Ngay trong những ngày ấy, chị Thùy viết lưu bút cho người lính trẻ Lưu Công Hào mà chị coi như đứa em trai, chị đã mơ đến một ngày không xa “chị sẽ đến Đồ Sơn nghỉ mát, và một buổi chiề[r]
Trang 1Thứ Tư, 20/12/2006, 06:04 (GMT+7)
Đặng Thùy Trâm - Chuyện ngoài nhật ký (kỳ 4)
Những người lính “đoàn tàu không số”
TT - Trang đầu tiên của Nhật ký Đặng Thùy Trâm có ghi ngày
10-4-1968: “Vậy là chiều nay các anh lên đường để lại cho mọi người
một nỗi nhớ mênh mông giữa khu rừng vắng vẻ
Các anh đi rồi nhưng tất cả nơi đây còn ghi lại bóng dáng các anh:
những con đường đi, những chiếc ghế ngồi chơi xinh đẹp, những câu
thơ thắm thiết yêu thương…” Những người được chị Thùy nhắc đến
ấy chính là các chiến sĩ của “đoàn tàu không số” sau khi đưa tàu vận
chuyển vũ khí vào Phổ An (Đức Phổ, Quảng Ngãi) bị địch phục kích đã
chiến đấu và còn lại 14 người, sau khi được nhân dân che chở đã tìm
đường lên miền tây Quảng Ngãi Các anh đã có một tháng điều trị ở
bệnh xá Đức Phổ trong sự chăm sóc của bác sĩ Đặng Thùy Trâm
>> Kỳ 1: Bác sĩ - nghệ sĩ
>> Kỳ 2: Thùy và Đỗ Mộc
>> Kỳ 3: Sống trong lòng Đức Phổ
Những chuyến tàu bi tráng
Một người trong số đó là ông Lưu Công Hào - thủy thủ của tàu 43 lữ đoàn 125 hải quân Gần 40 năm đã qua, những ký ức về chị Thùy vẫn vẹn nguyên trong ông, hơn thế ông đã nâng niu gìn giữ những kỷ vật của chị Thùy
Gọi là "tàu không số" nhưng thật ra các tàu đều có số hiệu tại đơn vị, chỉ khi tiến hành thâm nhập vào miền Nam để tiếp tế vũ khí mới tùy theo từng vùng biển đi qua mà con tàu có thể mang nhiều số hiệu khác nhau
Con tàu vận tải vũ khí vào Đức Phổ mang số hiệu 43 là một trong bốn con tàu tiếp tế vũ khí cho chiến trường miền Nam dịp tổng tấn công xuân Mậu Thân 1968 (ba chiếc kia là tàu 235 do thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh chỉ huy vào Hòn Hèo, Khánh Hòa; tàu 165 do thuyền trưởng Nguyễn Chánh Tâm chỉ huy đi vào bến Vàm Lũng, Cà Mau; và tàu 56 do thuyền trưởng Nguyễn Văn Ba - Ba Râu - chỉ huy vào bến Lô Giao, Bình Định)
Bốn tàu ra đi nhưng chỉ có tàu 56 trở về, ba chiếc còn lại đều đụng độ với đối phương và hủy tàu Trận đánh của tàu 43 sau này được thuyền trưởng Nguyễn Đức Thắng kể lại với nhà văn Nguyên Ngọc khi ông đi làm bộ phim Đường mòn trên biển Đông và trong câu chuyện ấy thuyền trưởng Thắng đã kể về
nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm
Và từ sợi dây mong manh ấy nối dài đến khi những trang nhật ký của chị Thùy "trở về" vào năm ngoái thì miền ký ức của người lính tàu không số chợt bừng thức Ông Hào đã ngắm nhìn lại cuốn sổ nhỏ ngày xưa, tấm hình chị Thùy chụp khi còn là học sinh ở Hà Nội
Sau trận chiến không cân sức với đối phương khi tàu vừa chuẩn bị quay mũi lao vào bến để xuống hàng
ở Đức Phổ, ban chỉ huy quyết định hủy tàu, có ba anh em trên tàu hi sinh là Vũ Văn Ruệ, Võ Nho Tòng
và Phạm Văn Rai, còn 14 chiến sĩ nhưng bị thương mất 11 người, chính bà con ở thôn Quy Thiện, xã Phổ Hiệp đã cưu mang đùm bọc anh em trong những ngày nguy khốn đó
Sau mười ngày đêm nằm dưới hầm bí mật, trên mặt đất đối phương ập vào làng càn quét truy tìm nhưng không sao tìm thấy dấu vết Thật kỳ lạ, lòng dân nơi đây đã che chở an toàn cho tất cả Sau đó các thương binh được anh em du kích cáng lên bệnh xá, nhưng hai đêm liền đều gặp phục kích phải quay lại, đêm thứ ba mới thoát được Hơn một ngày rưỡi xuyên rừng, vào chiều tối hôm sau các anh em thủy thủ của tàu 43 mới đến được bệnh xá của chị Thùy
Một tháng ở bệnh viện
Mười bốn người lính của tàu 43
đã được chị Đặng Thùy Trâm chăm sóc chữa trị tại bệnh xá Đức Phổ, ông Lưu Công Hào là người ngồi hàng đầu, thứ hai từ trái qua - Ảnh tư liệu Bảo tàng Hải quân (L.Đ.Dục chụp lại)
Trang 2Ký ức của ông Hào vẫn còn vẹn nguyên hình ảnh của bệnh xá
giữa rừng ấy Hai ngày sau khi các chiến sĩ “đoàn tàu không số”
lên đến bệnh xá thì chị Thùy mới đi công tác về
Nhìn vết thương của anh em, chị không cầm được nước mắt:
“Các anh đã về đến đây cứ yên tâm điều trị, nhanh chóng phục
hồi sức khỏe để còn tiếp tục chiến đấu”
Chiến trường Khu 5 cũng như cả chiến trường miền Nam sau
Tết Mậu Thân vô cùng khốn khó và khốc liệt Những thương
binh như ông Hào được tiêu chuẩn là ăn cơm với rau má chấm
cá chượp, còn chị Thùy và các anh em trong bệnh xá phải ăn
độn khoai lang
Nạn đói lại hoành hành bà con đồng bào miền tây Quảng Ngãi,
những ngày ấy toàn bệnh xá đều thực hiện khẩu lệnh: Vì đồng
bào Ba Tơ, mỗi người dành nửa khẩu phần ăn của mình để cứu
đói cho bà con dân tộc thiểu số
Những chuyến đi về đồng bằng nhận lương thực, thuốc men lên
để chăm sóc thương binh dạo ấy vô cùng nguy hiểm vì bị phục kích, rình rập, bơ gạo mang lên đến bệnh
xá lại chia ra một nửa để cứu đói cho đồng bào
Gian khó vậy nhưng ai cũng lạc quan, niềm lạc quan bắt đầu từ chị Thùy, từ tấm lòng của chị, những tâm
sự của chị và cả những dự định tương lai của chị
Ngay trong những ngày ấy, chị Thùy viết lưu bút cho người lính trẻ Lưu Công Hào mà chị coi như đứa
em trai, chị đã mơ đến một ngày không xa “chị sẽ đến Đồ Sơn nghỉ mát, và một buổi chiều nào đó trên bãi biển Đồ Sơn chị lại được gặp em, được nắm tay em (cánh tay đau đã làm em mất ngủ mấy đêm ở trạm này lúc ấy đã lành từ lâu rồi em nhỉ )”
Gần 40 năm rồi, ông Hào vẫn nhớ những buổi trưa, tranh thủ ánh nắng hiếm hoi chị Thùy mang dụng cụ
y tế, bông băng ra phơi Sợ máy bay phát hiện, ông Hào trèo lên cây kéo kín tán lá ngụy trang, tiếng chị Thùy nhẹ nhàng nhắc: “Cẩn thận Hào nghe, cẩn thận kẻo ngã đấy em nhé”
Những ngày sau đó, khi một số anh em thương binh hồi phục, các anh vào rừng chặt những cây gỗ thẳng, đều đặn làm thành những chiếc ghế nhỏ tặng bệnh xá, làm những lan can để anh em thương binh vịn tay tập đi lại, làm cả một khu nghỉ ngơi cho thương binh (những chiếc ghế này đã được chị nhắc đến trong những dòng nhật ký hôm chia tay) Đó là những ngày rất đẹp trong ký ức anh lính trẻ Lưu Công Hào dù mỗi ngày phải luôn đối mặt với muôn vàn hiểm nguy
Một tháng điều trị ở bệnh xá qua mau, rồi một buổi chiều anh em thủy thủ của “đoàn tàu không số” nhận lệnh lên đường, không biết tự bao giờ chị Thùy đã chuẩn bị đầy đủ tăng, võng, balô, ruột tượng đựng gạo để anh em vượt Trường Sơn ra Bắc, trở lại với những con tàu để tiếp tục chi viện vũ khí cho chiến trường Nam bộ
Ngày chia tay, chị Thùy đã nắn nót ghi vào cuốn sổ nhỏ của Lưu Công Hào ngoài những dòng lưu bút là địa chỉ của người em gái Đặng Phương Trâm, địa chỉ gia đình để anh lính trẻ khi về đến Hà Nội sẽ ghé thăm
Sau ba tháng vượt Trường Sơn, những người lính đã về đến hậu phương, nhưng công việc của những người lính tàu không số luôn là một bí mật đặc biệt, ông Hào không thể đến thăm gia đình chị Thùy và cô
em gái Phương Trâm như chị Thùy dặn dò
Rồi những chuyến đi vào Nam tiếp tục cho đến ngày hòa bình Những dòng chữ và tấm hình chị Thùy tặng ông Hào vẫn gìn giữ như một kỷ vật thiêng liêng Bây giờ, cuốn sổ tay bé tí với những dòng lưu bút, tấm hình chị Thùy tặng đã được ông Hào trao lại cho Bảo tàng Hải quân (tại thành phố Hải Phòng), đặt ở một vị trí trang trọng, thảng hoặc ông Hào lại vào nhìn để nhớ về một phần đời không thể nào quên
LÊ ĐỨC DỤC
oOo
Sau bao nhiêu chuyến vận tải vũ khí nguy hiểm vào miền Nam với “đoàn tàu không số”, ông Lưu Công Hào
Trang 3Đào Lý Phương viên vẫn nguyên vẹn như ngày nào với rường cột, mái ngói cổ xưa Di ảnh chính của chị Thùy đã được gia đình đưa về thờ cúng ở mái nhà xưa này, nơi chứng kiến những tiếng khóc đầu đời của chị…
Kỳ tới: Mái nhà xưa ở Huế
Tin bài liên quan
Những đồng nghiệp xứng đáng của chị Trâm - (11/05)
Họ xứng đáng được tôn vinh - (10/05)
Gặp lại hình bóng chị Trâm - (10/05)
Cùng tiếp bước chị Trâm và cùng hội ngộ - (09/05)
Người T'rin cũng làm bác sĩ - (09/05)
* Tất cả
Ý kiến bạn đọc
Họ và tên
Địa chỉ Email
Invalid
Gửi tới
Tiêu đề
Nội dung
(*)
Hướng dẫn Gõ tiếng Việt Đính kèm tài liệu
Tài liệu 1(Tối đa 1MB)
Tài liệu 2(Tối đa 1MB)
Tài liệu 3(Tối đa 1MB)
Tài liệu 4(Tối đa 1MB)
G? i di
Các tin khác
Cởi áo cà sa khoác chiến bào - (19/12)
Những người tiếp bước chị Trâm - (19/12)
Đặng Thùy Trâm - chuyện ngoài nhật ký (Kỳ 3): Sống trong lòng Đức Phổ - (19/12)
Thùy và Đỗ Mộc - (18/12)
“Được học bổng cô Trâm, phải ráng thành bác sĩ” - (18/12)
Vào “thủ phủ” Vàng Pao - (17/12)
Đặng Thùy Trâm - chuyện ngoài nhật ký - (17/12)
Cô đầu phố Khâm Thiên - (16/12)
Trang 4 Người chép sử Vệ út - (15/12)
Tiểu đội nhí và “chiến thuật xe bò” - (14/12)