Cho đến khi mẹ nó xổ tung mái tóc trắng như ánh trăng của cụ Miện để vấn lại cho cụ, nó mới dám đụng tay vào mái tóc ấy, khe khẽ như đụng vào một nhân vật cổ tích.. Trích: Chuyện một n[r]
Trang 14 HOẠT ĐỘNG NHÓM 4:
Đọc thầm bài văn, thảo luận và chọn ý trả lời đúng nhất cho từng câu hỏi dưới đây.
Chuyến xe chở ba mẹ con Nghĩa về quê đã từ từ lăn bánh Nó hồi hộp vô cùng, cả đêm qua không ngủ Ông bảo đây là chuyến tham quan thưởng cho nó vì những phiếu bé ngoan.
Thành phố trôi về sau loang loang Những nhà tầng, cửa kính dần thưa Chẳng mấy chốc lúa non mênh mông
đã mở ra ở khắp các phía nhìn.
Đường vào làng rợp bóng cây Mẹ Nghĩa tay bế em Tú, tay xách đồ, mồ hôi tươm trên má Một bà gánh xảo
từ bờ cỏ quặt vào, xởi lởi:
- Mẹ con nhà này ở đâu mà bồng bế nắng nôi thế?
- Bà nghỉ đồng rồi ạ ! Mẹ con cháu về thăm quê, chỗ ông bà Xuyến.
- Quý hoá, chị con trưởng Lành phỏng? Bỏ túi đây tôi…
Thế là, Nghĩa một bên quang, túi một bên quang, nhong nhong tận giữa làng Ai gặp cũng chào, cũng hỏi
chẳng như trên phố.
Ông Xuyến với ngoại là anh em, như Nghĩa với Tú Nhà ông sân rộng, vườn rộng, đầy cây, đầy con Ông bảo,
mẹ con Nghĩa là “ thượng khách” Bà mổ gà làm cơm Cậu Trung chặt dừa pha nước Lúc đầu, nó cứ tưởng đấy
là chùm cau tây - cười nấc!
Chiều, Nghĩa theo ông ra ao xúc cua về nấu bột cho em Tú Nó trôi tuột xuống nước vì dẫm lên đám bèo lại
cứ tưởng vạt cỏ Hút chết.
- Thằng anh kiếm bữa cho em phải lặn lội quá!
Nghĩa nghe khen thế vừa vui, vừa thẹn.
Khi mẹ bảo nó chào bà để sang chơi bên cụ Miện - Bà mẹ anh hùng thì trăng đã lên cao Ánh trăng trải rộng khắp không gian, mỏng tang như lụa Những ngõ nhỏ mở dần ra dưới trăng, sáng loáng Bọn trẻ là anh, là cậu, là dì không về mà rồng rắn theo ba mẹ con Có đứa nhanh nhảu chạy lên trước, hét toáng:
- Cụ Miện có khách!
Bọn trẻ giúp cụ trải chiếu ra hiên xong lại ào ào đuổi nhau, chẳng ra trò gì, chỉ được cái vui Nghĩa không dám đùa nghịch Nó chưa bao giờ thấy một bà mẹ anh hùng Mới chỉ được nghe kể về bà mẹ anh hùng trong
chuyện cậu bé làng Gióng Nghĩa nép vào mẹ tròn mắt nhìn Cho đến khi mẹ nó xổ tung mái tóc trắng như ánh trăng của cụ Miện để vấn lại cho cụ, nó mới dám đụng tay vào mái tóc ấy, khe khẽ như đụng vào một nhân vật cổ tích.
Trích: Chuyện một ngày đàng -Huệ Văn
Trang 2
Câu 1: Lần này Nghĩa được về quê vì:
Câu 2: Quê Nghĩa ở đâu?
Câu 3: Quê Nghĩa là miền quê :
Câu 4: Bọn trẻ trong xóm luôn luôn gẫn gũi, yêu thương cụ Miện vì:
Câu 5: Dòng nào sau đây nói lên tình cảm của mẹ Nghĩa và bọn trẻ trong xóm đối với cụ
Miện?
Câu 6: Câu văn cho thấy Nghĩa rất thích về quê:
Câu 7: Khi đến nhà cụ Miện, Nghĩa không dám đùa nghịch, nó nép vào mẹ tròn mắt nhìn vì:
A Nó rất sợ cụ Miện.
B Với nó, bà mẹ anh hùng là người thần kì.
C Mọi người đều coi cụ Miện là thần tượng
Trang 3
Câu 8: Câu văn đầu đoạn trích có mấy danh từ?
Câu 9: Hai câu văn đầu đoạn trích có mấy động từ ?
Câu 10: “Thành phố trôi về sau loang loang Những nhà tầng, cửa kính
dần thưa Chẳng mấy chốc lúa non mênh mông đã mở ra ở khắp các phía nhìn.”
Đoạn trích trên có mấy tính từ?
Câu 11: Đoạn trích, tác giả sử dụng mấy dấu gạch ngang (-) để đánh dấu
phần chú thích trong câu?
Câu 12: Xác định bộ phận CN – VN mỗi câu sau:
- Chuyến xe chở ba mẹ con Nghĩa đã từ từ lăn bánh.
- Cho đến khi mẹ nó xổ tung mái tóc trắng như ánh trăng của cụ Miện
để vấn lại cho cụ, nó mới dám đụng tay vào mái tóc ấy, khe khẽ như đụng vào một nhân vật cổ