1. Trang chủ
  2. » Cao đẳng - Đại học

Bài soạn Ngữ văn 11 tiết 37, 38, 39: Chữ người tử tù (Nguyễn Tuân) + Đọc thêm: Vi hành

9 10 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 9
Dung lượng 324,53 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Kiến thức: HS cảm nhận được vẻ đẹp của hình tượng nhân vật Huấn Cao: cốt cách một nghệ sĩ tài hoa, khí phách của một trang anh hùng nghĩa liệt, vẻ đẹp trong sáng, thiên lương của một con[r]

Trang 1

GIÁO ÁN NGỮ VĂN 11 GV: NGUYỄN NGỌC LIấN Tuaàn:10

Tieỏt ppct:37,38

Ngaứy soaùn:10/10/10

Ngaứy daùy:12/10/10

CHệế NGệễỉI TệÛ TUỉ

Nguyễn Tuân

A MỨC ĐỘ CẦN ĐẠT

- Cảm nhận được vẻ đẹp hỡnh tượng nhõn vật Huấn Cao; quan điểm thẩm mĩ và tỡnh cảm yờu nước kớn đỏo của nhà văn Nguyễn Tuõn; Thấy được những đặc sắc nghệ thuật của thiờn truyện

B TRỌNG TÂM KIẾN THỨC, KĨ NĂNG, THÁI ĐỘ

1 Kiến thức: HS cảm nhận được vẻ đẹp của hình tượng nhân vật Huấn Cao: cốt cách một nghệ sĩ tài hoa, khí

phách của một trang anh hùng nghĩa liệt, vẻ đẹp trong sáng, thiên lương của một con người trọng nghĩa khinh tài, hiểu quan điểm về cái đẹp và tấm lòng yêu nước của Nguyễn Tuân

2 Kĩ năng: Rèn kĩ năng đọc - hiểu văn bản một truyện ngắn hiện đại Phân tích nhân vật trong tác phẩm tự sự,

nghệ thuật của thiên truyện: tình huống truyện độc đáo, không khí cổ xưa, thủ pháp đối lập, ngôn ngữ góc cạnh, giàu giá trị tạo hình

3 Thái độ: Học sinh biết yêu quí, trân trọng cái tài, cái đẹp, cái thiên lương

C PHƯƠNG PHÁP: Phương thức thuyết trình, nêu vấn đề, giảng giải, hình thức trao đổi thảo luận, trả lời các câu

hỏi gợi mở Đàm thoại…

D TIẾN TRèNH DẠY HỌC

1 ổn định tổ chức : GV kiểm tra sĩ số

2 Kiểm tra bài cũ: Baứi cũ, bài soạn của học sinh.Cảm nhận của em về bức tranh đời sống nơi phố huyện

nghèo?

3 Bài mới: Xưa nay núi đến tử tự là người ta nghĩ đến một thành phần rất nguy hiểm đe dọa cuộc sống và hạnh phỳc của cộng đồng Tử tự là những kẻ phạm tội tày đỡnh, là những kẻ mất hết nhõn tớnh, là những tay anh chị lấy tội ỏc làm nghề sống của mỡnh Khụng ai gọi tử tự là người một cỏch đỏng trõn trọng “Người tử tự” dường như chứa một cỏi mõu thuẫn đó là “người” thỡ khụng thể là “tử tự” và ngược lại đó là tử tự thỡ khụng thể được gọi là người Đõy là một loại nhõn vật rất đặc biệt chứa đựng nhiều điều bớ ẩn, nhiều điều thỳ vị Càng bất ngờ hơn cõu chuyện xoay quanh việc người tử tự ấy khụng những biết chữ mà cũn kẻ sỏng tạo ra chữ đẹp- một con người cú cốt cỏch nghệ sĩ, cú cốt cỏch anh hựng Người tử tự ấy cho chữ là một hỡnh thức truyền đạo Cỏi đạo ấy sỏng ngời bởi thiờn lương, bởi ba chữ: “Tài – Tõm – Khớ” Tờn truyện đó tạo nờn một truyền thống rất đặc trưng của chủ nghĩa lóng mạn, tạo nờn một kiểu nhõn vật rất đặc trưng cho tớnh cỏch lóng mạn: Chỳng ta trõn trọng người tử tự trong cốt cỏch của một con người với tất cả những mẫu tự viết hoa

- Giỏo viờn hỏi học sinh, boồ sung

cho ủaày ủu ỷchốt ý chớnh boồ sung

cho ủaày ủuỷchốt ý chớnh

- GV gọi HS đọc phần tiểu dẫn

SGK sau đó tóm tắt nội dung

chính GV chốt lại: Chữ người tử

tự (Ban đầu cú tờn là Dũng chữ

cuối cựng) là một truyện ngắn đặc

sắc trong Vang búng một thời –

xuất bản năm 1940, gồm 11

truyện ngắn viết về “một thời” đó

qua nay chỉ cũn “vang búng”

Nhà văn muốn phản ánh vấn đề

gì? Dề xuất cách tìm hiểu? Nêu

tình huốn truyện?

I GIỚI THIỆU CHUNG

1 Tác giả (1910- 1987) Quê quán: làng Mọc, nay thuộc phường Nhân

Chính, quận Thanh Xuân, Hà Nội Hoàn cảnh xuất thân:trong một gia đình nhà nho khi Hán học đã tàn

- Cuộc đời ( SGK) Nguyễn Tuân là nhà văn lớn, một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp Năm 1996 Nguyễn Tuân được nhà nước tặng giải thưởng HCM

về văn học nghệ thuật

2 Tác phẩm

a Xuất xứ : Rút từ tập “ Vang bóng một thời “ là tập truyện ngắn của

Nguyễn Tuân sáng tác trước Cách mạng tháng Tám gồm 11 truyện ngắn

Nhõn vật chớnh là những nho sĩ cuối mựa cố giữ “thiờn lương” và sự

”trong sạch tõm hồn”

- Tác giả lấy nguyên mẫu ngoài đời là nhân vật Cao Bá Quát – Một nghệ

sỹ lớn – Lãnh tụ của nghĩa quân chống lại triều đình nhà Nguyễn Cao Bá Quát hội tụ những phẩm chất đẹp đẽ phù hợp với lý tưởng thẩm mỹ của Nguyễn Tuân Một nghệ sỹ tài hoa, một nhân cách cứng cỏi , khí phách

Trang 2

GIÁO ÁN NGỮ VĂN 11 GV: NGUYỄN NGỌC LIấN

- YÙự nghĩa của tình huóng truyện?

- GV giới thiệu qua về nghệ thuật

thư pháp và thú chơi chữ của

người xưa

- Tìm hiểu bố cục GV phát vấn

HS trả lời- HS ủoùc Tieồu daón, xaực

ủũnh noọi dung Bố cục: cuỷa phaàn

này cuỷa phaàn Tieồu daón Học sinh

suy nghĩ, trả lời

- HS đọc văn bản giỏo viờn giải

thớch từ khú HS đọc diễn cảm

đoạn đầu và cảnh cho chữ Nêu

một vài nét về tác giả Nguyễn

Tuân? - Xuất xứ tác phẩm?

- Nguyễn mẫu của nhân vật chính

là ai ? Nhân vật Huấn Cao được

đặt trong hoàn cảnh nào? ý nghĩa

của hoàn cảnh đó ?

* Giới thiệu về nghệ thuật thư

phỏp

- Mỗi lần đặt bỳt đối với nhà thư

phỏp là một lần sỏng tạo

- Mỗi nột bỳt là tập trung cao độ,

kết tụ tinh hoa và tinh huyết của

người nghệ sĩ

- Mỗi nột chữ đều là hiện hỡnh của

những khỏt khao thầm kớn mà

mónh liệt chất chứa trong sõu

thẳm tõm hồn, nhõn cỏch người

viết

- Với Nguyễn Tuõn, cỏi đẹp, cú

khi là một lối sống thanh cao, một

khớ phỏch cứng cỏi, một tài năng

phi phàm, một đồ vật tuyệt kỹ,

một hương vị thuần khiết, một

cảnh sắc kỳ thỳ…

- Thể hiện nét tính cách gì ?

- Trong những ngày bị giam cầm

Huấn Cao sống như thế nào ?

- Qua khí phách của nhân vật

Nguyễn Tuân giữ gắm quan niệm

gì ? * Tình huống là cái tình thế

xảy ra truyện; khoảnh khắc sự

sống hiện ra đậm đặc, có khi chứa

đựng cả một đời người, thể hiện

mâu thuẫn hoặc quan hệ giữa nhân

vật này với nhân vật khác hoặc

mâu thuẫn trong lòng một nhân

vật, quan hệ giữa nhân vật và xã

hội, môi trường góp phần thể

hiện sâu sắc tư tưởng tác phẩm

- Tình huống cho chữ: thư pháp

hiên ngang Nguyễn Tuân đã sáng tạo ra cuộc gặp gỡ kỳ lạ giữa một kẻ tử

tù nguy hiểm và viên quản ngục để thử thách khí phách, tinh thần nhân vật; qua đó, gửi gắm quan niệm của mình

b Chủ đề: Qua tác phẩm Nguyên Tuân thể hiện quan niệm về cái đẹp,

cái tài, về cách sống của mình cái tài gắn liền cùng cái tâm, lòng tự trọng,

ý thức giữ gìn thiên lương Cái đẹp đi cùng cái thiện, cái đẹp không thể tồn tại ở môi trường nhơ bẩn cùng lũ người quay quắt tàn nhẫn

c Túm tắt truyện Chữ người tử tự

- Huấn Cao- khớ phỏch hiờn ngang, nổi tiếng tài viết chữ đẹp, cầm đầu cuộc nổi loạn chống lại triều đỡnh phong kiến nhưng thất bại, bị bắt giải đến đề lao

- Quản ngục – người phục vụ cho triều đỡnh phong kiến, vốn say mờ chữ đẹp, từng ao ước cú được chữ của ụng Huấn

- Viờn quản ngục đó biệt đói với Huấn Cao với tấm lũng đầy ngưỡng mộ nhưng thỏi độ lạnh nhạt, khinh bạc của Huấn Cao làm cho quản ngục rất khổ tõm, lại càng chỏy bỏng đam mờ được chữ

- Vào một buổi chiều lạnh, hiểu được nỗi lũng và sở nguyện của quản ngục, Huấn Cao đồng ý cho chữ và khuyờn ngục quan bỏ nghề, về quờ và giữ lấy thiờn lương cho lành vững

d Bố cục: (1) Từ đầu rồi sẽ liệu: Cuộc trò truyện giữa quản ngục

và thầy thơ lại về tử tù Huấn Cao và tâm trạng của thầy thơ lại (2) Tiếp trong thiên hạ: Cuộc nhận tù; các cư xử đặc biệt của quản

ngục với ông Huấn trong nửa tháng ở nhà lao (3) Cuối cùng: Cảnh cho

chữ

3 Tình huống truyện:

- Tỡnh huống truyện đặc biệt: Cuộc gặp gỡ khỏc thường của hai con người

khỏc thường: Diễn ra nơi tự ngục, cũn ớt ngày Huấn Cao chịu ỏn chộm

Người cho chữ là kẻ tử tù người xin chữ là coi ngục kẻ tử tù là người khí phách phi thường không khuất phục cái ác, quyền lực, uy vũ Viên quan coi ngục là người chỉ say mê chữ của tử tù Nhà văn sắp đặt cuộc hội ngộ kỳ lạ này để nói lên sức mạnh của cái tâm cái tài

- Trong tỡnh thế ộo le: Viờn quản ngục - kẻ đại diện cho bạo lực tăm tối nhưng lại khỏt khao ỏnh sỏng của chữ nghĩa Huấn Cao - người tử tự, cầm đầu cuộc nổi loạn, nổi tiếng cú khớ phỏch và tài viết chữ đẹp Xột trờn bỡnh diện xó hội: Họ là những kẻ đối địch  Xột trờn bỡnh diện nghệ thuật: Họ là tri kỷ, tri õm đều yờu cỏi đẹp

- Tác giả đã đặt những nhân vật này trong một tình thế đối địch: tử tù và quản ngục, tạo nên cuộc gặp gỡ kì lạ trong chốn ngục tù tối tăm, nhơ bẩn, mối quan hệ đặc biệt éo le, đầy trớ trêu giữa những tâm hồn tri âm, tri kỉ Tình huống độc đáo này làm nổi bật vẻ đẹp của hình tượng Huấn Cao, làm sáng tỏ tấm lòng biệt nhỡn liên tài của viên quản ngục đồng thời cũng thể hiện sâu sắc tư tưởng chủ đề của tác phẩm

II Đọc – hiểu văn bản

1 Đọc văn bản: Giải thích từ khó

2 Tìm hiểu văn bản

2 1 Nhân vật Huấn Cao

- Hoàn cảch xuất hiện của nhân vật: trong cảnh ngục tù, những ngày chờ

án chém Hoàn cảnh đó tạo nên sự tương phản làm nổi bật sự phi thường của nhân vật

a Mang cốt cách của một nghệ sĩ tài hoa: khí phách của một trang anh hùng nghĩa liệt, sáng ngời vẻ đẹp trong sáng của người có thiên lương.

- Sự trầm trồ của nhân vật quản ngục, thơ lại: Văn võ đều toàn tài cả Bẻ

Trang 3

GIÁO ÁN NGỮ VĂN 11 GV: NGUYỄN NGỌC LIấN thể hiện trong ngục tù – một

cảnh tượng xưa nay chưa từng

thấy Tạo tình huống bất bình

thường, phi lý để từ đó nhân vật

bộc lộ hết tính cách cũng như làm

nổi bật quan niệm thẩm mĩ của

nhà văn

- Cái tài của Huấn Cao được miêu

tả như thế nào ?

- Cách thể hiện đó tác giả dã

khẳng định được điều gì ?

- HS trao đổi thảo luận trả lời câu

hỏi sau đó cử người trình bày

trước lớp

- Anh/chị hiểu thế nào là tình

huống? Nhận xét về tình huống

trong truyện ngắn “ Chữ người tử

tù” ?

- Nhan vật hiện lên trong tác phẩm

ở những phương diện nào? - Khí

phách của nhân vật được thể hiện

như thế nào?

- GV chốt lại: - Quan điểm nghệ

thuật : tài -tõm, đẹp -thiện khụng

thể tỏch rời nhau

- Tỏc giả yờu mến, ca ngợi, tiếc

nuối những người như ụng Huấn –

người “kết tinh”, lưu giữ vẻ đẹp

văn húa truyền thống của dõn tộc.

 Điều này cũng núi lờn được

tinh thần dõn tộc, lũng yờu nước

của nhà văn được gởi gắm một

cỏch kớn đỏo

- Vẻ đẹp HC được tác giả khắc

hoạ như thế nào?

- HS trao đổi thảo luận trả lời bằng

bảng phụ sau đó cử người trình

bày trước lớp

- HS chia 6 nhóm

+ Nhóm1,2: tìm hiểu về vẻ đẹp tài

hoa, nghệ sĩ? nêu nhận xét

+ Nhóm3,4 tìm hiểu về khí phách

hiên ngang, bất khuất? nêu nhận

xét

+ Nhóm5,6: tìm hiểu về nhân cách

trong sáng, cao cả? nêu nhận xét ?

- HS xaực ủũnh noọi dung, suy

nghĩ, trả lời ?

- Nhân vật quản ngục được tác giả

miêu tả như thế nào?

* Qua lời tấm tắc của quản ngục:

Viết chữ rất nhanh và đẹp Cả tỉnh

khoá và vượt ngục Đúng đầu lũ phản nghịch  hình dung những hoạt

động anh hùng của Huấn Cao trong cuộc sống tự do trước kia Danh tiếng của Huấn Cao đã vang rất xa, làm cả những người thuộc phe đối lập cũng phải tôn sùng nể, sợ

- Huấn Cao trước cửa ngục thất:

+ Mang một cái gông nặng

+ Rỗ gông mạnh mẽ ngay trước sự đe doạ, ngăn cấm của lính ngục

+ Vẻ mặt lạnh lùng  Có tính cách mạnh mẽ ngang tàng, không chịucúi mình dù trong hoàn cảnh nào Làm chủ tình thế ngay cả trong ngục tù, ý chí tự do mạnh liệt

- Sống ung dung trong ngục tù:

+ Ung dung nhận rượu thịt của quản ngục thịt “ hứng sinh bình “ và trả lời quản ngục bằng câu nói “ khinh bạc đến điều” =>Một trang anh hùng dũng liệt

+ Sỷ nhục quản ngục, bình thản dợi sự trả thù Thể hiện khí phách phi thường của Huấn Cao gông xiềng, giam cầm cực hình kể cả cái chết cũng không làm lung lạc được tinh thần của ông, Huấn Cao mang tính chất lý tưởng của một người anh hùng Thể hiện lý tưởng Nguyễn Tuân làm người thì phải có khí phách

- Hình tượng nhân vật Huấn Cao được khắc hoạ bằng bút pháp lãng mạn lí tưởng hoá bằng biện pháp đối lập tương phản, nhân vật vừa có chất lãng mạn lý tưởng vùă có yếu tố hiện thực, đặt trong một tình huống đặc biệt ->

vẻ đẹp trên nhiều phương diện:

- Coi thường cái chết, khinh bỉ bọn tiểu nhân đắc chí Không vì tiền bạc

hay quyền thế mà ép mình viết chữ, cho chữ bao giờ (cả đời mới chỉ viết tặng ba người bạn thân)

- Tài hoa xuất chúng: Tài của Huân Cao là tài viết thư pháp Cái tài nổi

tiếng trở thành một giá trị. Chữ Huấn Cao là sở nguyện của quản ngục.

- Chữ Huấn Cao có sức hấp dẫn vô cùng:

+ Quản ngục thay đổi cả thái độ khi Huấn Cao đến nhà ngục: Cho quét lại buồng giam… Nhìn người tù bằng con mắt hiền từ… Không dở những mánh khoé cũ- hành hạ tù nhân.

+ Không đánh đập tù nhân như thường lệ: Cảm thấy vô cùng tiếc nuối nếu phải giết một người tài như thế Quản ngục liều chết để có được chữ của Huấn Cao

+ Quản ngục biệt đãi Huấn Cao Tất cả những hành động việc làm của quản ngục cho thấy tài năng của Huấn Cao thật phi thường, nó có sức hấp dẫn lớn lao và mạnh mẽ, việc làm của quản ngục chỉ vì trọng cái tài của Huấn Cao, trọng người đã tạo ra những kiệt tác nên đã hy sinh cả tính mạng, địa vị để ưu ái Huấn Cao

- Sức mạnh cảm hoá của cái tài Huấn Cao làm cho quản ngục phải chân tâm phục thiện: Khi có tin Huấn Cao sắp bị hành hình quan ngục sợ hãi

đến “ xanh xám cả mặt mày”

- Quản ngục bái lạy Huấn Cao như một học trò bái lạy người thầy, như một

kẻ chịu ơn cứu mạng với người cứu mạng mình “Nói một câu mà dòng

nước mắt chảy qua kẽ miêng, kẻ mê muội này xin bái lĩnh”

=> Một người nhất mực tài hoa, nghệ sĩ thể hiện gián tiếp qua những lời nói, thái độ của thầy trò quản ngục -> là người văn võ toàn tài Có tài viết

chữ nhanh và rất đẹp “ Chữ ông đẹp lắm ” Thể hiện trực tiếp qua lời nói của ông Huấn “ Chữ ta ”

b Vẻ đẹp tài hoa, khí phách hiên ngang, thiên lương trong sáng của

Huấn Cao kết tinh trong cảnh cho chữ (TIEÁT 38)

- Nguyễn Tuân tích xây dựng những tình huống phi thường để nhân vật

Trang 4

GIÁO ÁN NGỮ VĂN 11 GV: NGUYỄN NGỌC LIấN

Sơn ta vẫn khen, nhiều người nhắc

nhỏm cái danh đó luôn  Cái tài

nổi tiếng trở thành một giá trị

* Chữ Huấn Cao là sở nguyện của

quản ngục: Chữ ông đẹp lắm

vuông, lắm Chữ Huấn Cao là một

vật báu trên đời.

- HS chia nhóm nhỏ theo bàn trao

đổi thảo luận trả lời câu hỏi cử

người trình bày trước lớp

Gọi HS đọc đoạn văn tả cảnh

cho chữ

- Cảnh cho chữ được tác giả diễn

tả như thế nào?

- GV phát vấn HS trả lời

- GV chốt lại: Xõy dựng nhõn vật

Huấn Cao Nguyễn Tuõn đó dựa

vào nguyờn mẫu con người cú

thực trong lịch sử- Cao Bỏ Quỏt

- Huấn cao là nhõn vật lý tưởng

cú sự kết hợp hài hũa giữa tõm và

tài

- Huấn Cao là con người của một

thời vang búng : Con người ấy,

cỏi đẹp ấy đều thuộc về quỏ khứ

để chối bỏ với con người tầm

thường thụ tục

- Cú ý kiến cho rằng Huấn Cao là

nhà văn duy mĩ (điều quan tõm

duy nhất là cỏi đẹp) ? GV nhận

xét và chốt lại

- Gọi HS đọc đoạn văn tả cảnh cho

chữ

- Cảnh cho chữ được tác giả diễn

tả như thế nào?

- GV phát vấn HS trả lời

- GV chốt lại: Xõy dựng nhõn vật

Huấn Cao Nguyễn Tuõn đó dựa

vào nguyờn mẫu con người cú

thực trong lịch sử- Cao Bỏ Quỏt

- Huấn cao là nhõn vật lý tưởng

cú sự kết hợp hài hũa giữa tõm và

tài

- Huấn Cao là con người của một

thời vang búng : Con người ấy,

cỏi đẹp ấy đều thuộc về quỏ khứ

để chối bỏ với con người tầm

thường thụ tục

- Giới thiệu nhân vật gián tiếp như

thế nàh văn đa thể hiện được điều

gì?

xuất hiện và phát xuất hết thảy vẻ đẹp của nó Có người ch rằng Nguyễn Tuân tôn thờ chủ nghĩa duy mĩ, nhưng trong “Chữ người tử tù” Nhân vật lý

tưởng của nhà văn là một hình tượng hài hoà giữa cái tài, cái thiên lương, khí phách ở trong tác phẩm này Nguyễn Tuân xây dựng Huấn Cao nghiêng hẳn về chữ “tâm”

- Huấn Cao trước hết luôn luôn thể hiện chữ tâm: Nét chữ của ông “tươi tắn vuông vắn nói len cái hoài bão tung hoành của đời người” Chữ Huấn Cao

thể hiện cái tâm trong sáng của Huấn Cao, đối với ông chữ đẹp không chỉ ở kiểu chữ mà hơn nữa là nội dung của chữ, nó thể hiện những phẩm chất tốt

đẹp, nói lên những ước mơ khát vọng của đời người

+ ý thứ rõ ràng về việc cho ai chữ: “ Đời ta chỉ mới viết có hai bộ tứ bình

và một bức trung đường cho ba người bạn than mà thôi”

- Chữ đẹp cần có những người biết thưởng thức cái đẹp nên Huấn Cao không cho chữ bừa phứa, ông chỉ cho chữ những người biết vẻ đẹp, biết quý trọng chữ mà thôi ý thức đó chứng tỏ Huấn Cao là ngưpừi rất biết coi trọng cái tài Đó cũng là một biểu hiện của chữ tâm

- Huấn Cao ý thức rất rõ về việc sử dụng cái tài: Ông tuyên bố “ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết chữ bao giờ” ông

không lấy cái tài của mình để mưu lợi hay để cung phụng, quỵ luỵ quyền thế, ông chỉ sáng tác khi cái tâm của mình chỉ dạy, chỉ sáng tác khi cảm hứng trào dâng một người biết quý trọng cái tài, nhất là vô cùng tự trọng như thế là một người có cái tâm cao cả

- Huấn Cao đã cảm động trước tấm lòng của quản ngục:

+ Ông nói “suýt nữa ta phụ một tấm lòng trong thiên hạ không viết vì

quyền thế, vàng ngọc nhưng Huấn Cao sẵn sàng cho chữ một người vì thấy

được cái tâm của họ, thấy được tấm “lòng biệt nhỡn liên tài

+ Huấn Cao coi trọng tấm lòng biết yêu cái đẹp, biết quý cái tài, quý những

sở thích cao đẹp Huấn Cao không biết sợ quyền uy vật chất nhưng sợ “phụ một tấm lòng”

- Huấn Cao muốn lấy tấm lòng của mình để cứu vớt một tấm lòng trong thiên hạ, cho quan ngục chữ và dùng lời lẽ để khuyên can quản ngục sống tốt hơn, khơi dạy thiên lương cho quản ngục Và hành động của Huấn Cao

đã làm những con người đối nghịch trong xã hội xích lại gần nhau, làm cho một tấm thiên lương bị hoàn cảnh vùi dập đã sống lại

 Thể hiện cái tâm cao cả của Huấn Cao, và Nguyễn Tuân phát biểu được trọn vẹn quan niệm của mình Trước khi nhận ra tấm lòng của quản ngục:

ông Huấn coi y chỉ là tiểu nhân cặn bã nên đối xử rất cao ngạo Khi nhận

rõ tấm lòng “ Biệt nhỡn liên tài” của một con người có sở thích cao quí mà chọn nhầm nghề thì từ ngạc nhiên băn khoăn, nghĩ ngợi và cuối cùng quyết

định cho chữ

=> Huấn cao là người không chỉ có tài mà còn có cả tâm, có thiên lương cao đẹp, trong sáng Nguyễn Tuân khẳng định: Cái đẹp là bất diệt, cái tài cái tâm, cái đẹp, cái thiện không thể tách rời: thể hiện sự trân trọng những giá trị tinh thần dân tộc

2.2 Cảnh cho chữ:

- Không gian, thời gian: Nhà tù nơi mà bóng tối tưởng chừng như ngự trị tất

cả Thời gian đêm tối trời Nghệ thuật thư pháp là một thú chơi tao nhã của các tao nhân mặc khách thường diễn ra nơi những thư phòng thanh cao trang trọng ở đây diễn ra trong nhà tù Đặc biệt, cái đẹp lại được sáng tạo giữa chốn hôi hám, như bẩn; thiên lương cao cả lại toả sáng ở chính nơi bóng tối và cái ác đang ngự trị

- Khung cảnh cho chữ: Khói toả như đám nhà cháy, bó đuốc cháy rực, mùi

mực thơm, tấm lụa trắng tinh Người tù cổ đeo gông chân vướng xiềng,

Trang 5

GIÁO ÁN NGỮ VĂN 11 GV: NGUYỄN NGỌC LIấN

- Huấn Cao xuất hiện trước ngục

thất vớí phong thái như thế nào?

- Hình tượng nhân vật HC được

khắc hoạ bằng bút pháp nào với

nghệ thuật nào là chủ yếu?

- GV phát vấn HS trả lời

- Cú ý kiến cho rằng Huấn Cao là

nhà văn duy mĩ (điều quan tõm

duy nhất là cỏi đẹp) ?

- ýnghĩa của việc miêu tả cái tài?

Cái tâm được thể hiện như thế

nào? Chữ của Huấn Cao thể hiện

điều gì nữa? Trong việc ứng xử

với cái tài Huấn Cao đã nói lên cái

gì?

- Cái tâm của Huấn Cao còn được

bộc lộ ở hành động nào?

- Cảnh cho chữ được dựng lên

trong không gian như thế nào?

Cảnh cho chữ được tác giả miêu tả

bằng thủ pháp nghệ thuật gì?

Dựng cảnh cho chữ như thế nhà

văn muốn nói lên điều gì?

- Nội dung chính mà tác phẩm thể

hiện ? - Đói với quản ngục chữ

của Huấn Cao là gì?

- Miêu tả thái độ của quản ngục

đối với chữ Huấn Cao và với chính

Huấn Cao nhà văn nhằm mục đích

gì?

- LHBVMT: Sống trong môI

trường ngục tù tối tăm, thiếu ánh

sáng thiên nhiên, đầy tội ác nhơ

bẩn mà họ vẫn giũ được thiên

lương trong sáng, biết đam mê quý

trọng cáI đẹp, thanh cao

- Tài hoa xuất chúng của Huấn

Cao còn đựoc thể hiện ở phương

diện nào?

- Cái tài của Huấn cao dã tác động

như thế nào đến quản ngục?

- Những đặc sắc nghệ thuật ?

- Doạn văn miêu tả hình ảnh quản

ngục sau khi nhận phiến trát về

việc Huấn Cao cho thấy điều gì?

- Thủ pháp nghệ thuật mà tác giả

sử dụng ở đây?

- Mục đích quản ngục biệt đãi

Huấn Cao?

- Thái đọ quản ngục khi nhận chữ

và lời khuyên của Huấn Cao?

- Nguyễn Tuân gửi gắm điều gì

qua hình ảnh quản ngục?

đậm tô nét chữ Người xin chữ thì khúm núm, run run

- Nét chữ: vuông vắn, tươ tắn, nói lên cái hoài bão tung hoành của mọt đời

người Tất cả rực rỡ trong vẻ đẹp chói sáng của nghệ thuật kể cả cái khúm núm, cúi mình của quản ngục cũng là cái đẹp, bởi quản ngục cúi mình trước cái đẹp, trước nhân cách là cái cúi mình cao cả nhất, cái cúi mình làm cho con người cao lớn hơn Qua đó nhà văn thể hiện rõ ràng quan niệm của mình: cái đẹp có thể nảy sinh trong bóng tối và cái đẹp đẩy lùi cái xấu xa,

độc ác Cái đẹp khôi phục thiên lương, làm lòng người trong sáng hơn, và

nó là sức mạnh làm con người xích lại gần nhau

- Hành động của người cho chữ và xin chữ: Người nghệ sĩ tài hoa say mê tô

từng nét chữ không phải là người được tự do mà “ cổ đeo gông, chân vướng xiềng ”

+Người cho chữ: thở dài, đỡ quản ngục dậy, đĩnh đạc bảo: “….” Tử tù

thay lời tác giả nói lên quan niệm sống và việc thưởng thức cái đẹp: muốn thưởng thức cái đẹp thì cần phải có, giữ được thiên lương Cái đẹp có thể nảy sinh từ trong bóng tối nhưng cái đẹp không thể chung sống cùng bóng tối Con người muốn giữ được thiên lương thì cần phải tìm được nơi sinh sống tốt đẹp

+ Người xin chữ: vái người tù, dòng nước mắt rỉ qua kẽ miệng: “kẻ mê muội

này xin bái lĩnh”, quản ngục đã chân tâm phục thiện, thiên lương của quản

ngục đã trở về

- Trật tự, kỉ cương trong nhà tù bị đảo ngược hoàn toàn: tù nhân trở thành người ban phát cái đẹp, răn dạy ngục quan; còn ngục quan thì khúm núm, vái lạy tù nhân -> Trong chốn ngục tù tăm tối đó, không phải cái xấu cái

ác đang làm chủ mà chính là cái đẹp, cái thiện cái cao cả đã chiến thắng

2.3 Nhân vật quản ngục:

- Khắc hoạ về mặt tâm lí với những diễn biến nội tâm, suy nghĩ cảm xúc

rung động tinh vi

- Qua nhân vật này, Nguyễn Tuân muốn nói: trong mỗi con người đều ẩn chứa tâm hồn yêu cái đẹp, cái tài Cái đẹp chân chính trong bất cứ hoàn cảnh nào vẫn giữ được “phẩm chất”, “nhân cách”

- Nhân vật quản ngục làm nghề coi ngục có tâm hồn nghệ sĩ, coi trọng cái

đẹp, kính trọng tài hoa và nhân cách anh hùng

a Có sở thích cao quý, biết say mê và quý trọng cái đẹp:

- Thú chơi chữ thanh cao: quản ngục có niềm say mê từ lâu đó là chơi chữ, nhưng oái ăm quản ngục chỉ thích chữ Huấn Cao một người đã thụ án chém vì chống lại triều đình “sở nguyện của quản ngục là một ngày kia được treo ở nhà riêng của mình một đôi câu đối do tay ông Huấn Cao viết”, “ chữ ông Huấn đẹp lắm vuông lắm” Quản ngục tấm tắc và suốt đời mơ ước

chữ Huấn Cao Quản ngục cảm thấy được vẻ đẹp tâm hòn qua nét chữ của Huấn Cao “Chữ Huấn Cao là một báu vật trên đời”

 Con người biết yêu cái đẹp, quý cái đẹp là một con người có tâm điền tốt Quản ngục cũng là một nghệ sỹ dẫu không có tài nhưng có lòng yêu cái tài, không sáng tạo được cái đẹp nhưng biết trân trọng cái đẹp đó là căn bản

để cái đẹp được bảo vệ Quản ngục dưới ngòi bút Nguyễn Tuân là một con người đam mê cái đẹp tột cùng Quản ngục không còn là quản ngục nữa mà

là hiện thân của Nguyễn Tuân với nhịp tim, hơi thở dành cho sự nâng niu

cái đẹp (Tiết 39)

b Biết cảm phục tài năng, nhân cách và “ biệt nhỡn liên tài”

- Quản ngục là nhân vật in đậm dấu ấn lý tưởng thẩm mĩ của Nguyễn Tuân Nguyễn Tuân vừa tả vừa bình luận trữ tình về nhân vật này

+ “nghe nói văn võ đều toàn tài”: Quản ngục thay đổi kỳ lạ khi Huấn Cao

xuất hiện: công khai ca ngợi cái tài của tử tù, suy tư bên ngọn đèn khi nghe

Trang 6

GIÁO ÁN NGỮ VĂN 11 GV: NGUYỄN NGỌC LIấN

- Thiên lương của quản ngục thể

hiện như thế nào?

- Việc cho chữ Quản ngục của

Huấn Cao còn cho thấy Huấn Cao

gửi gắm điều gì?

* Hai cõu văn: “Thiếu chỳt

nữa ta phụ mất một tấm lũng

trong thiờn hạ”, và: “Kẻ mờ

muội này xin bỏi lĩnh” - đẹp

như những bức chõm trong cỏc

thư họa nghỡn xưa lưu lại trong

cỏc viện bảo tàng mĩ thuật

Cũng là bài học làm người

sỏng giỏ!

- Nhân vật quản ngục được khắc

hoạ ở phương diện nào?

- Lòng yêu cái đẹp của quản ngục

thể hiện như thế nào?

- Lòng yêu cái đẹp của quản ngục

cho thấy ông ta là người như thế

nào?

- Hs ủoùc ghi nhụự ủeồ cuỷng coỏ Nét

đặc sắc nghệ thuật

- Goùi Hs ủoùc ghi nhụự ủeồ cuỷng coỏ

Nét đặc sắc nghệ thuật ? GV củng

cố, dặn dò, hướng dẫn HS làm bài

tập

* Quản ngục là nhân vật in đậm

dấu ấn lý tưởng thẩm mĩ của

Nguyễn Tuân: “con người say mê

cái đẹp phải song hành với con

người thiên lương trong sáng”

Nguyễn Tuân vừa tả vừa bình luận

trữ tình về nhân vật này

a Nội dung: Ca ngợi giá trị

văn hoá cổ truyền một thời vang

bóng, kín đáo thể hiện tinh thần

dân tộc, tinh thần yêu nước. Thể

hiện lý tưởng thẩm mỹ: Cái tài, cái

tâm, thiên lương khí phách gắn

liền với nhau

b Nghệ thuật: Xây dựng một

hình tượng nhân vật điển hình đặc

trưng của văn học lãng mạn Bút

pháp nghệ thuật rất mực tài hoa từ

tạo tình huống, xây dựng kịch tính

đến dùng ngôn từ, giọng điệu cổ

kính hiện đại, sử dụng kết hợp các

ngánh nghệ thuật khác như điện

ảnh, hội hoạ

tin Huấn Cao sẽ đến nhà ngục này, quên đi cảnh sống của bản thân chỉ nghĩ

đến điều cao cả: Hình ảnh của Huấn Cao trong cái nhìn của quản ngục là

ngôi sao chính vị muốn từ biệt vũ trụ” “ngôi sao hom nhấp nháy ”

+ “khuôn mặt như mặt nước ao xuân kín đáo và êm nhẹ”: Khuôn mặt quản

ngục khi nghĩ về những điều này hoàn toàn đổi khác: Khung cảnh nhà tù thường ngày giờ cũng hiện lên thật khác biệt trong con mắt của quản ngục :

tiếng chó sủa ma, tiếng kiểng mõ, con song đen thẳng trên nền trời”

- Đoạn văn đầy ắp những hình ảnh đối lập, Tác giả đã dùng để khắc hoạ sự

đối lập giữa cảnh sống bị trói buộc vào chức vụ và tấm lòng khao khát đi tìm tri kỷ, đi tìm cái đẹp của quản ngục

- Thái độ đối xử của quản ngục với Huấn Cao: “Không dở những mánh

khoé thường ngày”, “khoản đãi rượu thịt” Dành những lời nói thành kính

biết ngài là người có nghĩa khí tôi muốn châm chước ít nhiều” Không hề

oán thù thái độ khinh bạc của ông Huấn”

 Quản ngục biệt đãi Huấn Cao không phải là để mua chuộc, xin chữ vì quản ngục thừa hiểu nghĩa khí và lòng “trọng nghĩa khinh tài” của Huấn

Cao mà chỉ vì lòng yêu mến, kính trọng người tài “ để ông đỡ cực trong những ngày còn lại” chân tâm phục thiện.

- Thiên lương của quản ngục bộc lộ rõ nhất trong cảnh cho chữ: hiên lương quản ngục “khúm núm” Quản ngục “vái người tù một vái” Quản ngục

không sợ chết khi xin chữ Huấn Cao những lại sợ uy quyền của cái đẹp Quản ngục vái lạy một nhân cách, vái lạy cái đẹp

+ “Dòng nước mắt rỉ qua kẽ miệng” khi quản ngục nói câu “xin lĩnh ý”- thể

hiện tấm lòng chân tâm phục thiện của một người còn giữ được thiên lương

 Nhân vật quản ngục đóng vai trò to lớn trong việc bộc lộ nội dung tư tưởng của tác phẩm Giúp ta có cơ sở khẳng định mạnh mẽ nhân cách Huấn Cao Huấn Cao là hiện thân của cái đẹp, quản là người tôn vinh Huấn Cao khẳng định nhân cách Huấn Cao Qua quản ngục Nguyễn Tuân khẳng định sức mạnh cái đẹp, sự chiến thắng của cái đẹp, cái đẹp cảm hoá con người nuôi dưỡng thiên lương

- Quản ngục còn thể hiện quan niệm: Cái đẹp hài hoà giữa cái tài muốn giữ thiên lương phải xa lánh cái xấu Muốn sống đẹp phải biết quý trọng thưởng thức cái đẹp

=> Nhân vật quản ngục làm nghề coi ngục (Cái xấu và cái ác) nhưng lại là

người có tâm hồn nghệ sĩ, coi trọng cái đẹp, có tấm lòng “Biệt nhỡn liên tài” Say mê kính trọng tài hoa và nhân cách anh hùng của Huấn Cao Dám bất chấp luật pháp, làm đảo lộn trật tự trong nhà tù, biến một kẻ tử tù thành thần tượng để tôn thờ Ngục quan có những phẩm chất khiến HC cảm kích coi là “ một tấm lòng trong thiên hạ” và tác giả coi đó là “ một thanh âm trong trẻo chen giữa bản đàn mà nhạc luật đều xô bồ ”

2.4 Nét đặc sắc nghệ thuật

- Tạo dựng tình huống truyện độc đáo, đặc sắc (cuộc gặp gỡ và mối quan

hệ éo le, trớ trêu giữa viên quản ngục và Huấn Cao)

- Sử dụng thành công thủ pháp đối lập, tương phản Xây dựng thành công nhân vật Huấn Cao- con người hội tụ nhiều vẻ đẹp Ngôn ngữ góc cạnh, giàu hình ảnh, có tính tạo hình vừa cổ kính, vừa hiện đại

- Bút pháp điêu luyện khi dựng người, dựng cảnh, những nét như khắc như chạm, giàu tính chất tạo hình Nhân vật nào cũng rõ nét, cảnh nào cũng có thể hình dung rõ mồn một

- Ngôn ngữ nghệ thuật vừa giàu có, góc cạnh đồng thời là thứ văn xuôi có nhịp điệu riêng giàu sức truyền cảm Một không khí cổ kính, trang nghiêm

có phần bi tráng bao trùm cả thiên truyện và toả sáng

2.5 í nghĩa văn bản: CNTT khẳng định và tôn vinh sự chiến thắng của

Trang 7

GIÁO ÁN NGỮ VĂN 11 GV: NGUYỄN NGỌC LIấN

ánh sáng, cái đẹp, cái thiện và nhân cách cao cả của con người đổng thời bộc lộ lòng yêu nước thầm kín của nhà văn

3 Tổng kết:

III HƯỚNG DẪN TỰ HỌC

- Phân tích cảnh cho chũ là cảnh tượng xưa nay chưa từng có ?

- Tại sao Nguyễn Tuân coi viên quản ngục như “một thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn oạn, xô bồ” ?

VI HÀNH - Nguyễn Ái Quốc

A MỨC ĐỘ CẦN ĐẠT

- Nắm được tỡnh huống của truyện: bản chất bự nhỡn của Khải Định, õm mưu thủ đoạn của bọn Thực dõn, thỏi độ

thự địch của chỳng với người Việt Nam yờu nước và cỏch mạng Đặc sắc nghệ thuật truyện ngắn

B TRỌNG TÂM KIẾN THỨC, KĨ NĂNG, THÁI ĐỘ

1 Kiến thức: Bản chất bự nhỡn của Khải Định, õm mưu thủ đoạn của bọn Thực dõn, thỏi độ thự địch của

chỳng với người Việt Nam yờu nước Nghệ thuật tạo tỡnh huống độc đỏo, giọng điệu và hỡnh thức kể chuyện

độc đỏo

2 Kĩ năng: Đọc - hiểu truyện ngắn theo đặc trưng thể loại

3 Thỏi độ: Lờn ỏn tờn vua bự nhỡn Khải Định, căm thự, lật tẩy việc giặc Phỏp Xõm lược đụ hộ với chiờu bài

văn minh khai húa của chỳng

C PHƯƠNG PHÁP: Phương thức thuyết trình, nêu vấn đề, giảng giải, hình thức trao đổi thảo luận, trả lời các câu

hỏi gợi mở Đàm thoại…

D TIẾN TRèNH DẠY HỌC

1 OÅn ủũnh lụựp: Kiểm tra sĩ số 2 Kieồm tra: Baứi cũ, bài soạn của học sinh.

3 Bài mới: Tạo tình huống nhầm lẫn này nhà văn đã nói được thật nhiều: từ việc vạch trần nỗi nhơ nhớp của

Khải Định cho đến tố cáo chính sách theo dõi của chính phủ Pháp đối với những người thụôc địa trên đất nước

mệnh danh là “ tự do bác ái”

- Em hóy nờu xuất xứ của truyện

ngắn: “Vi hành”? Em hóy cho

biết mõu thuẫn cơ bản của truyện?

- Tỏc giả đó sỏng tạo tỡnh huống

độc đỏo ở trong truyện như thế

nào?

- Bố cục: Cuộc đối thoại của đụi

trai gỏi trờn tàu điện ngầm Pa-ri

Cảm tưởng, hồi tưởng và cảm

nghĩ của tỏc giả khi bị hiểu nhầm

là Khải Định vi hành

Thụng qua một số tỡnh huống, tỏc

giả cho ta thấy như thế nào về chủ

đề và nhõn vật Khải Định?

- TH TTĐĐ HCM: Tỏc giả vua

Khải Định vi hành vừa lật tẩy vị

vua ham chơi,vừa lờn ỏn chớnh

sỏch thực dõn phong kiến Đụi

trai gỏi người phỏp chế nhạo, bàn

tỏn về nhà vua chơi bời An Nam

Người Phỏp lầm tưởng tỏc giả là

Khải Định, khụng biết đõu là nhà

vua và những người dõn da vàng

khỏc => Tố cỏo nhà cầm quyền

I GIỚI THIỆU CHUNG

1 Tỏc giả:…

2 Hoàn cảnh sáng tác: -Sáng tác năm 1923 tại Pa Ri, Pháp đăng trên tờ

Nhân đạo ngày 19-2-1923 nhân việc Khải Định được chính phủ Pháp mời sang dự Đấu xảo thuộc địa tai Mác-xây. Tác phẩm nhằm vạch trần bộ mặt

xấu xa, bù nhìn của Khải Định và chính sách mị dân của thực dân Pháp

3 Nhan đề: “Vi hành” là một việc mà các bậc minh quân thường làm để

quan sát trực tiếp dân tình từ đó có chính sách hợp lòng dân Dùng từ này

để đặt tên cho tác phẩm tác giả có dụng ý mỉa mai Khải Định một tên vua

bù nhìn mà cũng học đòi các bậc minh quân, đồng thời cũng là cách chơi chữ tạo sự hấp dẫn độc giả: Khải Định “vi hành” cải trang để làm trò gì ở

Pari?

II ĐỌC – HIỂU VĂN BẢN

1 Đọc

2 Tỡm hiểu văn bản 2.1 Tình huống truyện: Sự nhầm lẫn của đôi trai gái Pháp: cứ tưởng

tác giả là vua Khải Định Nhân dân Pháp nhầm tất cả những người da vàng

là Khải Định

- Chính phủ Pháp cũng không nhận ra đâu là Khải Định nên phái người đi bảo vệ tất cả những ai da vàng trên đất Pháp Tình huống truyện này góp phần thể hiện dụng ý của tác giả và làm nổi bật hình tượng nhân vật Trước hết, sự nhầm lẫn của đôi trai gái làm nổi bật hình tượng nhân vật vua thuộc

địa

- Sự nhầm lẫn của nhân dân Pháp và lời chào đón “nồng nhiệt” của họ

xem hắn kìa, hắn đấy”” cho ta thấy thể diện của Khải Định ở Pari thật

Trang 8

GIÁO ÁN NGỮ VĂN 11 GV: NGUYỄN NGỌC LIấN Phỏp Khải Định vi hành trờn đất

Phỏp

- Học sinh nhận xột trỡnh bày ý

kiến cỏ nhõn Mõu thuẫn cơ bản

của truyện?

- Tỏc phẩm?Xuất xứ: ?

- Thụng qua một số tỡnh huống,

tỏc giả cho ta thấy như thế nào về

chủ đề và nhõn vật Khải Định?

- Nghệ thuật tỏc giả sử dụng ?

Nghệ thuật? Tỡnh huống truyện?

Giải nghĩa từ khú : (SGK)Bố cục

? Nhõn vật Khải Định; Hỡnh dỏng

? Hỡnh dỏng ? Hành động ?

- Phõn tớch hỡnh tượng nhõn vật

Khải Định?

- Em hóy cho biết nghệ thuật mà

tỏc giả sử dụng?

- “ Nhaừn quan ngoõn ngửừ cuỷa

Nguyeón Tuaõn” – ẹaởng Lửu

… Khụng chỉ yờu nước mà điều

quan trọng là lũng yờu nước của

Nguyễn Tuõn cú sắc thỏi mới so

với cỏch hiểu thụng thường, kể cả

lũng yờu nước của sĩ phu trong

cỏc thời kỳ trước Chắc chắn việc

chỉ ra lũng yờu nước ấy mang đậm

dấu ấn thời đại thế nào, cỏch yờu

nước của Nguyễn Tuõn độc đỏo ra

sao, là cần thiết, bởi đú là những

bài học mà ngày nay chỳng ta cú

thể tiếp nhận khi bàn về thỏi độ

nhà văn đối với cỏc vấn đề xó hội

- Vửụng Trớ Nhaứn –

Tổng kết: Xõy dựng hỡnh ảnh

mõu thuẫn trào phỳng Dựng phộp

lạ hoỏ theo cỏi nhỡn của người

phương Tõy (biến Khải Định

thành một tờn hề) Giọng văn mỉa

mai, chõm biếm Giọng văn chõm

biếm hài hước, tạo tỡnh huống

hiểu lầm, đối lập Đó kớch thực

dõn Phỏp Chõm biếm lối sụng

hời hợt của người Phỏp Phờ phỏn

tờn vua bự nhỡn Khải Định Đỏnh

thẳng vào mặt hai kẻ thự, thực dõn

- phong kiến Tấm lũng yờu

nước của tỏc giả, tài năng sỏng tạo

độc đỏo của nhà cỏch mạng

Nguyễn Ái Quốc

thảm hại, là một vị vua, là khách của chính phủ mà Khải Định được đón tiếp như một điều lạ lùng, “mọi người đều biểu đồng tình trước sự có mặt của hắn” với cặp mắt tò mò, “ranh mãnh”.

- Còn cả chính phủ cũng nhầm lẫn mới thật tai hại: Khải Định cứ tưởng mình sẽ được đón tiếp long trọng, được xem như một chính khách thế mà hắn cũng chỉ như tất cả những người da vàng thuộc địa, chính phủ cũng chẳng nhận nổi hắn là ai giữa cái nhân quần lam lũ này, thì ra Khải Định cũng chẳng phải mắt rồng mày phượng gì cũng chỉ như phường dân đen mà thôi Hắn đã làm nhục cả quốc thể khi được đón tiếp như thế

2.2 Nhân vật Khải Định:

- Ngoại hình: + Diện mạo: Cái đầu quấn khăn, mặt bủng như vỏ chanh, mũi tẹt, mắt xếch Trờn người mang nhiều lụa là, hạt cườm.Tay đeo đầy nhẫn Mang chụp đốn trờn đầu một diện mão thật sự tầm thường đâu còn cái oai phong “mắt phượng mày ngài” như thường có theo quan niệm dân gian

về các ông vua Bằng cái nhìn tò mò của người Pháp về người da vàng, Khải Định – Một ông vua được miêu tả thật cụ thể tỉ mỉ, và như mọi người nên hiện lên thật tầm thường

+ Trang phục: các ngón tay đeo đầy những nhẫn, mặc đủ bộ lụa là và hạt cườm, đầu quấn khăn”Trang phục kì quái dị hợm, mông muội như từ một thế giới khác đến giữa cái Pari hoa lệ, làm cho mọi người phải ngạc nhiên buồn cười

+ Hành vi: lúng ta lúng tung, lén lút đến ga tàu điện ngầm, nhút nhát” Tập tễnh ăn chơi Nếm thử cuộc đời của cỏc cậu cụng tử bộ Xuất hiện ở cỏc trường đua, thật là một hành tung vừa đáng cười, đáng khinh vừa đáng ngờ, Một vị quân vương thì hành động phải oai nghiêm, uy quyền” đằng này Khải Định hiện lên giống như một tên ăn cắp”

- Lời bàn luận về Khải Định của đôi trai gái:

+ Khải Định đem niềm vui, sự giải trí đến cho họ khi họ chẳn có gì để mà xem mà bàn tán cho thoả trí tò mò “Nhật báo chẳng có gì để bôi bác lên giấy cả đúng lúc đó thì một anh vua đến”

+ Khải Định trong mắt của họ là trò giải trí rẻ tiền, hay là hoàn toàn không mất tiền

+ Khải Định sắp được giám đốc nhà hát múa rối ký hợp đồng biểu diễn trò

hề của mình  trong mắt người Pháp, Khải Định không đáng một xu, và chẳng qua ông ta chỉ là trò hề cho chính phủ Pháp mà thôi

- Lời bàn luận của tác giả: “Hay chán cảnh ông vua to muốn làm một

công tử bé”, “hay muốn học bạn ngài là “ suy luận của tác giả càng làm

nỏi bật cái xấu xa và dụng ý muốn sang Pari để ăn chơi của Khải Định

2.3 đặc sắc nghệ thuật: Hình thức một bức thư: thoải mái đổi cảnh

chuyển giọng, bình luận trữ tình ngoại đề, giọng văn tâm tình nhẹ nhàng tạo được cảm tình của độc giả., phù hợp thị hiếu của độc giả Pháp đương thời

-Tạo tình huống độc đáo: Giúp tác giả tố cáo được Khải Định và chính sách của thực dân Pháp mà không có cái gay gắt của chính trị Chất trào phúng, hài hước Chân dung trào phúng, ngôn ngữ trào phúng, giọng điệu trào phúng dùng nghệ thuật trào phúng, dựng chân dung rất tài tình

3 Tổng kết:

III HƯỚNG DẪN TỰ HỌC

- Mõu thuẫn cơ bản của truyện… Tỏc giả giả định vua Khải Định vi hành vừa lật tẩy vị vua ham chơi,vừa lờn ỏn chớnh sỏch thực dõn

- HS về nhà học bài và chuẩn bị ụn tập bài viết ở nhà số 3, trả bài số 2

D Rỳt kinh nghiệm………

Trang 9

GIÁO ÁN NGỮ VĂN 11 GV: NGUYỄN NGỌC LIÊN

Ngày đăng: 01/04/2021, 11:39

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w