lại còn dở chứng đi
học chữ? Hay là
Bà Bồng: - Tôi không dở chứng đâu! Đành là già rồi nhng mà tôi thấy cái chữ nó cần
quá bà ạ, cố mà học cho biết đọc, biết viết
Bà Coóng: - Dào ôi! Nghỉ cho khoẻ Từ bé đến giờ không biết chữ có sao đâu lại còn đẻ
sòn sòn 6 đứa con đấy thôi
Bà Bồng: - Đấy, lạc hậu là ở chỗ ấy đấy bà ạ Không học nên lấy chồng sớm rồi cứ sòn
sòn ba năm hai đứa Xã họ đến vận động kế hoạch thì lại đẻ ngầm, đẻ chui Cứ nghĩ lắm con thì nhiều của, ai dè chẳng chú ý đến việc học hành cho con cái nên đứa nào đứa ấy học hành chẳng đâu vào đâu, giờ lam lũ khổ lắm
Bà Coóng: - ấy bà lại cả nghĩ rồi!
Bà Bồng: - Thật đấy bà ạ Tôi ở với thằng út, vợ chồng nó từ sáng đến tối mịt làm ở lò
vôi, bến bãi Con gái nó học lớp 3 rồi mà cô giáo nói học kém lắm Còn thằng cu sang năm cũng lên lớp 1 rồi, tôi lo quá
Bà Coóng: - Thế nghe nói con nhà cái Lan nhà bà nó học giỏi lắm hả? Loa xã vừa đọc
nó đợc giải vàng toán tuổi thơ có phải không hở bà?
Bà Bồng: - Đúng rồi bà ạ Đợc thằng cháu ngoại học giỏi, gớm cứ là mát từ trong ruột
mát ra! Mà nó hóm lắm cơ bà ạ: hồi học lớp 1, sang nhà tôi chơi, nó đố tôi: “ Bà ơi, sao con voi lại cầm ngợc sách ạ?” Tôi không biết đáp bừa: “ Thì nó học giỏi nên cầm ngợc sách cũng đọc đợc chứ sao.”Nó cời ngặt nghẽo: “ Thế thì bà không biết rồi, con voi nó không biết chữ nên cầm ngợc sách cũng chẳng biết.” Tôi thấy xấu hổ với thằng cháu bà
ạ
Bà Coóng: - Vậy ra cái thằng nó giỏi từ bé ấy bà nhỉ!
Bà Bồng: - Vâng, tôi cũng mong thằng cháu đích tôn nhà tôi sang năm lên lớp 1 cũng
học đợc nh nó Thằng này nghe ra cũng thông minh phải biết: Hôm mẹ nó mua cho quyển truyện tranh, nó cứ nài tôi đọc cho cái chữ ở dới tranh Rõ khổ, tôi nào có biết chữ
đâu mà đọc cơ chứ, đành phải nói dối thằng bé là mắt mờ không nhìn thấy nó mới nín khóc mà ruột tôi cứ xót nh bào bà ạ Vậy mà có xong đâu, nó còn lăn ra đòi bố nó mua kính cho bà để bà đọc chữ cho nó nữa, thế có khổ không cơ chứ
Bà Coóng: - Tôi hiểu rồi, vì thế mà bà quyết tâm học chữ chứ gì?
Bà Bồng: - Vâng, đợc cái bà giáo tận tình lắm, mới có một tháng mà tôi đã bập bẹ đánh
vần đợc khối chữ rồi đấy Bà giáo khen tôi học cũng nhanh, cứ đà này đến hè tôi có thể
đọc truyện cho thằng cháu nghe rồi bà ạ Cái bụng cứ vui vui là
Bà Coóng: - Tôi cũng mừng cho bà.Vậy bà vào nhà dì Lan trớc đi, tôi rẽ vào nhà ông
Nghĩa một lúc để bà còn học, lát nữa tôi vào rồi tôi với bà cùng về nhé
Bà Bồng: - Vâng, bà đi nhé.
Chào bà Coóng mà bà Bồng thấy lòng nhẹ lâng lâng, cứ nghĩ đến nay mai đọc đợc chữ cho cháu, giúp cháu học giỏi, bà nh mở cờ trong bụng.